Mấy ngày nay Ôn Giang Quốc rất khác thường, là người đầu ấp tay gối với ông nên Lý Thục nhanh chóng nhận ra. Bà bảo người giúp việc đổi cà phê thành sữa tươi: “Tôi đưa lên cho, cô về nghỉ ngơi đi.”
Người giúp việc đáp lời rồi đi xuống lầu.
Lý Thục bưng sữa đến gõ cửa thư phòng, giọng Ôn Giang Quốc vang lên: “Vào đi.”
Ôn Giang Quốc tưởng là người giúp việc vào, chẳng ngờ lại là Lý Thục: “Muộn thế này rồi sao còn chưa nghỉ ngơi?”
Lý Thục đưa sữa bưng trên tay cho ông, cất giọng dịu nhẹ hỏi: “Vẫn chưa làm việc xong sao?”
“Sắp rồi.” Ôn Giang Quốc hơi sửng sốt khi thấy ly sữa: “Sữa tươi?”
“Ừ, vừa đổi cho anh đấy, tranh thủ còn ấm thì uống đi.”
Ôn Giang Quốc không nói gì nữa, cầm ly sữa uống.
Lý Thục quan sát ông, vài giây sau mới hỏi: “Gần đây đã xảy ra chuyện gì sao?”
Ôn Giang Quốc vừa uống được nửa ly sữa bò thì khựng lại, nói thật với bà: “Nam Tinh về Tấn Thành rồi.”
Bảo sao mấy hôm rồi ông cứ luôn không yên lòng, mất tập trung như vậy. Trông trạng thái của ông trong khoảng thời gian này thì đoán chừng hai người vẫn chưa nói chuyện làm hòa, hoặc thậm chí là chưa nói chuyện với nhau.
Ôn Giang Quốc đưa tay day ấn đường, những ngày vừa qua ông cũng định liên lạc với anh, gọi không ít cuộc điện thoại, tin nhắn cũng gửi đi vô số kể nhưng không thấy anh trả lời lại. Song chỉ cần ông muốn thì dù anh không hồi âm, ông cũng có thể tìm được địa chỉ nhà anh một cách dễ dàng. Thế nhưng ông vẫn cố gắng kìm chế lại, tuy mấy năm nay không gặp mặt tiếp xúc với nhau nhưng ông hiểu rất rõ tính khí cậu con trai này của mình. Nếu ông cố ý tìm địa chỉ của anh thì e rằng mọi chuyện sẽ ngược lại hoàn toàn.
Ông không điều tra anh, nhưng có điều tra cô gái đi cùng anh hôm ấy một lần. Kể đến, cô gái này thế mà lại là con gái lớn nhà họ Lục, thảo nào khi đó ông cảm thấy quen mắt như vậy. Nghĩ lại tình cảnh của họ thời điểm ấy, ông không cần nghĩ cũng biết quan hệ của hai người thế nào.
Sự nghiệp của nhà họ Lục quả thật khá tốt, có thể xếp vào top đầu của thành phố Tấn Thành. Nhưng suy cho cùng cũng chỉ là top đầu, để nói có xứng với nhà họ Ôn không thì vẫn kém hơn một chút. Nếu quan hệ hai ba con anh không quá tệ, có lẽ ông sẽ can thiệp. Nhưng hiện tại… Mặc dù ông không muốn thừa nhận, nhưng cũng không cách nào phủ nhận, nhìn thái độ lần trước của anh thì ngay cả tư cách can thiệp ông cũng chẳng có.
Lý Thục bước đến sau lưng Ôn Giang Quốc, đấm bóp cho ông: “Anh đừng bận tâm quá, dù sao chuyện Nam Tinh xa cách với chúng ta cũng không thể giải quyết trong một sớm một chiều.”
Ôn Giang Quốc nhắm mắt: “Anh biết, anh chỉ đang nghĩ nếu ban đầu anh không để em vợ mình đưa Nam Tinh đi thì có phải mọi chuyện sẽ không thành ra như vậy không?”
