Hứa Thư từ trước đến nay đều biết Phó Minh Tùy là người đàn ông như thế nào.
Anh thần bí, cao quý, là “ông lớn” trong giới thương nghiệp khiến ai cũng kiêng dè không dám lại gần. Nhưng bản thân lại vô cùng khiêm tốn, chưa từng có một chút tin đồn tình ái, so với những công tử nhà giàu thường xuất hiện trên mặt báo thì anh rõ ràng là người sạch sẽ và tự giữ mình hơn rất nhiều.
Có tin đồn rằng, Phó Minh Tùy chỉ từng có một người bạn gái nhiều năm trước.
Rất nhiều cô gái thích mơ mộng đoán rằng anh chắc chắn rất yêu người bạn gái cũ đó, coi cô ấy như ánh trăng sáng trong lòng.
Nếu không thì tại sao nhiều năm như vậy, một người đàn ông xuất sắc và hiếm có như Phó Minh Tùy lại không có bạn gái cũng chẳng kết hôn?
Những tiểu thư nhà giàu muốn kết thân với nhà họ Phó đều vấp phải bức tường vô hình.
Những lời đồn đại và suy đoán đó, trong lòng Hứa Thư hiểu rõ cả, nhưng cô không để tâm, thậm chí còn thấy có chút buồn cười.
Cô nghĩ… những người đưa ra suy đoán đó thật ra chẳng ai hiểu rõ Phó Minh Tùy.
Mặc dù cô cũng không thể nói rằng mình thật sự hiểu rõ anh, nhưng bằng sự dõi theo âm thầm suốt bao năm qua, bằng sự ngưỡng mộ và phân tích sâu sắc như thể đang thần tượng anh, Hứa Thư biết trong lòng anh tuyệt đối không có thứ gọi là “ánh trăng sáng” nào cả.
Một người đàn ông như Phó Minh Tùy, nếu thích ai nhất định sẽ nắm lấy người đó.
Anh vốn không phải kiểu người sẽ chấp nhận không thể ở bên người mình yêu.
Cho nên, Hứa Thư không bận tâm đến lời đồn đó, cũng không để nó trong lòng.
Nhưng cô biết khoảng cách giữa cô và Phó Minh Tùy quá lớn.
Không chỉ là thân phận, địa vị, xuất thân, thậm chí là cả tuổi tác… Có thể anh không có cô gái mình thích nhưng có lẽ anh sẽ sớm kết hôn thôi.
Chỉ cần nghĩ đến đây, Hứa Thư liền cảm thấy không thể tiếp tục chờ đợi thêm được nữa.
Khi còn ở Ý, lời khuyên của thầy cô không phải là không hấp dẫn chỉ là cô luôn mong sớm trở về nước, sớm có cơ hội tiếp cận Phó Minh Tùy…
Bây giờ, chẳng phải chính là cơ hội đó sao?
Phó Minh Tùy quay về văn phòng, mới lấy ra tờ giấy mà Hứa Thư lén nhét vào tay anh.
Tờ giấy mỏng in đầy hơi ấm của cô, ấm áp và mềm mại, nét chữ mực đen vẫn rõ ràng, trôi chảy sạch sẽ, uyển chuyển mà có sức mạnh:
[Anh có bằng lòng thử nhảy vũ điệu nhanh và chậm của người Scotland không?]
Thoạt nhìn thì giống như Hứa Thư đang nói đùa.
Nhưng trùng hợp thay, Phó Minh Tùy từng đọc ” Much Ado About Nothing” của Shakespeare, nên anh biết cô muốn nói gì.
Trong sách có đoạn nói rằng: sự biến đổi tình cảm trong hôn nhân — cầu hôn, kết hôn và sự hối tiếc— giống như điệu nhảy Scotland gồm: nhảy nhanh, nhảy chậm và điệu nhảy thứ năm.
Nhảy nhanh tượng trưng cho sự nhiệt tình của lời cầu hôn, nhảy chậm là những bước điệu tuần hoàn khi kết hôn…
Nhưng Hứa Thư không nhắc đến điệu nhảy thứ năm.
Một cô gái nếu đã trích dẫn lời này, nhất định là cố ý.
