Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 29: Rất hưởng thụ khi thấy cô chủ động nhào đến ôm và hôn anh.



Câu nói bất ngờ kia khiến Hứa Thư ngơ người mất hai giây mới phản ứng lại được, phản ứng đầu tiên chính là… cảm thấy cả người mình như đang bốc cháy.
Thì ra… ngay cả lúc nói mấy câu gợi tình, Phó Minh Tùy cũng có thể bình tĩnh như vậy. Nếu không phải đầu óc cô nhanh nhạy thì chắc chẳng kịp phản ứng!
“Vừa rồi còn gọi tên anh mà.”
Phó Minh Tùy cắt ngang lời cô, thản nhiên nói:
“Sau này cứ gọi thẳng tên là được.”
“Phó tổng…”
Hứa Thư theo phản xạ đưa tay nhỏ che mặt, đôi mắt lấp lánh nước nhìn anh chằm chằm:
“Anh…”
Cái danh xưng “tổng” nghe quá xa cách — bọn họ là vợ chồng cơ mà, đâu phải mối quan hệ cấp trên cấp dưới.
Hứa Thư hơi do dự, rồi thử gọi:
“Phó… Minh Tùy?”
Không hiểu sao, gọi cả tên đầy đủ của anh lại khiến cô cảm thấy vô cùng thẹn thùng, đến tai cũng đỏ bừng lên.
“Ừ.”
Phó Minh Tùy khẽ cười, cúi xuống hôn cô một cái:
“Gọi thêm mấy tiếng nữa đi.”
Trong những nụ hôn dịu dàng, lặp đi lặp lại của anh, Hứa Thư có cảm giác mình như được nâng niu và che chở.
Cô cảm thấy đầu óc hơi choáng váng, bất giác lại gọi thêm mấy lần tên anh.
Càng gọi, cô lại càng dần thích nghi với cách xưng hô ấy.
Đêm ba mươi Tết, Hứa Thư cùng Phó Minh Tùy về nhà họ Phó đón năm mới.
Có lẽ vì ai cũng mong năm mới thuận hòa, không muốn vì những chuyện khó chịu mà tranh cãi, nên Phó Khôn Lộc và Bạch Dung cũng không ép họ phải đến nhà ông nội chúc Tết.
Ngược lại, chính Phó Minh Tùy lại biết giữ lễ, mua ít quà Tết rồi nhờ người mang đến.
Bốn người cùng nhau bình yên trải qua đêm giao thừa trong nhà. Chỉ là điện thoại chúc Tết thì reo không ngớt — ai cũng có việc riêng.
Khi nhìn thấy cuộc gọi từ Hứa My, tâm trạng Hứa Thư trở nên phức tạp. Cô do dự một lúc lâu mới nhấn nút nghe.
Hứa My chúc cô năm mới vui vẻ, giọng cũng chẳng mấy vui vẻ, sau đó vòng vo mấy câu, cuối cùng vẫn là muốn nhờ cô giúp chuyện công việc của Triệu Thiệu.
Hứa Thư thật sự cảm thấy rất mệt mỏi.
Sau khi cúp máy, cô ngồi co chân trên tấm thảm trong phòng ngủ rất lâu, cho đến khi Phó Minh Tùy đẩy cửa bước vào.
Cô giật mình ngẩng đầu, nhìn anh với dáng người cao gầy đang bưng một đĩa hoa quả bước đến — phản ứng có chút chậm chạp:
“Anh xong rồi à? Không cần tiếp tục ở với bố mẹ à?”
Hôm nay là đêm giao thừa, họ đã được Bạch Dung giữ lại ngủ qua đêm.
Phòng ngủ trong nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ từ trước, dù hai người không mang theo gì cũng có thể ở lại luôn, nên cả hai cũng chẳng từ chối.
“Nhà mình không có thói quen thức canh giao thừa, họ về phòng nghỉ rồi.”
Phó Minh Tùy mỉm cười, đặt đĩa trái cây bên cạnh cô:
“Đừng nhìn chằm chằm vào điện thoại nữa, ăn chút đi.”
Lúc này Hứa Thư mới nhận ra mình đang vô thức nghịch điện thoại — một thói quen mỗi khi trong lòng cô bối rối.
