Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 80: Chúng ta đang trong giai đoạn tạo người mà.



Vài tuần trước, Hứa Thư vì rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới đi đánh mạt chược với Dư Biểu và mấy người bạn.
Mạt chược là thứ rất dễ khiến người ta nghiện, nhiều người đã chơi là gắn bó cả đời, giống như ăn cơm uống nước, chẳng thấy chán bao giờ.
Hứa Thư tất nhiên không đến mức nghiện như vậy, nhưng trong khoảng thời gian đó cô chơi khá thường xuyên, nên ít nhiều cũng có phần “nghiện nhẹ”.
Đặc biệt là cô tính toán giỏi, nên thường thắng nhiều thua ít.
Không tránh khỏi việc hình thành thói quen “ra khỏi nhà từ sáng sớm, tối mới về”.
Dù sao thì Phó Minh Tùy thường đi làm suốt cả ngày, không có nhiều thời gian ở bên cô, nên cô coi đó như một cách để giải khuây.
Có lúc chơi quá đà, còn tiện thể ăn tối với Dư Biểu và mấy người nữa…
Hứa Thư nghĩ đơn giản là như thế, nhưng rất nhanh sau đó cô nhận ra sự không hài lòng của Phó Minh Tùy.
Vợ mình ngày nào cũng tụ tập đánh mạt chược với người khác, giờ giấc chẳng khác gì đi làm từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối, thậm chí có khi còn không về nhà ăn cơm, ai mà chịu nổi chứ?
Người bình thường còn khó chấp nhận nổi, huống hồ gì là một người đàn ông kiêu ngạo như Phó Minh Tùy.
Anh nhanh chóng tìm ra cách để giải quyết.
Nhưng cách giải quyết của Phó Minh Tùy không khiến người ta khó chịu hay mất mặt, ngược lại… còn rất cao tay.
Anh trực tiếp mang một bàn mạt chược đặt ngay trong nhà, tiện thể tìm cho Hứa Thư vài người bạn cùng chơi, điểm chung của họ là đều là nữ giới, lại còn là những quý cô danh tiếng trong giới thương nhân.
Họ tụ tập lại, so với đánh mạt chược thì dường như còn cố tìm cách lấy lòng Hứa Thư nhiều hơn.
Vài ngày sau, cô liền tự mình cai được cơn nghiện đánh bài nho nhỏ kia…
Phó Minh Tùy không bao giờ bộc lộ sự bất mãn một cách trực tiếp, nhưng anh luôn có cách khiến người ta tự nhận ra rằng: “anh không vui”, thật đúng là thâm sâu khó lường! Hứa Thư tức tối nghĩ.
Kết quả là, lần này tiếp xúc với Phó Minh Luân, dù là cùng nhau ra ngoài chơi, làm người mẫu để vẽ tranh, hay đi xem nhà cùng nhau, Phó Minh Tùy cũng không tỏ thái độ bất mãn gì cả.
Dù Phó Minh Luân là họ hàng, thì anh ta vẫn là đàn ông mà.
Sau khi ý thức được điều này, Hứa Thư có chút không vui, dù chỉ một chút thôi, vì cô không còn ở cái tuổi trẻ con phải trông chờ người ta ghen tuông mới cảm thấy mình có giá trị nữa rồi.
Chỉ là… cô đơn thuần không hiểu nổi lần này sự “khoan dung” của Phó Minh Tùy mà thôi.
Nếu nói là vì Phó Minh Luân là “người thân” thì trước kia Dư Biểu, Thẩm Dục và những người khác chẳng phải cũng là bạn bè quen biết nhiều năm với anh sao?
Nhưng Hứa Thư cũng không quá bận tâm suy nghĩ mấy chuyện kiểu đó với kiểu chuyện này, cô hoàn toàn có thể hỏi thẳng luôn cho rồi.
Kết quả là, khi đối mặt với sự thắc mắc của vợ, Phó Minh Tùy hơi ngẩn ra, giữa hàng lông mày hiếm khi hiện lên chút vẻ không được tự nhiên.
Nhìn kỹ lại, giống như là… xấu hổ.
Chuyện này lại khiến Phó Minh Tùy cảm thấy xấu hổ sao? Hứa Thư càng thêm tò mò.
