Trâm Cài Đá Quý - Ngọc Tự Nhân

Chương 82: Cuộc sống hàng ngày trong thời kì mang thai.



Sự thật chứng minh rằng cuộc đời là để bị vả mặt.
Ban đầu, Hứa Thư cứ tưởng phản ứng nghén của mình sẽ không nghiêm trọng lắm, ai ngờ lại nôn đến mức sống dở chết dở.
Cô còn tưởng ngoài chuyện nôn ra thì sẽ không gặp mấy triệu chứng thai kỳ khác nhưng sự thật chứng minh rằng, cái gì nên có thì cô chẳng trốn được cái nào cả.
Mang thai được hai tháng, ngoài việc dạ dày khó chịu, Hứa Thư còn bị rối loạn cảm xúc nghiêm trọng.
Cô bắt đầu buồn ngủ liên tục, buổi sáng dậy rất vất vả, trong đầu lẩm bẩm cả trăm lần câu “mình là người đi làm” mới miễn cưỡng bò ra khỏi giường, nhưng vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng, vô thức chạy ngay vào nhà vệ sinh để nôn khan.
Buổi sáng là thời điểm dễ buồn nôn nhất, mà cô thì gần như không ăn được gì, chỉ có thể khan giọng nôn không dừng.
Một bàn tay dài thon vuốt dọc lưng cô, rồi đưa ly nước sạch tới sát môi.
Hứa Thư nhận lấy ly nước do Phó Minh Tùy đưa, vừa vịn vào tay anh để đứng dậy, sống mũi cô đã đỏ lên vì phản ứng sinh lý quá mạnh.
Không phải tủi thân, mà là thật sự rất khó chịu…
Nhìn gương mặt cô gầy đi rõ rệt chỉ trong vòng một tháng, tim Phó Minh Tùy như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến khó thở.
Nhưng anh lại không thể để lộ quá nhiều cảm xúc tiêu cực trước mặt cô.
Cô đang rất khó chịu, còn anh là chỗ dựa của cô, tất nhiên không thể để bản thân rối loạn.
Phó Minh Tùy biết có rất nhiều phụ nữ khi mang thai sẽ có phản ứng mạnh như vậy, nhưng giống như kim không chích vào mình thì không biết đau, trước kia anh chỉ “biết” vậy thôi.
Còn bây giờ, khi tận mắt chứng kiến bộ dạng của Hứa Thư trong suốt thời gian mang thai, lần đầu tiên anh có chút hối hận…
Tại sao lại để cô mang thai sớm như vậy?
Anh thì không còn trẻ, nhưng Hứa Thư vẫn còn rất trẻ, cô hoàn toàn không cần thiết phải chịu đựng điều này sớm như vậy.
Hơn nữa, sau khi sinh con, cuộc sống chắc chắn cũng không thể yên bình được.
Việc hai người chuẩn bị mang thai trước kia, suy cho cùng, là quá vội vàng và quá ích kỷ.
“Không sao đâu, có lẽ phản ứng nghén mạnh như vậy là do di truyền.”
Hứa Thư nhìn thấy Phó Minh Tùy lặng lẽ cau mày, dường như đoán được anh đang nghĩ gì.
Cô súc miệng xong rồi cố gắng nở nụ cười, an ủi:
“Mẹ em từng nói hồi mang thai em cũng như thế, ba tháng đầu nôn không dứt, sau đó vì không hấp thu đủ dinh dưỡng phải vào viện truyền dịch. Mẹ còn bảo khi em ở trong bụng là đã bắt đầu ‘hành hạ’ rồi đấy.”
Con gái thường thừa hưởng rất nhiều đặc điểm từ mẹ. Mẹ cô ngày xưa vẫn bình an sinh cô ra, nên Hứa Thư biết, dù hiện tại có khó chịu đến đâu, thì cuối cùng cô cũng sẽ đón được đứa con của mình một cách suôn sẻ.
Phó Minh Tùy chẳng còn gì để nói, chỉ có thể cúi người ôm cô vào lòng, nhẹ giọng thở dài:
“Vất vả cho em rồi.”
Anh đã tính đến chuyện sẽ xin nghỉ phép một tháng cho Hứa Thư, ít nhất là để cô vượt qua giai đoạn thai nghén nghiêm trọng này.
Nhưng Hứa Thư kiên quyết từ chối, trên đời này có hàng triệu người mang thai, có mấy ai mới mang thai đã xin nghỉ phép không đi làm?
Đúng là hiện tại Hứa Thư không thiếu tiền, hoàn toàn có thể nghỉ làm một tháng để nghỉ ngơi.
Nhưng con người một khi đã quen với việc dễ dàng “tha thứ cho bản thân”, đi đường tắt, thì ngay cả ý chí cũng sẽ nhanh chóng bị mài mòn.
Cô là giáo viên, ngoài việc chuyên môn cần vững vàng, cô còn học được nhiều tinh thần từ những “môn triết học bắt buộc” trong nghề, nên càng hiểu rõ điều đó hơn bất kỳ ai.
Vì vậy, Hứa Thư hoàn toàn không có ý định để bản thân được thư giãn.
Hơn nữa, trong giai đoạn cơ thể khó chịu thế này, nếu không mượn công việc để chuyển hướng sự chú ý, thì chẳng phải càng dễ u sầu buồn bã hơn sao?
Vì những lý do đó, cô có lý lẽ rõ ràng để từ chối đề nghị của Phó Minh Tùy.
