Ngoại truyện 4:
Mỗi sáng thứ 7 đều là ngày gia đình của gia đình thầy Đào, nếu không có chuyện gì đặc biệt, thì đây là thời gian để cả gia đình tụ họp.
Là do ngày thường công việc của Đào Diệp quá bận rộn, sớm đã đi mà tới khuya mới về, gần như chẳng có thời gian để ở cùng các con. Thời điểm thầy đi làm thì hai đứa trẻ còn chưa rời giường, tới khi tan tầm về nhà thì bọn trẻ đã đi ngủ rồi.
Tuy rằng Đào Diệp chăm chỉ để tiến bộ, nhưng vẫn cố gắng tranh thủ bỏ ra chút thời gian để làm bạn với các con. Lúc ấy mới sắp xếp một ngày cho gia đình, cố gắng sắp xếp công việc, dành thời gian thật sự cho các em bé nhà mình.
Thời gian dần trôi, sự nghiệp của Đào Diệp cũng dần ổn định, thời gian cũng dễ để sắp xếp hơn, nhưng ngày tụ họp gia đình vào thứ 7 hàng tuần thì vẫn được giữ nguyên, trở thành dịp để họp mặt cả người thân và bạn bè.
Liên Nguyên chính là một trong số những khách quen.
Anh đã quen với việc nếu thứ 7 rảnh rỗi thì sẽ ghé nhà thầy ăn ké bữa cơm.
Thói quen đó đã hình thành từ lúc anh vẫn còn mới bắt đầu là một sinh viên non nớt, chớp mắt một cái đã nhiều năm trôi qua vậy rồi.
____________________________
"Chú Du." (*)
(*) Nguyên gốc ở đây là '师爹' là cách gọi thân thiết chồng của thầy giáo (như trong truyện) . "师" = thầy , "爹" = cha (bố) mà dịch thì mình không có từ thay thế, nên để là chú Du nhé.
Hôm nay bất ngờ là chú Du Đại Tuấn mở cửa cho anh, thường thì đều do thầy Đào Diệp mở, chú Du Đại Tuấn luôn bận rộn ở trong bếp.
Chú Du Đại Tuấn nhận lấy túi hoa quả anh mang tới, rồi luôn miệng khẩn cầu anh.
"Tới rồi đấy hả, Tiểu Nguyên à cháu mau vào giúp thầy của cháu đi."
Liên Nguyên vừa đổi sang dép đi trong nhà lại cảm thấy rất khó hiểu.
"Sao vậy ạ?"
Anh cũng không biết bản thân có thể giúp gì cho thầy hướng dẫn của mình nữa.
"Em ấy cứ nhất quyết muốn trổ tài, mà toàn những việc em ấy không làm được, cháu mau vào kéo em ấy ra ngoài này giúp chú."
Liên Nguyên nghe xong thì bật cười, đúng là thầy của anh dù có anh minh thần võ cỡ nào thì trong mắt của bạn đời vẫn cứ là một em bé cần được che chở.
"Dạ vâng vâng."
Liên Nguyên quen đường đi vào bếp, vừa tới cửa đã thấy bóng dáng của thầy Đào Diệp.
Thầy Đào đang đeo tạp dề, vì trông nồi nên quay lưng về phía anh, bộ dạng hết sức chăm chú, giống hệt như lúc thầy đang tập trung làm thí nghiệp gene.
"Thầy ơi..."
Đào Diệp vừa nghe thấy tiếng đã biết trò ngoan của mình tới rồi.
"Tiểu Nguyên đến rồi à em."
Thầy đáp lời nhưng không dám quay đầu lại, vẫn cực kĩ chăm chú với cái nồi, khiến Liên Nguyên cũng tò mò.
"Thầy đang làm gì thế ạ, thơm quá."
Đào Diệp đứng chếch ra một chút, để Liên Nguyên ghé vào nhìn.
"Sườn xào chua ngọt (1)." Trong nồi là miếng sườn đã được phủ sốt lấp lánh, mùi thơm khiến các ngón tay cũng muốn động đây, "Là chú Du Đại Tuấn bảo em vào đây bắt thầy ra đúng không. Em cứ kệ chú ấy, cả ngày cứ lo xa. Thầy cũng có phải trẻ con đâu, việc này thầy vẫn làm được."
Liên Nguyên vừa nghe đã thấy buồn cười, thật ra anh rất ngưỡng mộ tình cảm giữa thầy Đào và chú Du. Tuy rằng gia đình cũng là gia đình giàu có, nhưng ba của anh lại là người cẩu thả, hai bọn họ thường xuyên cãi nhau, cách sống cũng hoàn toàn khác biệt.
"Tình cảm của hai người tốt thật đấy ạ."
Đào Diệp cầm đũa, gắp cho Liên Nguyên nếm thử một miếng.
"Nào thử xem nào."
"Ưm... ngon ạ." Liên Nguyên nheo mắt lại vì được ăn ngon, lát sau lại hỏi, "Ngải Diệp và Ngải Quân đâu rồi ạ?"
"Chúng nó sáng sớm đã ra ngoài rồi, đi lo thủ tục du học."
"Du học ạ?"
Lúc đầu thì Liên Nguyên có hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó anh cũng cảm thấy vậy là hợp lý.
Trong anh cũng chưa có quá nhiều cảm xúc riêng, chỉ đơn giản cảm thấy vui vẻ thay các em.
"Vậy thì tốt quá ạ."
Hết ngoại truyện 4.
(1) Sườn xào chua ngọt
