Sau khi lên xe, Ôn Nam Tinh bật máy điều hòa lên.
Lục Quỳnh Cửu vừa cài đai an toàn vừa hỏi: “Sao anh đến nhanh vậy?”
Ôn Nam Tinh không trả lời thẳng câu hỏi này của cô mà chỉ “ừ” một tiếng.
Lục Quỳnh Cửu: “???” Như vậy là có ý gì?
Đôi con ngươi đen láy đảo nhanh một vòng, vẻ giảo hoạt quen thuộc tràn ra, cô nhích tới gần anh: “Thầy Ôn, đừng bảo anh chờ ở đây từ sớm rồi nhé?”
Ôn Nam Tinh mặt không đổi sắc cài đai an toàn rồi nói: “Ngồi yên, phải đi rồi.”
Lục Quỳnh Cửu bĩu môi, nhưng vẫn nghe lời anh cài đai an toàn lại: “Được rồi, tuân lệnh.”
Ôn Nam Tinh nhìn cô, sau đó đạp chân ga.
Ngoài cửa sổ mưa rơi tí ta tí tách, bên trong xe mờ tối xen lẫn ấm áp. Lục Quỳnh Cửu tựa đầu lên gối cổ mình mới mua, sự thoải mái không vướng bận khiến cô bỗng cảm thấy mệt mỏi, vô thức ngáp mấy cái liền.
“Mệt à?” Ôn Nam Tinh đột nhiên hỏi.
Lục Quỳnh Cửu nhắm mặt gật đầu: “Hơi hơi.”
“Ngủ một lúc đi, đến nhà anh gọi em.”
Lục Quỳnh Cửu đáp một tiếng rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ say.
Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn sang, cô hơi nghiêng đầu, vẻ mặt dịu dàng, nhịp thở thong thả, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, dáng vẻ ngoan ngoãn không lời nào tả được nữa. Anh lẳng lặng cười một tiếng, trái tim cũng mềm nhũn ra.
Lúc tỉnh lại, Lục Quỳnh Cửu phát hiện mình đang được Ôn Nam Tinh bế trong lòng. Cô mở đôi mắt lim dim ngó quanh một vòng, mất mấy giây mới hoàn toàn tỉnh táo lại, bây giờ họ đang ở trong thang máy à?
“Dậy rồi à?” Giọng nói dịu dàng vang trên đầu.
Lục Quỳnh Cửu ngửa đầu nhìn lên: “Em… Sao anh không gọi em dậy?”
“Gọi rồi mà em không dậy.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
“Dậy rồi thì xuống đi.” Vừa nói, Ôn Nam Tinh vừa chuẩn bị thả cô xuống.
Lục Quỳnh Cửu lập tức ôm lấy cổ anh chặt ơi là chặt, vùi đầu vào cổ anh: “Không muốn, không xuống đâu, em hơi nhức đầu…”
Ôn Nam Tinh cụp mắt nhìn cô: “Uống bao nhiêu rượu?”
Lưng Lục Quỳnh Cửu chợt cứng đờ, cô thả một tay ra và giơ một ngón tay lên: “Một ly, chỉ uống một ly thôi.”
“Phải không?”
Lục Quỳnh Cửu vội vàng gật đầu lia lịa: “Anh không tin hả?”
Ôn Nam Tinh không nói gì.
Đôi con ngươi đen láy của Lục Quỳnh Cửu đảo nhanh vài vòng, Ôn Nam Tinh thấy được vẻ giảo hoạt quen thuộc trong ánh mắt sáng ngời của cô, một tia sáng thoảng qua trong đầu anh. Đúng như dự đoán, anh nghe cô bảo: “Không tin thì nếm thử là biết ngay thôi mà.”
Vừa dứt lời là cô lập tức đè vai anh, nhích đầu tới gần và đặt một cái hôn ấm nóng lên môi anh, sau đó đ** l*** **t *t tiếp tục đẩy kẽ hở giữa hai cánh môi ra. Chiếc lưỡi mềm mại thoang thoảng mùi thơm của rượu vang dò xét bên trong một vòng rồi nhanh chóng rút lui, cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh: “Tin chưa?”