Cô khẽ mím môi vì ngượng, rồi đón lấy đĩa trái cây anh đưa.
Phó Minh Tùy cũng ngồi xuống tấm thảm cùng cô, nhìn gương mặt vẫn còn vương ưu tư của Hứa Thư dần dịu lại, mới chậm rãi hỏi:
“Cô của em lại gọi đến à?”
Hứa Thư không trả lời, coi như mặc nhiên thừa nhận.
“Hay là…” Phó Minh Tùy trầm ngâm một lát:
“Anh sắp xếp đại cho em họ em một vị trí nhàn rỗi nào đó?”
Sau khi về nhà tối qua, anh đã “mềm mỏng lẫn cứng rắn” ép cô nói ra những điều khiến cô không vui.
Nghe xong, Phó Minh Tùy không cảm thấy khó chịu, mà chỉ thấy vừa bất ngờ lại cũng hợp lý.
Dù sao trong bữa ăn, Hứa My thực sự đã thể hiện rõ ràng mấy tâm tư nhỏ đó rồi.
“Không.” Hứa Thư vừa nghe liền ngẩng đầu lên, lập tức từ chối:
“Đừng làm phiền anh vì mấy chuyện này.”
Phó Minh Tùy mỉm cười:
“Không phiền.”
Với anh, việc sắp xếp một vị trí nhàn nhã trong công ty cho người khác chẳng đáng là gì, chỉ là vấn đề có muốn làm hay không.
Hiện tại, anh chỉ không muốn để Hứa Thư phải phiền lòng vì những chuyện vặt vãnh như thế này.
“Không cần, thật sự không cần đâu…” Hứa Thư có chút sốt ruột, nhưng lại không biết làm sao để giải thích cảm giác “dù thế nào cũng không muốn anh dính vào mớ rối rắm của nhà mình”.
Trong lúc hoảng hốt, cô dứt khoát đặt đĩa trái cây sang một bên, đưa tay ôm lấy cổ Phó Minh Tùy nũng nịu:
“Anh đừng quản chuyện này nữa, được không?”
Anh khẽ cụp mắt xuống, chậm rãi đáp lại:
“Quan hệ em với nhà cô em… không tốt đến mức đó sao?”
Mà thật ra, chuyện đó cũng không có gì là không thể.
Phó Minh Tùy tựa lưng vào đuôi giường, tỏ ra rất hưởng thụ khi thấy cô chủ động nhào đến ôm và hôn mình.
Nhìn thì có vẻ hơi kỳ lạ thật.
Gia đình của Hứa My cổ hủ, gò bó, đối xử với Hứa Thư cũng chẳng mấy thân thiết hay nhiệt tình, ngược lại còn khá thực dụng.
Ấy vậy mà c lại luôn giữ thái độ tôn trọng với họ.
Hứa Thư do dự một chút, cuối cùng cũng nhẹ giọng nói ra sự thật:
“Sau khi bố mẹ em mất, không có tiền thuê nhà, em phải sống nhờ ở nhà cô.”
“Năm lớp 12 có rất nhiều chuyện xảy ra, em muốn giữ được thành tích để thi đỗ một trường đại học tốt, cô và dượng đã cưu mang em.”
Cũng chính vì điều này mà Hứa Thư luôn ghi nhớ ân tình, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện báo đáp họ — nhưng có rất nhiều cách để báo đáp, cô có thể tự khiến bản thân gặp rắc rối, nhưng không muốn liên lụy đến Phó Minh Tùy.
Cô hiểu rõ hơn ai hết, Triệu Thiệu là kẻ vô dụng, năng lực làm việc gần như bằng không, nếu thật sự giúp cậu ta tìm được việc làm, chẳng khác nào khiến cả tập thể phải lo nơm nớp.
Nhìn thấy gương mặt nghiêng nhỏ nhắn, dịu dàng và tinh tế của Hứa Thư khi cúi đầu, Phó Minh Tùy không nói gì.
Anh chăm chú lắng nghe, khi nghe đến đoạn “không có tiền thuê nhà”, đôi mày dài của anh khẽ nhíu lại.
Hứa Thư chìm trong cảm xúc buồn bã hiếm hoi của mình, tiếp tục nói:
“Lên đại học em nộp đơn xin học bổng, tự đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt, nhưng lúc đầu cô em cũng đã cho em một ít tiền.”
