Tối hôm đó, Hứa Thư mang theo chăn gối sang phòng phụ để ngủ.
Cô đưa ra một lý do rất hợp lý: sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của Phó Minh Tùy, người đã bận rộn mấy ngày liền và rất mệt, nên chủ động muốn ngủ phòng khác để tạo điều kiện nghỉ ngơi tốt hơn cho anh.
Nhưng giọng điệu âm dương quái khí, lên bổng xuống trầm như thế, nếu anh không nghe ra thì mới là lạ.
“Thư Thư” Phó Minh Tùy bất lực đến mức bật cười, ngón tay thon dài ấn ấn huyệt thái dương:
“Đừng làm loạn nữa.”
“Em không làm loạn. Em thực sự muốn ngủ ở phòng bên cạnh,” Hứa Thư nghiêm túc nói,
“Vì mấy hôm nay giấc ngủ của em không tốt, cứ trở mình, nửa đêm lại thức giấc. Anh nên nghỉ ngơi cho tốt, ngủ một mình là phù hợp nhất.”
Vừa nói, cô vừa ôm lấy chăn gối chuẩn bị rời đi.
Phó Minh Tùy nhíu mày, bước nhanh vài bước chắn trước mặt cô.
“Có chuyện gì thì nói thẳng ra.” Giọng anh trầm xuống, mang theo chút không vui:
“Tại sao đột nhiên lại không vui nữa?”
Thấy chưa? Anh ngay cả lý do cũng không biết.
Hứa Thư muốn bật cười, không biết là người đàn ông thông minh này thật sự không hiểu, hay là đơn giản chỉ lười nghĩ đến cảm xúc của cô.
Phó Minh Tùy nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô, cố gắng nén giận, dịu giọng dỗ dành:
“Là vì chuyện bức ảnh bị chụp sao? Không nói với em ngay từ đầu, đúng là lỗi của anh.”
Hứa Thư im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng nói:
“Thật ra là em cảm thấy tâm trạng không tốt. Phó Minh Tùy, em chỉ muốn ở một mình, nghĩ một chút.”
“Anh nghỉ ngơi đi, trông anh thật sự rất mệt rồi.”
Anh mệt mỏi đến thế còn phải để ý đến cảm xúc của cô, nhưng lại chẳng quan tâm đến điều cốt lõi, điều này khiến Hứa Thư vừa thấy xót xa, vừa bất lực.
Không để anh nói thêm, cô cứng rắn gỡ từng ngón tay thon dài của anh đang nắm lấy cổ tay cô ra, rồi quay lưng rời khỏi phòng ngủ chính.
Nằm trên chiếc giường lạnh lẽo của phòng ngủ phụ, nơi đã lâu không có ai ở, Hứa Thư quấn chặt mình trong chăn, đôi mắt sáng mở to nhìn trần nhà.
Nhìn lâu, mắt bắt đầu thấy cay cay.
Có những lúc, cô cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Phó Minh Tùy đã bước vào một giai đoạn bế tắc rất “đặc biệt”.
Nhìn bề ngoài thì mọi thứ vẫn tốt đẹp, Phó Minh Tùy có vẻ rất quan tâm đến cô, cần cô, biết dỗ dành cô… Nhưng Hứa Thư dần nhận ra: thực ra không phải vậy.
Có lẽ vì anh đã ở vị trí cao quá lâu, dù bản chất anh vẫn là người ôn hòa, lịch thiệp, biết tôn trọng cô, nhưng trong nhiều chuyện, anh vẫn quen tự mình quyết định.
Ví dụ như việc giúp Triệu Thiệu sắp xếp công việc, hay như chuyện xảy ra hôm nay…
Phó Minh Tùy có thể nghĩ rằng:
“Giúp Triệu Thiệu tìm việc chỉ là chuyện nhỏ, tiện tay là xong, còn giúp cô gỡ bỏ tâm sự, không cần phải hỏi ý kiến cô.”