Ôn Nam Tinh: “…”
“Ting —–“ Cửa thang máy mở ra, anh bế cô đi ra ngoài.
Sau khi vào nhà, Ôn Nam Tinh đặt cô xuống ghế sofa rồi đứng dậy bỏ đi.
Lục Quỳnh Cửu lập tức xoay người hỏi: “Anh đi đâu vậy?”
Ôn Nam Tinh không trả lời cô, chỉ thấy anh đi đến bàn ăn rồi rót một ly nước ấm quay lại: “Uống đi.”
Lục Quỳnh Cửu ngoan ngoãn nhận lấy ly nước, đang chuẩn bị uống thì lại thấy anh kéo ngăn tủ của bàn trà, lấy một vỉ thuốc từ bên trong ra và bóc hai viên cho cô.
Lục Quỳnh Cửu: “…” Thật ra thì cô không cần uống thuốc đâu, cô chỉ uống có một ly rượu vang thôi mà. Nhưng trông sắc mặt anh lúc này, cô vẫn thức thời uống hai viên thuốc đó với nước ấm.
Chờ cô uống nước và thuốc xong, anh mới nói: “Đi lên lầu tắm đi.”
“… Ồ.”
Lục Quỳnh Cửu tắm rửa xong lập tức cuộn mình trong chăn, Ôn Nam Tinh thì vào phòng tắm. Sau một hồi nằm yên, trong đầu cô không khỏi nghĩ đến một số chuyện ở phòng bao riêng trước đó. Có lẽ vì suy nghĩ quá tập trung nên cô hoàn toàn không biết Ôn Nam Tinh tắm xong và đi ra khỏi phòng tắm lúc nào. Cô chẳng nhận ra mãi đến khi giường hơi lún xuống, bấy giờ cô mới hoàn hồn lại.
“Đang nghĩ gì vậy?” Ôn Nam Tinh hỏi.
Lục Quỳnh Cửu ghé tới gần anh, áp má lên ngực anh, giọng hơi ồm ồm: “Không có gì, hình như mưa ở ngoài lớn hơn rồi.” Giọt mưa đập vào cửa sổ phát ra tiếng tí tách.
Ôn Nam Tinh vòng tay qua eo cô: “Ừm, ngày mai mặc nhiều quần áo vào.”
“… Ồm.”
“Anh tắt đèn nhé.”
“Được.”
Tắt đi ngọn đèn nhỏ duy nhất, cả phòng ngủ tối lại.
Có lẽ vì đã uống chút rượu, có men cồn tác động khiến một số suy nghĩ khác thường bắt đầu rục rịch xuất hiện. Bàn tay đang đặt ở hông anh của Lục Quỳnh Cửu trở nên không an phận, đầu tiên là sờ trên sờ dưới một cái, thấy anh không ngăn cản cô bèn vén một góc áo ngủ lên và thăm dò vào trong, vừa mới thăm dò chứ chưa kịp làm gì xấu xa đã bị người đàn ông nhéo một cái cách lớp áo.
“Ngủ đi.” Giọng trầm vô cùng.
Nếu là bình thường thì nói không chừng Lục Quỳnh Cửu sẽ không lộn xộn nữa thật, nhưng nghĩ lại những chuyện lúc trước, cô lại không muốn bỏ qua nữa. Cô không tin mỗi tối hai người đều cùng nằm trên một chiếc giường mà anh có thể kiềm chế đến mức như Liễu Hạ Huệ. Cô không rút tay ra mà ngẩng đầu hôn lên yết hầu của anh một cái, hôn thôi còn chưa đủ, lại l**m thêm một cái. Giây tiếp theo, yết hầu đang kề cận môi cô bỗng trượt một cái.
