Lúc Ôn Nam Tinh tắm rửa xong đi ra, Lục Quỳnh Cửu ngồi trên ghế sofa vừa đắp mặt nạ vừa lật tạp chí của phòng làm việc cô. Váy ngủ rủ xuống để lộ đôi chân dài trắng nõn đan chéo nhau gác trên băng ghế để trước sofa. Thấy anh đi ra, đôi mắt cô sáng lên, để tạp chí xuống rồi mang dép đi đến với anh.
“Tắm xong rồi hả?” Vì đang đắp mặt nạ nên giọng hơi ồm.
Ôn Nam Tinh đưa tay ôm eo cô, đáp tiếng “ừ”.
Khi anh cúi đầu xuống, nước trên mái tóc còn ướt nhỏ giọt xuống xương vai cô. Lục Quỳnh Cửu bèn lấy khăn, mặc anh ôm mình và bắt đầu lau khô tóc cho anh. Tóc Ôn Nam Tinh ngắn nên chẳng mấy chốc đã khô hẳn.
Cô tính toán thời gian, mặt nạ trên mặt cũng đắp xong rồi nên lột mặt nạ xuống: “Em đi rửa mặt.”
Ôn Nam Tinh kéo cánh tay mảnh khảnh của cô lại: “Anh đi với em.”
“Vậy thì anh thả em ra trước đã.”
Ôn Nam Tinh cong môi, hơi khom người xuống bế bổng cô lên: “Anh bế em vào.”
Lục Quỳnh Cửu ôm cổ anh: “Chỉ có mấy bước thôi mà.”
“Anh thích.”
“Được được được, anh thích là được rồi, dù sao người bớt việc cũng là em.”
Ôn Nam Tinh bế Lục Quỳnh Cửu vào nhà tắm rồi mới để cô xuống. Cô mở vòi nước nóng chuẩn bị rửa mặt, anh đứng phía sau gom gọn tóc lại giúp cô. Sau khi rửa đi lớp chất dưỡng dính dính sền sệt trên mặt, cảm giác nhẹ nhàng thoải mái hơn hẳn.
“Lấy cho em miếng khăn giấy đi.” Lục Quỳnh Cửu chìa tay về phía anh.
Ôn Nam Tinh lấy một tờ khăn mặt dùng một lần và mở vòi làm ướt khăn, sau đó kéo cô đến chỗ mình: “Nhắm mắt lại.”
Lục Quỳnh Cửu nghe lời nhắm mắt lại để anh lau nước đọng trên mặt giúp mình.
Làn da của cô vô cùng đẹp, là kiểu da trắng nõn mà người phụ nữ nào cũng cực kỳ hâm mộ. Dù không trang điểm nhưng da mặt cô vẫn trơn nhẵn trắng trẻo như thể bóp ra nước được vậy, khuôn mặt lại thanh tú xinh đẹp, sống mũi cao, môi hồng hào mềm mại. Dáng vẻ nhắm mắt ngửa đầu lúc này trông ngoan ngoãn chết đi được.
Yết hầu của anh vô thức chuyển động, đôi con ngươi màu hổ phách dần trở nên sâu thẳm.
Lục Quỳnh Cửu như có thần giao cách cảm, chợt mở mắt ra theo bản năng. Vừa mở mắt cô đã thấy được ngọn lửa quen thuộc đang bốc cháy trong đôi mắt sâu của anh. Hai người chẳng nói năng gì, môi Ôn Nam Tinh cứ thế ép đến.
Vì cô mới rửa mặt xong nên đôi môi mềm mại có hơi lành lạnh. Đầu lưỡi anh làm ướt và truyền hơi ấm vào cánh môi lạnh băng của cô từng chút một. Lục Quỳnh Cửu khó chống đỡ được trước nụ hôn kiểu này của anh nhất, lưng cô hơi tê tê, cuối cùng hé môi để anh tiến vào.
Sau một phen quấn quýt, hai người mới tách nhau ra.
“Về Mãn Thành gặp ông ngoại với anh nhé?” Giọng anh khản đặc.
Lục Quỳnh Cửu mới bị hôn choáng cả đầu, bây giờ bất thình lình nghe anh đề nghị thì đầu óc lập tức muốn nổ tung, vẻ mặt ngơ ngác: “Cái… Cái gì?”
Ôn Nam Tinh nói lại lần nữa: “Về Mãn Thành với anh đi.”
Lục Quỳnh Cửu vô thức nuốt nước bọt: “Khi nào ạ?”
“1 tháng 5 được không?”