Đôi con ngươi của Lý Thục co lại, không biết vì ông vẫn gọi Chúc Thừa Lâm theo cách cũ hay do ông bắt đầu hối hận vì đã để Nam Tinh trở về nhà họ Chúc. Giọng bà vẫn dịu dàng: “Lúc đó thái độ của ông Chúc cứng rắn kiên quyết như vậy, anh cũng không ngăn cản được ông ấy. Kể ra em cũng không tốt, là do em không chăm sóc kỹ…”
“Được rồi, không phải lỗi do em, chuyện trước kia đừng nhắc lại nữa.” Ôn Giang Quốc cắt ngang lời tự trách của bà.
Lý Thục mím môi, không nói tiếp nữa.
“Đúng rồi, gần đây Nam Chu thế nào?”
“Còn thế nào nữa, vừa được nghỉ một cái là chạy theo mấy đứa nhỏ nhà họ Thẩm, họ Triệu kia, nói là thi đấu cái gì đó.” Nói đến đây, Lý Thục hơi không hài lòng. Bà chỉ có một đứa con trai này nhưng cậu lại không hề có hứng thú với sự nghiệp công ty mà trái lại cả ngày cứ xem thi đấu gì gì đó quan trọng hơn tính mạng mình, hoàn toàn chẳng có chút sợ hãi nào.
“Thi đấu thể thao nhỉ?” Ôn Giang Quốc nói: “Bây giờ thanh niên trẻ tuổi đều thích mấy cái này, con trai mình nhiệt huyết chút cũng tốt. Thi đấu tốt nói không chừng sau này còn làm vẻ vang nước nhà.”
Nghe Ôn Giang Quốc nói, sắc mặt Lý Thục đứng sau lưng ông có hơi khó coi. Thật ra bao nhiêu năm nay, bà cũng đã dần nhìn thấu rằng ông không hề có ý định sẽ giao công ty gia đình lại cho Nam Chu trong tương lai. Nếu không thì hiện tại sẽ không mặc cho cậu phóng túng như vậy mãi. Tuy đã nhìn thấu song đến cùng bà vẫn thấy khó chịu. Lực tay bà không thay đổi tẹo nào, trong giọng nói dịu dàng đượm thêm vài phần bất đắc dĩ: “Anh xem, bây giờ nó phóng khoáng như thế là do anh nuông chiều mà ra đấy.”
Đương nhiên Ôn Giang Quốc không nhận ra vài giây biến hóa ngắn ngủi của vợ mình ở phía sau, chỉ hỏi ngược lại: “Chỉ có mình anh nuông chiều nó thôi à?”
…
Khoảng thời gian này, Ôn Nam Tinh luôn phụ trách đưa cô đi làm, buổi tối nếu không về nhà nấu cơm thì hai người sẽ ăn ở bên ngoài. Một tuần sẽ đi siêu thị hai lần để mua bổ sung nguyên liệu nấu ăn, cuộc sống thoải mái khó diễn tả thành lời khiến Lục Quỳnh Cửu bỗng có cảm giác hai người như một đôi vợ chồng già.
Trước kia cô luôn nghe Khương Lai Lai lảm nhảm có bạn trai tốt thế này thế kia, những lần như thế, cô đều khịt mũi xem thường. Cô cũng có bạn trai đây thây, sao chả tốt đẹp như cô bạn đã nói. Nhưng bây giờ, hình như cô đã được trải nghiệm cảm giác đó từ Ôn Nam Tinh. Chẳng lẽ đây là sự khác biệt giữa người mình chủ động theo đuổi và người tự dâng mình đến cửa? Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Lục Quỳnh Cửu lại thấy bản thân hơi tồi tệ.
Chớp mắt đã bước vào cuối tháng tám, tháng chín dần đến. Ngày khai giảng của các trường đại học cũng gần trong gang tấc, cuối cùng thì Lục Chí Yến chơi bời ở nước ngoài hơn nửa tháng nay cũng quay về.
Cậu mới về không bao lâu thì nhận được điện thoại của Lục Quỳnh Cửu, cậu chàng có hơi ngạc nhiên hỏi: “Chị, chị tìm em ạ?”
“Về chưa?”
Về? Về cái gì cơ? Lục Chí Yến vẫn chưa hiểu mô tê gì, vài giây sau cậu mới hiểu ra. Chắc là cô hỏi chuyện đi du lịch học tập, khoảng thời gian trước đúng là cậu cùng đám bạn Tiêu Di đi Úc chơi, vừa mới về hôm qua. Sau khi đầu óc thông suốt, cậu lập tức đáp: “Về rồi về rồi ạ.”