Anh cũng nghĩ rằng:
“Chuyện tiệc rượu có phụ nữ tham gia là chuyện bình thường, bị chụp hình chỉ là ngoài ý muốn, cô nên có tâm lý chuẩn bị, nên hiểu và thông cảm, vậy nên cũng không cần giải thích.”
Hứa Thư không chỉ một lần nhận ra: giữa cô và Phó Minh Tùy, luôn có một sự bất bình đẳng.
Nhưng lần này cảm nhận đó rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết.
Thân phận đã định trước rằng giữa họ khó mà hoàn toàn bình đẳng, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể thực sự không bận tâm.
Xã hội hiện đại không giống xã hội phong kiến thời xưa, nơi mà chỉ vì gia thế không bằng người ta là phải tự động “tự ti, cảm thấy không xứng đáng.”
Hứa Thư tự hỏi bản thân: điều cô muốn là con người Phó Minh Tùy, là trái tim anh, chứ không phải là địa vị xã hội hay tiền bạc nhà anh.
Chính vì vậy, cô mới không chút do dự ký vào bản thỏa thuận tiền hôn nhân, nên cô không có gì là không xứng với anh cả.
Hứa Thư là một cô gái rất thông minh, cô hiểu đã đến lúc nên “lạnh lại một chút”.
Không phải vì đã kết hôn rồi, cô phải nhẫn nhịn vô điều kiện.
Đôi khi không “làm mình làm mẩy” một chút, có khi Phó Minh Tùy sẽ chẳng bao giờ biết… cô quan tâm anh đến mức nào.
Sáng hôm sau, Hứa Thư thức dậy từ rất sớm, tranh thủ rửa mặt, chuẩn bị xong xuôi rồi rời đi trước khi Phó Minh Tùy thức dậy.
Đến khi anh thức dậy, căn nhà rộng lớn lại trở nên trống rỗng và lạnh lẽo.
Rõ ràng chỉ thiếu một mình Hứa Thư, mèo vẫn còn ở đó, đồ đạc vẫn nguyên vẹn, nhưng không hiểu sao lại mang đến cảm giác “không có hơi người”.
Phó Minh Tùy cau mày, chút cáu gắt buổi sáng càng bị sự “vắng bóng của Hứa Thư” làm nặng thêm.
Anh cố gắng kìm nén cơn thôi thúc muốn gọi điện cho cô, giả vờ như không có chuyện gì, lặng lẽ ăn sáng rồi đi làm.
Nhưng… ai cũng nhìn ra được quanh người anh như phủ một tầng áp suất thấp, u ám đen sì.
Cả buổi sáng, nhân viên nào bước vào phòng làm việc của anh đều run rẩy bước ra, vừa ra ngoài vừa xoa tay chống lạnh.
Khổ nhất chính là Giản Tiết, vì anh ta phải ra vào phòng Phó tổng hơn chục lần, bị “áp suất thấp” đông cứng đến run lập cập.
Nhất là khi Phó Minh Tùy lạnh lùng hỏi:
“Những tin đồn trên mạng, đã xử lý xong chưa?”
“Phó tổng, anh yên tâm.” Giản Tiết vội vàng đáp:
“Hot search tiêu cực và từ khóa đều đã được gỡ, từ khóa cũng bị khóa lại, phía công ty đã đưa ra tuyên bố làm rõ.”
Phó Minh Tùy nghe xong, sắc mặt mới dịu đi đôi chút, rồi lại hỏi:
“Thế còn bên phía nữ minh tinh kia?”
Bữa tiệc rượu đêm đó, Phó Khôn Trầm mời rất nhiều người đi cùng, đến mức anh thậm chí chẳng nhớ nổi tên nữ minh tinh đó là gì.
“Vẫn chưa có động tĩnh gì.” Giản Tiết lắc đầu:
“Có lẽ là đang chờ bên chúng ta ra mặt trước, rồi mới theo đó mà lên tiếng.”
Dù thế nào thì, phía bên kia cũng đã kiếm lời to.
Giờ thì phía Cảnh Huy đã chính thức đính chính tin đồn, nữ minh tinh kia sau một đêm bị chửi bới lại có thể xoay chiều thành nạn nhân được ‘thương cảm’.