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn anh, mượn ánh sáng mờ tối cô có thể thấy được ánh mắt sâu hun hút và nóng bỏng của anh. Cô tranh thủ lúc anh không chú ý rút tay mình về, sau đó vẽ vòng vòng trên ngực anh cách lớp đồ ngủ mỏng manh: “Thầy Ôn ơi ~”
Cánh tay ôm eo cô đột nhiên tăng thêm lực: “Nói chuyện đàng hoàng.”
“Em nói chuyện đàng hoàng mà ~”
Ôn Nam Tinh mím môi.
“Thầy Ôn, chúng ta đã sống chung với nhau một thời gian dài rồi.” Cô nhắc nhở một cách gián tiếp.
Ôn Nam Tinh đáp tiếng “ừ”.
Lục Quỳnh Cửu: “…” Chỉ thế là xong rồi hả? Chỉ ừ một tiếng là xong rồi hay sao?
Thấy sau đó anh không nói gì nữa, Lục Quỳnh Cửu lại giở thói hư tật xấu, tay bắt đầu di chuyển xuống dưới. Nhưng chưa kịp đụng vào đã bị một tay khác giữ lại: “Lục Quỳnh Cửu.” Âm thanh trầm tựa như rít ra từ kẽ răng, cô bị tiếng quát này dọa sợ hết hồn, nhất thời ngây người.
Một sự căng thẳng khó hiểu, một sự yên tĩnh khó hiểu.
Vệt đỏ ửng trên má ban đầu chậm rãi biến mất, cảm xúc mãnh liệt trong lòng cũng dần lắng xuống. Lục Quỳnh Cửu đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng, vài giây sau, cô thấp giọng hỏi: “Em không có sức hấp dẫn gì với anh sao?”
Ôn Nam Tinh cảm nhận được cảm xúc bất thường của cô.
Lục Quỳnh Cửu xoay xoay cổ tay đang bị anh giữ chặt: “Buông ra.”
Ôn Nam Tinh lập tức thả lỏng tay.
Lục Quỳnh Cửu rời khỏi vòng ôm của anh, sau đó trở mình đưa lưng về phía anh.
“Tiểu Cửu.”
“Ngủ.” Cô bình thản nói.
Ôn Nam Tinh biết cô giận, bàn tay siết thành quả đấm. Anh nhích tới gần, ôm lấy cô từ phía sau: “Giận à?”
Lục Quỳnh Cửu không nóng nảy mà cười giễu hỏi: “Giận gì nhỉ? Giận bản thân không đủ hấp dẫn à? Không quyến rũ được bạn trai mình?”
Ôn Nam Tinh nghe cô nói một mạch, lòng chùng xuống: “Tiểu Cửu, em đừng như vậy.”
Lục Quỳnh Cửu thật sự hơi mệt, cô không biết rốt cuộc giữa họ bị làm sao. Rõ ràng là một cặp, rõ ràng cô có thể cảm nhận được d*c v*ng của anh đối với mình nhưng cô không biết anh đang một mực duy trì điều gì. Có chút tủi thân, cũng khó chịu cực kỳ, cô thở một hơi nặng nề: “Em mệt, ngủ đi.”
Cô cắt ngang cuộc trò chuyện với anh, một đêm tĩnh lặng.
***
Vì chuyện này mà hai người chính thức chiến tranh lạnh.
Khoảng thời gian này Lục Quỳnh Cửu đã tạo nên thói quen ngủ trong lòng anh, lần nào cũng thích nằm đối mặt với anh, sau đó rúc cả người mình vào lòng anh. Nhưng sau lần đó, chuyện đầu tiên cô làm khi lên giường chuẩn bị ngủ là quay lưng về phía anh. Dù cho Ôn Nam Tinh có ôm lấy cô từ phía thì cô cũng không thèm quay đầu lại. Thậm chí có thể giữ mãi một tư thế đưa lưng về phía anh không nhúc nhích này cả đêm.
