Sáng sớm hôm sau, Lục Quỳnh Cửu gặp Ôn Nam Tinh ở dưới hầm đậu xe. Chỗ đậu xe của hai người sát cạnh nhau, về cơ bản là khó tránh khỏi. Anh chờ cô đi tới mới đưa bữa sáng trong tay cho cô: “Chào buổi sáng, em ăn sáng chưa?”
Lục Quỳnh Cửu ngó túi đồ ăn sáng anh đưa, vừa nhìn đã biết là bữa sáng do anh tự làm. Trong khoảng thời gian anh không ở Tấn Thành, cô bắt đầu giải quyết bữa sáng ở tiệm đồ ăn sáng dưới tòa văn phòng. Cô không đưa tay nhận lấy mà từ chối: “Không cần.”
Ôn Nam Tinh vẫn không rụt tay về: “Dạ dày em không khỏe, không ăn sáng sẽ bị đau đó.”
Lục Quỳnh Cửu mím môi: “Dưới văn phòng em có quán ăn sáng.” Ý chính là cô đến phòng làm việc sẽ tự đi mua.
“Đồ ở quán không tốt cho dạ dày bằng đồ anh nấu.”
Lục Quỳnh Cửu: “…”
Ôn Nam Tinh thấy cô không nhận, giây tiếp theo bèn duỗi tay kéo tay cô.
Lục Quỳnh Cửu giãy giụa theo bản năng, nhưng còn chưa kịp thoát ra thì bữa sáng đã được dúi vào tay cô: “Ăn bữa sáng ngon nhé em, buổi tối muốn ăn gì để anh đi siêu thị mua…”
“Ôn Nam Tinh, có phải anh quên rồi không, chúng ta đã chia tay.” Lục Quỳnh Cửu cắt ngang lời anh.
“Anh biết.” Giọng anh bình tĩnh.
“Vậy bây giờ anh đang làm gì đây?”
“Không có gì cả, chỉ là anh vất vả lắm mới chăm cho dạ dày em khỏe lại, không thể để em hành hạ nó nữa.”
Lục Quỳnh Cửu: “???” Cô cảm giác hiện giờ mình và anh nói chuyện có vẻ không hợp lý lắm.
Ôn Nam Tinh đưa tay muốn xoa đầu cô nhưng dường như Lục Quỳnh Cửu đã đoán trước được điều này nên nghiêng đầu tránh đi khiến tay anh dừng giữa không trung. Anh cười một tiếng, vẻ mặt dịu dàng: “Cũng trễ rồi, em đi làm đi.”
Nhìn nụ cười trên mặt anh, Lục Quỳnh Cửu vô thức sửng sốt hai giây, sau khi lấy lại phản ứng cô có hơi bực bội. Thế là cô trừng anh một cái, không thèm trả lời lại mà dứt khoát mở cửa xe ngồi vào, cắm chìa khóa rồi đạp chân ga lái xe ra ngoài.
Sau khi đậu xe ngay ngắn, lúc sắp xuống xe, Lục Quỳnh Cửu nhìn qua túi đồ ăn sáng cô để ở ghế phụ trước đó.
“Rầm —-“ một tiếng, cửa xe bị đóng lại.
Lục Quỳnh Cửu xách túi, đạp giày cao gót đi tới thang máy, còn túi bữa sáng kia vẫn nằm ở chỗ ghế phụ như cũ.
Khi Lục Quỳnh Cửu xếp vị trí tác phẩm của Ôn Nam Tinh cho tuần tới, cô bỗng muốn đẩy vị trí của anh xuống cuối trang tạp chí, nhưng cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng ý tưởng kích động ấy. Nếu cô dời vị trí của anh xuống cuối trang thật thì chắc chắn cô sẽ bị fan của anh chửi lên bờ xuống ruộng mất.
Buổi trưa cô nhận được tin nhắn của Ôn Nam Tinh. Thật ra bình thường họ rất ít khi liên lạc qua tin nhắn thông thường như vậy, nếu không dùng Wechat thì sẽ trực tiếp gọi điện thoại. Nhưng hôm qua cô đã xóa số Wechat của anh, cũng không chịu nghe điện thoại. Có lẽ anh nghĩ cô sẽ không nhận cuộc gọi của anh nên mới gửi tin nhắn thế này.