“Anh nói đi mà~ nói đi mà~” – cô níu tay áo Phó Minh Tùy, làm nũng: “Chuyện gì mà không thể nói chứ?”
“Cũng không hẳn là không thể… chỉ là…” – Anh ngừng một lát, hạ giọng nói:
“Liên quan đến chuyện riêng tư của Minh Luân.”
“Chuyện riêng tư?” – Hứa Thư ngẩn người.
“Ừ, cũng không tính là scandal gì… chỉ là vấn đề lựa chọn cá nhân thôi.” – Phó Minh Tùy tìm cách nói giảm nói tránh:
“Em có thể… tự tìm hiểu một chút về xu hướng tính dục của cậu ấy.”
Tuy anh không nói thẳng ra, nhưng với cách diễn đạt này thì người ngốc cũng hiểu là Phó Minh Luân có vấn đề về giới tính rồi.
Vậy là… anh ấy là người đồng tính?
Hứa Thư rất tò mò về đáp án, nhưng lại không nghĩ rằng kết quả sẽ là như vậy.
Dù xã hội bây giờ đã tiến bộ, đủ loại người với đủ kiểu xu hướng không còn là điều lạ lẫm, nhưng xung quanh cô thì người đồng tính vẫn khá ít.
Chỉ là, sau khi biết được sự thật, Hứa Thư chỉ cảm thấy ngạc nhiên, chứ không có chút kỳ thị nào bởi vì nhân cách mới là cốt lõi của một con người, còn xu hướng t*nh d*c chỉ là lựa chọn cá nhân. Chỉ cần không làm điều gì sai trái, thì mọi lựa chọn khác nhau đều nên được tôn trọng.
Thời gian gần đây Hứa Thư tiếp xúc với Phó Minh Luân cũng không ít, cô nhìn ra được đây là một chàng trai có nhân cách rất tốt, vì vậy mới tò mò lý do anh ấy bị “xóa khỏi gia phả”.
Mà giờ đây… cô đại khái đã hiểu được lý do rồi.
Trong mắt những người lớn tuổi còn giữ lối tư duy cổ hủ, đồng tính là một “tội lỗi” không thể tha thứ.
Huống chi Phó Khôn Nghiêu là người thế nào chứ?
Một người đã trải qua sóng to gió lớn, là người quyền lực hàng thứ hai trong tập đoàn, tính cách tuy không quá cứng rắn nhưng cũng vô cùng quyết đoán, rất có phong thái của kẻ ngồi ở vị trí cao.
Một người như thế, trong một gia đình như vậy, làm sao có thể cho phép con cháu mình tồn tại một điều “sỉ nhục” như… đồng tính?
Vấn đề về xu hướng giới tính thì Phó Minh Luân không thể thay đổi được, và thái độ không chấp nhận từ nhiều người khác cũng vậy không dễ gì thay đổi.
Phó Minh Tùy không biết liệu một ngày nào đó Phó Khôn Nghiêu có thể suy nghĩ thông suốt, rồi nở nụ cười thân thiện với người con trai đã bị xóa tên khỏi gia phả hay không. Nhưng anh biết rõ: Hứa Thư chắc chắn là người có thể chấp nhận được chuyện này.
Bởi vì ngay sau khi anh vừa nói xong, cô vợ nhỏ của anh liền mắt sáng rỡ, gương mặt hiện rõ vẻ hứng thú.
“Thật không đó?” – Hứa Thư tò mò hỏi – “Anh từng gặp bạn trai của Phó Minh Luân chưa? Trông thế nào?”
“…Làm sao anh có thể từng gặp được chứ.” – Phó Minh Tùy hơi bất lực.
Với tư cách là một cô gái trẻ, Hứa Thư tất nhiên sẽ để ý đến ngoại hình, nhất là khi Phó Minh Luân cũng thuộc dạng có ngoại hình ổn. Cô thật sự tò mò về việc người bạn trai đủ khiến anh ta đoạn tuyệt với gia đình rốt cuộc trông như thế nào.
Chỉ là Phó Minh Tùy không rõ cô vợ mình lại có hứng thú tìm hiểu chuyện đó như vậy, nên Hứa Thư đành phải tự mình đi hỏi Phó Minh Luân.