Phó Minh Tùy hiểu rất rõ tính cách của Hứa Thư, nên anh cũng không ép buộc chuyện đi làm.
Chỉ là vì tình trạng đặc biệt hiện tại của cô, anh ngày nào cũng đau đầu nghĩ làm sao để cải thiện chế độ ăn uống giúp cô dễ chịu hơn, rồi tranh thủ giờ nghỉ trưa cho người mang cơm đến trường cô.
Nhiệm vụ “trọng đại” này đương nhiên rơi vào tay thư ký Giản Tiết, vì thế chỉ trong một tháng, thư ký Giản đã thuộc lòng phòng giáo viên của Đại học Ngoại ngữ Giang Thành hơn cả nhà mình…
Do phải đến thường xuyên, lại còn được Phó Minh Tùy giao thêm nhiệm vụ ngoài việc đưa cơm, nên Giản Tiết cũng để tâm quan sát tâm trạng của Hứa Thư.
Cô có thể thấy vợ của tổng tài nhà mình vẫn dịu dàng, biết cảm thông, còn hay kể chuyện cười cho cậu ta nghe nhưng vẻ tiều tụy và gầy yếu thì không thể che giấu nổi.
Thỉnh thoảng đang nói chuyện, Hứa Thư lại đột ngột buông đũa chạy vội ra ngoài.
Dù không nói ra, Giản Tiết cũng đoán được cô đi đâu, chắc chắn là lại thấy khó chịu vì nghén rồi.
Giản Tiết liếc nhìn hộp cơm trưa đầy yêu thương do chính tay “ Phó tổng cao quý lạnh lùng” chuẩn bị, rồi khẽ thở dài.
Bữa trưa thật sự màu sắc hương vị đều đủ, rất hấp dẫn đúng là tay nghề của Phó tổng không chê vào đâu được.
Nhưng phản ứng sinh lý thì ai mà kiểm soát được chứ!
Điều khiến cô buồn hơn nữa là lát nữa quay về cậu ta còn phải báo cáo tình trạng của cô Hứa cho Phó Minh Tùy, cậu ta đã có thể tưởng tượng ra gương mặt lạnh như băng của ông chủ nhà mình rồi…
Chỉ có điều, dù sắc mặt của Phó Minh Tùy có khó coi đến đâu, thì mỗi lần nghe báo cáo xong anh vẫn chăm chỉ làm việc như thường. Điều này khiến Giản Tiết thấy được chút an ủi, ít ra tổng tài nhà mình không giống kiểu “bạo quân” một lời không hợp là bỏ mặc cả công ty.
Chỉ là gần đây báo cáo công việc được thay thế bằng nghiên cứu các công thức nấu ăn…
Làm thế nào để Hứa Thư ăn thanh đạm hơn, dễ tiêu hóa hơn, ăn ngon miệng hơn, lên cân nhiều hơn.
Ngoài ra, anh cũng biết phản ứng thai kỳ không chỉ có nôn nghén, mà còn có thay đổi cảm xúc.
Ví dụ gần đây cảm xúc của Hứa Thư cũng không ổn định cho lắm.
Buổi sáng còn dịu dàng an ủi anh, buổi tối lại không kìm được mà phát cáu.
Nếu việc nổi nóng có thể giúp cô giải tỏa phần nào sự khó chịu trong cơ thể, thì Phó Minh Tùy ước gì được làm bao cát cho cô.
Nhưng vấn đề là, cô vợ nhỏ của anh lại có đạo đức quá cao, dù biết là do nội tiết tố gây ra, nhưng sau mỗi lần nổi nóng, đến nửa đêm cô lại hối hận vì sao mình lại cáu gắt như vậy.
Hậu quả của việc hối hận chính là: không ngủ được, trằn trọc trở mình cả đêm, rồi sáng hôm sau phải ép mình tỉnh dậy trong tình trạng buồn ngủ mệt mỏi…
Phó Minh Tùy chỉ cần ngồi bên cạnh cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhưng đúng lúc này lại không thể mở miệng khuyên nhủ điều gì, vì không ai có thể thật sự thấu hiểu được cảm giác ấy, nên nói gì cũng giống như đang chạm vào khoảng trống chân không, không chạm được vào điểm mấu chốt.
Anh vốn là người luôn có cách giải quyết vấn đề, nhưng suốt hơn một tháng qua, anh thường xuyên cảm thấy tinh thần mình như sắp sụp đổ.
Không phải vì bản thân anh, mà là vì Hứa Thư quá vất vả.
Mà để khiến cô vui lên thì không phải vài câu “mật ngọt” là có tác dụng, vẫn phải dùng hành động thực tế để chuyển hướng sự chú ý của cô…
Nghĩ đến đây, Phó Minh Tùy lật xem lịch trình gần đây của mình, rồi dùng bút khoanh tròn hai ngày cuối tuần.
“Cuối tuần này không sắp xếp công việc nữa.” Anh dặn Giản Tiết.
Nhân dịp cuối tuần, có lẽ có thể đưa Hứa Thư ra ngoài chơi một chuyến.

Cuối tuần, Hứa Thư cuối cùng cũng được ngủ nướng đúng nghĩa.
Lúc mơ màng tỉnh dậy, đưa tay tìm điện thoại thì đầu ngón tay lại chạm phải một thứ gì đó có cảm giác ấm áp và mềm mại như lụa… là những ngón tay dài của một anh.
