Tối ngày đầu tiên của “hôn nhân”, Hứa Thư ngủ một mình trong phòng ngủ chính.
Phó Minh Tùy không trả lời thẳng vào câu hỏi của cô, chỉ nói một câu: “Không phải bây giờ”, rồi đi thẳng vào phòng ngủ phụ.
Nhưng, “không phải bây giờ” là có ý gì?
Chẳng lẽ anh muốn đợi đến khi đã quen nhau sau hôn nhân rồi mới tính tiếp sao… Nhưng Phó Minh Tùy đúng thật không phải là người đàn ông vội vàng vì d*c v*ng.
Nghĩ tới đây, Hứa Thư không nhịn được mà khẽ cong môi cười, co vai rúc vào trong chăn.
Sáng hôm sau, lúc hơn bảy giờ, khi Hứa Thư vừa nấu cháo xong trong bếp thì Phó Minh Tùy từ phòng ngủ phụ bước ra.
Anh trông sạch sẽ, quần áo chỉnh tề, rõ ràng đã rửa mặt chải đầu gọn gàng trong phòng vệ sinh.
Nhìn thấy Hứa Thư đang chuẩn bị bữa sáng, Phó Minh Tùy hơi khựng lại một chút, rồi nhướng mày khẽ cau lại, trong đáy mắt thoáng qua cảm xúc giống như “xin lỗi”.
“Dậy ăn sáng thôi.” Hứa Thư đặt nồi cháo lên bàn, mỉm cười nhìn anh nói.
Hai người cách nhau làn hơi nước mờ ảo, Hứa Thư thật sự có cảm giác như một cặp “vợ chồng son”.
Tuy còn lạ lẫm nhưng đang thật sự cố gắng hòa hợp, nỗ lực sống cùng nhau, ít nhất Hứa Thư là như vậy.
Phó Minh Tùy ngồi xuống trước bàn ăn, quét mắt nhìn qua đồ ăn trên bàn.
Có cháo và cải muối, dầu cháo quẩy và sữa đậu nành và có cả bánh bao hấp, đều là những món ăn sáng kiểu Trung điển hình.
Rất hợp khẩu vị của anh, anh là người có dạ dày kiểu Trung, thậm chí bữa sáng cũng không thích mấy món kiểu Tây như sandwich hay hamburger.
Chỉ là để làm được bữa sáng như thế này, cũng phải mất ít nhất một tiếng đồng hồ… Vậy Hứa Thư đã dậy từ mấy giờ?
Nghĩ đến đây, Phó Minh Tùy cảm thấy càng thêm áy náy.
“Xin lỗi.” Anh mở miệng xin lỗi: “Lẽ ra tôi nên cùng em làm những việc này.”
Dù thế nào, cũng không thể để Hứa Thư một mình làm bữa sáng lâu đến vậy, còn anh chỉ việc ngồi chờ ăn.
Cô là vợ anh, đâu phải người giúp việc mà anh thuê về chăm lo cuộc sống.
Chỉ là… Phó Minh Tuỳ không ngờ cô sẽ dậy sớm để làm những việc này.
“Đừng nói vậy.” Hứa Thư hoàn toàn không để bụng, chỉ mỉm cười nhìn anh: “Anh ăn sáng trước đi.”
“Tôi không giỏi nấu ăn lắm, đừng cười tay nghề của tôi là được rồi.”
Phó Minh Tuỳ bật cười: “Sao lại thế được chứ.”
Nói rồi, anh múc một muỗng cháo mà Hứa Thư đã chuẩn bị cho mình.
Một bát cháo thịt gà đơn giản, không thể gọi là mỹ vị, nhưng nóng hổi, dẻo thơm, vậy là đủ.
Phó Minh Tuỳ rất chân thành khen ngợi: “Ngon lắm.”
Hứa Thư vui vẻ, cũng ngồi xuống ăn cùng anh, ánh mắt luôn dõi theo anh: “Anh thích là được rồi.”
Anh thích thật sao?
Phó Minh Tuỳ khẽ nhướn mày, dò hỏi: “Em biết tôi thích kiểu bữa sáng nào à?”
Hứa Thư cầm thìa, ngón tay khựng lại một chút, lúc này mới nhận ra mình vì vui quá mà hơi lơ đãng.
“Tôi không biết đâu,” cô lẩm bẩm, mím môi cười: “Đoán thôi…”
Cô ngại ngùng không dám nói rằng mình biết tất cả mọi thứ về anh.
Phó Minh Tuỳ khẽ cong môi, thong thả ăn cháo, không hỏi thêm gì nữa.
