Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 38: Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của dư luận, bị tất cả mọi người dùng ánh mắt dò xét mà quan sát.



Khi đang trò chuyện với thầy Lý trong văn phòng, Hứa Thư nhận được cuộc gọi từ Phó Hoàn.
“Chị dâu, hôm nay là thứ Tư.” Giọng cô gái trong điện thoại dịu dàng như chim sơn ca dễ nghe: “Chị từng nói thứ Tư có tiết giảng công khai, em có thể đến trường nghe chị giảng không?”
“Được chứ.” Hứa Thư hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp lại một cách chắc chắn: “Tiết thứ hai buổi chiều là tiết của chị, khoảng hai giờ em đến tìm chị là được.”
“Chị sẽ đưa em đến giảng đường lớn.”
Nếu đưa cô ấy đến sớm, còn có thể chọn được chỗ ngồi tốt.
Phó Hoàn vui vẻ đồng ý, nghe qua giọng cũng thấy rất vui.
Một giờ bốn mươi lăm phút chiều, cô ấy đã đến dưới tòa nhà văn phòng của Hứa Thư, hai người cùng nhau đi đến giảng đường.
Phó Hoàn còn xách theo một túi yến sào, vừa gặp đã đưa cho cô, nhẹ nhàng nói: “Chị dâu, em nghe Tiểu Ngũ nói dạo này chị không được khỏe, cái này bổ dưỡng lắm, chị dùng đi.”
Chuyện trước đây Phó Minh Tùy không cho cô dạy kèm cho Phó Vận, Hứa Thư từng gọi điện giải thích lý do, nên Phó Hoàn nghe nói cũng không có gì lạ.
Chỉ là tặng thực phẩm bổ dưỡng gì đó… vẫn có hơi giống đang xem cô như “người già”.
Hứa Thư không nhịn được bật cười, lắc đầu: “Cảm ơn, nhưng không cần đâu, chị không sao cả.”
“Chị dâu, em mua rồi mà.” Phó Hoàn vẫn kiên quyết đưa túi quà cho cô, mỉm cười làm nũng: “Chị nhận đi mà, em xin đấy.”
Sự kiên trì của cô ấy khiến Hứa Thư hơi khó xử, nghĩ một lúc rồi cũng nhận lấy.
Dù sao thì đối với người nhà họ Phó, chuyện “tặng quà” không phải vì tiền hay thể diện, mà điều quan trọng nhất là tấm lòng có được trao đi hay không.
Tiết giảng công khai kéo dài 45 phút, kết thúc vừa đúng ba giờ chiều.
Sau khi sinh viên ra về hết, Hứa Thư dẫn Phó Hoàn đến nhà ăn của trường dùng bữa.
“Ăn ở nhà ăn em không phiền chứ?” Cô hỏi cô gái nhỏ bên cạnh: “Chị chưa tan làm nên không thể đưa em đi ăn món ngon được, nhưng đồ ăn ở nhà ăn cũng tạm ổn.”
“Dĩ nhiên là không phiền rồi.” Phó Hoàn mỉm cười đáp lại, dáng vẻ rất điềm tĩnh: “Nhà hàng bên ngoài lúc nào cũng ăn được, chứ nơi này thì không phải lúc nào cũng có cơ hội đến.”
Nói rồi, cô ấy lại bổ sung thêm một câu: “Chị dâu, chị giảng bài hay thật đấy, em vốn không hứng thú với tiếng Ý, mà giờ nghe xong lại muốn mua sách về học thêm rồi.”
“Nếu em thích nghe thì thứ Tư tuần sau lại đến nhé, chị tuần nào cũng có tiết giảng công khai vào thứ Tư.” Hứa Thư không nhịn được bật cười, hào sảng nói: “Mua gì mà mua, em cần sách gì cứ đến chỗ chị mà lấy.”
“Thật ạ? Chị dâu tốt bụng quá.” Đôi mắt Phó Hoàn sáng lên, mỉm cười nói: “Vậy tuần sau em lại đến nha.”
Hứa Thư gật đầu: “Không thành vấn đề, chị giữ chỗ cho em.”
Thế là sau đó, cứ cách một tuần hay hai tuần, Phó Hoàn lại đến một lần.
