Nửa tiếng sau, cuộc họp kết thúc, Trần Chiếu đi theo Ôn Nam Tinh ra ngoài. Vừa vào văn phòng ngồi không bao lâu thì anh ta nhìn thấy tin nhắn trong nhóm chat của mình và bộ phận thư ký. Mọi người đang nhốn nháo bàn tán chuyện sếp Ôn trả lời tin nhắn trong buổi họp và sự cưng chiều hiện rõ… Khi trả lời tin nhắn trong lúc họp.
[Mấy người nghe tin nhanh thế hả?]
[Đương nhiên rồi, bọn tôi đang rà tìm bà chủ nè!]
[Mẹ nó, rốt cuộc người nhắn tin với ông chủ chúng ta là ai! Là người của công ty mình hả?]
[Đậu xanh? Nghệ sĩ công ty mình á?? Ai ai ai? Cô diễn viên nào?]
Trần Chiếu thấy họ nói chuyện càng lúc càng xung, thậm chí bắt đầu nhắc đến từng nghệ sĩ nữ trong công ty. Ảnh hậu đầu tiên của công ty – Tống Du và một vài hoa đán khác đều được đề cập đến một lần. Có người nghĩ là ảnh hậu Tống Du, có người lại đoán là Ngụy Khê, cũng có người cảm thấy chắc chắn là Tần Lộ. Bất kể ai cũng có khả năng, bây giờ anh nhìn không nổi nữa, chỉ nhắn vào một câu: [Đừng hóng hớt nữa, làm việc đi]
Sau khi tin nhắn anh gửi đi, đám người vốn bàn luận náo nhiệt chớp mắt đã im thin thít.
Gần đến giờ nghỉ trưa, lúc này Trần Chiếu mới nhắn tin vào trong nhóm chat. Kể từ khi ông chủ thường xuyên ra ngoài ăn trưa với tổng biên Lục thì anh bắt đầu đi giải quyết cơm trưa với vài thư ký trong bộ phận thư ký. Bấy giờ trong nhóm vẫn đang bàn bạc sôi nổi xem trưa nay đến quán nào ăn thì giọng Ôn Nam Tinh bất thình lình vang lên sau lưng anh: “Trần Chiếu, trưa nay đi ăn với tôi.”
Trần Chiếu: “???”
Ôn Nam Tinh nhìn anh ta: “Cậu có hẹn à?”
Trần Chiếu vội vàng lắc đầu: “Không có không có, tôi thì có hẹn gì chứ.”
Ôn Nam Tinh “ừ” một tiếng.
Trần Chiếu lấy hết can đảm, nhỏ giọng hỏi: “Sếp Ôn, không phải khoảng thời gian này anh luôn ăn cơm trưa với tổng biên Lục sao?” Trước kia khi hai người chưa xác định quan hệ vẫn thường ăn cơm trưa chung, sao bây giờ mới yêu nhau chưa được mấy ngày đã không ăn chung nữa rồi?
“Trưa nay cô ấy có hẹn.”
Trần Chiếu: “…” Bảo sao! Không hẹn nên mới đến lượt mình?
Anh lặng lẽ nhìn nhóm chat đang trò chuyện rôm rả rồi lặng lẽ nhắn vào một tin: [Trưa nay tôi rút lui, mấy người đi ăn đi]
[Sao đấy? Đã hẹn rồi mà?]
[Trợ lý Trần muốn thất hẹn với bọn tôi đấy à?]
Trần Chiếu trả lời: [Vậy hẹn với mấy người, thất hẹn với ông chủ nhé?]
Trong nhóm im ru vài giây.
[Không dám không dám, thất hẹn với bọn tôi thì hơn]
[Bọn tôi không xứng làm phiền]
[Bọn tôi nào quan trọng bằng ông chủ]
[Tạm biệt]
…
Khương Lai Lai không lên lầu, sau khi đến quảng trường thì gọi điện thoại cho Lục Quỳnh Cửu. Cô bắt máy lên, chỉ nghe đầu kia bảo một câu: “Tao đến rồi, dưới quảng trường, mày xuống đi.” Cô chưa kịp phản ứng gì thì đã cúp máy cái rụp.