Ôn Nam Tinh: [Trưa nay đi ăn chung nhé? Anh qua đón em]
Lục Quỳnh Cửu nhìn chằm chằm tin nhắn này mấy giây, bây giờ cô thật sự không hiểu Ôn Nam Tinh có ý gì. Cô cảm thấy tối qua mình đã nói rõ ràng với anh, đầu óc anh thông minh như thế thì cũng chẳng đến nỗi không hiểu được lời cô, thế hiện tại anh làm những việc này là muốn cái gì đây?
“Cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
Lâm Nghệ tiến vào: “Tổng biên ơi, trưa nay chị có đi ăn chung với em không?”
Lục Quỳnh Cửu đứng dậy: “Ừ, đi chung chứ.”
“Được ạ.”
Hai người sẽ đi xe của Lục Quỳnh Cửu, Lâm Nghệ vừa mở cửa bên ghế phụ thì thấy túi đồ ăn sáng trên đó, sửng sốt kêu: “Tổng biên…”
Lục Quỳnh Cửu nhận ra, lập tức thả túi đồ ăn lên bảng điều khiển trung tâm: “Không kịp ăn.”
Lâm Nghệ “ồ” lên một tiếng, sau đó lên xe.
Hai người đến quán ăn vẫn thường ăn và gọi món cho bữa trưa. Trong lúc ăn, Lâm Nghệ thấy điện thoại Lục Quỳnh Cửu đổ chuông rất nhiều lần, nhưng lại không thấy cô nghe máy. Vì vậy cô ấy nhỏ giọng hỏi: “Tổng biên, chị không nghe điện thoại ạ?”
Lục Quỳnh Cửu chỉnh điện thoại về chế độ im lặng rồi úp lên bàn: “Không có gì đáng bắt máy, ăn cơm đi.”
“Được.”
Sau khi ăn xong và thanh toán tiền, hai người cùng về văn phòng. Lần này Lâm Nghệ là người lái xe, cô ấy đột nhiên hỏi: “Tổng biên, xe bên kia có phải của thầy Ôn không ạ?”
Lục Quỳnh Cửu đang lướt điện thoại, nghe cô ấy nói vậy thì nhìn qua hướng tầm mắt cô ấy theo bản năng. Vừa nhìn cô đã biết, đây không phải là vấn đề giống hay không giống bởi vì rõ ràng đó là xe của Ôn Nam Tinh, đang đậu bên ngoài tòa cao ốc.
Lâm Nghệ giảm tốc độ xe: “Tổng biên…”
“Cũng khá muộn rồi, về làm việc.”
Lâm Nghệ im lặng tăng tốc về tốc độ xe trước đó. Thật ra cô đã sớm phát hiện ra chuyện này nhưng cô vốn chỉ nghĩ đây là cuộc cãi vã nho nhỏ giữa người yêu với nhau, dù sao cô với bạn trai cũng ba ngày một trận nhỏ năm ngày một trận lớn, thành thử cũng cho rằng mấy ngày nữa mọi chuyện sẽ ổn thỏa cả thôi. Ngờ đâu không hề đơn giản, cô mơ hồ đoán đây không phải là một cuộc gây gổ nhỏ mà là chia tay, bây giờ xem ra đúng là vậy rồi.
***
Buổi chiều Lục Quỳnh Cửu đưa Lâm Nghệ đến xưởng in một chuyến, từ xưởng in về thì đã gần đến giờ tan làm. Vì vậy cô đưa Lâm Nghệ đến trạm tàu điện ngầm gần đó rồi mới lái xe về nhà. Sau khi lái xe xuống hầm đậu của tiểu khu, cô thấy xe của Ôn Nam Tinh, anh đã về rồi à?