Phó Minh Tùy nhếch khóe môi, nhưng độ cong mang theo lạnh lùng.
“Giản Tiết, trước đây tôi thấy chuyện gì cũng so đo ăn miếng trả miếng thì mệt mỏi, nên thường không muốn tính toán gì cả. Dù sao mỗi ngày cũng đã nhiều việc quá rồi.”
Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, như đang nói với Giản Tiết, cũng như đang lẩm bẩm với chính mình:
“Nhưng giờ tôi thấy, chẳng qua là những chuyện đó trước kia chưa thực sự ảnh hưởng đến tâm trạng tôi mà thôi.”
Đúng như câu nói: “Kim không đâm vào thịt thì không biết đau”, thương trường cũng vậy.
Nữ minh tinh kia muốn dựa vào anh để tạo scandal, kiếm chút lợi lộc, chuyện đó so với anh xưa nay chẳng đáng để bận tâm, trước đây cũng không phải chưa từng có.
Nhưng bây giờ thì khác.
Chuyện này khiến Hứa Thư giận dỗi, lạnh nhạt với anh.
Nên cái người tên Mạnh Kiều đó, có xui xẻo thì cũng đành chịu, tự mình đụng trúng nòng súng.
“Cứ như đối phó với bác cả vậy.”
“Cảnh cáo công ty của cô ta một chút đi.” – Phó Minh Tùy đẩy nhẹ kính trên sống mũi, giọng nhàn nhạt –
“Cho một bài học.”
Cùng lúc đó, Hứa Thư cả buổi sáng nhận được bốn, năm cuộc gọi từ Phó Vận.
Cô gái nhỏ ở đầu dây bên kia cứ khóc mãi không ngừng, liên tục van xin bằng giọng mềm mỏng:
“Chị dâu à, bố em thật sự không cố ý hãm hại anh ba đâu, tất cả là vì chuyện của công ty ở Phàn Thành… ông ấy bị mê muội nhất thời thôi.”
“Bây giờ anh ba không cho nhà em nhúng tay vào chuyện công ty nữa rồi, bề ngoài thì không động gì đến người, nhưng thực tế đã cho bố em ra rìa rồi.”
“Chị dâu ơi, chị có thể giúp tụi em nói đỡ mấy câu được không, hu hu hu hu hu…”
Phó Vận là con gái út của Phó Khôn Trầm, còn có một anh trai ở trên. Từ sau khi chuyện xảy ra, gia đình cô rơi vào tình cảnh thê thảm, tự nhiên cảm thấy như trời sắp sập đến nơi.
Hứa Thư bị cô khóc đến mức nhức đầu, ngón tay mảnh mai ấn lên huyệt thái dương, giọng nói khẽ khàng:
“Tiểu Ngũ à, chị không hiểu mấy chuyện trên thương trường, em biết mà.”
“Em biết, em biết!” — Phó Vận vội vã nói, giọng nghẹn ngào —
“Nhưng chị là vợ của anh ba mà, anh ấy sẽ nghe lời chị thôi, tụi em nói gì cũng không lọt tai anh ấy, anh ấy chỉ nghe mỗi chị…”
Phó Minh Tùy mà nghe lời cô sao?
Đó có lẽ là câu nói buồn cười nhất mà Hứa Thư từng nghe.
Cô cố nén ý cười tự giễu, lạnh nhạt nói:
“Xin lỗi Tiểu Ngũ, chị không giúp được em.”
“Dạo này trường bận lắm, chị chuyển về ký túc xá ở tạm rồi.”
Đã quyết định phải lạnh nhạt lại với mối quan hệ giữa cô và Phó Minh Tùy, Hứa Thư cũng không cho bản thân mình bất kỳ đường lui nào.
Vì vậy cô thật sự đã thu dọn một phần đồ dùng cá nhân, dự định ở lại ký túc xá vài ngày.
