Phó Minh Tùy đưa cho Hứa Thư một thẻ ra vào bãi đậu xe, thẻ này có thể trực tiếp lên thang máy riêng đến tầng văn phòng của anh. Anh bảo cô sau khi tan làm cứ đến công ty Cảnh Huy để cùng ăn tối với anh.
Hứa Thư cầm lấy, sau một lúc nghĩ ngợi, cô dè dặt hỏi:
“Ngày nào cũng thế à?”
“Nếu cuối tuần em không muốn đến thì cũng được.” Phó Minh Tùy bổ sung:
“Vậy để dì Ngô đến nhà nấu cơm cho em.”
“…Vậy thì tôi vẫn nên đến đây ăn cùng anh.”
Hứa Thư không hiểu tại sao Phó Minh Tùy lại cố chấp với chuyện để dì Ngô nấu cơm, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của cô.
Cô khẽ mím môi cố kìm nụ cười, ánh mắt trong trẻo sáng ngời nhìn anh:
“Nếu ngày nào tôi cũng đến, anh sẽ không thấy phiền chứ?”
“Sao tôi lại thấy phiền?” Phó Minh Tùy nghiêng đầu nhìn cô, cũng cười, nụ cười như có như không:
“Tôi nghĩ chúng ta hiện giờ đã là vợ chồng rồi…”
“Vậy nên cần nuôi dưỡng một chút tình cảm.”
Ăn cơm cùng nhau, xét cho cùng cũng chỉ là chuyện cơ bản nhất thôi mà.
Hứa Thư nghe câu này mà lòng thấy ấm áp, buổi tối khi nằm trên giường nhớ lại vẫn không nhịn được cười.
Cô cảm thấy mình thật sự rất may mắn.
Thứ mà cô mong đợi bao lâu nay đến cuối cùng cũng thực hiện được.
Tuy rằng Hứa Thư luôn có ý dẫn dắt, nhưng cô không ngờ Phó Minh Tùy lại thật sự phối hợp như vậy.
Có lẽ điều đó cho thấy, sau khi mối quan hệ của họ có sự thay đổi về danh phận, thì anh cũng có chút lưu tâm đến cô?
Chỉ là vì cái danh “vợ”, giữa họ còn chưa có chút tình cảm nào.
Nhưng một khi đã bắt đầu, thì cũng giống như một khe nứt trên bức tường thép, rồi cũng sẽ có ánh sáng xuyên qua…
Tần suất Phó Minh Tùy tăng ca tại công ty rất cao.
Giản Tiết- thư ký thân cận nhất và cũng là người hiểu rõ thói quen của anh, gần như luôn phải theo sát, tức là cũng phải tăng ca mỗi ngày.
Một tối nọ, sau khi ăn tối trong phòng nghỉ ở văn phòng cùng Hứa Thư xong, anh đang xem lại video cuộc họp, còn Hứa Thư buồn chán ra ngoài đi dạo thì nghe thấy Giản Tiết dường như đang gọi điện thoại với bạn gái.
“Công ty bận quanh năm, nhưng anh đảm bảo kỳ nghỉ vẫn rất nhiều.”
Ngữ khí của Giản Tiết như thường ngày, lạnh lùng và điềm đạm , nhưng giọng điệu lại gấp gáp, âm lượng rất nhỏ, gần như thì thầm:
“Đừng giận nữa, đợi đến khi anh nghỉ phép em muốn đi đâu anh đều sẽ đưa em đi.”
Hứa Thư vốn không cố ý nghe lén, nhưng vô tình nghe được vẫn thấy khá thú vị.
Làm thêm liên tục như vậy… Có vẻ không công bằng với nhân viên, nhất là Giản Tiết, người tăng ca nhiều nhất thực chất là để “phục vụ” Phó Minh Tuỳ ở mọi công việc.
Hứa Thư không nghe tiếp nữa, quay người rời đi.
