Lục Quỳnh Cửu ngồi thẳng người lại theo bản năng, nuốt nước bọt cái ực rồi mới sợ sệt lên tiếng: “Không… Không nói gì hết.” Dứt lời, cô nhìn trái táo anh đã gọt vỏ xong và nói sang chuyện khác ngay sau đó: “Táo gọt xong rồi hả anh?” Hỏi xong, cô vươn tay muốn lấy táo.
Ai ngờ Ôn Nam Tinh chợt trở tay, đặt trái táo đã gọt xong và dao gọt lên đĩa trái cây cạnh đó.
Lục Quỳnh Cửu: “…” Xong rồi xong rồi, anh bắt đầu tính sổ với cô đấy à. Cô bỗng cảm thấy hơi hối hận vì nghe theo cái đề nghị chó má này của Khương Lai Lai!
Ôn Nam Tinh nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc: “Lời em vừa nói là nghiêm túc à?”
Lục Quỳnh Cửu lập tức lắc đầu, h*m m**n được sống tiếp cực mạnh: “Không phải, em đùa thôi à, không phải vậy.”
“Đùa?” Anh lặp lại.
Lục Quỳnh Cửu gật đầu chắc nịch: “Đúng, chỉ đùa thôi, anh đừng xem là thật.”
Đôi môi mỏng của Ôn Nam Tinh cong lên, rõ ràng là đang cười nhưng Lục Quỳnh Cửu lại cảm thấy ớn lạnh từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu. Không khí xung quanh cảm tưởng như bị đè ép khiến cô hơi nghẹt thở. Ngay khi cô định tiếp tục xoa dịu anh thì người đàn ông giây trước còn ngồi ngay ngắn trước mặt đột nhiên nghiêng người đến, một tay anh nâng cằm cô rồi trước mắt bỗng tối sầm. Môi bị chặn lại một cách mạnh mẽ, bị cạy ra, xâm nhập vào mỗi một góc nhỏ trong khoang miệng cô hệt như gió cuốn mây tan.
Lục Quỳnh Cửu sợ hãi trợn tròn hai mắt, đầu lưỡi bị hút lấy mạnh mẽ, dây dưa, trao đổi nước bọt buộc cô phải nuốt xuống. Sau lưng không có điểm tựa nên cả hai người đều ngã ra ghế sofa mềm mại. Cơ thể người đàn ông ấm áp mà nặng nề khiến cô th* d*c một cách khó nhọc. Dưới ánh mặt trời, đôi mắt anh thâm trầm tối đen, mang theo một cảm giác nguy hiểm vô hình, làm tim người ta đập nhanh kịch liệt, sợ bay hết hồn vía.
Cô không nên nghe lời Khương Lai Lai! Lần này chơi lớn thật rồi!
Cô vô thức trở nên yếu thế trước anh: “Ôn… Ôn… Ưm…”
Nhưng vừa mở miệng ra thì bị chặn ngược lại, quấn quýt chặt chẽ một phen. Hồi lâu sau, anh mới chịu bỏ qua cho cô.
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy môi hơi đau, thoáng nếm được vị máu tanh nên cô lè đầu lưỡi ra l**m thử theo bản năng. Nhưng vào khoảnh khắc đưa đầu lưỡi ra, cô đã đánh giá thấp năng lực kiềm chế của Ôn Nam Tinh. Thậm chí đầu lưỡi mới đưa ra còn chưa kịp thụt vào đã nhanh chóng đón chờ một nụ hôn mới.
Cánh môi ấm áp di chuyển từ cằm xuống đến chiếc cổ mảnh mai trắng nõn nà của cô, cơ thể Lục Quỳnh Cửu mất khống chế run lên, những tiếng r*n r* bật ra từ môi cô. Bất thình lình một cơn đau nhói ập đến nơi xương quai xanh khiến cô không nhịn được hét lên: “A…”
Cô vô thức muốn giãy giụa người, tay quơ loạn xạ đẩy anh. Ai ngờ mới đẩy hai cái thì hai tay đã bị anh ép vào nhau, sau đó anh dùng một tay nắm chặt, kéo l*n đ*nh đầu cô và ấn chặt xuống!