Đối phương hoàn toàn không hề có ý định che giấu xu hướng giới tính của mình, khi nghe Hứa Thư hỏi thì cũng rất thẳng thắn, không chút lúng túng.
Chỉ là khi cô hỏi cụ thể hơn, Phó Minh Luân lại hơi ngại ngùng một chút.
“Ấy, bạn trai cũ thì sớm chia tay rồi.” – Phó Minh Luân phẩy tay, trả lời rất thoải mái – “Ai có thể ở bên ai mãi mãi được chứ? Tôi cũng đã thay mấy người rồi.”

Thái độ đúng là đường hoàng không né tránh.
Hứa Thư cố nhịn không bật cười, rồi lại hỏi:
“Thế bây giờ… có người yêu chưa?”
“Có chứ.” – Phó Minh Luân gật đầu không do dự – “Hành lý của em vẫn đang gửi ở nhà anh ấy mà.”
Trời ơi, đúng là có thật.
Hứa Thư chớp mắt đầy ngạc nhiên:
“Vậy sao hai người không sống chung luôn?”
“Chị dâu, bây giờ tôi là người không có gia đình, nhưng cậu ấy thì có.” – Phó Minh Luân dường như cười khổ – “Tết nhất thế này, tất nhiên cậu ấy phải về nhà thăm bố mẹ rồi.”
Hứa Thư hiểu ý, im lặng thể hiện sự thông cảm.
Cô không hỏi thêm mấy câu làm mất hứng như ‘gia đình bên kia có chấp nhận không’, vì trong xã hội hiện tại, đa số vẫn chưa thực sự cởi mở với đồng tính.
“Chị dâu, cậu ấy rất tốt, nhưng chị cũng không cần thương hại tôi đâu.” – Phó Minh Luân nhìn thấy vẻ mặt nhẫn nại của cô, mỉm cười không để tâm – “Tôi và bạn trai hiện tại tình cảm rất ổn, sau Tết là có thể chuyển vào sống chung rồi, nên mới đang gấp tìm nhà đây…”
Tốt nhất là tìm được căn hộ đã trang trí xong, bay hết mùi hóa chất. Đó là tiêu chí chọn nhà của anh ấy.
“Tốt quá.” – Hứa Thư mỉm cười, không hỏi thêm gì nữa.
Sau đó, trọng tâm chuyển về công việc chính là giúp Phó Minh Luân tìm mua nhà.
Anh ấy muốn mua nhà ở gần đây, vì Đường Đường rất thích cô, sau này có thể thường xuyên tụ tập chơi mạt chược hay gì đó…
Vào mùng 6 Tết, chuyện chọn nhà mới gần như đã định xong.
Hứa Thư nắm tay Đường Đường, cùng Phó Minh Luân đến trung tâm bất động sản để nộp tiền đặt cọc mua nhà. Trong quá trình đó, cuối cùng cô cũng gặp được bạn trai trước giờ chưa từng lộ diện của Phó Minh Luân – Thịnh Dịch Tầm.
À, cô xem như đã hiểu tại sao tên thật của Đường Đường lại là “Thịnh Nhiên” rồi.
Thì ra là theo họ của anh Thịnh này.
Khi Đường Đường thấy Thịnh Dịch Tầm, mắt cậu bé liền sáng lên, lập tức chạy tới ôm lấy chân anh ta: “Bố ơi!”
Hứa Thư: “…”
Thì ra cái cậu nhóc này thật sự đã quen với việc gọi cả hai người đàn ông là ‘bố’ rồi.
“Chào chị dâu.” – Thịnh Dịch Tầm là một chàng trai đeo kính, dáng vẻ thư sinh, cư xử rất lễ phép.
Anh ta xoa đầu Đường Đường, sau đó lập tức bước đến chào hỏi Hứa Thư khi nhìn thấy cô, mỉm cười gọi cô giống như cách Phó Minh Luân thường gọi:
“Dạo này thường xuyên nghe Minh Luân nhắc đến chị, cảm ơn chị đã chăm sóc hai người họ.”
“Không có gì đâu…” – Hứa Thư cười đáp lại, nhưng trong lòng vẫn thấy có chút không thoải mái.