Điệu nhảy thứ năm là biểu tượng của sự hối hận sau khi thất bại trong hôn nhân, như thể bị mài mòn đến mức ngã gục bên mộ hoa hồng…
Rõ ràng cô không muốn nhắc đến đoạn cuối ấy.
Tờ giấy mà Hứa Thư gửi đi, chỉ có một hàm ý duy nhất: cầu hôn và kết hôn.
Thật sự có ý tứ.
Phó Minh Tùy đọc xong, tiện tay cất tờ giấy vào ngăn kéo bàn làm việc.
Ngón tay thon dài đan vào nhau, anh bất giác nhớ đến khoảnh khắc Hứa Thư cố tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn lộ chút hốt hoảng khi trong nhà ăn.
Rốt cuộc vẫn còn trẻ, Hứa Thư chưa thể làm ra vẻ thuần khiết không chút chuyện gì nhưng lại ngầm có ý.
Nhưng Phó Minh Tuỳ thật không ngờ, cô lại to gan đến vậy.
Cho dù là có chuẩn bị trước, thì mảnh giấy đó rõ ràng thể hiện ý muốn cầu hôn…
Giờ nghĩ lại, Hứa Thư suốt nửa tháng qua trong “trò chơi quy tắc”, dường như chỗ nào cũng có chút dụng tâm, nhất là ánh mắt cô nhìn anh.
Là sợ hãi, hay là ẩn giấu điều gì?
Phó Minh Tuỳ cảm thấy việc mình từng định nghĩa Hứa Thư là “sợ anh” đúng là quá hời hợt.
Cô nhóc này đầu óc thật không đơn giản.
Nhưng… rất thú vị.
Phó Minh Tuỳ khẽ nhếch môi, bấm nội tuyến gọi Giản Tiết vào.
“Phó tổng.” Giản Tiết rất nhanh đã bước vào văn phòng.
“Điều tra toàn bộ tư liệu của cô Hứa Thư kia giúp tôi.” Anh không che giấu ý định dùng hết tài liệu của người ta để đánh giá, nói thẳng: “Gửi cho tôi.”
Giản Tiết không hỏi thừa một câu: “Vâng, tôi đi làm ngay.”
—
Ba ngày sau khi gửi mảnh giấy, Hứa Thư nhận được cuộc gọi của Phó Minh Tuỳ.
Cô không biết ba ngày đó mình đã trải qua như thế nào, rõ ràng là cuối cùng cũng có thể tận hưởng kỳ nghỉ thật sự trước khi khai giảng, định vui chơi một chút, nhưng gần như mỗi phút mỗi giây trong lòng đều ngập tràn cảm xúc bức bối vì mong chờ và lo lắng.
“Chờ đợi” thật sự là một cảm giác không dễ chịu, Hứa Thư ghét phải chờ.
Đặc biệt là lúc cực kỳ hy vọng đạt được điều gì đó…
Nhưng cô cô đơn quá lâu, nhất định phải nắm lấy cơ hội này, không thì cô sẽ hối hận.
Không ngừng tự an ủi bản thân, Hứa Thư ép mình phải ăn cơm, phải ngủ, cả người như một cái xác không hồn có cài đặt AI.
Ba ngày này có lẽ là những ngày tẻ nhạt nhất trong cuộc đời cô.
Cho đến khi nghe thấy giọng của Phó Minh Tuỳ vang lên từ đầu dây bên kia.
Hứa Thư hoảng hốt, ngón tay trắng nõn siết chặt lấy điện thoại.
“Alo?” Đối phương – Phó Minh Tuỳ không nghe thấy phản hồi, giọng nói trầm thấp mang theo chút nghi hoặc:
“Xin hỏi đây có phải là số của cô Hứa không?”
“… Là tôi.” Hứa Thư cố gắng lấy lại tinh thần: “Phó tổng.”
“Vẫn còn nhận ra giọng tôi à.” Phó Minh Tuỳ như cười: “Có thời gian không? Chúng ta gặp nhau một chút.”
Hứa Thư không ngờ niềm vui lại đến đột ngột như thế, trong chốc lát không biết nên phản ứng thế nào.
“Cái mảnh giấy cô để lại lần trước, chẳng phải là có ý muốn gặp tôi sao?”
Sao có thể… không phải chứ.