Thời gian trôi qua lặng lẽ như mặt hồ yên ả, mới chớp mắt đã từ đầu xuân sang đầu hè. Giữa tháng Tư, khi Phó Hoàn đến tìm Hứa Thư, cô ấy nói rằng muốn đi du lịch Napoli vào kỳ nghỉ hè.
“Chị dâu, nghe chị giảng hơn một tháng nay rồi,” cô ấy cảm khái nói, “thật sự muốn đến đó xem thử.”
“Được chứ.” Hứa Thư chớp mắt, mỉm cười hỏi: “Cần chị giúp em lập kế hoạch không?”
Về nơi đó thì cô quá rành rồi.
“Ừm, cần lắm, cảm ơn chị dâu.” Phó Hoàn cười gật đầu, ánh mắt đảo qua đảo lại: “Chị dâu, chị giúp em nhiều như vậy, để em mời chị và anh ba ăn một bữa nhé.”
Hứa Thư lắc đầu: “Làm gì mà khách sáo thế?”
“Không phải khách sáo, thật ra là em muốn mời mà.” Phó Hoàn ngừng một chút, rồi tiếp tục mỉm cười: “Dạo gần đây em về nhà, bố mẹ nói kỹ năng nói tiếng Ý của em tiến bộ nhiều, cũng muốn gặp chị và anh ba một bữa.”
Bố của Phó Hoàn… Hứa Thư nghĩ một chút, mới nhớ ra trong mạng lưới quan hệ phức tạp của nhà họ Phó, bố của cô ấy là Phó Khôn Nghiêu – chú hai của Phó Minh Tùy. Trước đây cô cũng từng nghe phong phanh, trong tập đoàn Cảnh Huy ngoài Phó Minh Tùy thì người đảm nhiệm nhiều việc nhất chính là Phó Khôn Nghiêu.
Hứa Thư không từ chối ngay, chỉ nói: “Vậy để chị về hỏi anh em đã nhé.”
“Vâng ạ, chị dâu, chị nhất định sẽ thuyết phục được anh ba cho em chút thể diện.” Phó Hoàn nhướng mày, trong mắt ánh lên chút trêu chọc: “Nghe nói dạo này anh ba đang nghiên cứu nấu ăn đó, có phải ngày nào cũng nấu món ngon cho chị không?”
Hứa Thư ngại ngùng mỉm cười, không phủ nhận.
Thật vậy, kể từ sau đợt cô“bị ốm”, Phó Minh Tùy dường như quyết tâm nâng cao kỹ năng bếp núc…
Chỉ là, Hứa Thư không nỡ để anh sau giờ tan làm còn phải tất bật vào bếp, nên vẫn kiên quyết tự nấu.
Vì thế, hai người đã thỏa thuận: một người phụ trách bữa sáng, một người phụ trách bữa tối.
Thời gian gần đây cứ thế mà trôi qua, bữa ăn nào cũng đầy niềm vui.
Hôm đó, sau khi Hứa Thư về nhà, cô tranh thủ làm xong bữa tối trước khi Phó Minh Tùy về. Trong bữa ăn, cô kể với anh chuyện Phó Hoàn muốn mời họ ăn cơm.
“Con bé nói chú hai muốn mời chúng ta à?” Đôi tay thon dài cầm đũa của anh khựng lại một chút, anh khẽ cười: “Thôi khỏi đi, để hôm nào anh dẫn em và Tiểu Tứ ra ngoài ăn.”
“Tiểu Tứ” dĩ nhiên là chỉ Phó Hoàn.
Hứa Thư hơi ngạc nhiên, chớp mắt, không nhịn được hỏi: “Tại sao vậy?”
“Ăn cơm trước đã.” Phó Minh Tùy dùng đũa gõ nhẹ lên mép đĩa: “Ăn xong rồi anh nói cho em biết.”
Hứa Thư ngoan ngoãn nghe lời, tiếp tục ăn cơm.
Sau bữa ăn, cô cho bát đũa vào máy rửa chén, Phó Minh Tùy giúp cô pha một ấm trà. Trước ánh mắt đầy mong chờ của cô, anh trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Gần đây Tiểu Ngũ có liên lạc với em không?”