“Hửm?” Cô đầu tóc rối như tổ quạ ngẩng lên khỏi gối, ngạc nhiên nhìn Phó Minh Tùy vẫn đang nằm bên cạnh mình.
Anh rất bình tĩnh đọc sách, thấy cô tỉnh dậy thì khẽ mỉm cười: “Chào buổi sáng.”
“…Không phải hơi trễ rồi sao?” Giọng nói của Hứa Thư sau khi vừa thức dậy còn khàn khàn mơ hồ, ngơ ngác hỏi: “Hôm nay không đến công ty à?”
Từ sau khi cô mang thai, Phó Minh Tùy đã giảm hẳn tần suất làm thêm vào cuối tuần, nhưng vì cô thường ngủ nướng nên anh hay tranh thủ sáng thứ bảy đến công ty một chút.
Thế mà hôm nay lại không đi?
“Không đi.” Phó Minh Tùy cũng không giải thích nhiều, chỉ lắc đầu: “Hôm nay anh sẽ ở bên em.”
“Bên em á?”
“Ừ.” Anh mỉm cười: “Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé?”
Đề nghị này của Phó Minh Tùy khiến Hứa Thư đôi mắt còn ngái ngủ của cô bỗng sáng rực lên, đầy phấn khích: “Sao hôm nay anh lại muốn đi chơi thế?”
Nói thật thì, chồng cô đúng là một thương nhân thành công không tì vết, nhưng có lẽ do từ nhỏ đã tiếp xúc với thế giới rộng lớn, nên bây giờ tính cách lại có chút… hướng nội.
So với việc chen chúc ở những điểm du lịch nổi tiếng trong thành phố Giang Thành, anh thà ở nhà đọc vài quyển sách, hoặc xem vài bảng báo cáo tài chính còn hơn.
Ít ra thì cũng không phải đối mặt với đám đông xô đẩy ngoài kia.
Nhưng hiện tại, Phó Minh Tùy cảm thấy không thể để Hứa Thư tiếp tục “trú ẩn” cùng mình trong bốn bức tường.
Anh gật đầu, mỉm cười hỏi: “Ở ngoại ô phía Tây có một vườn hoa oải hương được quy hoạch riêng, em có muốn đến đó xem không?”
Hứa Thư thích hoa, nên anh nghĩ gợi ý này chắc chắn sẽ trúng ngay “tâm ý” cô.
Quả nhiên, Hứa Thư nghe xong liền gật đầu, mắt sáng lấp lánh: “Khi nào hoa nở vậy? Có đẹp không?”
“Anh cũng chưa từng đi.” Phó Minh Tùy ngừng lại một chút, thành thật nói: “Nhưng đó là trang trại của một người bạn anh đầu tư.”
“…”
“Cho nên, có thể chúng ta sẽ được vào khu vực VIP, không phải chen chúc với nhiều người.”
Đây cũng chính là lý do then chốt khiến Phó Minh Tùy chọn địa điểm này, hiện tại tình trạng của cô đặc biệt, tuy rằng anh muốn đưa cô ra ngoài chơi, nhưng lại không muốn đến những nơi quá đông người.
Và lúc này, Hứa Thư hoàn toàn tâm phục khẩu phục.
Trong nội thành Giang Thành, nơi đâu cũng có bạn của Phó tổng, thế thì… cô có thể “đi ngang” mà không ai dám ngăn cản rồi!
Hiện tại Hứa Thư đã mang thai được hai tháng một tuần, trọng lượng không những không tăng mà còn giảm mất năm cân. Bụng vẫn còn phẳng lì, khiến cho vóc dáng vốn đã mảnh khảnh của cô lại càng gầy đi, như “tuyết rơi thêm sương lạnh”.
Cô mặc một chiếc váy dài kiểu Pháp mới mua ở trung tâm thương mại, phát hiện ra phần eo còn rộng ra một chút.
Thật là chuyện gì đây trời? Cô dở khóc dở cười nghĩ nếu là trước đây, khi thấy cân nặng sụt đều thế này chắc cô đã mừng còn không kịp, nhưng giờ trong bụng đang có em bé, giảm cân do thiếu dinh dưỡng thì đâu phải chuyện tốt lành gì.
Dù sao đi nữa, chiếc váy dài màu nâu đỏ này thật sự rất đẹp, đường may tỉ mỉ, cấu trúc cẩn thận, khiến đường cong cơ thể trông càng thêm duyên dáng.
Làn da của Hứa Thư trắng hồng, mặc vào lại càng nổi bật vẻ đẹp “môi đỏ răng trắng, tóc đen như thác nước”, vô cùng ăn ảnh.
Đây cũng là ý kiến của Phó Minh Tùy, anh nói trước đây từng có khoảng thời gian rảnh rỗi nghiên cứu về nhiếp ảnh, tuy giờ ít chơi hơn nhưng kỹ năng cơ bản vẫn còn, có thể chụp ảnh cho cô.
Hứa Thư cười nhẹ, đồng ý ngay.
Việc Phó Minh Tùy biết chụp ảnh cô cũng biết từ lâu rồi, bởi vì… cô đã luôn âm thầm theo dõi từng động tĩnh của anh.
Mặc dù có thể anh không biết điều đó, nhưng đó chính là một bí mật lãng mạn của riêng cô.