Dù sao cô cũng là người “chen ngang” vào giữa cặp đôi này, chẳng phải là bóng đèn sao?
Nhưng phải nói thật lòng, tuy Phó Minh Luân và Thịnh Dịch Tầm là một cặp nam – nam, nhưng cả hai đều có ngoại hình và vóc dáng rất ổn, nhìn vào rất xứng đôi.
Chỉ là… không biết ai là công, ai là thụ nhỉ… – Hứa Thư không thể ngăn nổi suy nghĩ trong đầu mình.
Cô không cố ý nghĩ đến mấy chuyện “đen tối”, chỉ là yêu đương thì khó tránh khỏi có quan hệ thân mật chứ?
Mà hai người này chiều cao ngang nhau, vóc dáng đều là dạng cao gầy, khí chất thì thanh tú thư sinh, chỉ nhìn ngoại hình thôi đúng là không dễ phân biệt.
Dù sao thì… chuyện như vậy, Hứa Thư tất nhiên sẽ không hỏi ra miệng.
Sau khi thanh toán tiền đặt cọc xong, mọi người cùng nhau đi ăn một bữa.
Trên đường đến nhà hàng, Phó Minh Luân đề nghị gọi cả Phó Minh Tùy đến, coi như là một buổi ăn mừng nhỏ nhân dịp mua nhà thành công.
Hứa Thư không phản đối, chỉ hỏi nhẹ một câu xem anh có rảnh không.
Hôm nay là mùng 6 Tết, dù công ty đến mai mới chính thức hoạt động lại, nhưng Phó Minh Tùy luôn rất bận rộn mà.
Tuy nhiên giờ cũng sắp đến bữa tối, nếu không có gì bất ngờ thì chắc anh sẽ rảnh.
Quả nhiên, Hứa Thư đoán không sai.
Phó Minh Tùy có thời gian, và đồng ý đến ăn tối cùng mọi người.
Hơn nữa, khoảng cách của anh còn gần hơn, khi Phó Minh Luân vừa đến nơi thì anh cũng vừa xuất hiện ở sảnh nhà hàng.
“Bác ơi!” – Đường Đường lập tức chạy tới chào đón.
Mấy ngày sống chung này, từ chỗ ban đầu còn rụt rè lo sợ, giờ Đường Đường đã quen thân với ‘bác’ rồi.
Phó Minh Tùy vốn không phải kiểu người mềm mỏng hay hay nựng nịu trẻ con, tình cảm với trẻ con cũng không nồng nhiệt như Hứa Thư.
Nhưng Thịnh Nhiên đúng là một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, thật sự khiến người khác không thể không quý mến.
Anh cúi người bế cậu bé lên, vừa cười vừa trò chuyện với nó.
Từ xa nhìn cảnh tượng ấm áp ấy, Hứa Thư vô thức đưa tay sờ lên phần bụng phẳng lì của mình.
Ừm… thật sự cũng muốn có một đứa con, Phó Minh Tùy chắc chắn sẽ là một người bố tốt.
Nhưng cũng chẳng cần vội vàng, dù sao hai người họ mới bắt đầu chuẩn bị mang thai chưa được bao lâu.
Trên bàn ăn, phần lớn thời gian là mấy người đàn ông trò chuyện với nhau, bởi Thịnh Dịch Tầm cũng làm kinh doanh, nên có đề tài để nói với Phó Minh Tùy.
Tuy vậy, cậu ta cư xử rất nhã nhặn và có chừng mực, hoàn toàn không có ý lấy lòng Phó Minh Tùy một cách lộ liễu.
Có lẽ là nể mặt em họ, hoặc cũng có thể nhìn ra Thịnh Dịch Tầm là người không tệ, nên Phó Minh Tùy rất nể mặt, cũng thuận theo mà trò chuyện vài câu.
Hứa Thư không hiểu lắm chuyện trên thương trường, nên dứt khoát không xen vào, mà nghiêng người đút cơm cho Đường Đường bên cạnh.
Đứa nhỏ bây giờ đã biết dùng đũa và muỗng, ăn uống không thành vấn đề, nhưng trên bàn lại có mấy món hải sản khá rắc rối, nên cô giúp bé bóc vỏ.