Hứa Thư không hiểu vì sao anh đột nhiên nhắc đến Phó Vận, ngẩn ra một chút rồi thành thật trả lời: “Có liên lạc, tụi em nói chuyện qua WeChat.”
Phó Minh Tùy lại hỏi: “Cô ấy có hay hỏi thăm sức khỏe em không? Có hỏi khi nào em có thể dạy kèm lại không?”
Phó Vận quả thật từng hỏi vậy. Hứa Thư hơi sững lại, rồi chậm rãi gật đầu.
“Dạo này Tiểu Tứ cũng thường xuyên đến trường em đúng không?” Phó Minh Tùy khẽ cười: “Yên tâm, anh sẽ nói với cô ấy đừng đến thường xuyên nữa.”
Hứa Thư nghe mà mơ hồ, không hiểu gì: “Tại… sao vậy?”
Thật ra trong lòng cô có rất nhiều thắc mắc, tại sao mỗi lần tiếp xúc với người nhà của anh, Phó Minh Tùy đều giữ thái độ lạnh nhạt, hờ hững như thế…
Phó Vận và Phó Hoàn đều là hai cô gái rất đáng yêu, tại sao anh lại cố ý không để họ đến gần cô?
“Cô gái nhỏ, em là giáo viên, có lẽ trong mắt em mấy cô gái mười bảy mười tám tuổi đều là đơn thuần…” Phó Minh Tùy ngập ngừng, một lúc sau mới nói tiếp: “Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ đều rất thích em, nhưng không chỉ là như vậy.”
Nói xong, anh đi vào phòng tắm súc miệng sau bữa ăn.
Tiếng nước róc rách vang lên, trong khi đầu óc Hứa Thư vẫn còn mơ hồ, chưa hiểu rõ.
Mãi đến buổi tối, khi cô tắm xong và đang chăm sóc da trước gương, thì trong phòng tắm yên tĩnh, cuối cùng cũng hiểu ra hàm ý trong lời Phó Minh Tùy nói.
Ý anh là… Phó Vận và Phó Hoàn tiếp cận cô không phải hoàn toàn chân thành, mà là có mục đích?
Nhưng tiếp cận cô để làm gì chứ? Trừ phi… trừ phi hai cô gái đó nghĩ rằng lấy lòng cô, thì có thể tiện thể lấy lòng luôn cả Phó Minh Tùy?
Một khi cô đặt mình vào góc nhìn đó để suy nghĩ, thì những điều từng cảm thấy kỳ lạ trước đây dường như đều có lời giải thích.
Ví dụ như việc vì sao Phó Minh Tùy không muốn cô tiếp xúc quá nhiều với người nhà anh, hoặc vì sao ban đầu Phó Vận và Phó Hoàn chỉ khách sáo, nhưng sau Tết lại ngày càng thân thiết và nhiệt tình hơn.
Có lẽ là vì chuyện Phó Minh Tùy ở Vọng Giang Lâu đã dằn mặt Trần Nhị, khiến mọi người trong nhà họ Phó bắt đầu chú ý đến thái độ của cô.
Ngẫm lại, trong quãng thời gian tiếp xúc vừa qua, dù là Phó Vận hay Phó Hoàn, đều từng bóng gió hỏi cô một vài chuyện.
Ví dụ như chuyện liên quan đến Trần Nhị — hai cô gái đó đều rất tò mò về việc dù bề ngoài Phó Minh Tùy có vẻ đã tha thứ cho nhà họ Trần, nhưng thực chất liệu có thực sự hết giận hay không.
Lúc đó, Hứa Thư chỉ nghĩ họ tò mò, quan tâm đến công việc của anh ba mà thôi. Nhưng bây giờ nhìn lại…
Quả thật, đúng như Phó Minh Tùy nói, cô quá “đơn thuần” khi đứng giữa một vòng quan hệ phức tạp như nhà họ Phó.
Nhưng mà, Phó Vận và Phó Hoàn tiếp cận cô một cách kín đáo như thế, không nhắc tên ai, cũng không yêu cầu giúp gì, thì rốt cuộc họ muốn gì chứ?
