Cảnh Huy bắt đầu cho nhân viên nghỉ lễ chỉ một ngày trước đêm Giao thừa.
Khi Hứa Thư đến tìm Phó Minh Tuỳ, vừa bước vào tầng 30 đã cảm thấy bầu không khí khắp công ty như tràn ngập niềm vui và náo nhiệt.
Không chỉ vì các dây trang trí hay chữ “Phúc” dán khắp nơi, quan trọng hơn là nhân viên và học sinh khi đến kỳ nghỉ đều như nhau — cả gương mặt đều viết rõ hai chữ “giải phóng”.
Niềm vui của người trưởng thành và học sinh thực ra không khác nhau mấy, đều mong được nghỉ lễ.
“Cô Hứa.” Trợ lý Giản thấy cô, vội vàng bước tới chào hỏi: “Chúc mừng năm mới.”
Trước đây anh ta gọi cô là “ Phó thiếu phu nhân” nhưng Hứa Thư cảm thấy như vậy ở nơi làm việc thì hơi kỳ cục, nên cứ để gọi như thế này.
“Chúc mừng năm mới.” Hứa Thư cười, đưa cho anh ta một hộp bánh ngọt: “Trợ lý Giản, mang về cho bạn gái anh ăn nhé.”
Cô tuy còn trẻ, nhưng kinh nghiệm xã hội phong phú, rõ ràng hiểu rằng làm vợ một lãnh đạo như Phó Minh Tuỳ thì việc để tâm đến những người dưới quyền là rất cần thiết.
Tặng quà cuối năm, bất kể là gì, cũng là điều cơ bản trong giao tiếp xã hội.
Giản Tiết cũng hiểu điều đó, nên tất nhiên không từ chối. Sau khi nhận hộp bánh ngọt từ Hứa Thư thì lập tức cảm ơn, lời lẽ chân thành:
“Cô Hứa, thật sự cảm ơn cô.”
“Phó tổng đã nói với tôi rồi, lần trước nhờ cô giúp đỡ, tôi vẫn luôn nhớ
“Nếu không nhờ cô, chắc bạn gái tôi đã chia tay tôi rồi.”
“Thật sự không cần cảm ơn đâu.” Hứa Thư không quen nghe những lời cảm kích như vậy, dù sao thì cô cũng có mục đích cá nhân, việc giúp Giản Tiết chỉ là tiện tay.
Liếc nhìn đồng hồ, cô chuyển chủ đề:
“Trợ lý Giản, anh có thể giúp tôi phân phát mấy món này cho những người khác trong văn phòng không? Cảm ơn anh.”
Sau khi được xác nhận, cô cũng đưa nốt mấy túi quà còn lại cho Giản Tiết.
Khi đẩy cửa văn phòng bước vào, Phó Minh Tuỳ đang nói chuyện điện thoại, thấy cô vào thì hơi gật đầu.
Hứa Thư không làm phiền anh, lặng lẽ ngồi chờ trên ghế sofa.
Ánh mắt lướt qua chiếc bàn trà phía trước, cô hơi sững lại — nhớ trước đó, trong khay vẫn còn bộ cốc cà phê bằng sứ, không biết từ khi nào đã đổi thành bộ đồ trà.
“Cứ vậy đi, những việc khác để sau Tết, mùng tám đi làm lại rồi nói.”
Phó Minh Tuỳ dùng ngón tay dài xoay cây bút, nhìn cô gái đang ngồi trên ghế sofa hơi nghiêng đầu, nghiêng mắt nhìn nghiêng, rồi nói vài câu nữa với người đầu dây bên kia là cúp máy.
Hứa Thư chú ý đến động tác của anh, nghe thấy tiếng cúp máy thì ngẩng đầu mỉm cười hỏi:
“Xong rồi à?”
“Ừm.” Phó Minh Tuỳ đứng dậy, đi tới trước mặt cô xoa đầu cô:
“Đi thôi.”
Theo như kế hoạch trước đó, hôm nay sẽ đến nhà ông bà của Hứa Thư ăn cơm.
Anh thuận miệng hỏi: “Anh đã chuẩn bị mấy thứ để sẵn trong xe rồi, mấy món đó mang đi làm quà gặp mặt có được không?”
Hứa Thư hơi sững lại, rồi mới nói:
“Được.”