Đậu xe xong, cô lại nhìn túi đồ ăn sáng ở bảng điều khiển trung tâm. Nếu còn để nó trong xe cả buổi tối thì chắc chắn xe cô sẽ có mùi, thế là cô đành xách túi đồ ăn xuống xe, đi đến thùng rác gần đó và dựa vào hướng dẫn phân loại ném nó vào. Đang ném bỗng sau lưng có tiếng mở cửa xe, Lục Quỳnh Cửu nhìn thoáng qua ngờ đâu lại thấy Ôn Nam Tinh bước xuống xe, mà đồ ăn sáng trên tay cũng vừa khéo mới vứt đi xong.
Lục Quỳnh Cửu thấy tầm mắt anh nhìn về phía thùng rác cô vừa vứt túi đồ ăn sáng vào, cảm giác chột dạ khi bị bắt tại trận chợt dâng trào. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, đưa tay vuốt vuốt đuôi tóc: “Đang yên đang lành anh ngồi trong xe làm gì?”
Ôn Nam Tinh đi về phía cô: “Chờ em.”
Lúc này Lục Quỳnh Cửu mới thấy trong tay anh có xách túi mua hàng ở siêu thị. Cô mím môi, rời mắt đi hỏi: “Anh chờ em làm gì?”
“Chờ em để lên nhà cùng nhau.”
“Em ở tầng mười sáu, anh ở tầng mười bảy.” Ẩn ý bên trong là dù có chờ em thì hai chúng ta cũng không vào cùng một nhà.
Ôn Nam Tinh đã đi đến trước mặt cô: “Đi thôi.”
Lục Quỳnh Cửu nhìn anh, có cảm giác bất lực chẳng thể làm gì. Vì vậy cô quyết định ngó lơ anh, đi thẳng về phía trước, Ôn Nam Tinh thì đi theo phía sau, hai người một trước một sau vào thang máy. Cô bấm tầng 16, sau đó còn thuận tay bấm tầng 17 giúp anh, ý tứ vô cùng rõ ràng.
Nhưng sau khi cô ra khỏi thang máy, người đàn ông cũng đi ra theo.
Lục Quỳnh Cửu đi vài bước thì dừng lại, xoay người trợn mắt nhìn anh: “Ôn Nam Tinh, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Nấu cơm cho em.”
“Em không cần anh nấu cơm cho em.”
“Vậy em có biết nấu không?”
Lục Quỳnh Cửu lập tức nhớ đến bữa tối mà anh chưa ăn thử lúc trước, mà bữa tối ấy cũng không vào bụng cô. Sang ngày hôm sau, toàn bộ đã nguội lạnh, cô cũng không có hứng ăn nên cuối cùng dâng hiến hết cho thùng rác. Nghĩ thế, ánh mắt cô lạnh đi vài phần: “Dù em không biết thì chẳng lẽ em không tự gọi đồ ăn bên ngoài được à?”
“Đồ bên ngoài không tốt.”
Thái độ vô lại này của anh thật sự đã chọc giận Lục Quỳnh Cửu, cô hơi nghi ngờ không biết có phải anh bị đoạt xác không nữa? Hành vi vô liêm sĩ thế này hoàn toàn không giống anh của trước đây chút nào! Cô lười nói tiếp với anh, đạp đôi giày cao gót bảy tám centimet về phía nhà mình.
Thời điểm cô mở cửa đi vào và chuẩn bị đóng cửa lại thì Ôn Nam Tinh đã nhanh nhẹn chống một tay ở cửa, sau đó lách người vào.
Lục Quỳnh Cửu trợn tròn hai mắt: “Ôn Nam Tinh! Đây là nhà em! Anh có biết anh làm vậy là xâm phạm nhà riêng của người khác không hả?”
Ôn Nam Tinh quen thuộc cúi người mở tủ giày, thấy dép đi trong nhà của mình vẫn còn nằm ngay ngắn bên trong. Lục Quỳnh Cửu cũng chú ý đến, lập tức thấy lúng túng, vội vàng bảo: “Hôm nay em đi vội chưa kịp vứt.”
Anh chỉ đáp tiếng “ừ” rồi thay dép.
“Anh có thái độ gì đây?” Lục Quỳnh Cửu hỏi.