Lục Quỳnh Cửu lập tức cầm túi xách và áo khoác lên, nói một tiếng với Lâm Nghệ ở ngoài cửa rồi mới rời đi. Hôm nay tính khí cô nàng kia kì lạ quá, bị làm sao thế nhỉ? Khiến người ta hoang mang vô cùng… Có lẽ vì sự khác thường của Khương Lai Lai nên sắc mặt của cô cũng có vài phần nặng nề mà ngay cả bản thân cô cũng không hề hay biết, điều này khiến người trong phòng làm việc không khỏi tò mò.
“Mọi hôm tổng biên tập ra ngoài ăn mặt lúc nào cũng vui tươi hớn hở, sao hôm nay trầm trọng thế nhỉ?”
“Cảm giác có một sự hùng hồn nghĩa hiệp.”
“Đúng thật, chẳng lẽ cãi nhau với bạn trai?”
Trong phòng làm việc không ai có hỏa nhãn kim tinh cả, nhưng Lục Quỳnh Cửu không hề tránh né dè dặt, người sáng suốt đương nhiên có thể nhìn thấu, vậy nên đây không phải là bí mật gì. Chỉ là đã lâu như vậy rồi mà họ vẫn chưa từng thấy dáng vẻ của bạn trai tổng biên tập ra sao, nhưng người được cô để mắt đến chắc hẳn cũng không hề tệ chút nào. Kể ra thì họ cũng cực kỳ thích việc tổng biên tập có bạn trai vì dạo này cô dịu dàng hơn rất nhiều.
Sau khi ra khỏi tòa cao ốc, Lục Quỳnh Cửu vừa liếc mắt đã thấy chiếc xe thể thao của Khương Lai Lai đậu cách đó không xa. Cô bước nhanh đến, mở cửa ngồi vào xe, chưa cài dây an toàn đã hỏi cô bạn: “Chị hai à, hôm nay mày bị làm sao vậy? Tìm tao có việc à?”
Khương Lai Lai nhìn cô: “Có việc, tìm chỗ ăn cơm đã rồi nói sau.”
Lục Quỳnh Cửu đáp một tiếng, sau đó cài dây an toàn.
Địa điểm ăn do Khương Lai Lai quyết định, là một nhà hàng lẩu, thuê hẳn phòng bao riêng nên tính riêng tư rất tốt. Sau khi hai người ngồi xuống thì có nhân viên phục vụ đi vào ghi món, cô ấy gọi “lả tả” vài món, Lục Quỳnh Cửu cũng mặc cho cô bạn gọi bởi dù sao cô ấy cũng hiểu rõ khẩu vị của cô, một người gọi là đủ rồi.
Sau khi rau và thịt được dọn lên một lượt đầy đủ, nước lẩu trong nồi cũng bắt đầu sôi ùng ục thì Lục Quỳnh Cửu vừa cho đồ ăn vào nồi vừa lên tiếng hỏi: “Mày im lặng lâu như vậy rồi chắc cũng nên nói rồi đấy nhỉ?” Thật ra trên đường đến đây, cô đã nhiều lần muốn hỏi cô bạn xem rốt cuộc là làm sao, nhưng thấy cô ấy mím môi, vẻ mặt như kia nên nghĩ lại vẫn chọn thôi.
“Mày có bạn trai rồi à?”
Khương Lai Lai hoặc là không lên tiếng, chứ vừa lên tiếng một cái là chấn động.
Lục Quỳnh Cửu đang chuẩn bị thả cuộn thịt bò vào nồi nhưng giữa chừng thì bị trượt làm nước lẩu văng lên, bắn vào mu bàn tay cô đem đến cảm giác tê tê và hơi nong nóng.
Khương Lai Lai bình tĩnh rút một tờ khăn ướt đưa cho cô, Lục Quỳnh Cửu lau nước lẩu bắn trúng mu bàn tay rồi mới trả lời cô bạn: “Mày nghe ai nói.”
“Tao nghe ai nói không quan trọng, mày chỉ cần trả lời tao là có hay không.”