Cuộc họp video của Phó Minh Tùy vẫn chưa kết thúc, cô ngồi yên trên sofa bên bàn làm việc, tay ôm đầu gối nhìn anh.
Cũng không nhìn điện thoại, dù sao người như anh khi làm việc nghiêm túc thì còn hấp dẫn hơn điện thoại nhiều.
Chẳng bao lâu sau, Phó Minh Tùy tháo tai nghe, nghiêng đầu.
Hứa Thư nhìn anh, phản ứng rất nhanh: “Anh họp xong rồi à?”
“Chưa.” Phó Minh Tùy lắc đầu, thẳng thắn nói: “Bị em nhìn đến mất tập trung.”
Hứa Thư sững người, làn da trắng nõn lập tức ửng đỏ một mảng.
“Xin lỗi…” Cô lẩm bẩm, “Tôi đi ra ngoài đây.”
Cô cứ như rau xanh được tưới nước yêu thương, mỗi lần chủ động, chỉ cần anh đáp lại một chút, cô lại cảm thấy rối loạn hết cả tinh thần, mất hết kiểm soát.
“Không sao.” Phó Minh Tùy thấy sắc hồng lan lên đến cả cổ cô, mỉm cười: “Còn nửa tiếng nữa là xong, chờ tôi cùng đi.”
Sau đó cúi đầu, bổ sung thêm: “Tôi không để ý bị em làm phân tâm đâu.”
Anh nhìn dáng vẻ rụt rè của cô gái nhỏ, liền nghi ngờ câu nói thật lòng vừa rồi của mình có lẽ đã nói hơi quá lời.
Hứa Thư không nói gì, lặng lẽ lấy điện thoại ra giả vờ nghịch.
Phó Minh Tùy thấy vậy cũng mỉm cười.
Một lúc sau, tim Hứa Thư đập thình thịch mới chậm lại.
Sau đó… ánh mắt cô lại không tự chủ được dời về phía gương mặt nghiêng tuấn tú của Phó Minh Tùy, nhìn một chút rồi vội vàng dời đi, không dám nhìn lâu.
Phó Minh Tùy nói ra thời gian “nửa tiếng” rõ ràng là đã được tính trước.
Đúng nửa tiếng sau, trước 8 giờ, hai người cùng rời khỏi công ty.
Trên đường về, Hứa Thư dè dặt hỏi anh:
“Ngày mai là cuối tuần, anh có đến công ty không?”
Phó Minh Tùy đáp: “Có.”
Câu trả lời ngắn gọn khiến cô thoáng ngẩn ra, khẽ “ồ” một tiếng.
Phó Minh Tùy liếc cô một cái, nói tiếp:
“Gần đây công ty thực sự rất bận.”
“Qua Tết rồi, tôi có thể đưa em đi chơi.”
…
Phó Minh Tùy đang giải thích sao?
Hứa Thư im lặng, sau đó có chút ngại ngùng nói:
“Tôi không có ý muốn được đưa đi chơi…”
Sao người này cứ coi cô như trẻ con vậy?
Hứa Thư hít sâu một hơi:
“Ý tôi là, nếu anh tăng ca, thì nhân viên công ty cũng phải tăng ca theo à?”
“Nếu họ có việc khác cần làm thì sao?”
“Còn thư ký Giản thì sao? Anh ấy theo anh tăng ca suốt nửa tháng rồi. Tôi nghe thấy anh ấy gọi điện xin lỗi bạn gái, giống như đang xin lỗi một đứa trẻ.” Hứa Thư chớp chớp mắt: “Phó tổng, như vậy có vẻ không ổn lắm.”
“Nghe lén à?” Phó Minh Tùy bật cười, thản nhiên nói: “Thư ký Giản được trả lương tăng ca rất cao đấy.”
Anh cũng không phải bắt người ta làm không công.
“Tôi đâu có nghe lén.” Hứa Thưhơi tức giận: “Chỉ là vô tình nghe thấy thôi.”