Sự táo bạo trước kia bị chỉ ra như thế Hứa Thư không tránh khỏi có chút xấu hổ, khẽ “ừm” một tiếng.
“Vậy thì gặp đi.” Phó Minh Tuỳ nói bằng giọng nói rất trong và thẳng thắn
“Đoạn thoại trong《Much Ado About Nothing》 lần trước, cô vẫn chưa nói xong.”
“Có thể gặp mặt rồi nói.”
Hứa Thư đỏ bừng mặt, cảm giác xấu hổ càng thêm rõ rệt.
Quả nhiên, anh hiểu ẩn ý trong từng chữ cô viết trên mảnh giấy đó.
Chẳng qua là do hai năm trước, trong buổi phỏng vấn Phó Minh Tuỳ, cô đã chú ý đến việc trong danh sách sách yêu thích của anh có cuốn 《Much Ado About Nothing》, nên mới dùng câu trong đó làm tín hiệu ngầm.
Hứa Thư biết hành động của mình là một canh bạc mạo hiểm đầy liều lĩnh.
Nhưng cô đã thắng cược rồi, đúng không?
Sau khi hẹn được thời gian gặp mặt với Phó Minh Tuỳ vào ngày mai, vừa tắt điện thoại, cô liền ngây người cầm chặt điện thoại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Một lúc lâu sau, Hứa Thư như bừng tỉnh từ cơn mê, lập tức bò dậy khỏi sofa.
Cô chạy đến bàn, mở ngăn kéo có khóa, lấy cuốn nhật ký ra, ngồi xuống nghiêm túc viết:
【Ngày 03/08, anh đã đồng ý lời cầu hôn của mình.】
【Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho ảo mộng nhỏ bé của con.】
Cô hẹn gặp Phó Minh Tuỳ vào lúc một giờ chiều hôm sau, nhưng Hứa Thư dậy rất sớm.
Nói đúng hơn là cô không tài nào ngủ được.
Cô không biết cuộc gặp ngày hôm nay có được xem là một buổi “hẹn hò” không, càng không biết cuộc trò chuyện sẽ dẫn đến kết quả gì… cô thậm chí không biết nên ăn mặc thế nào cho phù hợp.
Dù cố chọn trang phục trang trọng, cũng khó tránh khỏi việc để lộ sự căng thẳng và nóng lòng.
Hứa Thư đã đưa ra lời“cầu hôn”, nhưng nếu anh không hề có ý gì với cô, thì cô cũng không định tiếp tục dây dưa hay giở trò.
Trước mặt Phó Minh Tuỳ, cô cảm thấy anh quá khó đoán, mỗi lần cố gắng thăm dò, cô đều thấy như đang ép buộc chính mình.
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Hứa Thư vẫn mặc kiểu trang phục đơn giản như khi đi chơi với bạn bè.
Thời tiết đầu tháng 8 nóng nực, cô mặc chiếc váy dây màu vàng nhạt, đơn giản và mát mẻ, với chiếc đai mảnh nhỏ, dưới chân là đôi giày cao gót mảnh, tôn lên vẻ đẹp mảnh mai, thanh thoát.
Hứa Thư canh đúng giờ rời khỏi nhà, chỉ đi chưa đến hai phút dưới ánh nắng, còn chưa ra khỏi cổng khu thì đã thấy xe của Phó Minh Tuỳ đậu bên ngoài.
Anh rất bận, nhưng vẫn luôn là người đúng giờ.
Hứa Thư nhận ra biển số xe, liền đi tới vị trí xe đậu, nhìn thấy Phó Minh Tuỳ mở cửa bước xuống từ ghế lái.
Anh không dùng tài xế sao?
Cô hơi ngẩn người, nhìn thân hình cao lớn của anh từng bước tiến lại gần.
“Gặp riêng thôi.” Phó Minh Tuỳ nói một cách nhẹ nhàng: “Không muốn làm phiền tài xế.”
Thậm chí anh còn mang theo dù, vừa nói vừa đưa lên che đầu cho Hứa Thư.
Phong thái tao nhã tự nhiên, dáng đứng thẳng lưng, ngay cả hành động “che dù” cũng không hề có vẻ gượng gạo.
Hứa Thư hơi đỏ tai, khẽ nói một câu “Cảm ơn.”