Thật ra dù Hứa Thư có từng âm thầm tìm hiểu sở thích của anh thì cũng không sao cả.
Cô là cô gái thông minh, trước khi anh chủ động “cầu hôn”, có thể cô đã bí mật điều tra anh kỹ càng rồi.
Chuyện đó cũng bình thường thôi, vì anh cũng từng làm chuyện tương tự với cô.
“Nhưng nấu ăn vẫn vất vả quá.” Phó Minh Tuỳ ăn uống rất tao nhã, dùng thìa múc cháo mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Trong không khí yên tĩnh, anh nhẹ giọng nói: “Ngày mai đừng nấu nữa.”
Hứa Thư ngẩng đầu, hơi ngẩn người nhìn anh.
Phó Minh Tuỳ đã ăn xong một bát cháo, đặt bát xuống, mỉm cười giải thích: “Tôi sẽ bảo người giúp việc nhà tôi mang đồ ăn sáng tới.”
“…Ừm.” Hứa Thư khẽ đáp, vội vàng cúi đầu che đi sự hụt hẫng trong mắt.
Thật ra cô không ghét nấu ăn, chỉ là dậy sớm hơn một tiếng cũng hơi vất vả, có người lo liệu thì sẽ tốt hơn…
Nhưng dù sao cô vẫn cảm thấy hơi buồn, cảm xúc là thứ không thể kiểm soát được.
Cô vốn nghĩ… có thể làm thêm cho anh vài bữa sáng nữa.
Phó Minh Tuỳ nhìn cô gái cúi đầu ăn cháo, đôi môi mím chặt đầy đáng thương.
Anh vốn định đứng dậy rời bàn, nhưng cuối cùng vẫn ngồi lại đối diện cô.
“Em…” Ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông khiến Hứa Thư không thể tiếp tục ăn, cô ngẩng đầu, không nhịn được hỏi: “Anh không đi làm sao?”
“Không vội.” Phó Minh Tuỳ nhìn cô, nghiêm túc hỏi: “Hứa Thư, em hiểu rõ tôi đến mức nào rồi?”
Hứa Thư sững người, vốn định tiếp tục cứng miệng nhưng cũng không thể kiên trì nổi nữa, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Một lúc sau, cô nhỏ giọng bổ sung: “Rất hiểu.”
Có lẽ bản thân không nên tỏ ra thông minh trước mặt Phó Minh Tuỳ.
“Cảm ơn em vì đã hiểu tôi, tôi rất vui.” Nhìn thấy cô gái có chút bất an, giọng Phó Minh Tuỳ dịu dàng thêm vài phần: “Nhưng mấy thứ như phỏng vấn hay báo chí đều viết cho người ngoài đọc, dù em có hiểu, cũng không cần làm theo.”
“Nhà có người giúp việc, còn em là vợ của tôi.”
Nói xong, Phó Minh Tuỳ đứng dậy rời đi, để lại không gian cho Hứa Thư suy nghĩ một mình.
Cô ngồi bên bàn ăn, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, khẽ chớp mắt.
Hứa Thư cảm thấy dường như có thể nghe rõ tiếng tim mình đập rất nhanh.
Là cảm giác rung động vượt qua mọi bình thản, sự tồn tại của Phó Minh Tuỳ luôn khiến cô rung động trong từng giai đoạn cuộc đời.
Cô từng nghĩ rằng sau bao năm, mình đã có thể trưởng thành, bình tĩnh hơn một chút… Nhưng cuối cùng lại không được như mong đợi.
Hứa Thư cắn môi mỉm cười, vỗ nhẹ hai má đỏ hồng của mình:
Tỉnh lại đi, đừng có tiếp tục mơ mộng nữa.
Sau tiết học, tại văn phòng, Hứa Thư nhận được cuộc gọi từ Dung Dã.
“Hứa Thư, khoản thanh toán bên Cảnh Huy đã chuyển đến rồi, nhiều hơn con số đã thỏa thuận một chút. Nói là thưởng cho chúng ta.”
Giọng Dung Dã qua điện thoại cố tỏ ra bình thản, nhưng Hứa Thư vẫn nghe được sự vui mừng pha chút đè nén: “Tôi nghĩ cô cũng nên có phần… Chúng ta gặp nhau một lát nhé?”
“Không cần đâu.” Hứa Thư cười, giọng nhẹ nhàng chậm rãi: “Tôi là làm việc bán thời gian, chỉ cần nhận đúng số tiền đã thỏa thuận từ trước là được. Anh đã trả lương cho tôi rồi.”