Trò chuyện một lúc, đề tài mới chuyển sang việc mua nhà hôm nay.
Là một căn hộ mới đã được trang hoàng, các chất độc hại như formaldehyde từ lâu đã bay hết, chỉ cần mua thêm vài món đồ nội thất là có thể dọn vào ở ngay.
Nhưng mùi của các đồ gỗ vừa đưa vào vẫn còn khá nặng.
Vì vậy Phó Minh Luân có chút ngại ngùng hỏi Hứa Thư, liệu có thể cho Đường Đường ở nhờ nhà họ thêm một thời gian nữa, dĩ nhiên, anh ta phải hỏi qua Hứa Thư, bởi vì ở mấy ngày nay cũng thấy rõ rồi, trong nhà này Phó Minh Tùy nghe lời vợ là chính.
Nhưng câu trả lời của Hứa Thư còn cần đoán sao? Tất nhiên là không có gì rồi.
Cô vốn đã rất thích Đường Đường, liền lập tức vui vẻ gật đầu đồng ý.
Phó Minh Luân thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi bị ánh mắt của Phó Minh Tùy liếc sang thì lại không dám lộ vẻ quá phấn khích.
Anh ta vội nói: “Tôi sẽ dọn ra ngoài! Tuyệt đối không làm bóng đèn đâu.”
Phó Minh Tùy có thể chịu được Đường Đường, nhưng chưa chắc chịu được người lớn như anh ta cứ ở lì trong nhà…
Thấy Phó Minh Luân tỏ thái độ như vậy, Phó Minh Tùy chỉ hơi nhướng mày, cũng không nói thêm gì nữa.
Ăn cơm xong, Phó Minh Luân liền đi theo về nhà, rồi trực tiếp “gửi” luôn đứa nhỏ cho hai vợ chồng họ.
Lý do anh ta đưa ra thì lại vô cùng quang minh chính đại:
“Gần nửa tháng rồi chưa gặp!” Phó Minh Luân nhìn Hứa Thư, chớp chớp mắt vô tội: “Tôi đi… đặt phòng một chút.”
“……”
“Sao, chị dâu hiểu mà!”
… Hiểu cái đầu anh ta
!
Hứa Thư cảm thấy tai mình vừa bị làm ô uế.
Cô không biết phải nói gì, mặt đỏ bừng, vội kéo Đường Đường quay người lên xe.
Trẻ nhỏ rất cần thời gian ngủ, Đường Đường chạy nhảy cả ngày đã mệt, trên đường về nhà vừa nằm gối đầu lên đùi Hứa Thư đã ngủ say.
Cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của đứa nhỏ, rồi khẽ hỏi anh đang lái xe phía trước:
“Lúc nãy Minh Luân nói để Đường Đường ở nhà mình thêm một thời gian, em không hỏi anh mà đã đồng ý rồi, anh không giận chứ?”
“Sao lại thế được?” Phó Minh Tùy khựng lại một chút, rồi bật cười: “Anh đã nói rồi, chuyện giữa hai ta em hoàn toàn có thể tự quyết định, anh đều đồng ý cả.”
Đó là điều anh đã hứa với cô khi họ làm lành. Dù là chuyện lớn hay nhỏ trong thời gian qua, anh thật sự đã làm được, không phải nói suông. Chỉ là…
Anh khẽ hừ một tiếng: “Cũng coi như là ảnh hưởng chút ít đến thế giới hai người của chúng ta.”
Hứa Thư cố nhịn cười, lấy tay che tai Đường Đường đang ngủ rồi mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đừng nói bậy.”
“Không phải nói bậy.” Phó Minh Tùy nghiêm túc đáp: “Chúng ta đang trong giai đoạn tạo người mà.”
Có thêm một đứa nhỏ như vậy thật sự sẽ ảnh hưởng không ít.
Hứa Thư: “…”
Cô chẳng còn gì để nói nữa.
Nhưng cũng có thể chính vì sự xuất hiện của Đường Đường mà khiến khao khát “tạo người” của hai người họ lại càng mãnh liệt.