Hai người nhanh chóng đi đến bên xe, Phó Minh Tuỳ thu dù lại rồi để vào ghế sau, nói: “Ngồi ghế phụ đi.”
Ban đầu không định ngồi cạnh anh, nhưng Hứa Thư vẫn ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ.
Khi thắt dây an toàn, cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.
Phó Minh Tuỳ lái xe, lúc dừng đèn đỏ thì hỏi: “Cô ăn trưa chưa?”
Hứa Thư lập tức đáp: “Chưa.”
Cô vốn không thể ăn được gì, chẳng có chút cảm giác thèm ăn.
“Vậy để tôi sắp xếp bữa trưa.” Phó Minh Tuỳ nghiêng đầu: “Không ngại chứ?”
“Không đâu.” Hứa Thư cười, bản tính nghịch ngợm không giấu được, giọng nhẹ nhàng pha chút trêu chọc:
“Nhà hàng do Phó tổng sắp xếp, chắc chắn khiến người ta rất mong đợi.”
“Về khoản ăn uống tôi không cầu kỳ lắm, thường là chỗ bạn bè giới thiệu.” Phó Minh Tuỳ cũng cười:
“Hy vọng lúc ăn côsẽ không thất vọng.”
Hứa Thư lắc đầu: “Không đâu.”
Dù sao cô cũng chẳng bận tâm đến chuyện ăn uống, lát nữa ăn được hay không còn chưa biết, thì làm sao quan tâm đồ ăn ngon hay dở.
Phó Minh Tuỳ không lái xe đi đâu xa, hơn mười phút sau, xe dừng lại trong sân một nhà hàng tư nhân.
Nhà hàng nằm trong một biệt thự riêng biệt, cả tòa nhà mang phong cách cổ kính với những hoa văn điêu khắc bằng gỗ đỏ, giữa trung tâm thành phố đắt đỏ như thế này…
Quả nhiên, Phó Minh Tuỳ đãi khách ăn cơm thì không thể nào là nơi qua loa cho xong.
Trong lòng Hứa Thư có chút xao động, cô im lặng bước theo Phó Minh Tuỳ vào nhà hàng, nghe thấy anh cười nói vài câu với ông chủ quen thuộc, sau đó dẫn cô đến một phòng nhỏ tên là “Mai Hương Các”.
Hai người ngồi đối diện nhau trước bàn ăn, Phó Minh Tuỳ đẩy thực đơn dày cộm về phía cô:
“Có món gì cô thích ăn không?”
“Tôi không biết món nào ở đây ngon cả.” Hứa Thư cười nhẹ: “Anh gọi món đi.”
Đó là lời thật lòng, cô không thích làm việc mình không giỏi.
Phó Minh Tuỳ không ép, lại hỏi thêm: “Cô có kiêng vị gì không?”
Hứa Thư: “Đừng cay quá là được.”
Thế là Phó Minh Tuỳ gọi vài món có vị ngọt chua, thiên về khẩu vị của trẻ con.
Hứa Thư lặng lẽ lắng nghe, đợi nhân viên phục vụ rời đi, chỉ còn lại hai người, cô đặt ngón tay lên chiếc ly thủy tinh phủ sương lạnh, nhẹ giọng nói:
“Anh không cần phải chăm sóc tôi như thế này đâu.”
“Nên làm mà.” Phó Minh Tuỳ không cảm thấy mình đang “chăm sóc” cô ấy.
“Tôi rất ít khi ăn một mình với phụ nữ. Nếu có điều gì cô không quen, cứ nói thẳng.”
Hứa Thư ngẩn người, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả.
Con tim luôn bấp bênh dường như cuối cùng cũng tìm được nơi neo đậu vững chắc.
“Phó tổng, tôi…”
Cô hít sâu, lấy hết can đảm chủ động nhắc lại chuyện mấy ngày trước:
“Tôi đưa cho anh mảnh giấy đó, đã là tất cả những gì tôi muốn nói rồi.”
Nói xong, cô không suy nghĩ gì thêm, bước đi theo cảm xúc, không nghĩ đến hậu quả, không cần biết có kết thúc hay không.
So với thử thăm dò, hành động của cô giống như dốc toàn lực, không để lại đường lui.