Phó Minh Tuỳ khẽ nhíu mày, đương nhiên không bỏ qua hai giây do dự ngượng ngùng của cô, lông mày nhướn nhẹ:
“Có gì bất tiện sao?”
“Không hẳn là bất tiện, chỉ là…” Cô lắc đầu, cười nói:
“Em sợ anh mua đồ quá đắt, ông bà em đều là người bình thường.”
Quan trọng nhất là, Hứa Thư khá e ngại việc để lộ sự giàu có trước mặt nhà họ Hứa.
Dù không liên quan đến cô, nhưng cô sợ Phó Minh Tuỳ sẽ bị ràng buộc bởi nhà họ Hứa.
Nghe qua thì có vẻ nhỏ nhen, nhưng cô rõ ràng hiểu rất rõ con người nhà họ Hứa — chủ yếu là kiểu người “ăn cháo đá bát”.
Hứa Thư không dám chắc nếu không có cô thì nhà họ Hứa sẽ không tìm cách ràng buộc ân nghĩa, nhưng cô biết rõ, nếu kéo dài, cô cũng có trách nhiệm trong việc này.
Thế nhưng, cô không muốn Phó Minh Tuỳ cùng cô bị nhà họ Hứa ràng buộc.
Bây giờ thấy anh mua đồ đắt như thế mang đi làm quà, phản ứng đầu tiên của cô là thấy… không ổn.
Nhưng đồ đã mua rồi, lại để sẵn trên xe, chẳng lẽ lại không cho anh mang theo?
Hứa Thư chỉ có thể gượng cười, giấu đi sự bất an trong lòng.
Năm nay nhà họ Hứa sẽ ăn Tết ở căn nhà mới mua của Triệu Thiệu— là một căn nhà cũ ở khu Hợp Tây.
Không cần sửa sang gì cả, chỉ cần dọn vào là có thể yên ổn đón Tết trong nhà mới.
Khi Hứa Thư và Phó Minh Tuỳ mang đồ tới, chính Triệu Thiệu ra mở cửa.
Anh ta không khách sáo, gọi một tiếng “Chị”, nhưng khi nhìn thấy Phó Minh Tuỳ phía sau cô thì hơi ngạc nhiên, tròn mắt hỏi:
“Đây là… bạn trai chị ạ?”
Hứa Thư mỉm cười, coi như ngầm thừa nhận.
Phó Minh Tuỳ bình tĩnh chào một tiếng: “Chào cậu.”
Khí chất của anh nổi bật, rõ ràng khác hẳn người bình thường, dù đầu óc Triệu Thiệu có chậm chạp đến đâu cũng nhận ra, vô thức đi lấy dép cho khách như một hành động thể hiện sự chào đón.
Hứa My cũng chú ý đến động tĩnh bên phía cửa, khi nhìn thấy Phó Minh Tuỳ cũng sửng sốt.
“Chào cô, dượng.” Hứa Thư kéo tay Phó Minh Tùy, mỉm cười giới thiệu khi bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của họ: “Đây là chồng của cháu, cháu dẫn anh ấy đến gặp cô dượng.”
Thật ra trước khi đến, Hứa Thư đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều, cô suy nghĩ nên giới thiệu Phó Minh Tùy như thế nào thì ổn… Dù sao cũng cảm thấy nếu dùng từ “bạn trai” thì có vẻ ủy khuất cho anh, nên nghĩ rằng cứ nói thật thì vẫn là tốt nhất.
Thật sự nói ra rồi, lại cảm thấy chẳng có gì to tát.
Kết hôn không phải chuyện gì quá khó mở lời, cô cũng không cần thiết phải dè dặt lo lắng quá nhiều.
“…Chồng sao? Là ý mà cô đang nghĩ đến sao?” Hứa My chớp mắt mấy cái rồi không kìm được hỏi: “Thư, cháu nói là cháu kết hôn rồi à?”
Hứa Thư mỉm cười: “Vâng ạ.”
“Thư à, kết hôn khi nào vậy?” Bà ấy trước giờ hay nói chuyện ngắn gọn, lúc này càng kinh ngạc hơn: “Lần trước chẳng phải cháu còn nói là chưa có bạn trai sao?”
“Cũng mới thôi ạ.” Câu đầu tiên vừa nói ra, câu tiếp theo đã theo phản xạ bật ra, Hứa Thư khẽ cười giải thích thêm.