Thân là trợ lý thân cận của Ôn Nam Tinh, Trần Chiếu là người đầu tiên phát hiện sự thay đổi của ông chủ nhà mình. Kể từ sau khi hẹn hò với tổng biên Lục, có thể nói không khí quanh anh chưa bao giờ thấp như vậy, khiến anh ta cũng phải nơm nớp lo sợ, chẳng dám nói nhiều lời, chỉ sợ đụng trúng họng súng của anh. Chẳng lẽ là cãi nhau với tổng biên Lục? Hay là chia tay?
Chia tay… Đáp án này chắc không có khả năng đâu, còn về cãi nhau thì… Ông chủ trông cũng chẳng giống người sẽ gây gổ với tổng biên Lục. Nhưng bất kể nói thế nào thì người có thể điều khiển cảm xúc của ông chủ chắc chắn chỉ có tổng biên Lục mà thôi.
“Trần Chiếu.” Ôn Nam Tinh đột nhiên gọi anh ta.
Trần Chiếu giật mình, lập tức đứng dậy theo điều kiện phản xạ: “Tôi đây.”
Ôn Nam Tinh day ấn đường: “Hỏi cậu chuyện này.”
“Anh hỏi đi, anh hỏi đi.” Biết thì nói, mà đã nói thì phải nói cho hết.
“Nếu như… Tôi nói là nếu như…”
“Vâng, nếu như…”
Ôn Nam Tinh dừng lại, không tiếp tục nói hết câu: “Thôi bỏ đi.”
Trần Chiếu: “???” Cạn lời.
Ôn Nam Tinh đứng dậy lấy áo khoác từ giá đồ bên cạnh.
“Ông chủ, anh muốn ra ngoài à?” Trần Chiếu hỏi.
Ôn Nam Tinh gật đầu, sau đó mặc áo khoác vào rồi rời khỏi phòng làm việc mà không quay đầu lại.
Trần Chiếu dõi mắt theo bóng lưng Ôn Nam Tinh, chắc là ông chủ muốn đi tìm tổng biên Lục nhỉ?
…
“Ting —-“ Điện thoại để ở góc bàn rung một cái, màn hình điện thoại sáng lên. Lục Quỳnh Cửu nhìn thoáng qua, Ôn Nam Tinh gửi tin nhắn tới.
[Trưa nay mình ăn cơm với nhau nhé?]
Lục Quỳnh Cửu cụp mắt rủ mi: [Không được]
Đầu bên kia trả lời tin nhắn rất nhanh: [Anh đã đến dưới phòng làm việc của em rồi, ăn cơm trưa với anh được không?]
Lục Quỳnh Cửu nhìn tin nhắn này trên màn hình, tay cầm điện thoại siết chặt lại.
Lúc này Ôn Nam Tinh cũng đang nhìn chằm chằm điện thoại, khoảng một phút trôi qua, cô mới hồi âm.
[Biết rồi]
Thấy tin nhắn này, Ôn Nam Tinh thoáng thở phào nhẹ nhõm. Sau khi nhắn lại cho cô, anh thuận tay ôm bó hoa baby ở ghế phụ lái lên.
Lâm Nghệ vừa vào cửa đã thấy Lục Quỳnh Cửu cầm túi xách lên, trông dáng vẻ cô hẳn là chuẩn bị ra ngoài. Cô ấy nhìn lên đồng hồ treo tường, bây giờ vẫn chưa đến thời gian nghỉ trưa, bèn hỏi: “Tổng biên, chị định đi ạ?”
“Ừ, có chút việc.”
“Được.”
Ôn Nam Tinh mới thấy Lục Quỳnh Cửu đi ra từ tòa cao ốc liền mở cửa xuống xe.
Từ phía xa, Lục Quỳnh Cửu đã chú ý hình như trong tay anh ôm gì đó. Sau khi đến gần, cô mới phát hiện đó là một bó hoa baby tuyệt đẹp, cô mím môi, một vệt sáng xoẹt qua trong mắt nhưng rồi cũng tan biến chỉ trong thoáng chốc.