Lục Quỳnh Cửu thành thật đáp: “Có.”
“Ôn Nam Tinh.” Đây không phải câu nghi vấn mà là câu khẳng định.
Bấy giờ Lục Quỳnh Cửu mới thật sự kinh ngạc: “Sao mày biết?” Chuyện này cô chưa nói với cô ấy, mà nói đúng hơn là hình như cô chưa từng kể với bất kỳ ai cả.
“Không quan trọng, quan trọng là mày với Ôn Nam Tinh hẹn hò thật sao?”
Lục Quỳnh Cửu nhìn cô bạn, gật đầu: “Ừ, thật.” Tại sao bây giờ cô ấy lại bình tĩnh như vậy? Nhưng sự bình tĩnh này lại khiến cô bất an, rõ ràng cô bạn đã mỉa mai cô một phen khi lần trước cô bày tỏ mình có ý với Ôn Nam Tinh kia mà. Cô mím môi, lại hỏi: “Thật ra thì tao với thầy Ôn mới ở bên nhau không lâu.”
“Ồ.”
“Không phải cố ý giấu mày.”
“Ồ.”
Nhìn dáng vẻ nước đổ lá khoai của cô bạn, Lục Quỳnh Cửu bất đắc dĩ: “Mày có thể nói câu đầy đủ không?”
Khương Lai Lai đột nhiên “chậc chậc” hai tiếng và bảo: “Đáng tiếc.”
“Đáng tiếc cái gì?”
“Dĩ nhiên là tiếc cho thầy Ôn, sao lại nhìn trúng loại như mày đấy?”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Nghe xem đây có phải là tiếng người không?
“Loại như tao là loại như nào? Tao trông tệ đến vậy à?” Cô trừng mắt nhìn cô bạn.
Khương Lai Lai: “À à.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Rốt cuộc mày nghĩ thế nào, thích thầy Ôn thật à?”
Lục Quỳnh Cửu liếc mắt một cái: “Dĩ nhiên thích.”
Khương Lai Lai hơi không tin lời cô, chẳng phải mấy anh người yêu cũ trước đây cô cũng bảo là thích đó hả, kết quả thì sao, lúc chia tay cả mắt cũng chẳng chớp lấy một cái.
Lục Quỳnh Cửu nhìn thấu được tâm tư của cô bạn: “Họ nói chia tay với tao trước mà.”
“Không chia tay với mày để mày bơ chết hay sao?”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Ả này, nhất định phải nói thế hả?
“Thật ra nói cho cùng thì chuyện tình cảm là chuyện riêng của mày, tao không quan tâm quá nhiều. Nhưng tao chỉ có thể nói, thầy Ôn không giống với mấy thằng người yêu cũ của mày, tốt nhất mày nên để ý một tí, dù sau này chia tay thì phải giữ tinh thần yêu nhau vui vẻ chia tay vui vẻ, đừng…”
“Xùy xùy xùy, mày là bạn tao à? Sao nguyền rủa tao như thế?”
Nhìn vẻ mặt và điệu bộ chân thành của Lục Quỳnh Cửu, ánh mắt Khương Lai Lai trở nên sâu xa. Thực chất cô ấy không nhìn được ra được Lục Quỳnh Cửu có thích thầy Ôn thật không, còn về việc cô bảo là thật thì cô ấy về cơ bản là không để ý mấy. Nhưng cô bạn biết thầy Ôn chắc chắn khác với những người cũ trước đây của cô.
“Rốt cuộc là mày nghe ai nói chuyện này?” Lục Quỳnh Cửu vẫn đang băn khoăn vấn đề này.
Khương Lai Lai thôi suy tư: “Thịnh Lâm.”
“Hả?’ Thịnh Lâm là em họ của Khương Lai Lai, nhưng sao cậu ta lại biết chuyện này?
“Mày quên Thịnh Lâm chơi chung với ai rồi à?”
Chơi chung với ai cơ? Lương Du hả!!