Giọng cô ấm áp, dịu dàng, cho dù là kể chuyện khiến người khác bất ngờ, cũng khiến người nghe cảm thấy dễ chịu.
Phó Minh Tùy nghiêng đầu nhìn gương mặt nghiêng thanh tú của cô, ánh mắt dịu dàng, anh không chen vào lời cô, mặc cho cô giới thiệu thế nào cũng không để ý.
Đợi cô nói xong, anh khách khí tự giới thiệu bản thân.
Hứa My và chồng bà tuy vẫn chưa hiểu hết tình hình, nhưng đã đến đây chúc Tết, dù là nhất thời chưa rõ ràng, thì cũng phải giữ lễ nghĩa tiếp đãi cho đúng mời hai người vào nhà ngồi.
Phó Minh Tùy mang theo quà cáp đi vào, khiêm tốn nói: “Lần đầu tiên đến chúc Tết cô dượng, cháu không chuẩn bị được gì nhiều, sau này mong hai người giúp đỡ nhiều.”
“Phải vậy chứ.” Hứa My liếc nhìn những món quà anh mang theo, liền gọi: “Tiểu Thiệu, con mang quà của chị và anh rể vào trong. Thư Thư, con dắt Minh Tùy đi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn.”
Có lẽ vì Phó Minh Tùy đột ngột xuất hiện, Triệu Việt lại xào thêm hai món nữa, biến bữa cơm tám món thành mười món, rồi mới bày bàn.
Trong bữa ăn, Triệu Việt và Triệu Thiệu lần lượt rót rượu cho Phó Minh Tùy, mời anh uống một chút.
Ở Trung Quốc, dù là trên bàn tiệc công hay trong gia đình, việc uống rượu luôn là cách kéo gần quan hệ hiệu quả nhất.
Chỉ là Phó Minh Tùy không mấy hứng thú với điều đó.
Anh mỉm cười, từ chối nhẹ nhàng: “Tôi còn phải lái xe sau đó.”
“Để chị tôi lái mà.” Triệu Thiệu không nghĩ ngợi, còn nâng ly: “Chị tôi cũng có bằng lái.”
Phó Minh Tùy: “Đường trơn vào mùa đông, tôi quen tự lái rồi.”
Thật ra Phó Minh Tuỳ không có nhiều lời khách sáo, Phó Minh Tùy cơ bản chỉ cần một câu là khiến người khác không thể tiếp tục ép nữa.
Thần sắc bình thản, luôn giữ một sự lạnh nhạt kín đáo, kiểu khách sáo này thực chất là từ chối người ngoài một cách rất khéo léo, người thông minh sẽ nhận ra ngay.
Triệu Thiệu vốn là người không biết cách xử lý tình huống, nhưng cũng có thể nhận ra rằng vị “anh rể” này không dễ tiếp cận, đành cười gượng, cúi đầu uống rượu.
Hứa My nhìn qua nhìn lại giữa Phó Minh Tùy và cháu gái, suy nghĩ một lúc rồi cười hỏi:
“Minh Tùy, cháu và Thư Thư quen nhau như thế nào vậy?”
Phó Minh Tùy đặt đũa xuống, lịch sự trả lời: “Quen nhau trong công việc.”
Vì công ty của anh thuê đội ngũ của Đông Dương nên mới có cơ hội quen biết, gần như là sự thật rồi.
Hứa Thư nghe xong, không nhịn được khẽ mỉm cười.
“Trong công việc?” Hứa My ngạc nhiên: “Cháu cũng làm việc ở đại học à? Là giảng viên sao?”
“Không phải.” Phó Minh Tùy lắc đầu, trả lời ngắn gọn: “Nhà cháu làm kinh doanh nhỏ.”
“Làm kinh doanh?” Ánh mắt Hứa My sáng lên, giọng điệu ban đầu bình thản cũng trở nên thân thiện hơn:
“Chả trách cháu nhìn có vẻ phong độ như vậy, nhà cháu làm ăn gì thế?”
Phó Minh Tùy im lặng một lát rồi mới nói: “Liên quan đến tài chính.”
“Lĩnh vực tài chính à…” Hứa My nghe không hiểu lắm, nhưng vẫn cố gắng gật đầu giả vờ hiểu, rồi bật cười:
“Kiếm tiền sao? Cháu đừng để ý bà già như cô hỏi nhiều, chủ yếu là lo cho cháu gái thôi.”