Ôn Nam Tinh đưa bó hoa baby trong tay cho cô: “Vừa đi ngang qua tiệm hoa thấy, em thích không.”
Dĩ nhiên cô rất thích, mỗi tuần trong nhà đều sẽ thay một bó hoa baby mới mà.
Lục Quỳnh Cửu mặt không đổi sắc nhận lấy hoa và ôm trong lòng.
Ôn Nam Tinh mở cửa bên ghế phụ lái giúp cô: “Em muốn ăn gì?”
“Tùy anh.” Cô đáp.
“Vậy chúng ta đi ăn tôm hùm nhé?”
“Ừ.”
Suốt quãng đường đi, Lục Quỳnh Cửu luôn cúi đầu ngắm nghía bó hoa baby trong tay, thi thoảng lại đưa tay miết miết cánh hoa. Cô không nói chuyện nhiều với anh nhưng Ôn Nam Tinh có thể cảm giác được tâm trạng cô có vẻ tốt hơn nhiều một cách rõ ràng, điều này làm anh yên tâm hơn phần nào.
Sau khi nhân viên phục vụ cầm thực đơn rời đi, hai người chờ không bao lâu thì đồ ăn đã được dọn lên.
Lục Quỳnh Cửu dựng bó hoa ở một bên.
Ôn Nam Tinh đeo bao tay và bắt đầu bóc từng con tôm.
Lục Quỳnh Cửu thấy anh bóc tôm bỏ vào đĩa của mình bèn bảo: “Em tự bóc được rồi.”
“Không sao, để anh làm.”
Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu nhìn anh, Ôn Nam Tinh đang hơi cúi đầu, hai tay đeo bao tay nilon nghiêm túc bóc vỏ tôm. Anh thuần thục bẻ đầu tôm và đuôi tôm, hoàn thành thao tác bóc thịt tôm ra khỏi vỏ. Sau đó anh chấm tôm vào nước sốt và duỗi tay đưa tới bên môi cô.
Cô nhìn anh rồi lại nhìn miếng tôm bên môi mình, cuối cùng vẫn há miệng ăn con tôm anh đút.
Thấy thế, khuôn mặt Ôn Nam Tinh lập tức giãn hẳn ra: “Ngon không em?”
Lục Quỳnh Cửu “ừ” một tiếng: “Anh cũng ăn đi.”
“Được.” Ngoài miệng thì nói thế, nhưng Ôn Nam Tinh vẫn bóc tôm bỏ vào đĩa của cô.
…
Lục Quỳnh Cửu cởi bao tay nilon ra, xua xua tay với anh: “Em no rồi, anh ăn đi.”
Ôn Nam Tinh thấy cô thật sự ăn no rồi mới thôi đút.
Lục Quỳnh Cửu bưng chai nước uống, vừa vểnh cái miệng nhỏ uống nước vừa nhìn anh bóc tôm ăn. Một hồi sau, cô chợt cất giọng hỏi: “Chuyện kia anh không tính nói chuyện đàng hoàng với em à?”
Tay đang bóc tôm của Ôn Nam Tinh khựng lại rồi anh ngẩng đầu lên.
Lục Quỳnh Cửu thấy vậy: “Không tính nói thật à? Cứ để nó trôi qua như thế hả?”
Ôn Nam Tinh thấy mày cô dần nhíu chặt bèn há miệng ra.
Lục Quỳnh Cửu cũng chẳng nóng nảy, kiên nhẫn chờ đợi anh.
“Chúng ta cứ như vậy không tốt sao?” Anh mở lời hỏi.
“Vậy ý anh bây giờ là không có gì để nói phải không?” Lục Quỳnh Cửu đặt chai nước trong tay xuống, hỏi: “Anh thích em không?”
“Thích.” Ôn Nam Tinh trả lời chắc nịch.
“Nếu thích vậy tại sao…” Lục Quỳnh Cửu nhất thời không thể hỏi tiếp, cô cắn răng, không biết nên hỏi anh thế nào.