Lục Quỳnh Cửu sực nhớ ra, hôm qua cô đã gặp Lương Du ở cửa hàng 4S, cậu ta cũng biết bạn trai cô là Ôn Nam Tinh. Thịnh Lâm và Lương Du lại chơi chung, mà Khương Lai Lai là chị họ của Thịnh Lâm. Cô đã lý giải hoàn toàn mối dây tơ rễ má này.
Khương Lai Lai gắp một miếng thịt vịt: “Sáng nay Thịnh Lâm đến nhà tao lấy đồ, sắc mặt tệ thôi rồi, bị tao tra hỏi một hồi thì lỡ miệng nói hớ. Thằng nhóc Lương Du này đúng là si tình với mày, lại còn mượn rượu giải sầu mới ghê. Nó khuyên nhủ mãi không được nên đành uống chung, kết quả uống tới nỗi bộ dạng như bị ép chết thế kia, có thể bây giờ Lương Du vẫn chưa tỉnh rượu đâu.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Nói vậy thì xem ra hôm qua tao không nhìn nhầm rồi.”
“Cái gì cơ?”
“Có phải trưa hôm qua mày đi ăn nhà hàng món Tứ Xuyên trên đường Hồ Nam không?”
“Cái này mà mày cũng biết à?”
“Vì tao thấy mày chứ sao, chỉ là bóng lưng thôi. Bọn mày đi nhanh, người lại đông nên tao không chắc chắn.”
“Hôm qua mày cũng ở đường Hồ Nam hả?’
“Ừ, đi ăn cơm trưa với Hoắc Kỷ Hàng.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu, tiếp tục nhúng thịt dê.
Khương Lai Lai nhìn Lục Quỳnh Cửu đang tập trung nhúng thịt dê, bỗng gọi cô một tiếng: “Tiểu Cửu.”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn cô nàng: “Gì vậy?”
Khương Lai Lai vốn muốn hỏi cô Lâm Thời Nghiên đã biết chuyện của cô và thầy Ôn chưa, nhưng sau vài giây do dự, cô ấy vẫn không cách nào lên tiếng được: “Được rồi, không có gì.”
Lục Quỳnh Cửu trề môi dưới: “Mày dong dài như vậy từ khi nào thế?” Nói xong, cô không quan tâm cô bạn nữa mà vớt thịt dê lên chấm tương và cho vào miệng. Nếu không phải đi ăn với cô ấy thì bây giờ chắc hẳn cô đang ăn món Nhật với Ôn Nam Tinh rồi.
Khương Lai Lai cảm thấy có lẽ Lâm Thời Nghiên chưa biết chuyện này. Một người tự cho rằng bản thân che giấu rất tốt, một người thì không hề nghĩ đến phương diện kia, chỉ có một mình cô đứng xem là hiểu rõ hơn bất cứ ai khác, nhưng từ đầu đến cuối lại chẳng thể nói ra.
Lúc này cô thật sự không thể không thương xót cho Lâm Thời Nghiên, thích một người mà không dám bày tỏ, một hai phải yêu thầm —- một cách thức vô cùng cũ kỹ lỗi thời, nhìn người mình thích quen hết anh này tới anh khác mà vẫn có thể kiềm chế không nói ra tình cảm. Cô vô cùng thán phục, nhưng hình như cô cũng có thể hiểu cho Lâm Thời Nghiên, bởi có một số việc một khi đã nói ra, nếu không thành công thì ngay cả làm bạn cũng khó. Chắc hẳn anh ấy vẫn bâng khuâng vấn đề này.
Khương Lai Lai không kìm được thầm so sánh trong lòng, giữa thầy Ôn và Lâm Thời Nghiên rốt cuộc là ai thích hợp với Lục Quỳnh Cửu hơn. Cô ngồi trong xe suy nghĩ một khoảng thời gian dài, cảm thấy nếu nói về thích hợp thì chắc sẽ là Lâm Thời Nghiên. Tính tình anh dường như được thiết lập riêng dành cho Lục Quỳnh Cửu vậy, quan trọng là anh ấy thật sự quá thích Lục Quỳnh Cửu.
__
Lời tác giả:
Hôm nay Ôn Nam Tinh không được bạn thân của bạn gái xem trọng