“Không sao.”
“Mẹ ơi, chị và anh rể vừa mang đến một hộp yến sào đó.” Triệu Thiệu đang bận rộn làm món chân gà cay trong bếp, chêm lời đúng lúc: “Cái rượu đó còn quý nữa, mẹ còn sợ chị gả qua chịu khổ à?”
“Hả? Mang tới mấy thứ quý như vậy?” Triệu Việt nhíu mày: “Minh Tùy, vậy là không được đâu. Người trẻ các cháu sau này sống với nhau phải tính toán kỹ lưỡng một chút, không thể tiêu xài mạnh tay như vậy được, mau đem về đi.”
“Chú à, chỉ là chút lòng thành thôi mà.” Phó Minh Tùy bình thản nói: “Không cần khách sáo.”
“Đúng đó, đồ người ta mang tới làm quà mà, sao có chuyện bắt người ta đem về được.” Hứa My lập tức đỡ lời, liếc mắt ra hiệu cho Triệu Việt: “Đừng dùng giọng dạy dỗ cổ hủ đó nữa, làm người ta ngại rồi.”
Triệu Việt: “……”
Trong bữa ăn sau đó, không ai nhắc lại chuyện về yến sào nữa.
Ăn xong, Triệu Việt vào bếp cắt trái cây, gọi mọi người ra phòng khách ngồi ăn.
Phó Minh Tùy không thích đồ ngọt, cũng không phải người thích trái cây, nhưng vẫn nể mặt ăn hai miếng táo, dù sao cũng là Triệu Việt đích thân cắt.
Giữa chừng có người gọi điện tới, là chuyện công việc.
Anh nghiêng người gọi nhẹ một tiếng với Hứa Thư, rồi đứng dậy ra ban công nghe điện thoại.
Hứa Thư vừa bóc một quả quýt, tay dính đầy nước quả, cô đi rửa tay. Vừa bước ra đã nghe thấy Triệu Thiệu trong phòng oang oang: “Tìm được ông anh rể kia thật biết làm màu, ăn quả táo cũng phải lót khăn giấy, sợ dơ tay lắm à.”
Cô khẽ nhếch môi, vô thức siết chặt tờ giấy ăn trong tay.
Hứa My hạ giọng: “Nhỏ tiếng thôi……”
Hứa Thư không muốn nghe người ta nói xấu Phó Minh Tùy, nên nhanh chóng quay lại.
“Thư Thư, lại đây nào.” Hứa My vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình, đợi cô ngồi xuống rồi kéo tay cô lại, ân cần hỏi: “Cháu nói thật với cô đi, người họ Phó kia đối xử với cháu thế nào? Có tốt không?”
“Thật ra chuyện cháu kết hôn gấp gáp thế này, mọi người không giúp gì được, nhưng nếu gặp người không đáng tin, thì làm sao mà bố mẹ cháu yên tâm được?”
Nghe Hứa My nhắc đến bố mẹ mình, lòng Hứa Thư khẽ rung động, ánh mắt vốn lãnh đạm cũng mềm xuống một chút.
“Anh ấy đối xử với cháu rất tốt.” Cô quay đầu nhìn về phía ban công, nhẹ giọng: “Cô yên tâm.”
“Vậy à, điều kiện nhà cậu ấy thế nào? Cô nghe Tiểu Thiệu nói hộp rượu kia giá tới năm chữ số đấy.” Hứa My đảo mắt, như hơi ngại: “Không đến nỗi làm nhà cháu tốn kém vậy chứ?”
“Cô, chuyện này cô không cần lo đâu.” Hứa Thư mỉm cười: “Điều kiện nhà anh ấy cũng khá tốt.”
“Thế à, vậy rốt cuộc nhà cậu ấy làm gì vậy?” Hứa My ngừng một chút, cuối cùng cũng nói ra chủ đề mình muốn hỏi: “Em cháu tốt nghiệp xong vẫn đang ăn không ngồi rồi, nhà họ Phó có vị trí phù hợp cho nó không……”
Hứa Thư vừa nghe đã đoán được mục đích hỏi thăm, có chút bất lực, khẽ thở dài.
“Thư Thư, con giúp đỡ một chút nhé.” Hứa My thấy sắc mặt cô không tốt, càng tỏ ra đáng thương: “ Ta và dượng cháu chỉ có một đứa con trai, nhìn nó cứ mãi không ra hồn, thiệt tình là lo sốt ruột.”