Lục Quỳnh Cửu: “!!!”
Hàm răng tỉ mỉ g*m c*n, cọ xát phần xương nhỏ nhô ra, để lại vết đỏ loang lổ.
“Đùa giỡn thế này không buồn cười.”
Chẳng biết từ lúc nào trong mắt Lục Quỳnh Cửu đã ngập sương mù, giọng mềm mại khàn khàn xen lẫn đôi chút nức nở nhè nhẹ: “Không buồn cười, em sai rồi mà.”
Quá mất mặt, cmn, đây là lần đầu tiên cô bị anh bắt nạt thành thế này. Người đàn ông trông thì có vẻ gầy gò nhưng chỉ cần một tay đã có thể chặn mình lại, cô căn bản không đủ lực để phản kháng!
Ôn Nam Tinh nhìn cô gái má đỏ hây hây, đôi mắt ánh nước mơ màng mông lung, tỏa ra ánh sáng ngời ngời dưới người mình. Anh cúi đầu xuống lần nữa, dịu dàng hôn nhẹ một cái lên vị trí mình vừa g*m c*n, cuối cùng trở về cánh môi cô chạm lên khẽ khàng, ma sát lẫn nhau.
Lục Quỳnh Cửu cảm nhận được rõ ràng sự biến hóa của anh, nghĩ lại vừa rồi mình đùa giỡn hơi quá trớn nên cô bắt đầu âm thầm đáp lại anh. Ôn Nam Tinh nhận ra sự đáp lại của cô, bàn tay đang giữ chặt cổ tay cô dần dần thả lỏng và cuối cùng cởi bỏ hoàn toàn sự khống chế đối với cô. Sau khi cổ tay được thả ra, cô ôm lấy cổ anh theo bản năng, hai người ôm nhau hôn như vậy.
…
Sự việc dừng lại trước khi vượt quá tầm kiểm soát, hai người cùng nằm trên ghế sofa. Nửa người Lục Quỳnh Cửu đè trên người anh, ngửi được hương thơm thoang thoảng từ anh. Cô dè dặt chọc chọc cánh tay anh: “Vừa rồi anh tức giận à?’
Cánh tay ôn Nam Tinh đặt ngang hông cô tăng thêm chút sức lực, giọng khản đặc vẫn chưa bình thường trở lại: “Có phải mấy ngày nay em đều suy nghĩ về chuyện chia tay anh không?”
Lục Quỳnh Cửu chớp mắt một cái, lập tức chối: “Không có.” Phủ nhận xong, cô lại nghĩ đến chuyện vài ngày nay cô luôn cố tỏ ra hời hợt với anh. Cô thật sự không muốn chia tay, chỉ muốn thăm dò thử chút mà thôi, nhưng mà hình như cô đã sai rồi, đáng lẽ không nên thăm dò anh như vậy. Song, hình như khoảng thời gian cô thăm dò anh vừa qua vẫn có hiệu quả nhất định, nhớ lại việc vừa rồi, thậm chí cô vẫn còn ảo giác hai má nóng ran.
Nghĩ đến đây, Lục Quỳnh Cửu thấy lời mình vừa nói vẫn chưa đủ sức thuyết phục, vì vậy bổ sung thêm một câu: “Anh đừng giận, em biết lỗi rồi, lần sau em không nói thế nữa.”
Ôn Nam Tinh nhướng mày: “Còn có lần sau à?”
Lục Quỳnh Cửu lập tức vùi mặt vào chiếc cổ tr*n tr** của anh: “Không có, không có lần sau.”
Ôn Nam Tinh không làm khó cô nữa, tay còn lại v**t v* gáy cô nhẹ nhàng.