Vườn oải hương do bạn của Phó Minh Tùy đầu tư có lẽ vì mới mở nên được chăm sóc rất kỹ. Những giống hoa được vận chuyển từ Provence về đều được bảo vệ tốt, bước vào cúi xuống ngắm từng bông hoa còn có thể thấy rõ những giọt sương sớm đọng trên cánh.
Hoa chưa từng bị đám đông quấy nhiễu hay giẫm đạp, toát lên một vẻ đẹp tràn đầy sức sống.
Ngón tay Hứa Thư nhẹ lướt qua cánh hoa, đi dạo giữa vườn, quả thật cảm nhận được cảm giác u uất tích tụ bấy lâu trong lòng đang dần tan biến.
Có lẽ đó chính là sức mạnh của thiên nhiên?
Hứa Thư cũng không rõ nữa, cô chỉ biết bản thân mình rất tận hưởng niềm vui khi được đồng hành cùng hoa cỏ.
Cô thích hoa, từ nhỏ đã vậy, không chỉ vậy, cô còn yêu những cây tùng sừng sững, những ngọn núi trập trùng, lá phong đỏ rực, những con vật nhỏ bé…
Cô yêu mọi sinh linh tràn đầy sức sống được thiên nhiên nuôi dưỡng, có lẽ điều đó bắt nguồn từ khí chất lãng mạn ăn sâu trong máu cô.
Lúc này đang đắm chìm giữa vườn oải hương, Hứa Thư chẳng làm gì nhiều, chỉ đứng hoặc ngồi yên, nhưng vẫn dễ dàng thả hồn theo cảnh vật.
Và cô cũng không nhận ra phía sau mình, Phó Minh Tùy đang cầm máy ảnh, tỉ mỉ ghi lại từng khoảnh khắc trước mắt.
Không, phải nói là “cảnh đẹp”.
Bởi vì trạng thái thư thái của Hứa Thư quá đỗi thuần khiết, và sự thuần khiết không tạp niệm đó đã tạo nên một vẻ đẹp thật sự. Phó Minh Tùy cảm thấy mình rất may mắn khi được ghi lại khoảnh khắc vợ mình đẹp rạng ngời giữa vườn hoa lúc sớm mai.
Chỉ là lúc này, họ không còn đơn thuần là hai người nữa, mà là “ba người”.
Hứa Thư đi lâu một chút thì không khỏi bắt đầu nghĩ đến đứa bé trong bụng.
Cô thì có thể đi bao lâu cũng được, nhưng con thì không thể…
Hứa Thư dừng bước, quay đầu nhìn Phó Minh Tùy đang chăm chú lật xem ảnh trong máy ảnh:
“Chúng ta về thôi.”
“Hửm?” Phó Minh Tùy ngẩng đầu lên, đôi lông mày dài khẽ nhướng: “Chơi đủ rồi à?”
“Thư giãn một chút là được rồi…” Cô mỉm cười, “Với lại em hơi đói rồi.”
Cô chỉ tay về phía chiếc bụng vẫn còn phẳng lì của mình.
“Được.” Phó Minh Tùy thu máy ảnh lại: “Vậy thì đến nhà hàng ăn gì đó.”
Là một khu nghỉ dưỡng cuối tuần đạt chuẩn, không có nhà hàng thì không thể được rồi. Mà với những nơi có mức tiêu thụ cao thế này, nhà hàng cũng không phải kiểu tạm bợ không vào nổi mắt.
“Nhưng mà còn xa lắm…” Hứa Thư nhìn ra cánh đồng hoa oải hương dài đến tận chân trời, vẻ mặt ngây thơ: “Em mệt rồi.”
Phó Minh Tùy sững lại trong chốc lát, sau đó không nhịn được bật cười, quay lưng về phía Hứa Thư, cúi người giữa vườn hoa.
“Lên đi.” Anh nói, trong giọng nói không giấu nổi chút trêu chọc: “Phu nhân đại nhân.”
“He he.” Hứa Thư ngoan ngoãn trèo lên lưng anh, vô cùng mãn nguyện ôm lấy cổ anh, nghiêng đầu hôn lên má một cái: “Chồng em thật tuyệt.”
Nói rồi, tay cô vô tình chạm vào dây đeo máy ảnh trước ngực anh.
Trong đầu Hứa Thư chợt lóe lên một ý tưởng.
“Hay là thế này đi, để em chia sẻ với anh một chút.” Cô nghiêm túc nói: “Anh cõng em, còn em thì cầm máy ảnh.”
… Hành động kiểu “đổi tráp lấy ngọc” gì vậy chứ! Nhưng Phó Minh Tùy lại cảm thấy cô càng thêm đáng yêu.
Trên đường quay về, Hứa Thư mải mê xem lại ảnh.
Phải nói rằng, người thông minh thì làm gì cũng tốt, tuy rằng nhiếp ảnh với Phó Minh Tùy chỉ là thú vui, nhưng gu thẩm mỹ trời sinh giúp anh kiểm soát ánh sáng và bố cục nhân vật cực kỳ chuẩn.
Điều quan trọng hơn là, vì đối tượng anh chụp là người anh yêu, nên từng bức ảnh như sống động, lấp lánh ánh sáng.
Hứa Thư xem từ đầu đến cuối, trong lòng đầy mãn nguyện.
Phản ứng thai kỳ của Hứa Thư mãi đến khi mang thai gần bốn tháng mới bắt đầu dịu lại.
Tổng thể mà nói, mức độ “ốm nghén” của cô không hề nhẹ, thật sự rất mệt mỏi.