Sau khi về đến nhà, hai người rửa mặt cho đứa nhỏ rồi dỗ bé ngủ. Hứa Thư cũng thu xếp xong xuôi, vừa mới bước vào phòng ngủ thì đã bị một đôi tay dài ôm từ phía sau.
Hơi thở ấm nóng phả lên hõm cổ và xương quai xanh, kèm theo những nụ hôn nhẹ thoáng qua.
Chỉ trong chốc lát, Hứa Thư đã cảm thấy mềm nhũn cả người.
“Hôm nay… được không?” Cô vừa mơ hồ hưởng thụ nụ hôn phía sau, vừa thấp giọng hỏi: “Ngày mai còn phải đi làm mà.”
Ngày mai là mùng 7 Tết, cũng là ngày công ty Cảnh Huy đi làm lại. Vậy mà đêm nay họ còn muốn “làm loạn” sao?
“Không sao cả.” Phó Minh Tùy khẽ cười: “Không đi làm thì thôi.”
Dù sao, người mỗi lần xong việc là mệt bã cả người không dậy nổi cũng đâu phải anh.
Nghe ra hàm ý trong lời anh, mặt Hứa Thư nóng bừng. Nhưng chưa kịp xấu hổ thêm, eo cô đã bị anh bế ngang lên, đặt xuống giường.
Ngoài trời đêm mùa đông gió lạnh rít lên, nhưng trong phòng thì được điều hòa ấm áp, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh bằng lụa cũng không thấy lạnh.
Cơ thể quấn quýt lấy nhau, da thịt lộ ra trong không khí lại trở nên nóng bỏng.
Hứa Thư đầu óc choáng váng, cảm giác như đang chìm trong ngọn lửa rực cháy, chỉ biết thuận theo bản năng.
Trong chuyện này, Phó Minh Tùy luôn là người chủ động mạnh mẽ, còn cô thì gần như hoàn toàn nghe theo.
Chỉ là hôm nay lại có chút khác biệt. Bởi vì Đường Đường đang ngủ một mình ở phòng bên cạnh, không biết lúc nào sẽ thức giấc, khiến Hứa Thư không thể hoàn toàn tập trung.
Mà sự “lơ là” ấy làm sao có thể qua mắt được Phó Minh Tùy? Anh lập tức “trả đũa” bằng động tác mãnh liệt hơn.
Không bao lâu, Hứa Thư đã chịu không nổi, rên lên khe khẽ.
Cô rưng rưng nước mắt, đôi mắt long lanh nhìn anh, có phần oán trách: “Không thể nhẹ nhàng một chút sao…”
Phó Minh Tùy lại cúi xuống cắn nhẹ đôi môi đỏ mọng của cô, không nói nhiều lời vô nghĩa: “Tập trung vào.”
Cuối cùng thì cũng vật lộn một hồi lâu.
May mà Đường Đường rất “nể mặt”, suốt quá trình không hề tỉnh dậy.
Chờ xong xuôi, Hứa Thư đi qua phòng bên cạnh kiểm tra, thấy đứa nhỏ ngủ rất say mới yên tâm quay về phòng ngủ.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Phó Minh Tùy đi làm, mà vì có Đường Đường ở cạnh nên Hứa Thư không hề cảm thấy cô đơn, ngược lại còn rất vui vẻ khi ở nhà chăm sóc bé.
Thỉnh thoảng, cô cũng nhận lời mời của Phó Minh Luân cùng anh ta đi dạo phố chọn đồ nội thất.
Vì muốn sớm chuyển vào ở, anh ta không chọn nhiều đồ gỗ, mà thay vào đó là xem các chất liệu khác.
Tuy Hứa Thư chưa có kinh nghiệm nuôi con, nhưng kiểu gì cũng đã thấy người khác làm, nên trong lúc trò chuyện không quên nhắc nhở: “Đừng quên làm thủ tục nhập học cho Đường Đường.”
Đã quyết định định cư rồi, thì chuyện học hành của con là vấn đề lớn nhất cần giải quyết.
“Yên tâm đi.” Phó Minh Luân hoàn toàn không lo lắng gì, giọng điệu chắc nịch: “Lão Thịnh đã lo xong hết mấy việc đó rồi.”
“Lão Thịnh”… chắc là chỉ Thịnh Dịch Tầm.