Ngày 1 tháng 5 á? Vậy là tuần tới sao? Bây giờ chỉ còn mấy ngày nữa thôi…
“Em… Em hơi căng thẳng.”
“Căng thẳng cái gì?”
“… Em sợ người nhà anh không thích em.”
“Sẽ không đâu, ông ngoại rất thích em.”
“Nhưng ông đã gặp em bao giờ đâu.”
“Gặp rồi.”
Lục Quỳnh Cửu: “???”
“Lúc nào đó? Sao em không biết?”
“Đã thấy hình rồi, hình nền điện thoại anh.”
Khi này Lục Quỳnh Cửu mới nhớ đến hình nền điện thoại mà cô đã cài đặt cho anh, chính là tấm cô chụp vào hôm sinh nhật. Vì vậy cô nhìn qua Ôn Nam Tinh như để chứng thực.
Ôn Nam Tinh gật đầu với cô: “Là tấm đó.” Nói xong, anh cúi đầu cọ chóp mũi lên chóp mũi cô: “Có được không em?”
Lục Quỳnh Cửu thấy hơi nhột nhưng lại không nỡ tránh đi. Trong giọng anh còn xen lẫn đôi chút nũng nịu, tức khắc đã cướp lấy mạng chó của cô. Cmn, anh như vậy là phạm quy đấy nhá! Môi cô đóng mở vài lần, cuối cùng nghe theo con tim đồng ý: “… Được.”
Đôi mắt Ôn Nam Tinh lập tức mở to: “Thật à? Em đồng ý sao?”
Lục Quỳnh Cửu đến gần anh, đưa tay ôm eo anh, áp má lên ngực anh: “Đúng vậy, em đồng ý, em muốn về Mãn Thành với anh.”
…
Thế là kế hoạch trở về Mãn Thành với Ôn Nam Tinh đã được đưa vào lịch trình. Chuyến bay của hai người cất cánh vào buổi chiều, hành lý đã soạn xong từ một ngày trước. Sau khi xuống máy bay, trong đám đông có người gọi tên Ôn Nam Tinh, họ nhìn sang thì thấy một người đàn ông trung niên.
Ôn Nam Tinh nói: “Đây là chú Trương, thư ký của cậu anh.”
Chú Trương đưa họ thẳng về nhà họ Chúc.
Khi xe lái vào sân, còn chưa bước xuống Lục Quỳnh Cửu đã thấy mấy người đang đứng ở cửa nhà. Một ông lão nhìn qua rất khí thế và một đôi vợ chồng trung niên, nếu như đoán không nhầm thì đó là ông ngoại và cậu mợ của Ôn Nam Tinh. Bấy giờ Lục Quỳnh Cửu mới bất giác cảm thấy luống cuống, anh nhận ra điều đó bèn đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, dịu giọng an ủi: “Không sao, đừng căng thẳng.”
Lục Quỳnh Cửu thở ra một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh nhất: “Em không căng thẳng, không căng thẳng.”
Chú Trương ngồi ở ghế lái phía trước nghe cô tự an ủi bản thân như vậy thì cười khẽ.
Sau khi xe dừng hẳn, Ôn Nam Tinh ngồi bên ngoài mở cửa xuống xe trước, rồi đặt tay trên vành xe và dặn dò cô: “Cẩn thận đừng để đụng đầu.”
Khuôn mặt Lục Quỳnh Cửu đỏ bừng, mặc dù bình thường anh vẫn hay dặn dò cô như vậy nhưng bây giờ đang ở trước mặt người lớn cơ mà. Hơn nữa lần này còn là xe của người lớn nên chân cô hơi mềm nhũn, song chuyện gì đến cũng đến, cô có thể lùi bước được nữa sao? Vì vậy cô bình thản và thoải mái bước xuống xe, quả nhiên ba người đứng ở phía trước cũng nhìn về phía họ.
Khi cô lại cảm thấy chân mình nhũn ra thì bỗng có một bàn tay đặt lên lưng mình, Lục Quỳnh Cửu quay đầu nhìn Ôn Nam Tinh.
Anh đưa cô đi đến trước mặt ba người lớn trong nhà.
“Ông ngoại, cậu mợ.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức gọi theo: “Ông ngoại, cậu mợ.”
Họ thoáng chốc vui vẻ ra mặt, bản thân mợ cũng là phụ nữ nên không quan tâm gì nhiều, vội cầm tay Lục Quỳnh Cửu hỏi: “Cháu là Tiểu Cửu đó sao?”