Phó Minh Tùy nhìn cô, ánh mắt trong trẻo xen chút trêu chọc.
Hứa Thư bất ngờ nhìn vào ánh mắt anh, tim như “thình” một tiếng.
“Cô Hứa, Enzo trước khi về Ý có nói với tôi vài điều về cô.”
Phó Minh Tùy bất chợt nhắc đến một chuyện không liên quan, kéo trái tim cô đang treo lơ lửng trở lại.
“Ông ấy rất quý cô, và nói rằng trong vụ hợp tác lần này, tình cảm cô dành cho ông ấy là không thể thiếu.”
Anh mỉm cười nhẹ: “Vất vả vậy, sao lại không nhận công nhỉ?”
Hứa Thư im lặng nghe, trong lòng càng lúc càng chìm sâu.
Lời Phó Minh Tùy nói giống như đang khen cô, nhưng… cô lại sợ rằng anh chỉ nói để “cảm ơn”, vậy nên mới lấy dũng khí ra.
Anh là người thông minh, không thể không hiểu vì sao cô lại nhắc đến tờ giấy lúc này, lời giải thích chỉ có một — cô đang lấy cớ để né tránh.
“Tôi đâu có công lao gì.” Hứa Thư gượng cười, nhẹ giọng:
“Chỉ là nghe Enzo nói những lời than phiền cảm xúc, tôi thuận theo mà làm thôi, ‘thuận nước đẩy thuyền’.”
“‘Thuận nước đẩy thuyền’?” Phó Minh Tùy lặp lại câu nói ấy, như đang trêu chọc:
“Ông ấy nói cô thông minh, khéo léo. Cô đúng là biết dùng khéo léo đúng lúc.”
“Ông ấy nói cô và ông ấy cùng thích một câu lạc bộ bóng đá, cô còn đưa ông ấy đến câu lạc bộ fan của đội bóng đó.”
“Tôi muốn biết, cô thật sự thích bóng đá, hay chỉ là cố ý chiều lòng người khác?”
Hứa Thư im lặng.
Câu hỏi của Phó Minh Tùy thoạt nhìn đơn giản như đang hỏi một vấn đề trong một cuộc hợp tác kinh doanh rằng có phải ‘thuận theo mà làm’ hay không, nhưng cảm giác của cô lại không đơn giản như vậy.
Cứ như là…
Anh đang muốn thông qua câu hỏi này để hỏi cô rằng, trên con đường đời của mình, những gì cô từng làm là xuất phát từ chân tâm bao nhiêu, và giả tạo vì thuận theo hoàn cảnh bao nhiêu.
Hứa Thư không kiềm được liếc nhìn anh, mà ánh mắt của Phó Minh Tùy vẫn trong trẻo lạnh lùng, sâu thẳm, dáng vẻ bình tĩnh như thể chỉ đang chờ một câu trả lời bình thường nhất.
Thái độ của anh khiến cô lại cảm thấy vừa rồi mình chỉ là đang suy diễn quá nhiều mà thôi.
Hứa Thư cắn môi, nhận ra rằng mình vẫn không dám đánh cược đến cùng.
Cô từng ngụ ý qua mảnh giấy về chuyện “cầu hôn” – một lời bóng gió đầy táo bạo, nhưng giờ đây lại không dám đem toàn bộ chân tình của mình ra đặt cược.
Sợ một khi thua, sẽ không chịu nổi ánh mắt thờ ơ của Phó Minh Tùy.
“Tất nhiên là chiều lòng người khác rồi.” Hứa Thư dần lấy lại bình tĩnh, mỉm cười nhẹ nhàng:
“Khi con người đã xác định được mục tiêu, thì dù con đường đạt đến đó không mấy huy hoàng rực rỡ, cũng không thành vấn đề.”
“Phó tổng, anh nói có đúng không?”
Trong bầu không khí yên tĩnh, ánh mắt của hai người đan vào nhau giữa không trung, là một sự đối thoại không lời mà trầm lặng.
Một lúc sau, Phó Minh Tùy khẽ cười:
“Cô nói đúng.”
Anh cảm thấy cô gái này thật thú vị.
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 10: Lạy Chúa, xin hãy phù hộ cho ảo mộng nhỏ bé của con.
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