Bầu không khí trong phòng bao lại ngưng đọng, sự lúng túng khó diễn tả quẩn quanh.
Lục Quỳnh Cửu không thích bầu không khí như vậy chút nào. Cô thở dài một hơi, chậm rãi dựa lưng ra ghế: “Anh ăn trước đi.”
Ôn Nam Tinh buông con tôm vẫn chưa bóc xong xuống, tựa như đang suy tư điều gì đó và đưa ra quyết định gì đó. Lát sau, anh mới lên tiếng: “Chúng ta không kết hôn.”
Lục Quỳnh Cửu ngồi thẳng người lại: “Kết hôn? Vì không kết hôn nên anh mới không đụng vào em?”
Ôn Nam Tinh không phủ nhận.
Trái tim Lục Quỳnh Cửu đập điên cuồng không theo quy luật, dường như có thứ gì đó đang phát triển một cách dữ dội. Tay cô vô thức siết chặt lại, nhưng giây tiếp theo, cô như nhớ ra gì đó, nhìn gò má góc cạnh có phần dịu dàng của anh hỏi: “Chúng ta sẽ kết hôn chứ?”
Ôn Nam Tinh nhìn cô, đôi con ngươi màu hổ phách u ám.
Lục Quỳnh Cửu cười khẽ: “Vậy tức là chúng ta sẽ không kết hôn, không kết hôn thì anh không định phát sinh quan hệ với em, thế chúng ta cứ yêu nhau kiểu Plato như vậy phải không?” Nói đến đây, cô sực nhớ lại khúc mắc đã qua lúc trước. Khi cô nói ra câu chia tay, anh đã hỏi “Em nghiêm túc sao?” Cô đã trả lời chia tay là không nghiêm túc, nhưng bây giờ nghĩ lại, cô đột nhiên ý thức được khi đó anh hỏi mình câu ấy là nghiêm túc. Nếu không có câu nói phía sau của cô, có phải anh sẽ tôn trọng ý của cô, chia tay với cô không?
“Lần trước anh hỏi em, việc chia tay anh có nghiêm túc không, nếu em nói là nghiêm túc thì có phải anh sẽ đồng ý thật không?” Cô hỏi thẳng.
Ôn Nam Tinh nghe được sự run rẩy trong giọng nói của cô: “Tiểu Cửu…”
“Anh trả lời em đi.” Cô cắt ngang lời anh.
“Ừ.” Ôn Nam Tinh nhắm mắt đáp.
Lục Quỳnh Cửu cảm thấy hốc mắt cay đau vô cùng: “Nhưng không phải anh nói anh thích em sao?”
“Đúng là thích.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Đúng là thích nhưng cũng không phải thiếu em là không thể.” Lại một suy nghĩ nữa loáng thoáng xuất hiện trong đầu, một khi nó đã bén rễ thì tức khắc sẽ nảy mầm: “Vậy khoảng thời gian qua, anh sẵn sàng tiết chế không đụng vào em là muốn cho em đường lui à? Anh sợ em hối hận đúng không?”
Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Cuối cùng bữa ăn này vẫn kết thúc trong không vui. Lúc đi, Lục Quỳnh Cửu thậm chí còn chẳng thèm mang theo bó hoa baby Ôn Nam Tinh mua cho mình, để nó nằm ở ghế phụ lẻ loi.
…
Lần nói chuyện thẳng thắn với nhau này không chỉ không giúp cuộc chiến tranh lạnh giữa hai người dịu đi mà trái lại càng căng thẳng hơn. Buổi chiều, Ôn Nam Tinh vẫn đến đón cô nhưng họ chẳng nói năng gì với đối phương, cũng có thể nói là Lục Quỳnh Cửu không muốn nói bất kỳ một câu nào với anh cả.
Sáng ngày kế tiếp sau khi ăn bữa sáng xong, trước đi ra cửa, Lục Quỳnh Cửu lấy chìa khóa xe của mình trong ngăn kéo.
“Không muốn anh đưa em đi sao?”