Đợi giai đoạn này qua đi, ăn uống trở lại bình thường, phần thịt bị sụt giảm trong thời gian trước cũng từ từ bù lại, cả người từ trong ra ngoài đều có thần sắc tốt hơn.
Chỉ là bốn tháng vẫn chưa đến mức “lộ bụng”, bụng của Hứa Thư vẫn còn phẳng lì.
Giờ đây không còn cảm giác buồn nôn gì nữa, cô gần như không khác gì trước khi mang thai.
Các thầy cô trong văn phòng trường học khi gặp cô đều tỏ ra ngạc nhiên, đồng thời cảm thán: đúng là giới trẻ hồi phục nhanh thật.
Sau hai tháng “đen tối” ấy, mỗi lần nhớ lại, Hứa Thư vẫn thấy chuyến đi đến vườn oải hương kia chính là bước ngoặt.
Tuy không thể thay đổi hormone sinh lý, nhưng lại như thắp lên một luồng sáng trong cảm xúc tê liệt của cô, giúp cô có thêm năng lượng để chống chọi với những phản ứng của cơ thể.
Quan trọng nhất là, sau đó, hễ có thời gian rảnh, Phó Minh Tùy đều tìm mọi cách để giúp cô phân tán sự chú ý hoặc là dẫn cô đi chơi ở các khu vườn khác nhau, anh cõng cô đi; hoặc là gọi cả nhóm bạn bè đến nhà chơi mạt chược.
Đúng vậy, chơi mạt chược là một trong những hoạt động mà Phó Minh Tùy không mấy yêu thích.
Nhưng anh cũng phải thừa nhận rằng chơi mạt chược đúng là một cách rất hiệu quả để phân tán sự chú ý. Bằng không trên đời này đã chẳng có nhiều người sa vào đến mức không thể dứt ra nổi.
Vì vậy, anh thà “chịu nhục vì đại cục”, miễn là Hứa Thư có thể vui vẻ lên là được.
Hứa Thư hiểu được nỗi khổ tâm đằng sau hành động ấy của anh, vừa cảm động lại vừa thấy buồn cười, nghĩ đến lúc trước, chỉ vì cô chơi vài ván với Dư Biểu và mấy người khác, Phó Minh Tùy đã tìm mọi cách giúp cô “cai nghiện”; vậy mà bây giờ…
Chính anh lại chủ động gọi Dư Biểu, Thẩm Dục thêm cả Phó Minh Luân tới chơi cùng cô.
Mà mỗi lần Phó Minh Luân đến còn dẫn theo cả Đường Đường, điều này càng khiến tâm trạng của Hứa Thư tốt hơn hẳn.
Trước mặt trẻ con, dường như cả những cơn khó chịu do sinh lý gây ra cũng có thể tạm thời bị lấn át.
Giữa khoảng thời gian hỗn loạn ấy, thai kỳ của Hứa Thư đã bước vào tháng thứ tư, các phản ứng do hormone gây ra cũng không còn dữ dội như trước.
Khi nhận thấy cơ thể mình đang dần hồi phục, cô mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.
Dù sao thì, khoảng thời gian này không chỉ mình cô mệt mỏi, mà Phó Minh Tùy cũng đã rất vất vả. Cô khỏe lên rồi thì anh cũng không phải cực khổ như thế nữa.
Hứa Thư không hề có chút suy nghĩ kiểu “dựa vào được yêu mà sinh kiêu”, muốn kéo dài tình trạng yếu ớt này. Trái lại, cô rất thương Phó Minh Tùy.
Dùng sự “rắc rối” của bản thân để chứng minh mình là người “đặc biệt” chẳng có chút ý nghĩa nào cả.
Cô hiểu rõ hơn ai hết, Phó Minh Tùy yêu cô đến mức nào.
Vì vậy, sau khi bước sang tháng thứ tư, khi Phó Minh Tùy lại đề nghị đưa cô đến câu lạc bộ mô-tô để đánh bài,Hứa Thư chỉ mỉm cười từ chối:
“Em không muốn đi nữa.”
“Sao vậy?” Phó Minh Tùy hơi ngạc nhiên: “Cảm thấy chán rồi à? Vậy thì đổi chỗ khác.”
“Không phải… Là vì em không cần phải dùng cách đó để phân tán sự chú ý nữa.”
Hứa Thư nắm lấy cổ tay anh, làm nũng khẽ lắc lắc: “Thật sự không cần nữa rồi.”
Cách đó vốn dĩ chẳng phải phương pháp gì hay ho, chỉ là bất đắc dĩ phải làm vậy thôi.
Giờ cô đã ổn, thì tất nhiên không cần tiếp tục nữa.
Phó Minh Tùy đôi mắt đen láy chăm chú nhìn cô.
“Sao lại nhìn em như thế?” Hứa Thư bật cười: “Không tin à?”
Nói rồi, cô đứng dậy, chủ động tiến lại gần anh, hôn nhẹ lên khóe môi mỏng của anh:
“Anh thấy chưa, em cả tuần nay không nổi nóng rồi, cũng không khó chịu nữa…”
Hơn nữa, cô cũng có thể hôn anh rồi đấy.
Trong giai đoạn phản ứng thai kỳ nghiêm trọng nhất, Hứa Thư gần như từ chối mọi tiếp xúc thân mật ở khoảng cách gần.