“Thế nào? Muốn tôi cho thư ký Giản nghỉ phép?” Phó Minh Tùy liếc cô một cái khi dừng lại ở đèn đỏ, nhìn nghiêng thấy gương mặt cúi thấp đáng yêu của Hứa Thư.
Anh không khỏi nghĩ, sự hiền lành dịu dàng này, liệu cô dành cho ai cũng vậy?
“Thư ký Giản đã tăng ca nhiều ngày như vậy rồi.” Hứa Thư đảo tròn con mắt, chậm rãi nói:
“Tôi thấy ngày nào anh ấy cũng đặt cơm cho chúng ta, còn mình và bạn gái thì không ăn nổi cơm nóng… tôi thấy hơi áy náy.”
“Nếu ngày mai anh cho anh ấy nghỉ… tôi sẽ nấu cơm mang cho anh.”
Tuy tay nghề nấu nướng của cô chỉ ở mức bình thường, nhưng thỉnh thoảng cũng muốn thử cảm giác nấu ăn cho “Phó tổng”.
Phó Minh Tùy vốn định từ chối, nghe đến đó lại ngừng lại, nghi hoặc nhìn cô:
“Em nấu?”
“Ừm, dù sao mai tôi cũng nghỉ.” Hứa Thư hếch mũi, giả vờ chủ động:
“Anh không phải sợ tôi nấu dở chứ? Không muốn ăn sao?”
Con gái mà hỏi kiểu này chính là đang muốn được dỗ dành rồi.
Phó Minh Tùy bất đắc dĩ cắn nhẹ môi dưới, vốn muốn từ chối cái lòng tốt có hơi nhàm chán của cô, nhưng rốt cuộc cũng mềm lòng, thở dài:
“Được.”
Chỉ là cho thư ký Giản nghỉ một ngày thôi, mà lại thành toàn cho lòng tốt vô cớ của cô.
Sáng hôm sau, Hứa Thư đi chợ gần khu nhà để mua đồ.
Tối qua cô đã nghĩ kỹ nên nấu món gì, đến khu bán rau và hải sản là mua được ngay.
Nếu phải mang cơm đi vào buổi trưa thì hơi gấp, mà cô nấu ăn lại không giỏi nên càng tốn thời gian, sợ xấu hổ.
Theo đúng hướng dẫn trong video dạy nấu ăn trên mạng, Hứa Thư nấu một nồi canh sườn củ sen, xào thêm hai món rau đơn giản.
Cô nhận ra Phó Minh Tùy không quá kén ăn, nhưng lại yêu cầu cao về kỹ thuật nấu, thích đồ thanh đạm. Vì thế, anh không thích cơm hộp hay các món nhiều dầu mỡ ngoài quán ăn.
Chẳng trách anh lại quá nghiêm túc với chuyện nấu ăn như vậy.
Hứa Thư lái xe đến Cảnh Huy, đậu xe xong thì xách cơm lên thang máy đến văn phòng tầng cao nhất.
Quả nhiên hôm nay thư ký Giản được nghỉ, đón cô là trợ lý Tiểu Lam.
Tiểu Lam nhanh nhẹn nhận lấy hộp cơm, vội vàng nói:
“ Phó tổng đang họp, chắc còn khoảng 15 phút nữa sẽ xong, mời cô chờ một lát.”
Tối đó, Hứa Thư lại ăn tối cùng Phó Minh Tuỳ như mọi khi, chuyện này đã kéo dài hơn một tuần rồi. Các trợ lý thư ký tầng trên cũng đã quen, nghe tin liền mỉm cười dịu dàng chào:
“Vâng, tôi sẽ đợi ở đây.”
“Cô không cần đi theo tôi, đi làm việc của mình đi.”
“Vâng ạ.” Tiểu Lam đi ra ngoài văn phòng.
Trong văn phòng sáng sủa rộng rãi chỉ còn lại một người, lập tức trở nên vắng vẻ.