“Sau này kiếm được tiền rồi, em cũng muốn báo đáp họ, nhưng mà…”
Nhưng lòng người như rắn nuốt voi, không biết là do cô chưa làm đủ, hay do họ đòi hỏi quá nhiều.
“Nếu không vui,” Phó Minh Tùy kéo cô vào lòng, những ngón tay thon dài khẽ vuốt nhẹ tóc cô:
“Vậy thì đừng nhắc đến nữa.”
Hứa Thư cảm nhận được bàn tay anh lướt qua mái tóc mình, khẽ nheo mắt cười:
“Anh hình như rất thích tóc em thì phải.”
Lúc nào cũng dùng tay nghịch nghịch.
Phó Minh Tùy không đáp lại câu đó, chỉ nói:
“Trên đời này không có món ân tình nào là cần cả đời để trả.”
“Đó là lời thoại trong phim If Love.” Hứa Thư tựa đầu vào vai anh, khẽ thì thầm:
“Nhưng mối quan hệ giữa em với cô em không phải là quan hệ xã giao như trong phim ảnh, em cứ luôn cảm thấy…”
Cô ngập ngừng, không biết nên diễn đạt thế nào.
Thực ra, Hứa Thư cảm thấy tuổi trẻ của mình đã nợ rất nhiều người.
Không chỉ là Hứa My, mà cô cũng nợ cả Phó Minh Tùy — chỉ là anh chưa biết mà thôi.
Nhưng chỉ cần dán nhãn “người nhà” lên, thì giống như món nợ ấy chẳng bao giờ trả hết được.
“Đã bảo em đừng nghĩ đến mấy chuyện đó rồi.” Phó Minh Tùy bóp nhẹ cằm cô, cúi xuống hôn:
“Thay vì để tâm đến mấy điều vớ vẩn, chi bằng làm chuyện khác có ích hơn.”
Bây giờ là ban đêm, không nên để cảm xúc bị lãng phí vào những chuyện vô nghĩa.
Hứa Thư hiểu ý anh, vành tai càng đỏ hơn.
Nụ hôn của Phó Minh Tùy như có phép thuật, mỗi lần như thế đều khiến cô — dù vốn không quen với chuyện ấy — bị anh dẫn dắt đến mức khó lòng thoát khỏi.
Tuy cô vẫn chưa thể hoàn toàn chủ động, nhưng sau câu trêu chọc “anh thích hôn ở đâu cũng được”, ít nhất cô đã học cách tận hưởng.
Nhưng hôm nay… hình như không được rồi.
Khi ngón tay thon dài, mang theo hơi lạnh của Phó Minh Tùy luồn vào dưới lớp áo len chạm đến làn da, Hứa Thư như sực tỉnh, vội vàng ngăn anh lại:
“Đợi… đợi chút!”
Giọng cô vì bị hôn đến mềm nhũn, mang theo chút lả lơi yếu ớt.
Phó Minh Tùy dừng lại, giọng khàn khàn:
“Sao thế?”
“Em… em chợt nhớ còn chút việc.” Hứa Thư mặt đỏ bừng, lắp bắp tìm lý do:
“Chờ… chờ mai về nhà rồi hãy…”
Phó Minh Tùy nhướng mày, một lúc sau mới khẽ cười, buông cô ra, giọng đầy ẩn ý:
“Cũng được.”
Còn “hãy” cái gì, cô thật chẳng dám nói tiếp.
Anh nhìn ra ngay là Hứa Thư đang kiếm cớ, đến nói dối còn lắp ba lắp bắp, nhưng anh cũng chẳng định truy cứu.
Có lẽ là vì ở đây khiến cô thấy không thoải mái. Không sao cả, về nhà rồi anh có thể từ từ “giải quyết”.
Thoát được một “cuộc chiến” một cách dễ dàng như thế, Hứa Thư khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cô không bài xích việc thân mật với Phó Minh Tùy, chỉ là trước đó cô không biết sẽ phải ở lại qua đêm, trong túi cũng không mang theo thuốc.