Nếu ngay cả tiền thưởng tập thể mà cũng phải chia cho “người ngoài” như cô, e rằng những người trong nhóm Đông Dương sẽ có ý kiến.
Cô vẫn chưa quên trước đây Tô Tinh đã suy diễn ác ý về cô như thế nào.
Chung quy lại, chẳng qua cũng là vì cảm thấy quyền lợi của mình bị xâm phạm thôi.
“Nhưng, nhưng dự án này có thể hoàn thành suôn sẻ, cô là công thần lớn nhất.” Dung Dã có phần sốt ruột: “Hứa Thư tiền thưởng là dành cho tất cả mọi người, cô…khi đó cũng là một phần trong nhóm.”
“Thật sự không cần.” Giọng Hứa Thư vẫn dịu dàng như cũ, nhưng có chút cứng rắn: “Anh Dung, hãy chia thưởng cho người khác đi.”
“Tôi còn có tiết dạy, tôi cúp máy trước nhé, xin lỗi.”
Trước khi cúp máy, Dung Dã vẫn kiên trì khuyên nhủ cô.
Hứa Thư nhìn màn hình đen kịt, khẽ thở dài không thành tiếng.
Cô nghe ra được lời mời gặp mặt của Dung Dã không chỉ vì tiền thưởng, và chính vì điều đó, cô càng kiên quyết từ chối anh.
“Cô Hứa.” Giáo viên tiếng Anh của tổ đang ôm một chồng bài vở bước vào văn phòng, thấy cô đứng cạnh cửa sổ liền nhanh chóng hỏi: “Trưa rồi, cùng đi ăn ở căn tin nhé?”
“Được.” Hứa Thư đáp, vội vàng bước đến giúp đỡ.
Hai người đặt sách xong liền đi về phía nhà ăn, trên đường còn gặp hai thầy cô quen biết.
Dù không cùng văn phòng, nhưng quan hệ đều không tệ, thường xuyên ăn cơm cùng nhau.
Món ăn của nhà ăn Đại học Giang thật sự rất ngon, buổi trưa lúc nào cũng đông nghịt người, vẫn có thể tìm được một bàn trống thì thật không dễ chút nào.
Hứa Thư không biết ăn gì, bèn đứng xếp hàng cùng cô giáo tiếng Anh để đợi mua bún gạo nóng.
Hai thầy cô kia cũng phải xếp hàng lâu mới mua được cơm hộp, bốn người tìm mãi mới kiếm được một chiếc bàn trống.
Hứa Thư vừa ăn bún vừa lơ đãng lướt điện thoại, ngón tay lặp đi lặp lại mấy lần dừng lại ở cái tên Phó Minh Tuỳ trên WeChat, định hỏi anh trưa nay ăn gì, muốn thể hiện một chút quan tâm, nhưng lại không biết có nên gửi không.
Những chuyện vụn vặt thế này, nếu anh không muốn trả lời thì chẳng phải rất ngại sao? Lỡ như khiến bản thân trở nên phiền phức thì sao, dù gì Phó Minh Tuỳ cũng rất bận khi làm việc…
Cuối cùng Hứa Thư nghĩ mãi vẫn không gửi gì, cất điện thoại lại.
“Tôi đi xem có tin nóng gì không?” – Cô giáo Trương ngồi đối diện vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại, không biết thấy gì mà trợn tròn mắt, vừa nhai vừa nói mơ hồ: “Tin lớn nè!”
“Tin gì lớn vậy?” – Cô giáo tiếng Anh phối hợp hỏi theo.
“Các cô xem đi.” – Cô Trương vươn tay đưa điện thoại cho cả bàn xem, miệng cười ha ha: “Tổng giám đốc Cảnh Huy đó kết hôn rồi, là hot search từ hai tiếng trước đó!”
Hứa Thư không nghĩ lại là chuyện này, lông mày thoáng cau lại.
Từ bé đến giờ đây là lần đầu tiên cô nghe người khác bàn tán chuyện hot search có liên quan đến mình, cảm giác lo lắng là không thể tránh khỏi.
“Trời, tôi cứ tưởng là chuyện gì.” – Cô giáo tiếng Anh đảo mắt: “Người ta kết hôn, cô kích động gì vậy?”