Lục Quỳnh Cửu trả lời anh: “Chiều phải ra ngoài bàn bạc hợp đồng, không xe không tiện.”
Hai người cùng rời khỏi nhà, ra thang máy, Lục Quỳnh Cửu nói một tiếng “tạm biệt” với anh rồi đi tới chỗ đậu xe của mình, mở cửa xe, gạt số rồi lái thẳng về phía lối ra của nhà để xe.
Ôn Nam Tinh bất lực dõi mắt nhìn xe cô dần biến mất ở lối ra của nhà xe. Vô số lần anh muốn lên tiếng giải thích với cô nhưng lời đến khóe môi, anh lại chẳng biết giải thích thế nào bởi anh biết bản thân không thể nào phản bác những lời cô đã nói. Anh thừa nhận những gì cô đã nói là sự thật, anh thích cô, nếu như có thể ở bên cô như vậy thì anh sẵn lòng. Nhưng trước giờ anh chưa từng hỏi cô có nguyện ý không, bây giờ nhìn lại có vẻ như cô không muốn chút nào.
Mãi đến khi hoàn toàn không thấy bóng dáng Ôn Nam Tinh trong kính chiếu hậu nữa thì cô mới thôi nhìn, vẻ mặt vẫn bình thản không gợn sóng không sợ hãi như cũ nhưng trên bàn tay đang cầm vô lăng lại có những đường gân màu xanh nhạt gồ lên, có thể thấy cô cầm chặt đến nhường nào.
Từ sau khi Lục Quỳnh Cửu bước vào phòng làm việc, các nhân viên bên trong đã cảm nhận được cảm giác bị áp bức vô cùng mãnh liệt, hơn nữa còn là cảm giác quen thuộc đã lâu mới gặp lại, dường như tổng biên Lục của trước kia đã trở lại. Bị không khí mạnh mẽ ấy trấn áp nên mọi người ở bên ngoài cũng cố gắng nhỏ giọng nhất có thể trong lúc làm việc.
“Tình yêu Plato?” Khương Lai Lai ở đầu dây bên kia hơi khó tin, nhưng vẫn thoáng nghe được ý cười đang cố bị kiềm lại.
Lục Quỳnh Cửu dựa ra lưng ghế: “Cười cái rắm gì mà cười?”
“Tao không cười.” Khương Lai Lai nói dối.
Ngày hôm qua sau khi nói rõ ràng với nhau, có một số điều vướng mắc trước đây dần được sáng tỏ, dường như tất cả chúng đều có được một lời giải thích hợp lý. Nói cho cùng Ôn Nam Tinh căn bản không hề tin chính bản thân anh, anh không tin cô thật sự muốn ở bên anh dài lâu, dù không kết hôn cũng muốn ở bên anh. Thật ra anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc cô rời đi bất cứ lúc nào, bao lâu nay, anh luôn cho cô một đường lui nhưng cô không hề cần đường lui này!
“Vậy bây giờ mày cân nhắc thế nào?” Khương Lai Lai hỏi cô.
“Cân nhắc thế nào cái gì?”
“Thì là… Có muốn chia tay không?”
Lục Quỳnh Cửu cau mày: “Khương Lai Lai, sao tao cảm giác hình như mày rất muốn tao chia tay nhỉ?”
Khương Lai Lai nghẹn họng: “Có hả? Đâu có đâu?”
Lục Quỳnh Cửu day day ấn đường: “Không nghĩ đến việc chia tay.” Đúng vậy, có thể nói từ trước giờ, cô chưa từng nghĩ đến việc chia tay với anh.
Khương Lai Lai trầm mặc vài giây: “Lục Quỳnh Cửu, lần này mày ngã thật rồi.”
“Ngã từ lâu rồi, lúc đụng phải anh ấy tao đã ngã con mẹ nó rồi.”