Hứa Thư vô thức liếc nhìn xung quanh một vòng, không tránh khỏi cảm khái, lần đầu tiên cô đến đây, vì căng thẳng khi đối mặt với Phó Minh Tuỳ mà đứng còn không vững, cảm giác như người không phải là mình. Dù cố gắng kiểm soát, nhưng ngôn ngữ cơ thể vẫn cứng nhắc, ngượng ngùng.
Nhưng bây giờ… cô ở đây đã trở nên quen thuộc và thoải mái hơn nhiều rồi.
Nếu không thì làm sao chúng ta có thể nói rằng cuộc sống là không đoán trước được?
Hứa Thư dựa vào ghế sofa, lấy điện thoại ra tranh thủ xử lý chút công việc lúc rảnh.
Đang xử lý một bảng điểm của học sinh thì nghe thấy tiếng mở cửa, cô ngẩng đầu theo phản xạ:
“Phó tổng, anh…”
Nói được nửa câu, liền ngừng lại.
Văn phòng của Phó Minh Tuỳ không có nhiều người dám vào thẳng không gõ cửa, nên ban đầu Hứa Thư mới cho rằng đó là anh.
Nhưng lúc này đang đứng trước mặt cô lại là một cô gái xinh đẹp như búp bê Tây.
Trên người mặc một bộ đồ màu hồng phấn theo phong cách Chanel, đôi chân trắng muốt mang giày cao gót. Từ đầu tóc đến đầu ngón tay đều toát lên sự tinh tế và sang trọng khó tả.
“Phó tổng? Cô đang nói đến anh Minh Tuỳ sao?” Cô gái nheo mắt nhìn, ánh mắt nghi ngờ lướt sang Hứa Thư?
“Cô là ai?”
Hứa Thư chưa kịp trả lời, nhìn khuôn mặt xinh đẹp ấy chậm rãi trầm mặc vài giây, mới nhớ ra cô gái này là người đã từng đến tìm Phó Minh Tuỳ trước đây.
Lần đó bị Tiểu Lam chặn lại, chính là “cô Cố” kia.
“Tôi đang nói chuyện với cô đấy.” Cố Oánh nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng với sự im lặng của Hứa Thư, giọng điệu lập tức trở nên gay gắt:
“Cô là thư ký mới của anh Minh Tuỳ à? Tôi chưa từng gặp qua, sao lại không biết lễ phép thế?”
Câu này nói ra… như thể cô ta đã đến đây nhiều lần, rất quen thuộc.
Hứa Thư không vì lời lẽ không thiện chí của cô ta mà tức giận, vẫn dịu dàng mỉm cười:
“Xin lỗi, tôi không cố ý không đáp lời cô, chỉ là…”
Cô chưa kịp nói xong thì cửa văn phòng lại mở ra lần nữa.
Lần này người bước vào là Phó Minh Tuỳ, anh lập tức cắt ngang lời Hứa Thư, vừa bước vào liền nhìn thấy Cố Oánh, ánh mắt thoáng nhíu mày.
“Anh Minh Tuỳ!” Cố Oánh thấy anh, lập tức chẳng quan tâm Hứa Thư là ai nữa, vội bước đến trước mặt anh, cười rạng rỡ làm nũng:
“Anh họp xong rồi à?”
Phó Minh Tuỳ mặt không đổi sắc, bình tĩnh hỏi:
“Sao cô lại đến đây?”
“Em đến thăm anh, lâu rồi không gặp anh.” Cố Oánh chu môi, oán trách:
“Mấy lần trước đến tìm anh đều bị thư ký họ Giản kia chặn lại, anh ta nói anh bận.”
“Tôi thực sự rất bận.” Phó Minh Tuỳ đi vòng qua cô ta, đến trước bàn làm việc đặt tài liệu xuống:
“Nơi này cũng không phải nơi cô nên đến.”