Nếu đã quyết tâm rồi mà vẫn làm nửa vời, vừa lạnh vừa dây dưa, vậy chẳng phải là giả vờ làm cao hay sao?
Tối đến, Hứa Thư ăn qua loa một bát mì gói, đang ngồi trước bàn chuẩn bị bài giảng thì nhận được cuộc gọi từ Phó Minh Tùy.
Cô vui vẻ bắt máy:
“Sao vậy?”
“Đã bảy giờ rưỡi rồi.” Trong giọng nói vốn luôn dịu dàng của Phó Minh Tùy, lúc này lại mang theo chút cứng rắn, rõ ràng là có chút tức giận: “Sao em vẫn chưa về nhà?”
Hứa Thư:
“Ồ, em quên nói với anh, mấy hôm nay em ở lại ký túc xá trường.”
Đầu dây bên kia không nói gì, chỉ có tiếng thở nặng nề.
“Phó tổng, anh đang giận à?” Cô chớp mắt, vô tội nói:
“Anh đừng giận mà, dạo này trường bận lắm, ai cũng có lúc bận mà, anh chắc hiểu được chứ…”
Phó Minh Tùy mấy hôm trước mới đi công tác về, đúng là gần đây thường xuyên không có mặt ở nhà, nên lúc này thật sự không có tư cách gì để trách cô.
Dù nghe rõ ràng là cô đang “nói bóng nói gió”, giận dỗi.
“Thư Thư, đừng như vậy.” Anh bất lực thở dài:
“Dù em giận chuyện gì đi nữa, đều là anh sai, em về nhà đi.”
Hứa Thư im lặng, cảm thấy lời xin lỗi của anh giống như kiểu: “Anh cũng chẳng biết mình sai ở đâu, nhưng nếu em nói anh sai thì coi như là anh sai đi vậy.”
Vì thế, cô chẳng cảm động chút nào bởi cái gọi là “thành ý” đó.
Không phải cô đang làm quá hay cố tình gây chuyện, mà là cô không muốn kết thúc mọi thứ theo kiểu “rầm rộ rồi xẹp lép” – như vậy chỉ khiến người ta thấy cô là người hay kiếm chuyện vô cớ.
Hứa Thư nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Phó tổng, anh muốn em về nhà, là vì thấy không quen khi em không có ở đó sao?”
“Đương nhiên rồi.” Phó Minh Tùy trả lời không chút do dự.
“Nhưng là không quen vì lý do gì? Vì quen có người bên cạnh?” Hứa Thư cười, giọng hỏi nhẹ nhàng, thậm chí có thể nói là khéo léo dẫn dắt:
“Hay đơn giản là vì thấy em giận dỗi là không biết điều?”
Phó Minh Tùy im lặng hai giây, lúc mở miệng lại thì giọng đã có chút lạnh lùng:
“Nói bậy.”
Làm sao anh có thể cảm thấy cô không biết điều được chứ?
“Chúng ta là vợ chồng mà…” Anh khẽ khàng tìm kiếm một lý do:
“Sống cùng nhau chẳng phải rất bình thường sao…?”
“Dù là vợ chồng, thì cũng cần nhìn nhau bằng ánh mắt bình đẳng.” Hứa Thư cúi mắt xuống, nghiêm túc nói ra tiếng lòng:
“Phó tổng, em có thể chấp nhận việc chúng ta không có nhiều thời gian bên nhau, thậm chí cả những khác biệt trong thói quen sinh hoạt. Dù sao tình cảm cũng cần thời gian để dần dần hòa hợp.”
“Nhưng mà…” Cô ngừng một chút, rồi thẳng thắn nói:
“Em không thể chấp nhận việc người khác thay em quyết định mọi thứ.”
Phó Minh Tùy dường như bật cười khẽ, hỏi cô:
“Em đang nói chuyện sắp xếp công việc cho Triệu Thiệu, hay cả chuyện buổi tiệc rượu hôm đó?”
“Cả hai.” Hứa Thư trả lời rất thành thật:
“Thực ra, em rất quan tâm và tò mò về những chuyện của anh. Nhưng vì biết anh bận rộn, em đã cố gắng kiềm chế không chủ động làm phiền…”
“Nhưng có những chuyện, em không thể kìm được.”
