Trái Tim Anh Không Đổi Thay

Chương 74: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên



Editor: Min

Ngoại truyện 13:

Đứa bé ngày nào còn đi chập chững từng bước, chỉ biết ôm lấy bắp chân anh mà lắc lư, không biết đã lớn thế này từ bao giờ.

Alpha trẻ tuổi tràn đầy hơi thở của thanh xuân, thậm chí lồng ngực phập phồng sau khi chạy cũng tựa như một chiếc búa nhỏ, đánh thình thình vào màng nhĩ của Liên Nguyên.

Nhịp tim của Du Ngải Diệp vâng bên tai anh, nhanh và cực kì mãnh kiệt, như thể thắp lên một ngọn lửa trong lòng Liên Nguyên, cháy bập bùng, cháy tới nỗi làm bên tai anh nóng rực.

Trong khoảnh khắc ngẩn ngơ ấy Liên Nguyên ngỡ mình như một viên kẹo ngọt, sắp bị sức nóng đó đun chảy thành siro, sắp sửa tan ra trong vòng tay của đối phương.

Liên Nguyên không nhịn được mà đẩy cậu ra.

"Em cẩn thận chút."

Du Ngải Diệp còn chưa định thần lại được, vẫn cứ ôm lấy anh không buông, lại cứ không ngừng lặp lại tên anh.

"Tiểu Nguyên, Tiểu Nguyên.... Tiểu Nguyên."

Bao nhiêu năm rồi nhưng Liên Nguyên cũng chưa từng thấy cậu ngốc tới vậy, liền đưa tay lên chọc vào gáy Ngải Diệp, cười bảo.

"Đang yên đang lành, sao lại thành cái máy ghi âm thế này."

Lúc này Du Ngải Diệp mới như tỉnh khỏi cơn mơ, hai tay vẫn cứ nắm lấy cánh tay anh, nhìn trái ngó phải tự như thể sợ mình lơ đãng một cái, thì người trước mặt sẽ hóa bướm mà bay mất.

"Sao anh lại qua đây!"

Du Ngải Diệp nói xong lại cực kỳ vui vẻ, lập tức bế bổng anh lên xoay một vòng.

"Ấy ấy ấy! Đừng bế, đừng bế!"Liên Nguyên làm sao mà là đối thủ của cậu được, chỉ có thể bực bội mà đập vào cái vai rắn chắc của alpha, mồm thì kêu thế nhưng người chẳng dám nhúc nhích, "Nhóc thối này, em định quăng anh đi luôn đấy à."

"Anh tới từ lúc nào, sao không gọi em tới đón?"

Du Ngải Diệp vừa nhìn là không chịu rời mắt khỏi anh, cậu quan sát từ trên xuống dưới, từ trước ra sau.

Mấy năm nay thời gian cậu về nước cộng gộp lại cũng không tới 2, 3 tháng, thời gian để gặp Liên Nguyên lại càng ít ỏi hơn. Dù bọn họ thường xuyên liên hệ qua mạng, nhưng lần cuối được tận mắt nhìn thấy đối phương thế này cũng là chuyện của 8 tháng trước.

".... Anh gầy rồi, đi làm cũng phải ăn uống tử tế chứ, anh lại quên à?"

Omega này hiển nhiên là chẳng biết chăm sóc tốt cho bản thân, ngay cả đường viền hàm cũng trở nên rõ hơn trước rồi. Du Ngải Diệp nói xong, trong lòng lại cảm thấy xót xa.

Khoảng cách của bọn họ quá xa nhau, cậu phải mau chóng về nước để tiếp quản vị trí của ba mới được.

Chỉ khi cậu trở thành một người trưởng thành bước chân ra xã hội, thì cậu mới có thể đứng ngang hàng với Liên Nguyên, mới có thể quang minh chính đại mà theo đuổi đối phương.

Liên Nguyên hoàn toàn chẳng hiểu tâm tư của cậu, còn mắng.

"Em là một alpha vẫn còn trẻ mà sao lắm lời thế."

"Lần này anh ở lại đây bao lâu?" Du Ngải Diệp đặt anh xuống, nhưng tay vẫn còn vòng quanh người anh, "Anh được nghỉ đông à? Nửa tháng hay một tháng?"

"Anh qua đây làm học giả thỉnh giảng, phải học một năm mới về."

Lời của Liên Nguyên cứ như pháo hoa nổ tung trong đầu Du Ngải Diệp.

"Một năm?"

"Ừm." Liên Nguyên gật đầu, thấy vẻ mặt kì lạ không thốt nổi nên lời của Du Ngải Diệp thì hỏi, "Sao thế, không chào đón anh à?"

"Sao thế được! Anh ăn gì chưa, để em dẫn anh sang bên gần đây ăn?"

Du Ngải Diệp cười cười, rồi nhanh chóng nắm chặt tay Liên Nguyên ân cần mà dẫn đường.

Nào ai biết được trong lòng cậu đang dậy lên từng đợt sóng lớn.

Ông trời ơi, hẳn một năm trời.

Tình cảm trong cậu giờ đã như nước lũ cuồn cuộn, chỉ sợ là vỡ đê.

Mà người trong cuộc lại chẳng hay biết gì, vẫn ngoan ngoãn để mặc cậu cầm tay dẫn đi, cứ nhắm mắt mà đi theo.

Không cảm nhận được nguy hiểm là gì, còn vô cùng tin tưởng dùng ánh mắt ân cần nhìn cậu.

Sư dịu dàng của anh thật quá tàn nhẫn.

Vậy mà ngay cả sự tàn nhẫn cũng là sự tàn nhẫn mà em yêu.

Hết ngoại truyện 13.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...