Ánh mặt trời giữa trưa vào mùa này ấm áp và không quá nóng bức, rọi vào từng mảng lớn qua cửa sổ sát đất và đáp lên ghế sofa. Bên cạnh là cơ thể và hơi thở quen thuộc, cộng thêm vừa nãy bị dày vò một trận dữ dội như vậy không khỏi khiến người ta mệt rã rời. Cô vô thức ngáp một cái, rõ ràng mới ngủ dậy không bao lâu mà sao lại thấy mệt rồi?
“Mệt à?” Giọng của Ôn Nam Tinh vang lên trên đỉnh đầu.
Lục Quỳnh Cửu hé mắt đáp một tiếng “ừ”.
“Vào phòng ngủ một lúc nhé?” Hỏi xong, anh chuẩn bị đứng dậy bế cô vào phòng.
Lục Quỳnh Cửu ôm chặt eo anh, gò má cọ nhẹ một cái: “Ngủ ở đây, anh ngủ với em.”
Ôn Nam Tinh lại nằm xuống, kéo cô vào lòng mình và vỗ về nhẹ lưng cô: “Được.”
Lục Quỳnh Cửu nắm vạt áo phông sau lưng anh, từ từ nhắm mắt lại.
Một hồi sau, tiếng hít thở đều đặn vang lên, người trong lòng đã ngủ say. Lúc Ôn Nam Tinh cũng chuẩn bị nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lúc thì điện thoại Lục Quỳnh Cửu ném ở ghế sofa bên cạnh đột nhiên rung lên. Anh vốn không có ý định xem điện thoại của cô nhưng nó cứ có thông báo liên tục khiến người đang nằm trong vòng tay anh rên nhẹ một tiếng. Vì vậy anh đành cầm điện thoại định điều chỉnh về chế độ im lặng, nào ngờ lại thấy mấy tin nhắn trên màn hình.
[Này người chị em, mày nói chia tay với thầy Ôn chưa?]
[Lạnh nhạt mấy ngày nay rồi, hôm nay có thể thử tất cả những gì mày giữ trong lòng]
[Mày trả lời tin nhắn của tao đi chứ? Có nói hay chưa? Tao gấp muốn chết rồi nè]
[Thật ra ý tưởng này của tao cũng tốt đó chứ, nếu anh ta thật sự quan tâm mày thì chắc chắn sẽ không đồng ý]
Ánh mắt Ôn Nam Tinh lóe lên, có lẽ vì không thấy được hồi âm từ Lục Quỳnh Cửu nên Khương Lai Lai sột ruột gọi thẳng qua. Điện thoại rung không ngừng, người trong lòng bất mãn động đậy người. Anh cúp máy, nhưng đầu bên kia lại gọi qua lần nữa, vì vậy anh đành bắt máy.
“Vừa rồi sao mày cúp điện thoại của tao?”
“Gửi tin nhắn cho mày mày cũng không trả lời, mày đã nói với thầy Ôn…”
“Chào cô.”
Khương Lai Lai: “???” Giọng đàn ông?
“Tôi là Ôn Nam Tinh.”
Khương Lai Lai: “!!!”
“Tút tút tút tút —-“ Âm thanh ngắt kết nối vang lên từ đầu dây bên kia. Ôn Nam Tinh nhìn giây lát rồi bỏ điện thoại lên trên bàn trà. Sau đó anh cụp mắt quan sát người nằm trong lòng mình, nhờ ánh sáng mà có thể thấy được lông măng be bé trên mặt cô, đôi môi vẫn còn sưng đỏ, giữa cánh môi dưới có một điểm màu sắc hơi đậm hơn, đó là vị trí bị anh cắn rách khi nãy. Ánh mắt anh chậm rãi di chuyển xuống, dừng lại ở cổ và xương quai xanh của cô. Từ đó đi dọc xuống đều là những vết đỏ lấm tấm, nhất là vết nơi xương quai xanh trông gợi cảm hơn những chỗ khác rất nhiều.