“Chúng ta cũng già rồi, không quen biết ai, thật sự chỉ có thể dựa vào cháu thôi.”
“Bà thật là……” Triệu Việt nhíu mày, không nhịn được cắt ngang: “Thư Thư mới cưới mà bà đã…”
“Nói thì sao? Tôi không phải là đang lo lắng giúp nó tìm việc à.” Hứa My lại tức giận và bất mãn: “Nếu không phải nó không có chí tiến thủ, tôi có cần phải khổ sở nói ra không?”
Hứa Thư nhíu mày không nói gì, chỉ có thể đứng nhìn hai vợ chồng họ tranh cãi.
Nói thật, cô vốn không biết nên phản ứng thế nào, cô không thể thay Phó Minh Tuỳ quyết định, nên tất nhiên cũng không thể đồng ý giúp Triệu Thiệu xin việc.
Nhưng Hứa My không dễ gì bỏ qua cho cô, nói tới nói lui vẫn quay lại chủ đề:
“Cháu à, cháu giúp cô hỏi Minh Tuỳ được không?”
“Nó tặng quà lễ đều là số hàng chục nghìn, giúp em họ cháu kiếm một việc làm cũng không phải chuyện gì lớn chứ? Nói thật nhé, cháu còn từng cho cô tiền, chẳng lẽ không thể giúp một chuyện nhỏ như vậy…”
Hứa Thư cuối cùng không chịu nổi nữa, đứng dậy:
“Cô, chúng cháu còn có việc buổi chiều.” Cô cố nở nụ cười, ánh mắt lại lạnh nhạt: “Cháu xin phép trước.”
Nói rồi, cô đi ra ban công thấy Phó Minh Tuỳ vẫn đang nghe điện thoại. Cô vô tình nghe thấy Hứa My lầm bầm bất mãn:” Nói có hai câu thôi mà, cũng là người trong nhà giúp một tay thì làm sao chứ……”
Cái gọi là “người trong nhà”, ba chữ này đúng là khiến người ta nghẹn họng.
Nếu họ thực sự coi cô là người trong nhà, chẳng lẽ lại nghi ngờ tiền mà cô đưa là do đàn ông cho?
Hứa Thư có thể chấp nhận việc bản thân bị đạo đức trói buộc, luôn giúp đỡ họ, nhưng cô không thể chấp nhận sự suy đoán vô căn cứ, thậm chí là cố tình bôi nhọ như thế.
Nó khiến cô cảm thấy mình như một kẻ ngu ngốc.
Sau bữa trưa không mấy vui vẻ, tâm trạng của Hứa Thư vẫn luôn chùng xuống.
Cô cố gắng điều chỉnh cảm xúc, nhưng vẻ mặt vẫn vô thức lộ ra nét buồn bực không thể giấu được.
“Sao thế?” Phó Minh Tuỳ chưa vội lái xe, đưa tay chạm nhẹ vào mũi cô, mỉm cười hỏi: “Ai khiến em không vui rồi?”
Hứa Thư không muốn kể những chuyện lặt vặt khó chịu bên nhà mình, nhưng cũng không biết nên tìm lý do gì, đành cắn môi im lặng.
“Không muốn nói thì thôi.” Phó Minh Tuỳ nhìn vẻ mặt cô là cũng đoán được phần nào lý do.
Anh không ép cô phải chia sẻ những chuyện không vui ngay lúc này, vì sự nghi ngờ này có thể gây ra tổn thương thứ hai, sâu hơn vết thương ban đầu.
Anh mỉm cười, bàn tay đẹp đẽ nắm chặt vô lăng: “Đưa em đi chơi có được không?”
Ánh mắt Hứa Thư sáng lên một chút, nhưng rồi nhanh chóng rụt rè cụp xuống, như một con mèo nhỏ e dè giấu móng vuốt.
“Có làm phiền đến công việc của anh không?” Cô khẽ cúi đầu, thì thầm: “Anh vừa gọi điện thoại rất lâu…”
“Không đâu.” Phó Minh Tuỳ lắc đầu, giọng chắc chắn: “Mấy ngày tới anh có thể ở bên em.”
Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân
Chương 27: “Mấy ngày tới anh có thể ở bên em”
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