Trong lòng Hứa Thư bỗng cảm thấy nghẹn ngào khó chịu. Sau khi rời phòng tắm, cô quay về phòng ngủ, thấy Phó Minh Tùy đang tựa đầu giường đọc sách. Cô không nhịn được nữa, liền hỏi:
“Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ tại sao phải lấy lòng em?”
“Hửm?” Phó Minh Tùy tháo kính ra, có vẻ hơi khó hiểu nhìn cô.
“Em hiểu ý anh rồi, biết là bọn họ vì anh nên mới cố ý đến gần em… nhưng em vẫn không hiểu.” Hứa Thư nói thẳng suy nghĩ trong lòng: “Họ muốn gì ở em? Em thì có thể giúp gì được cho họ chứ?”
Phó Minh Tùy im lặng một lúc, rồi mỉm cười.
“Thật ra em chẳng cần làm gì cả.” Anh đứng dậy, đi về phía Hứa Thư, đưa tay gạt mấy sợi tóc bên thái dương cho cô, giọng nói dịu dàng: “Họ cũng chẳng cần em làm gì cả.”
“Người theo dõi nhà họ Phó nhiều lắm. Chỉ cần để người khác có ấn tượng rằng bọn họ thân thiết với em là đủ rồi.”
Mỗi người trong nhà họ Phó đều có toan tính riêng. Một tập đoàn lớn như Cảnh Huy nằm gọn trong tay Phó Minh Tùy, các mối quan hệ dây mơ rễ má khác đương nhiên cũng đều tranh thủ mở doanh nghiệp, kiếm tiền riêng.
Kiếm được bao nhiêu còn tùy vào đối tác hợp tác. Mà đối tác nhìn vào điều gì? Nhìn vào mặt mũi của Cảnh Huy — nói trắng ra là nhìn sắc mặt của Phó Minh Tùy.
Hiện tại, vợ của anh, đương nhiên cũng trở thành “kim chỉ nam” để người ta xem xét thái độ.
Cuối cùng Hứa Thư cũng hoàn toàn hiểu được tại sao trước đây Phó Minh Tùy lại cố tình không để người nhà anh tiếp xúc nhiều với cô.
Anh không muốn cô trở thành mục tiêu của dư luận, bị tất cả mọi người dùng ánh mắt dò xét mà quan sát.
Trước đây cô còn nghi ngờ tới nghi ngờ lui… Giờ phút này, Hứa Thư cảm thấy có chút áy náy, nhẹ giọng nói: “Giờ em mới hiểu, thì ra là anh đang bảo vệ em.”
“Bảo vệ cái gì mà bảo vệ, đây là điều cơ bản anh nên làm thôi.” Phó Minh Tùy gập cuốn sách lại, cười khẽ gõ lên đầu cô, rồi đặt sách sang bên cạnh: “Ngủ thôi.”
Hứa Thư cùng anh nằm xuống giường, chuẩn bị yên tĩnh đi ngủ.
Ngày thường, hai người họ cũng không phải lúc nào cũng thân mật. Ai cũng bận việc, cũng chẳng còn sức. Không bao lâu sau, cô đã nghe thấy tiếng thở đều đều, êm ái bên cạnh.
Hứa Thư lại không ngủ được, mắt mở to trong bóng tối.
Những lời nói ban nãy khiến cô vừa áy náy, lại có chút hụt hẫng.
Dù gì… trước đây cô thật sự rất thích hai cô gái nhỏ Phó Vận và Phó Hoàn, bất kể có là em gái của Phó Minh Tùy hay không, cô vẫn cảm thấy bọn họ là những cô gái tràn đầy sức sống, mà ưu điểm bản thân còn vượt qua cả ánh hào quang của nhà họ Phó.
Nhưng dường như, những người sống lâu trong vị trí quyền cao chức trọng sẽ không nghĩ giống như cô — Hứa Thư.
Hoặc có lẽ, bản thân cô dần dần đã trở thành một thứ “phụ kiện” đi kèm với Phó Minh Tùy.
Tất cả những người tiếp cận cô, đều là vì nhắm đến người chồng của cô. Nếu thời gian cứ kéo dài như vậy… thì cô phải làm sao để phân biệt được đâu là thật lòng, đâu là giả dối?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...