“Vậy em phải đến đâu? Những chỗ khác thì không gặp được anh mà.” Cố Oánh theo sát phía sau anh, đôi mắt long lanh không hài lòng:
“Em chỉ muốn gặp anh một chút, anh cần gì phải lạnh lùng với em như vậy?”
“Tôi kết hôn rồi.” Giọng Phó Minh Tuỳ trầm ổn, ánh mắt lướt qua Cố Oánh rồi nhìn sang Hứa Thư đang ngồi trên sofa, giọng nói bình thản nhưng mang theo sự vững chãi khiến người ta cảm thấy an tâm:
“Chẳng phải cô đã nghe rồi sao?”
Câu nói đó dường như dành cho Cố Oánh, nhưng Hứa Thư lại thấy như bị hỏi đến mình, cảm thấy khó xử đến mức càng ngồi càng không yên.
“Em có nghe, nhưng em nghĩ anh đang nói dối thôi.” Cố Oánh cười khẽ, trông không hề ngạc nhiên chút nào: “Minh Tùy, một người xuất sắc như anh sao có thể kết hôn dễ dàng như thế, ba tháng trước còn đi xem mắt với em, giờ lại nói đã cưới rồi? Anh lừa ai vậy?”
“Nếu anh thật sự kết hôn, sao chưa từng thấy anh đưa vợ anh ra mắt trong bất kỳ sự kiện công khai nào chứ?”
“Minh Tùy, cho dù anh ghét em, thì cũng đâu cần kiếm cớ vụng về như vậy? Rốt cuộc em đã làm gì khiến anh không thích?”
Lời nói của Cố Oánh khiến Phó Minh Tùy khẽ nheo mắt, khóe môi hiện lên chút giễu cợt, ánh mắt vẫn dừng lại ở Hứa Thư.
Người bị nhìn đến chột dạ, vội cúi đầu né tránh ánh nhìn sắc lạnh của anh.
Hứa Thư cũng cảm thấy khó xử, không phải cô cố ý giấu thân phận, chỉ là chưa có dịp thích hợp để nói.
Chỉ vì một sự chênh lệch thời điểm như vậy mà khiến Phó Minh Tùy hiểu lầm rằng cô cố tình không nói ra… Hơn nữa, nghe từng câu từng chữ của Cố Oánh, trong lòng cô càng thêm rối bời.
Phó Minh Tùy thu lại ánh nhìn, lạnh nhạt nhìn Cố Oánh: “Mẹ tôi đã dắt vợ tôi theo dự bao nhiêu sự kiện lớn, cô không thấy sao?”
“…Em làm gì đi mấy nơi dành cho phụ nữ trung niên đó?” Nụ cười của Cố Oánh trở nên cứng ngắc, sắc mặt tái nhợt rồi đỏ bừng: “Minh Tùy, anh đừng đùa nữa, đây là thật sao?”
“Tôi việc gì phải đùa với cô?” Phó Minh Tùy lãnh đạm đáp,
“Gần như mọi người đều biết tôi kết hôn, nếu cô không biết thì chỉ có thể là cô đang tự lừa mình.”
“Anh nói dối!” Cố Oánh tức đến bật khóc, giậm chân đầy tiếc nuối, vẻ mặt bất mãn:
“Anh kết hôn với cô gái nào? Cô ta là thiên kim nhà ai mà có thể hơn được em?”
“Minh Tùy, ban đầu là mẹ anh chủ động tìm người mai mối cho bọn mình mà, anh quá đáng lắm rồi!”
“Nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi đã từ chối cô đến ba lần rồi.”
Nước mắt trong mắt cô gái không khiến Phó Minh Tùy mảy may động lòng, anh vẫn lạnh nhạt nói:
“Cô không muốn chấp nhận sự thật, không có nghĩa là lỗi ở tôi.”
“Hơn nữa, vợ tôi ưu tú ở mọi mặt, không cần phải so đo với cô bằng mấy điều giả tưởng kia.”