Nhìn một lúc, anh bỗng cảm thấy mấy cái cắn vừa rồi của mình chưa đủ đô lắm.
Khương Lai Lai ở bên này sợ hãi không cầm nổi điện thoại, rơi cái “bộp” xuống thảm. Cô nằm sấp trên thảm, điều đầu tiên làm không phải là nhặt điện thoại lên mà là nhanh tay lẹ mắt cúp máy. Má nó! Vừa rồi cô đã nói cái gì vậy?! Chia tay!! Bảo bạn gái người ta chia tay với người ta ngay trước mặt chính chủ?!
Không đúng, vừa rồi cô vẫn chưa nói hết câu, chưa hề nhắc đến hai chữ chia tay, có lẽ thầy Ôn không biết đâu nhỉ? Nghĩ thế, cảm giác chột dạ mới vơi bớt phần nào. Nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại nghĩ, không đúng nha, đúng là khi nãy cô chưa nói ra trong cuộc gọi, tuy nhiên cô đã gửi tin nhắn qua Wechat, lần bị cúp máy trước nói không chừng là do thầy Ôn cúp! Có khả năng anh cũng đã thấy mấy tin nhắn kia rồi!
Lục Quỳnh Cửu tỉnh dậy trong lòng Ôn Nam Tinh, cô cảm giác như mình đã ngủ một giấc rất dài nhưng chẳng ngờ mới ngủ chưa đến hai tiếng. Ánh mặt trời bên ngoài vẫn sáng ngời, chiếu rọi sưởi ấm cả căn phòng. Cô dè dặt lấy cánh tay đang đặt ngang hông mình của Ôn Nam Tinh ra rồi hơi chống người dậy nhìn anh đang nằm nghiêng. Cô cong môi, vô tình động đến nơi bị anh cắn rách da nên cô khẽ “ui da” một tiếng.
Nào biết chỉ một tiếng kêu như vậy đã khiến Ôn Nam Tinh thức giấc. Cô ngồi thẳng người đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh: “Anh, anh dậy rồi hả? Em đánh thức anh sao?”
Ôn Nam Tinh nhìn cô, tay đẩy lưng cô một cái để ấn cô xuống vào lòng mình, lúc này mới nói: “Không phải, anh ngủ nông thôi.”
Lục Quỳnh Cửu nằm trước lồng ngực anh, ngón tay vô thức nắm ngón tay anh chơi đùa: “Vậy anh còn ngủ nữa không?”
“Không ngủ.” Ôn Nam Tinh lắc đầu.
“Em cũng không ngủ.”
Hai người nằm trên ghế sofa một lúc rồi mới ngồi dậy. Lục Quỳnh Cửu ngồi xếp bằng trên ghế sofa, ánh mắt tập trung lên đĩa trái cây trên bàn trà, trái táo Ôn Nam Tinh gọt xong lúc nãy chưa kịp ăn đã bị oxi hóa, bề mặt bao phủ một lớp vàng ố: “Táo này không ăn được nữa ha?” Cô hỏi anh.
Ôn Nam Tinh đáp tiếng “ừ”, vứt trái táo đã oxi hóa này vào thùng rác rồi cầm dao gọt trái cây gọt một trái táo mới cho cô.
Lục Quỳnh Cửu nhận ra và bắt đầu gặm miệng to nhai “rắc rắc”, nước trong táo ngọt vô cùng.
“Chuyển đến sống chung với anh đi?’ Ôn Nam Tinh bất thình lình lên tiếng.
Lục Quỳnh Cửu chưa kịp nuốt miếng táo trong miệng xuống đã nghẹn lại, cô khó chịu ho khan vài cái: “Khụ khụ khụ…” Cô ngẩng đầu nhìn anh với vẻ khó tin: “Anh nói, nói gì cơ?”
Ôn Nam Tinh nhìn vào mắt cô: “Anh nói, chuyển xuống đây, chúng ta sống chung.”