Nếu cứ mãi giữ trạng thái “hiền thục, không hỏi không han”, thì chính cô cũng không biết mình tồn tại có ý nghĩa gì nữa.
Có lẽ trên đời này, chỉ có robot AI mới có thể làm vợ một cách hoàn hảo như thế.
Nhưng cô không phải là một cỗ máy.
Có thể trong mắt Phó Minh Tùy, những điều cô để tâm chỉ là chuyện nhỏ nhặt, vặt vãnh… Nhưng với cô, chúng thực sự khiến cô thấy khó chịu, tủi thân… và cô cần được trút ra.
“Em còn phải chuẩn bị bài giảng.” Nói xong, Hứa Thư không đợi Phó Minh Tùy đáp lời, dứt khoát cúp máy:
“Anh nghỉ ngơi đi.”
Đầu dây bên kia không gọi lại, có lẽ cũng đang suy nghĩ điều gì đó.
Hứa Thư không phải kiểu người nói xong lại dằn vặt, nghiền ngẫm mãi khiến bản thân mệt mỏi. Cô cúp máy rồi tiếp tục chuẩn bị bài giảng.
Khoảng mười giờ, cô đi rửa mặt và lên giường ngủ đúng giờ.
Những ngày tiếp theo, cuộc sống của cô dường như quay trở lại trạng thái trước khi kết hôn, khi cô và Phó Minh Tùy chẳng có mấy giao thiệp.
Hứa Thư sống trong ký túc xá, ăn ở căng-tin, dạy học và tham gia các hoạt động như thường lệ… Dường như sau khi nói hết lòng mình, cái tên “Phó Minh Tùy” cũng lập tức biến mất khỏi cuộc sống của cô.
Cô chỉ còn có thể nghe ngóng về anh từ các bản tin tài chính ở Giang Thành.
Công ty ở Phàn Thành bị cải tổ hoàn toàn, những người thân cận mà trước đó Phó Minh Tùy định để lại cho Phó Khôn Trầm đều bị nhổ tận gốc, ngay cả một số lãnh đạo cấp cao tại trụ sở Giang Thành cũng có một cuộc thay đổi lớn.
Ngoài ra còn một số tin tức không lớn nhưng cũng không nhỏ, ví dụ như nữ minh tinh Mạnh Kiều, người từng cố gắng lợi dụng anh để nổi tiếng. Sau khi công ty của cô ta đưa ra văn bản thanh minh mà không nhận được phản hồi, vài ngày sau đã râm ran tin đồn rằng cô ta bị “đóng băng ngầm”.
Một loạt tin tức khiến Hứa Thư cau mày.
Những thủ đoạn mạnh tay, quyết liệt này không giống phong cách thường ngày của Phó Minh Tùy… Cô nhíu mày, không rõ trong lòng anh đang nghĩ gì.
“Cô Hứa ơi.” Sau tiết học cuối cùng buổi chiều, khi Hứa Thư đã dọn dẹp xong và chuẩn bị rời đi thì bị một sinh viên gọi lại.
Là một nam sinh viên năm ba, thấy cô quay lại nhìn thì cười ngại ngùng:
“Cô định đến căng-tin ăn cơm ạ?”
Giờ này đúng là đến giờ ăn tối.
Hứa Thư nhìn đồng hồ, khẽ gật đầu.
“Vậy… hay là cùng đi căng-tin luôn nhé.” Nam sinh viên ánh mắt sáng rỡ, hào hứng mời:
“Em cũng định đến đó, nghe nói hôm nay có bò hầm cà chua.”
Món này được xem là món ngon nhất của căng-tin Đại học Ngoại ngữ Giang Thành, thỉnh thoảng mới có một lần, rất được yêu thích.
Hứa Thư khẽ cười, vui vẻ đồng ý:
“Được thôi.”