“Nếu em không thích thì chúng ta có thể đổi một đôi mới.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
Ôn Nam Tinh xách nguyên liệu nấu ăn vào bếp, quen thuộc tìm thấy tạp dề nấu ăn: “Tiểu Cửu, buộc giúp anh với.”
“Bộ anh không có tay hay gì?” Lục Quỳnh Cửu sắp tức chết rồi. Cô nghiêm túc nói chia tay với anh thế kia, kết quả anh xem như chẳng có chuyện gì xảy ra!
“Vậy anh tự buộc.” Nói xong, Ôn Nam Tinh buộc chặt tạp dề rồi bắt đầu lặt rau và rửa củ quả.
Lục Quỳnh Cửu ngồi trên ghế sofa ngoài phòng khách, cô cứ quay đầu nhìn bóng dáng bận rộn trong bếp vô số lần. Nhiều khi muốn nói lại thôi, lời đến môi đành phải nuốt ngược xuống, cứ thế cho đến khi Ôn Nam Tinh nấu xong bốn món ăn và một món canh.
“Tiểu Cửu, tới ăn cơm đi em.”
Lục Quỳnh Cửu ném gối ôm trong tay xuống và đi đến. Cô nhìn đồ ăn dọn ra trên bàn, món nào cũng là món cô thích ăn.
“Anh đừng tưởng nấu cho em…”
“Ăn cơm đi.” Cô còn chưa kịp nói hết câu, Ôn Nam Tinh đã đưa chén cơm vừa xới xong cho cô.
Lục Quỳnh Cửu nhìn đồ ăn rồi lại nhìn anh: “Ôn Nam Tinh, em…”
“Có gì thì ăn xong rồi nói.” Anh nhìn cô với ánh mắt dịu dàng.
Anh nhìn cô với ánh mắt như vậy khiến Lục Quỳnh Cửu phải nuốt những lời vốn định nói xuống, ăn xong nói thì ăn xong nói vậy! Cũng phải thôi! Anh đã nấu cả bàn thức ăn, còn toàn là những món cô thích, không ăn thì uổng quá! Vì vậy cô cầm chén đũa lên bắt đầu ăn từng miếng từng miếng.
Ôn Nam Tinh thấy vậy liền hỏi: “Khoảng thời gian rồi có phải em không ăn nhiều cơm không?”
Lục Quỳnh Cửu không ngẩng đầu đáp: “Liên quan gì đến anh.”
Ôn Nam Tinh nghe được giọng điệu hờn dỗi của cô bèn cười, sau đó gắp cho cô một miếng thịt bò.
Lục Quỳnh Cửu khựng tay lại, nhìn miếng thịt bò trong chén mình một lát rồi lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt dịu dàng của Ôn Nam Tinh. Trước đây khi họ vẫn còn yêu nhau, chuyện gắp thức ăn cho đối phương là chuyện bình thường như cơm bữa, hồi ấy chỉ cảm thấy ngọt ngào vô cùng. Nhưng bây giờ chẳng hiểu sao tình huống này lại có phần khó xử, hơn nữa người khó xử chỉ có chính bản thân cô. Lục Quỳnh Cửu lặng lẽ để miếng thịt bò đó ở một bên, đến khi ăn hết chén cơm cô cũng không hề đụng vào nó.
“Không được lãng phí đồ ăn.” Ôn Nam Tinh nói.
Lục Quỳnh Cửu “hừ” một tiếng: “Anh không gắp cho em thì em sẽ không lãng phí, dù sao em cũng không ăn đâu.” Cô cố ý thế đấy, cô không ăn thì làm sao, anh làm gì được cô?
Thế là cô nhìn thấy anh cầm đũa lên lần nữa, làm gì vậy nhỉ? Chẳng lẽ anh định dùng đũa đánh cô à?
Đang nghĩ như thế, cô lại thấy anh gắp miếng thịt bò dư lại trong chén của mình đi và ăn luôn.
Lục Quỳnh Cửu: “…”
__
Lời tác giả:
Sẽ không làm lành đơn giản vậy đâu, phần theo đuổi vợ vẫn chưa viết xong, đừng nóng nảy