“Vị tổng giám đốc họ Phó này lợi hại lắm, là ‘người đàn ông độc thân hoàng kim’, nổi tiếng nhất thành phố đấy, nếu không thì tôi ở bên ngoài làm sao biết được chứ?” – Cô Trương vừa nói vừa không nhịn được cảm thán: “Chậc chậc…”
“Hôm nay chắc sẽ có một loạt các cô gái vỡ mộng mất thôi, không biết cô tiên nào đã khiến người đàn ông như vậy phải lòng để kết hôn…”
Người đang bị bàn tán là “cô tiên” kia thực ra đang giả vờ như không nghe thấy, lặng lẽ cúi đầu ăn bún ở một góc.
May mắn là trên hot search có rất nhiều tin, ngoài Phó Minh Tuỳ ra thì còn nhiều tin đồn nhảm khác đủ để nhóm giáo viên bàn tán lúc ăn trưa, đề tài chẳng mấy chốc đã bị chuyển sang chuyện khác.
Nhưng đối với giới thương mại thượng lưu của Giang Thành, việc Phó Minh Tuỳ đột nhiên “kết hôn chớp nhoáng” đúng là gây ra một cơn địa chấn thực sự.
Một người thật sự đang nắm trong tay nguồn tài sản lớn như vậy, căn bản là không rảnh để chú ý đến những lời bàn tán trên mạng.
Trong buổi sáng hôm đó, điện thoại của Bạch Dung và Phó Khôn Lộc đều bị gọi đến nổ máy.
Rõ ràng là mọi người đều không liên lạc được với Phó Minh Tuỳ đành phải chuyển hướng sang hai người họ.
Cả hai đều bị làm phiền đến phát điên, Bạch Dung nhận được vài cuộc gọi từ người thân trong gia đình, chỉ đơn giản giải thích vài câu rồi lập tức tắt nguồn điện thoại.
“Nếu cứ tiếp tục thế này thì loạn mất!” Bạch Dung ném điện thoại xuống ghế sofa, tức giận trừng mắt nhìn Phó Khôn Lộc:
“Con trai anh xảy ra chuyện mà điện thoại toàn gọi sang bên mình , anh còn không quản sao?”
Phó Khôn Lộc cảm thấy mình bị mắng một cách vô cớ, không nhịn được nói thầm:
“Không phải tại em cứ giục nó kết hôn đấy à, chuyện này đến nhanh như vậy, chắc chắn phần lớn mọi người đều bị bất ngờ.”
Bạch Dung càng tức hơn: “Anh còn dám nói!”
“Được được, anh không nói nữa.” – Phó Khôn Lộc vội vàng nhận sai, thuận theo lời bà mà dỗ dành: “Tất cả là lỗi của anh…”
“Tất cả là do Minh Tùy cả, nói thật thì anh cũng thấy mệt vì nhận điện thoại, tắt máy rồi mà mọi người vẫn gọi vào điện thoại bàn ở nhà, anh để lão Ngô nghe giùm rồi.”
“Lão Ngô nghe thì được bao nhiêu cuộc? Ông ấy có thể giúp anh nhận tất cả điện thoại gọi đến không? Cả đám phóng viên cũng gọi tới, đến cả bố của mình cũng gọi điện hỏi, nói rằng Minh Tùy kết hôn mà không đưa đối phương về ra mắt, họ còn tưởng nó không coi trọng người lớn nhà mình nữa cơ đấy!”
Bạch Dung càng nói càng bực, nhíu mày nói: “Anh lập tức gọi Minh Tùy về, tối nay, đưa theo Thư Thư luôn!”
Phó Khôn Lộc hơi khó xử:
“Chúng nó vừa mới kết hôn, Minh Tùy định công bố tin hôn nhân cũng là để đáp lại lời hứa với nhà gái, giờ em lại bảo chúng nó về đây…”
“Về đây thì sao? Chẳng lẽ bắt nhà gái thay nó đi gặp người lớn nhà mình chắc? Em không làm đâu!”
Bạch Dung trợn mắt nói dứt khoát: “Anh nhất định phải gọi nó về, không về thì đừng trách em trở mặt!”
Phó Khôn Lộc hết cách, không dám làm vợ giận, đành phải mở máy gọi cho Phó Minh Tùy.
Phó Minh Tùy nghe yêu cầu của họ thì cũng không có phản ứng gì lớn, chỉ “ừ” một tiếng:
“Được, tối nay đến nhà ông nội.”
“Con đồng ý sao?” Phó Khôn Lộc hơi bất ngờ.
“Gặp ông nội thì có gì mà không đồng ý.” – Phó Minh Tùy nhàn nhạt cười –
“Nhưng con sẽ hỏi xem Thư Thư có muốn đi không. Nếu cô ấy không muốn, con sẽ không ép. Ngày mai con sẽ giải thích rõ ràng.”