Nói chính xác thì, lúc đó cô rất “tiêu chuẩn kép” có thể để Phó Minh Tùy cõng mình, bế mình, nhưng tất cả phải dựa trên “sự cho phép của cô”, còn anh thì không được hôn cô.
Lúc đó, Hứa Thư có những cảm xúc kiêu kỳ khó hiểu như vậy đấy.
Nhưng giờ thì không còn nữa. Cô rất muốn hôn anh.
Tín hiệu “chủ động” như vậy khiến ánh mắt đen của Phó Minh Tùy tối lại, chưa đến một giây sau, anh lập tức xoay chuyển tình thế, ôm eo cô, hôn ngược lại.
Đã ba tháng rồi không có tiếp xúc thân mật, dĩ nhiên anh nhớ cô đến phát điên. Chỉ là ngày thường vì tôn trọng mọi suy nghĩ của cô gái nhỏ này nên anh luôn kiềm chế, nhẫn nại. Nhưng giờ Hứa Thư lại chủ động…
Chẳng phải là đang đổ thêm dầu vào lửa trong tình huống vốn đã như củi khô bén lửa sao?
Rất nhanh, Hứa Thư liền cảm thấy mình bị hôn đến mức khó thở.
Cô nắm chặt bàn tay nhỏ lại, khẽ đẩy vào lồng ngực rắn chắc của Phó Minh Tùy, ngực mình cũng phập phồng theo từng nhịp thở, hơi ngửa đầu lên, vất vả đáp lại nụ hôn nóng bỏng đến mất kiểm soát ấy.
Chẳng biết từ khi nào, hai người từ tư thế “tựa vào tường” đã trượt dần xuống ghế sofa.
Anh ở trên, cô ở dưới.
Xét đến cái thai trong bụng Hứa Thư, dù trong gấp gáp Phó Minh Tùy vẫn không mất đi sự dịu dàng. Nhìn thì có vẻ hơi rối loạn, nhưng thật ra anh đã đặt cô vững vàng ngồi trên đùi mình.
Bàn tay dài lớn của anh giữ sau gáy cô, gần như là ép cô phải “chủ động” hôn lại mình.
Tư thế này nhanh chóng khiến Hứa Thư cảm thấy xấu hổ, đôi má trắng mịn như bôi phấn hồng, ửng đỏ cả một vùng.
Vài tháng không có tiếp xúc thân mật, bảo là không có h*m m**n… gần như là không thể!
Lần trước đi khám, bác sĩ nói bao lâu thì được nhỉ? Sau ba tháng là được rồi đúng không? Mà giờ đã bốn tháng… tức là có thể rồi, đúng không?
Mang theo suy nghĩ ấy, Hứa Thư nhắm mắt lại, đã lên thuyền thì không thể quay đầu, bắt đầu phối hợp, chuẩn bị đón nhận mọi chuyện tiếp theo.
Những cảm giác mà cô từng trải qua nhiều lần, vừa sợ lại vừa mong chờ tựa như bay lên mây, rồi lại như rơi xuống vực sâu, những cảm xúc dữ dội ấy thật sự rất k*ch th*ch.
Thế nhưng, khi Hứa Thư đã chuẩn bị sẵn sàng trong đầu, thì bàn tay đặt sau đầu và vai cô lại dần nới lỏng.
Cô bị tách ra khỏi người anh, môi lưỡi giao nhau cũng từ từ rời nhau, kéo theo vài sợi nước lấp lánh, cùng hơi thở nóng hổi lượn quanh bờ môi, nhẹ nhàng nhưng đủ khiến người ta nổi da gà.
Hứa Thư rùng mình một cái, theo phản xạ mở mắt nhìn vào đôi mắt đen đang ở rất gần.
Trong đó ngập tràn ngọn lửa, cứ như dung hòa giữa lửa rực và băng giá.
“Anh…” Hứa Thư khẽ hỏi: “Sao anh không tiếp tục nữa?”
Phó Minh Tùy bật cười khẽ, giọng có chút khàn:
“Cô bé ngốc.” Anh nói khẽ: “Bây giờ vẫn chưa phải lúc để tiếp tục.”
Bởi vì phản ứng nghén của Hứa Thư quá nghiêm trọng, nên trong suốt thai kỳ, Phó Minh Tùy gần như luôn giữ một thái độ vô cùng cẩn trọng dù biết quan hệ vợ chồng trong thai kỳ không phải là điều cấm kỵ, nhiều người vẫn có, nhưng cũng không thiếu trường hợp xảy ra chuyện vì điều đó.
Phó Minh Tùy biết suy nghĩ của mình như vậy có phần quá cẩn trọng, như nhìn thấy cây cỏ cũng tưởng là binh lính, nhưng anh thật sự không muốn bất kỳ sự cố nào xảy ra.
Dù là do con người gây ra lại càng phải tránh.
Cùng lắm chỉ là nhẫn nhịn mười tháng thôi mà, anh cảm thấy mình có thể làm được. Dù sao trước khi gặp Hứa Thư, hơn ba mươi năm qua anh vốn chẳng có nhu cầu gì mấy.
Tuy rằng, có những đêm trằn trọc khó ngủ, dù là người luôn lạnh lùng và kiềm chế như Phó Minh Tùy, cũng không thể tránh khỏi nhớ đến những đêm quấn quýt bên nhau.
Thật đúng là d*c v*ng con người giống như chiếc hộp Pandora một khi đã mở ra thì không dễ gì đóng lại được. Nhưng… anh có thể cố thêm một chút.