Thật ra Lục Quỳnh Cửu chả sợ tình yêu Plato đâu, chỉ cần có thể ở bên anh thì tình yêu Plato cũng chẳng là cái gì cả. Trong bốn tháng yêu đương với anh gần đây, cô đã nếm trải được tất cả ngon ngọt, mà một khi đã nếm được ngon ngọt thì còn có thể tùy tiện buông tay được sao?
Hôm nay cô tự lái xe đi làm, không để anh đưa đi. Sáng nay cô bảo với anh buổi trưa phải ra ngoài ký hợp đồng là nói thật, không phải đang qua loa lấy lệ với anh gì cả. Chỉ là giọng điệu lúc nói ra có phần bình thản và lạnh nhạt, cái này thì là do cô cố ý.
Chỉ muốn thờ ơ với anh một ngày mà thôi, tối về nhà cô sẽ lại nói chuyện vui vẻ hòa thuận với anh như cũ. Không phải chỉ là tình yêu Plato thôi sao? Yêu thì yêu, ai sợ ai chứ?
Vì vậy buổi chiều sau khi ký hợp đồng xong, cô từ chối khéo lời mời cùng đi ăn tối với mấy ông chủ và lái xe về nhà. Khi đi ngang qua siêu thị, cô còn ghé vào mua ít nguyên liệu nấu ăn. Bình thường cô cũng lười không muốn đi siêu thị cùng anh, toàn là anh tự đi. Cô dựa theo khẩu vị của hai người, mua đầy đủ nguyên liệu xong mới về nhà.
Lúc về nhà vẫn chưa tới năm giờ, mọi hôm sáu giờ anh sẽ tan làm, nếu đi đón cô thì bảy giờ rưỡi hai người mới về tới nhà. Nhưng hôm nay anh về thẳng đây thì thường sẽ về đến nơi trước bảy giờ.
Cô nhìn đống nguyên liệu nấu ăn mình mua về, suy tư giây lát. Vừa khéo hôm nay cũng tan làm sớm, hay là nấu cho anh một bữa nhỉ?
Trước kia lúc chưa hẹn hò với anh, cô rất ít khi xuống bếp, sau khi yêu anh, cô cũng không hề xuống bếp lần nào. Nhưng mỗi lần anh nấu cơm, cô đều thích đứng ở phòng bếp nhìn anh làm việc, nhìn nhiều nên cũng có thể trổ tài làm một số món ăn đơn giản.
Cuối cùng đã nấu ăn xong xuôi, phòng bếp cũng bừa không ra hình ra dạng gì nữa. Lục Quỳnh Cửu bỗng nghĩ tới anh, mỗi lần anh nấu cơm xong thì phòng bếp luôn sạch sẽ và ngăn nắp y như chưa từng có ai nấu nướng bên trong đó vậy. Vì vậy sau khi bưng thức ăn ra ngoài, cô lại vội vàng dọn dẹp phòng bếp.
Nhìn ba món ăn một món canh trên bàn, cảm giác thỏa mãn nhè nhẹ tràn ngập trong lòng. Cô ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, hiện tại đã 6 giờ 40 phút, chắc có lẽ anh sắp về nhà rồi, nói không chừng bây giờ đang ở dưới hầm đậu xe, Lục Quỳnh Cửu đã nghĩ thầm như vậy.
Nhưng mãi đến bảy giờ, Ôn Nam Tinh vẫn chưa trở về, qua bảy giờ cũng vẫn chưa về. Lục Quỳnh Cửu không khỏi hoang mang, chẳng lẽ bị kẹt xe trên đường sao?
Cứ như vậy mười phút trôi qua, Lục Quỳnh Cửu bắt đầu đứng ngồi không yên. Cô suy tư giây lát, vẫn gửi cho Ôn Nam Tinh một tin nhắn nhưng sau khi tin gửi đi thì cứ như đá chìm đáy biển vậy, không một hồi âm nào. Cuối cùng cô đành gọi điện thoại cho anh.
Đầu bên kia vang lên giọng nữ máy móc: “Xin lỗi, thuê bao bạn gọi hiện đã tắt máy…”