Ngày mai là mùng một Tết, có thể còn phải đi chúc Tết cùng anh, trong thời gian ngắn khó có thể về nhà, nếu không uống thuốc đúng giờ thì sẽ rắc rối.
Vì vậy, vẫn nên kiềm chế thì an toàn hơn.
Khi Hứa Thư đi tắm, Phó Minh Tùy lấy một điếu thuốc, kẹp giữa các ngón tay v**t v* một hồi, rồi đứng dậy ra ban công hút.
Anh gửi một tin nhắn cho Giản Tiết:
[Tra lại Hứa Thư một lần nữa, lần này phải kỹ càng.]
Lần điều tra trước khá sơ sài, không đủ để anh hiểu rõ tình cảnh thật sự của cô — ví dụ như tại sao anh đã tặng cô một chiếc ghim cài áo đủ để cô sống cả đời không lo cơm áo, mà cô lại nói mình không đủ tiền thuê nhà?
Phó Minh Tùy tin rằng Hứa Thư không nói dối, thần thái cô hoàn toàn không giả vờ.
Cũng chính vì thế, anh lại càng muốn biết rốt cuộc cô đã trải qua những gì.
Làm trợ lý cho anh thì cơ bản phải luôn trong trạng thái sẵn sàng 24/7, Giản Tiết hiểu điều đó, nên phản hồi rất nhanh:
[Rõ rồi, Phó tổng.]
Anh ta không tỏ ra kinh ngạc gì, chỉ tập trung vào công việc.
Đến trưa hôm sau, Giản Tiết đã gửi đầy đủ tài liệu về mọi mặt của Hứa Thư, rõ ràng là thức trắng đêm để hoàn thành yêu cầu của Phó Minh Tùy.
Một tập tài liệu rất lớn được gửi qua, anh ta còn ghi chú rõ:
[Phó tổng, đây là thông tin của cô Hứa trước khi đi du học, những gì có thể tra đều đã tra được, bao gồm cả những nơi cô ấy từng làm thêm khi còn học đại học.]
Xem ra đúng là cô ấy đã tự lực cánh sinh để hoàn thành việc học.
Phó Minh Tùy cau mày, trong lòng càng thêm nặng trĩu.
[À đúng rồi, Phó tổng, khi điều tra còn phát hiện một chuyện khá kỳ lạ.]
Tin nhắn tiếp theo của Giản Tiết nhanh chóng được gửi tới:
[Bảy năm trước, cô Hứa từng gửi một kiện hàng đến công ty, người gửi ghi rõ là tên cô ấy, địa chỉ cũng chính là nhà của cô của cô ấy – không thể nhầm được.]
[Cô ấy đã gửi tổng cộng ba lần, chỉ là không rõ bên trong là gì. Phó tổng, anh có từng nhận được kiện hàng nào do cô Hứa gửi không? Người nhận ghi rõ là tên anh.]
Anh? Bảy năm trước… không phải là lúc Hứa Thư 18 tuổi, học lớp 12 sao? Cô ấy có thể gửi gì cho anh lúc đó chứ?
Phó Minh Tùy bị câu hỏi ấy làm cho sững người.
Hơn nữa anh thực sự chưa từng nhận được bất kỳ kiện hàng nào do cô gửi, đúng hơn là thời điểm ấy, anh đang trong giai đoạn cải tiến Tập đoàn Cảnh Huy, bận tối mắt tối mũi, làm gì có thời gian để ý đến mấy kiện hàng lặt vặt vẫn được gửi tới mỗi ngày.
Nhưng có một điều Phó Minh Tùy có thể chắc chắn:
Mối liên hệ giữa anh và Hứa Thư không phải mới bắt đầu từ nửa năm nay, mà là đã đan xen từ rất lâu trước đó.
Cô biết đến anh, từng cố gắng liên lạc với anh, còn bản thân anh lại không hề hay biết đến sự tồn tại của cô.
Có lẽ anh đã từng vô tình giúp đỡ cô một lần nào đó rồi lãng quên.
Lúc gặp lại nhau, bề ngoài có vẻ như là anh nhớ ra chuyện của tám năm trước trước tiên — nhưng liệu Hứa Thư thật sự đã quên?
Trên đời này có rất nhiều chuyện, không phải vì không thể hiện ra, là có nghĩa đã quên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...