Thỉnh thoảng cô cũng đi ăn cùng sinh viên, có lẽ vì tuổi tác không chênh lệch nhiều, nên cô khá dễ nói chuyện với các bạn sinh viên, luôn giữ thái độ thân thiện, không tỏ ra kiểu cách như một người thầy nghiêm khắc.
Vì vậy nếu có thời gian, cô thường không từ chối lời mời ăn cơm của sinh viên.
“Cô Hứa ơi.” Nam sinh viên thấy cô đồng ý, liền chủ động đưa tay ra:
“Để em xách túi giúp cô nhé, nhìn có vẻ nặng đấy.”
Tuy trong túi cô có mang theo vài quyển sách, nhưng vẫn chưa đến mức cần người giúp đỡ.
Hứa Thư khẽ lùi lại:
“Không cần đâu…”
“Cô Hứa, đừng khách sáo với em.” Nam sinh viên vừa nói vừa vỗ vỗ cánh tay rắn chắc của mình, cười hì hì:
“Em là con trai mà, nên phải biết giúp đỡ chứ.”
Nói xong, cậu ta liền giành lấy túi của cô.
Hứa Thư bất lực cười cười, cũng không tranh giành nữa, dù sao cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng khi hai người vừa bước ra khỏi lớp học, đi đến hành lang của giảng đường thì nụ cười trên gương mặt cô cũng dần biến mất.
Không biết từ lúc nào, Phó Minh Tùy, người mấy hôm nay không thấy bóng dáng, lại xuất hiện ngay bên ngoài lớp học của cô, thân hình cao ráo tựa vào lan can hành lang. Tuy đầu hơi cúi xuống, nhưng dáng lưng vẫn thẳng tắp.
Nghe thấy tiếng động, anh ngẩng đầu nhìn lại, khóe môi mang theo nụ cười nhạt:
“Hết tiết rồi à?”
Hứa Thư sững người, mất vài giây mới hoàn hồn:
“…Sao anh lại đến đây?”
“Không thể đến à?” Phó Minh Tùy từng bước tiến lại gần cô, bóng dáng cao lớn tỏa ra một áp lực vô hình.
Anh liếc nhìn nam sinh viên bên cạnh, rồi lấy chiếc túi trong tay cậu ta.
Là lấy đi một cách dứt khoát, ngay trước ánh mắt ngơ ngác, không hiểu gì của cậu nam sinh viên kia.
“Xin lỗi.” Phó Minh Tùy lạnh nhạt nói, ánh mắt và giọng điệu đều lạnh lùng:
“Vợ tôi không thể đi căng-tin ăn với cậu được.”
Nam sinh viên chết lặng, một lúc sau mới hoàn hồn, ánh mắt khó tin nhìn sang Hứa Thư:
“Cô Hứa, cô…”
Cậu ta chưa từng nghe nói là cô Hứa đã kết hôn!
“Ờ… Chung Nghiêm, em tự đi ăn đi nhé, xin lỗi.” Hứa Thư đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói:
“Xin lỗi, cô có chút việc đột xuất…”
Nói xong, cô lập tức kéo Phó Minh Tùy rời đi.
Chỉ đến khi đã đến nơi vắng người, cô mới hỏi:
“Sao anh lại đột nhiên đến vậy?”
Đột ngột đến mức như thể “từ trên trời rơi xuống”, đứng ngay ngoài lớp học của cô mà chẳng báo trước gì cả.
“Đến đón vợ mình về nhà, em thấy đột ngột sao?” Phó Minh Tùy mỉm cười:
“Anh thì không nghĩ vậy.”
Hứa Thư vẫn còn giận vì mấy ngày nay anh không hề liên lạc, không cần suy nghĩ liền nói:
“Ai nói là tôi muốn về với anh?”
Phó Minh Tùy trầm mặc một lúc, nhẹ nhàng đáp:
“Mấy ngày nay em không về nhà…”
“Con mèo nhớ em đến mức rụng lông rồi.”
Nếu bản thân anh không thể khiến Hứa Thư mềm lòng, thì đành phải để Lại Lại (con mèo) ra giúp đỡ.