Giống như vừa rồi, anh có thể kiềm chế bản thân không hôn cô, thì bây giờ cũng có thể bắt buộc bản thân dừng lại, lấy lại bình tĩnh.
Nhưng Hứa Thư thì lại cảm thấy hơi tiếc nuối.
“Chắc… chắc không sao đâu…” cô thì thầm, hai gò má vẫn còn lưu lại nhiệt độ sau những phút mặn nồng vừa rồi, vì câu nói này mà lại càng đỏ hơn: “Em… em cũng rất muốn mà.”
d*c v*ng không phải là chuyện chỉ có đàn ông mới có, phụ nữ cũng vậy.
Vừa nói xong, Hứa Thư liền nhạy bén phát hiện ra gân xanh trên thái dương Phó Minh Tùy giật nhẹ.
Ồ? Thú vị đấy. Ông xã nhà cô trước nay cảm xúc luôn kiềm chế cực tốt, từng là “thần tiên” không động sắc mặt dù bị toàn bộ cổ đông vây lại đòi lời giải thích.
Mà giờ, chỉ một câu nói đơn giản của cô thôi cũng khiến anh có phản ứng rõ ràng như thế.
Hứa Thư lập tức cảm thấy mình như phát hiện ra điều gì đó, càng thêm tự tin.
“Anh Phó ~” Cô kéo vạt áo anh, giọng nũng nịu đầy tội nghiệp: “Sao có thể trêu người ta xong rồi mặc kệ như vậy được?”
“Như thế là không có trách nhiệm gì cả!”
“Thư Thư…” Phó Minh Tùy không nhịn được phải đưa tay xoa xoa huyệt thái dương, giọng khàn khàn đến mức như đang bốc lửa: “Đừng đùa nữa.”
“Ai đùa đâu, em đang nói sự thật mà…” Hứa Thư dựa vào cái “con tin trong bụng” để tăng thêm khí thế, giọng càng thêm lý lẽ: “Nếu không phải anh hôn em dữ dội như vậy, thì em cũng đâu có muốn…”
“…”
“Hơn nữa em là vợ anh, thì đương nhiên có nghĩa vụ giúp anh giải quyết chuyện này rồi còn gì.”
Chỉ một câu nói lại khiến cảm xúc bồn chồn của Phó Minh Tùy bình tĩnh lại.
Bởi vì Hứa Thư nói đúng, anh là chồng, trong thời gian vợ mang thai nếu có nhu cầu gì, anh đều nên lập tức giúp cô giải quyết.
Tuy rằng… cô nhóc này giờ đây rõ ràng là đang chọc anh, nhưng cũng không thể để cô mãi đắc ý thế được, đúng không?
Phó Minh Tùy khẽ cười, điềm nhiên đáp lại:
“Em nói đúng.”
Hứa Thư theo phản xạ mà rùng mình một cáo, vẻ mặt “đang tính kế người ta” của chồng cô, cô đã quá quen rồi.
Cô cảnh giác hỏi:
“Ờ… anh định làm gì?”
“Là chồng, tất nhiên phải giải quyết mọi yêu cầu của vợ rồi.” Phó Minh Tùy vẫn giữ nụ cười không kẽ hở, nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của Hứa Thư, đè cô xuống ghế sofa.
Anh cúi đầu ngậm lấy làn da mềm mại nơi cổ cô, vừa m*t vừa để lộ ra giọng nói khe khẽ đầy ẩn ý, chỉ mình anh mới hiểu được sự nghiến răng nghiến lợi trong đó:
“Không phải em muốn sao…”
Vậy thì anh sẽ giúp cô.
Anh sẽ không vi phạm quyết định của chính mình, nhưng vẫn có cách để giúp cô “giải quyết”.

Sau đó, bị anh “trừng trị” bằng miệng một trận ra trò, Hứa Thư vừa tức vừa thỏa mãn, nằm ngửa trên ghế thở hổn hển, gần như yếu ớt như sợi tơ:
“Anh… anh giúp em kiểu này đấy hả…”
“Sao?” Phó Minh Tùy chỉnh lại cổ áo bị làm loạn, ngẩng đầu nhìn sang:
“Còn muốn nữa à?”
Tóc anh vừa bị cô túm rối, giờ đây lộn xộn mang theo chút quyến rũ lạnh lùng, ánh mắt quét qua làm người ta cảm giác tê dại đến tận xương sống.
Hứa Thư nào dám không rút kinh nghiệm, lập tức đáp:
“Không dám nữa!”
Cô đã hiểu rõ rồi, Phó Minh Tùy có thể trong điều kiện hoàn toàn không có rủi ro gì, vẫn “hầu hạ” cô đến mức ngoan ngoãn phục tùng, khóc đến mức không thở nổi.
Thế nên, cô vẫn nên ngoan ngoãn thì hơn.
Phó Minh Tùy rất hài lòng với dáng vẻ nghe lời của cô, cúi xuống hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi.
“Anh biết em thật sự muốn,” anh nói, “nhưng đợi thêm thời gian nữa đi.”
Hứa Thư: “…”
Cô thật sự muốn giơ ngón giữa vào mặt anh!
Thời gian mang thai tưởng chừng dài đằng đẵng, nhưng thực ra cũng trôi qua rất nhanh.
Khi mùa thu vàng tháng mười đến, Hứa Thư cũng dần tiến đến gần ngày dự sinh.