Nhưng cũng không bất ngờ, anh chàng đó nhìn qua đã thấy đáng tin hơn Phó Minh Luân nhiều.
Chỉ có một chuyện Hứa Thư hơi tò mò. Nhìn bộ dạng vô tư của Phó Minh Luân, cô dứt khoát hỏi thẳng: “Đường Đường là con nhặt về, sao lại mang họ Thịnh?”
Phó Minh Luân chớp mắt, câu trả lời không chê vào đâu được: “Bên cậu ấy nhập hộ khẩu được.”
Còn bên anh ta… Sau khi bị xóa khỏi gia phả thì đến sổ hộ khẩu cũng chẳng có!
Hứa Thư hơi bất ngờ: “Cậu ấy có thể giúp Đường Đường nhập khẩu… nhà cậu ấy biết chuyện này chứ?”
“Ừ, biết, nhưng cũng không mấy đồng ý.” Phó Minh Luân cười, nhún vai: “Có điều bên đó cũng không phản đối gay gắt như bố tôi, cứ từ từ thuyết phục thôi.”
Hứa Thư gật đầu trầm ngâm, không hỏi thêm gì nữa.
Thật ra từ thái độ của Phó Minh Luân cũng có thể đoán ra được, chuyện “nhập khẩu” chỉ là một phần lý do, cái chính là anh ta không hề có cảm tình gì với cái họ “Phó” của mình.
Phó gia lẽ ra phải là một gia đình khiến con cái tự hào, là niềm vinh hạnh. Nhưng với Phó Minh Luân một kẻ “khác loài” cái họ đó chỉ mang lại lạnh nhạt, thành kiến và trách móc…
Nếu vậy thì có cần gì phải để Đường Đường mang họ Phó nữa? Chỉ tổ chuốc thêm phiền phức.
Nghĩ thông suốt điều đó, Hứa Thư lại thấy cách làm này cũng rất tốt.

Trong căn nhà mới rộng rãi, Đường Đường hào hứng chạy tới chạy lui vì mọi thứ đều mới mẻ. Hứa Thư và Phó Minh Luân ngồi trên đệm tatami cạnh tường trò chuyện vài câu, sau đó cũng không biết nói gì thêm nên cô đứng dậy tiếp tục dọn dẹp.
Chỉ là không rõ có phải do hành động quá mạnh hay không, mà đột nhiên cảm thấy như bị kéo căng bụng, phần cơ ở bụng dưới nhói lên đau đớn.
Hứa Thư nhíu mày, theo phản xạ đưa tay ôm bụng.
“Sao thế chị dâu?” Phó Minh Luân giật mình, vội hỏi: “Bụng đau à?”
“Xì… hình như kéo căng cơ thôi.” Hứa Thư lắc đầu: “Chắc không sao đâu.”
“Thế thì tốt, tôi còn tưởng chị đến kỳ ấy chứ.” Phó Minh Luân thở phào, thẳng thắn nói: “Nếu mà chị đến kỳ rồi còn phải giúp tôi chạy tới chạy lui, tôi thật sự ngại chết mất.”
Tên “bệnh thần kinh” này xưa nay luôn nghĩ gì nói nấy, tác phong lơ đễnh tùy tiện khiến Hứa Thư những ngày qua đã lĩnh giáo đủ, nên cô chỉ còn biết dở khóc dở cười.
Nhưng lần này những lời Phó Minh Luân nói lại khiến cô chẳng thể cười nổi.
Cô dường như đã quên mất một chuyện ví dụ như… chu kỳ kinh nguyệt của cô vốn luôn rất đúng giờ, mà lần này thì hình như… đã trễ gần một tuần rồi?
Vì dạo gần đây Phó Minh Luân và Đường Đường cứ quanh quẩn bên cạnh, khiến Hứa Thư bận rộn không ngừng, đến nỗi cô hoàn toàn không chú ý đến điều đó.
Giờ phút này chợt bừng tỉnh, không tránh khỏi có chút hoảng hốt.
“Minh Luân.” Cô cố gắng giữ bình tĩnh, ngón tay mảnh khảnh siết chặt vạt áo len: “Phiền cậu… lái xe đưa tôi đến bệnh viện một chuyến.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...