Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 68: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên



Editor: Min

Ngoại truyện 7:

Thời gian trôi như một cuốn phim bị tua nhanh đi vậy.

Ngày Du Ngải Diệp đưa em trai cùng đi du học tựa như mới hôm qua, vậy mà thực ra đã được 5 năm rồi. Giờ Du Ngải Diệp từ một cậu nhóc trung học ngây ngô, đã thành một sinh viên đại học trưởng thành.

"Sinh nhật này em muốn được tặng gì?"

Liên Nguyên vừa tan làm ca đêm, vừa đúng lúc trùng thời gian với Du Ngải Diệp đang sống bên kia bờ đại dương.

Liên Nguyên đã quen với việc video call cùng Ngải Diệp, năm đầu tiên Du Ngải Diệp về nước dịp nghỉ lễ, cậu hẹn anh ra ngoài ăn cơm rồi bày ra dáng vẻ đáng thương kể lại việc mình không quen với cuộc sống ở nước ngoài, nhưng lại vì sĩ diện và không muốn để người lớn trong nhà lo lắng cho nên không dám kể với họ.

Thế là Liên Nguyên liền gánh luôn tránh nhiệm đó, chẳng còn cách nào khác mà làm thành cái cây cho cậu trút nỗi niềm.

Anh hiểu mà.

Cậu thiếu niên choai choai vừa cảm thấy mình đã đủ trưởng thành để gánh vác trách nhiệm chăm sóc cho bản thân và em trai, lại vừa cảm thấy bản thân chưa đủ chín chắn để có thể tự giải quyết được hết tất cả mọi chuyện. Liên Nguyên cũng từng trải qua giai đoạn như thế, anh biết là khoảng thời gian ấy kì cục tới độ nào, cho nên cũng vui vẻ dành chút quan tâm cho người em trai quan trọng của mình.

"Quà ạ?" Cậu chàng alpha đang chạy bộ đêm bỗng dừng chân chuyển sang đi bộ. Màn hình rung rung, còn có thể thấy mồ hôi đang chảy trên người cậu, "Em muốn cái gì anh cũng tặng cho em à?"

Liên Nguyên hơi ngừng lại, còn đang thật sự cân nhắc một chút về tiền tiết kiệm của bản thân, rồi đáp: "Cả đời cũng chỉ có một lần 20, miễn không phải nhà xe cao cấp, thì còn lại anh vẫn có thể tặng cho em."

Giọng anh hơi do dự, nhưng lại vô cùng chân thành.

Trái tim của Du Ngải Diệp ở bên kia màn hình cứ rung động mãi chẳng ngừng.

______________________________

Từ nhỏ cậu đã thích người anh trai vẫn thường xuất hiện trong nhà mình, khi đó còn bé nên rất đơn giản chỉ là thấy người anh ấy mềm mại thơm thơm, dịu dàng, thế là có một sự ỷ lại hoàn toàn khác với những người thân trong gia đình. Sau này cậu lớn dần, những bạn bè đồng trang lứa bắt đầu có rung động đầu đời, cậu chỉ cười nhạt, cảm thấy mấy thứ ấy vừa trẻ con lại ngớ ngẩn.

Cho đến khi có một người theo đuổi hỏi thẳng:

"Vậy là cậu không thích tớ, thế rốt cuộc là cậu thích kiểu người như thế nào? Hay là cậu vô cảm với tình yêu, căn bản là chẳng yêu ai hết, chỉ yêu chính mình thôi!"

Du Ngải Diệp bị hỏi thế thì sững người.

Một học sinh trung học là người giỏi toàn diện lại lần đầu tiên không biết trả lời sao.

Cậu từ chối tất cả những người đến tỏ tình với mình, bởi vì cậu muốn tập trung vào việc học hành, bởi vì anh Tiểu Nguyên nói thời học sinh quan trọng nhất là phải góp nhặt tri thức, bởi vì anh Tiểu Nguyên cảm thấy con đường đúng đắn của học sinh chỉ có học tập thôi, bởi vì anh Tiểu Nguyên không thích những người l* m*ng...

Giống như trong vô thức, Liên Nguyên đã ảnh hưởng rất nhiều đến cậu, ảnh hưởng tới nỗi khi nói về người mà bản thân thích, trong đầu cậu chỉ có mỗi hình bóng của người này.

Chỉ tiếc rằng Liên Nguyên coi cậu là một người em trai thân thiết. Anh luôn giữ với khoảng cách với cậu nhóc alpha này, cậu thân với anh chẳng qua vì cậu là con của thầy Đào Diệp mà thôi.

Vốn dĩ đó cũng chỉ là tình cảm đơn phương từ cậu mà thôi.

Hết ngoại truyện 7.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...