“Trưa nay có rảnh không?”
“Có có, chị, chị tìm em có chuyện gì ạ?”
“Trưa nay tới phòng làm việc đi, chị đưa em đi ăn.”
Lục Chí Yến: “???”
“Không đến hả?” Lục Quỳnh Cửu hỏi.
“Đến chứ đến chứ!”
Mãi đến khi cúp máy, Lục Chí Yến vẫn hoang mang. Vậy mà chị lại chủ động gọi điện thoại cho cậu? Lại còn mời cậu đi ăn??
“Ting —–“ Thông báo tin nhắn Wechat từ Tiêu Di.
[Đừng quên 12 giờ trưa nay gặp ở quảng trường Mặc Phong]
[Quên rồi, không gặp]
Tiêu Di nhận được hồi âm: “???”
[Cậu đó!! Bị gì vậy?!!!]
[Trưa nay chị tao hẹn tao đi ăn cơm, về rồi nói]
Tiêu Di nhìn thấy tin nhắn này thì không nóng nảy nữa, trả lời lại: [Được]
Lúc đi xuống nhà dưới, Lục Chí Yến gặp Hà Lan, bà thuận miệng hỏi: “Đi đâu vậy?”
Cậu không giấu giếm nói: “Đến văn phòng của chị cả, chị ấy gọi con đi ăn cơm cùng.”
Hà Lan nghe vậy thì vẻ kinh ngạc hiện lên trong mắt, nhưng sau đó nhanh chóng biến mất chẳng còn tí ti nào, chỉ thờ ơ dặn dò: “Về sớm chút.”
Lục Chí Yến đáp một tiếng rồi rời đi.
…
Lục Chí Yến không vào phòng làm việc của Lục Quỳnh Cửu vì thời điểm cậu đến đó, cô đang đi ra từ tòa cao ốc, hai người nhìn nhau trực diện.
Lục Quỳnh Cửu thấy cậu bèn hỏi: “Lái xe tới à?”
“Lái ạ lái xạ.” Lục Chí Yến gật đầu như gà con mổ thóc.
“Vậy em lái xe đi, tìm chỗ ăn cơm trước đã, đói chết mất.”
Đương nhiên Lục Chí Yến không dị nghị gì, hai người tìm một quán ăn giải quyết bữa trưa. Vừa ngồi xuống, Lục Quỳnh Cửu thấy dáng vẻ muốn hỏi nhưng lại không dám của cậu thì bật cười: “Gọi đồ ăn đi.”
“Ồ, được ạ.” Lục Chí Yến bắt đầu ngoan ngoãn gọi đồ ăn, vì lúc trước có ở nhà với cô một khoảng thời gian nên cậu đã hiểu biết rõ về sở thích món ăn của cô. Chuyện này kể ra thật nực cười, họ vốn là chị em ruột, cô cũng trở về nhà họ Lục mấy năm nay rồi, vậy mà cô thích ăn gì, không thích ăn gì thì cậu chỉ mới tìm hiểu trong năm nay.
Lục Chí Yến cẩn thận suy nghĩ một phen, trong ấn tượng của cậu, trước giờ cô không hề nói rõ ra là mình thích ăn gì. Dì nấu cơm ở nhà cũng không chủ động hỏi nên trên bàn ăn hầu như đều là món cậu và chị hai thích ăn. Thức ăn màu sắc phong phú, thành thử cậu không phân biệt được cô đã ăn gì, chưa ăn gì, cũng chẳng biết đâu mới mà món cô thích ăn nhất. Còn một điều nữa, có vẻ như cơ hội để cả gia đình họ có thể ăn cơm chung với nhau ít đến đáng thương.
“Đang nghĩ gì đấy?”
Lục Quỳnh Cửu lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.
Lục Chí Yến hoàn hồn lại, giấu giếm đáp: “Không ạ… Em đang nghĩ nên gọi món gì?”
Lục Quỳnh Cửu không nghi ngờ cậu: “Sao thế? Ở nước ngoài ăn uống một thời gian nên bây giờ không quen ăn đồ Trung hả?”