Cô được đưa vào phòng VIP tại bệnh viện do Phó Minh Tùy sắp xếp từ sớm, ở trước ngày dự sinh một tuần.
Mỗi ngày làm kiểm tra nhiều lần, lúc nào cũng đề phòng bất cứ “sự cố” nào có thể xảy ra.
Dù trên lý thuyết, đến giai đoạn này gần như không còn rủi ro gì nữa, nhưng đứa bé trong bụng Hứa Thư là đứa con đầu tiên của người đứng đầu nhà họ Phó.
Tất cả mọi người đều đang dõi theo, nên cô cũng không dám sơ suất.
Tuy nhiên vì Phó Minh Tùy cũng ở lại bệnh viện và kiểm soát rất nghiêm ngặt việc thăm nom mỗi ngày, thực tế là Hứa Thư cũng không phải tiếp xúc với quá nhiều người.
Vì vậy, cô không chịu áp lực tâm lý quá lớn.
Hơn nữa, cô chọn sinh mổ, một phương pháp có độ an toàn tương đối cao, cả bác sĩ gây mê lẫn bác sĩ phẫu thuật đều là trưởng khoa của bệnh viện, nên chẳng có gì đáng lo cả.

Trước ngày sinh một hôm, Hứa Thư được yêu cầu không được ăn uống gì. Cô nhìn Phó Minh Tùy đang ngồi đối diện vừa ăn táo vừa thản nhiên phàn nàn với anh:
“Em đói quá…”
“Ừ.” Phó Minh Tùy cười: “Chờ thêm một thời gian nữa, anh sẽ dẫn em ra ngoài ăn ngon.”
“Khi nào mới được ăn ngon đây, em muốn ăn lẩu!” Hứa Thư nói, rồi không quên đếm thời gian bằng ngón tay:
“Trong thời gian ở cữ thì không được ăn đồ cay, cũng không được ăn đồ ăn vặt hay đồ lạnh. Sau khi ở cữ xong còn phải cho con bú, cũng không được ăn mấy thứ đó… Vậy tính ra là phải kiêng rất lâu rồi…”
Càng đếm lại càng thấy u sầu.

“Ai nói thế?” Phó Minh Tùy hơi nhướng mày, đáp dứt khoát: “Sau khi ở cữ xong, em muốn ăn gì thì ăn.”
Hứa Thư: “Hử?”
“Không cần phải hy sinh bản thân chỉ vì cho con bú.” Anh thản nhiên nói: “Cho con uống sữa công thức là được rồi.”

Hứa Thư không biết phải nói gì, chỉ cảm thấy chồng mình quả thật rất “ngầu”.
Nhưng quyết định cho con bú sữa mẹ là do chính cô lựa chọn, không phải vì lý do “hy sinh bản thân” gì cả.
Làm mẹ một lần trong đời mà khả năng cao chỉ một lần này cô muốn trải nghiệm đầy đủ mọi khía cạnh, trong đó cho con bú là một phần quan trọng.
Tất nhiên, dù là vậy thì sự thiên vị và bảo vệ vô điều kiện của Phó Minh Tùy vẫn khiến cô cảm thấy rất ấm lòng.

Mang theo tâm trạng bình thản, thoải mái và một chút háo hức, Hứa Thư không mất ngủ vì ca phẫu thuật sẽ diễn ra vào sáng hôm sau.
Cô ngủ rất ngon, thậm chí đến khi vào phòng mổ cũng không hề cảm thấy lo lắng.
Cho đến khi mũi tiêm thuốc mê đi vào cơ thể, ý thức của cô hoàn toàn chìm vào khoảng không.

Khi Hứa Thư mở mắt ra lần nữa, đã là hai giờ sau.
Toàn thân cô được quấn trong chăn bệnh viện, từ đầu đến chân đều tê dại, không còn cảm giác, trong cơn mê man chỉ lờ mờ thấy Phó Minh Tùy đang đi đến gần
Trên tay anh… là một đứa bé?
“Chồng à…” Cô nghiêng đầu, yếu ớt hỏi: “Là tiểu công chúa à?”
Hai người trước đó không làm xét nghiệm giới tính, vì muốn giữ lại chút bất ngờ và hồi hộp.
Trong những lần trò chuyện riêng, cả hai đều mong muốn có một bé gái.
Có một “tiểu công chúa” để yêu thương, nuông chiều, làm điệu cho, còn gì hạnh phúc hơn?

“Đúng vậy.” Phó Minh Tùy ngồi bên mép giường bệnh, vành mắt anh hơi đỏ lên, cúi xuống hôn lên đôi môi khô nứt của Hứa Thư:
“Thư Thư, là con gái.”
“Cảm ơn em…. Anh thật sự rất may mắn.”
Anh làm sao mà không thấy may mắn cho được? Cả cuộc đời này, muốn gì có nấy, có được hai “tiểu công chúa” một lớn, một nhỏ.
Phó Minh Tùy rất hiếm khi cảm thấy biết ơn điều gì, vì anh hiểu rõ tôn chỉ của nhà họ Phó là: tất cả đều phải dựa vào chính đôi tay mình để giành lấy.
Nhưng khoảnh khắc này, anh thực sự rất biết ơn Hứa Thư.
Cô không phải là thứ anh “giành” được, ngược lại, cô là món quà bất ngờ giữa cuộc sống cằn cỗi của anh.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...