Lục Chí Yến biết cô nói đùa nên vẻ mặt cũng khoa trương theo: “Sao vậy được ạ? Chị ơi chị không biết đâu, lúc ở nước ngoài, bọn em vô cùng nhớ lẩu Tiểu Long Khảm, món cay Tứ Xuyên với cả mì gói nữa.”
Lục Quỳnh Cửu nghe cũng biết cậu thổi phồng quá mức: “Gọi đồ ăn của em đi.”
“Được rồi.” Lục Chí Yến không lắm lời nữa, tập trung gọi đồ ăn.
Sau khi ăn được một nửa, Lục Quỳnh Cửu bắt đầu nói chuyện quan trọng cần tìm cậu hôm nay.
Lục Chí Yến thấy cô cầm lấy túi xách để bên cạnh bèn chuyển tầm nhìn sang, thế là cậu thấy cô lấy một hộp quà từ bên trong ra. Cậu mở to hai mắt, nói thật là cậu cũng không nghĩ hộp quà này là dành cho mình, vì vậy khi thấy cô đưa nó tới trước mặt, cậu vô cùng ngạc nhiên: “Chị cho em ạ?”
“Chứ sao?”
Lục Chí Yến có hơi bất ngờ, sững sờ hỏi: “Tại sao lại tặng quà cho em ạ?”
“Vậy em có muốn không, không muốn chị lấy lại.” Dứt lời, cô giả vờ muốn lấy lại hộp quà.
Lục Chí Yến lập tức vươn tay dài cầm lấy hộp quà: “Muốn ạ muốn ạ.”
Lục Quỳnh Cửu quan sát dáng vẻ như nhặt được bảo bối của cậu, lại cầm đũa lên: “Quà này đáng lẽ phải đưa cho em từ lúc trước.”
Đôi mắt Lục Chí Yến đảo một vòng, từ lúc trước? Cậu tức khắc cất lời: “Quà chúc mừng thi đậu của em.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Ừ, lần trước bà ngoại gặp chuyện, chị không đến tham gia tiệc chúc mừng của em được, quà cũng không kịp tặng. Sau khi quay về lại bận bịu quá nên quên mất luôn. Tới khi nhớ ra thì em đi nước ngoài du lịch với bạn mất rồi, em không để tâm chứ?”
Lục Chí Yến ôm hộp quà: “Dĩ nhiên là không rồi ạ? Sao em có thể để bụng được?”
Trông vẻ mặt chân thành của cậu, Lục Quỳnh Cửu bật cười: “Vậy thì tốt, à đúng rồi, không bao lâu nữa là em phải đi học rồi nhỉ? Đồ đạc đã chuẩn bị xong cả chưa?”
Lục Chí Yến gật đầu: “Xong rồi xong rồi, tối hôm qua em về đã thu dọn xong xuôi, chờ khai giảng đến ghi danh nữa thôi.”
“Ừ, vào đại học rồi cũng đừng nghĩ mấy điều không nên, học tập thật giỏi, đừng lãng phí cơ hội này.”
“Em nhất định sẽ cố gắng, sau này em phải ra mắt, sao có thể yêu đương. Idol mà yêu đương là bị chém đầu.” Vừa nói, cậu còn làm động tác cắt cổ.
Lục Quỳnh Cửu bị cậu chọc cười: “Em còn chưa trở thành idol mà đã bắt đầu có sự tự giác của một idol rồi, tốt đấy.”
Lục Chí Yến nhận được quà nên suốt quãng đường lái xe đưa Lục Quỳnh Cửu về phòng làm việc, cậu vui vẻ hào hứng vô cùng. Cô cũng hết cách, thời điểm xuống xe còn dặn dò cậu: “Em lái xe về cẩn thận chút, lo mà tập trung lái xe, chị thấy em cười mắt không mở ra được luôn kia kìa.”
Cậu biết cô đang trêu ghẹo mình, cũng có hơi xấu hổ, lập tức hứa hẹn: “Em biết mà em biết mà.”
Lục Quỳnh Cửu thấy vậy cũng không nói gì thêm nữa: “Được rồi, về đi.”
“Được ạ.”
“Thế em đi nhé chị?”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu với cậu, sau đó lại vẫy vẫy tay.
Khi này Lục Chí Yến mới lái xe đi.
Lục Quỳnh Cửu dõi mắt nhìn cậu lùi xe rời đi, lắc đầu một cái rồi mới đi vào tòa cao ốc.