Lục Quỳnh Cửu hơi kinh ngạc trước sự nhiệt tình của mợ bởi trong ấn tượng của cô, những bà chủ nhà giàu thường sẽ không hiền hậu như vậy mà hay ra oai lên mặt. Hiển nhiên sự nhiệt tình của bà đã giúp cô thả lỏng hơn phần nào, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay bà đáp: “Vâng ạ, mợ.”
“Trước giờ chỉ nghe nói, cuối cùng lần này cũng được gặp người thật rồi. Trong hình đã xinh đẹp rồi, không nghĩ ngoài đời còn xinh đẹp hơn.”
Lục Quỳnh Cửu cong khóe môi: “Cảm, cảm ơn mợ.”
“Được rồi, mọi người đừng đứng ở ngoài này nữa, vào nhà trước đi. Đồ ăn đã nấu xong rồi, chỉ chờ hai đứa về thôi đó.” Chúc Thừa Lâm nói, sau đó đỡ ông cụ Chúc bên cạnh mình.
Khi mọi người cùng ngồi vào bàn ăn, Lục Quỳnh Cửu liền ngồi bên cạnh Ôn Nam Tinh.
Ông cụ Chúc ngồi ở đầu bàn, vốn dĩ khi nãy ông còn lo sẽ dọa cháu dâu tương lai mình sợ, bây giờ thấy cô đã bớt căng thẳng mới cất giọng nhẹ nhàng bảo: “Tiểu Cửu à, cứ xem như đang ở nhà mình, ăn nhiều chút nhé cháu.”
Lục Quỳnh Cửu lập tức trả lời: “Vâng ạ, cảm ơn ông ngoại.”
“Đừng khách sáo, khách sáo với ông ngoại làm gì?” Ông cụ Chúc thật sự rất thích Lục Quỳnh Cửu. Trước đây ông không có bất cứ hy vọng gì vào việc kết hôn thằng cháu ngoại của mình, ai ngờ cuối cùng quanh co khúc khuỷu, vừa đến Tấn Thành một chuyến đã rước được cháu dâu về. Sao ông có thể không vui mừng cho được. Nhìn lại cô bé Lục Quỳnh Cửu này, xinh đẹp phóng khoáng, trông là biết ngay là một đứa trẻ được giáo dục đàng hoàng. Nghe nói cô là con gái nhà họ Lục ở Tấn Thành, nhìn thế nào cũng hài lòng vô cùng.
Vì đây là ngày đầu tiên cô đến nhà chơi, họ sợ quá nhiệt tình sẽ khiến cô không quen, thành thử sau khi ăn cơm xong, ông cụ Chúc bảo Ôn Nam Tinh đưa Lục Quỳnh Cửu đi đây đi đó thăm quan đôi chút. Anh cũng đồng ý.
Nhiệt độ ở Mãn Thành vào mùa xuân hơi cao hơn ở Tấn Thành một chút, vậy nên gió đêm ôn hòa hơn nhiều, không quá lạnh. Trong vườn hoa trồng rất nhiều loài cây xanh quanh năm và một số loài hoa không biết tên. Mỗi khi có cơn gió nhẹ thổi qua, trong không khí thoang thoảng mùi hoa thơm.
Thật ra Lục Quỳnh Cửu không giỏi ở chung với người lớn lắm, vì vậy khi ở một mình với Ôn Nam Tinh, cô mới hoàn toàn quay về trạng thái của bản thân.
Ôn Nam Tinh nắm bàn tay mảnh khảnh của cô: “Ông ngoại với cậu mợ rất thích em.”
Lục Quỳnh Cửu có thể cảm nhận được điều đó, vừa nãy trong lúc ăn cơm, cô đã cảm giác được sự tử tế mà họ dành cho mình. Đây là thứ mà trước giờ Lục Quỳnh Cửu chưa từng được trải nghiệm, mặc dù cô còn đủ cả ba lẫn mẹ nhưng rất hiếm khi cả gia đình cô cùng ăn cơm với nhau. Dù có ăn chung thì cũng sẽ không nói chuyện tán gẫu thoải mái như vậy.
“Em cũng rất thích họ.” Cô thành tâm nói.
Ôn Nam Tinh dừng bước, Lục Quỳnh Cửu cũng dừng theo. Hai người đối mặt nhau, anh nhìn đôi mắt đen láy sáng ngời của cô rồi bất thình lình vươn tay ôm chặt cô vào lòng. Cô cũng vòng hai tay qua vai anh: “Sao vậy anh?”
“Không sao.” Anh trả lời.
Hai người ôm nhau một hồi, anh mới buông cô ra: “Anh đưa em đi dạo lát nữa nhé?”
“Được.”
Lục Quỳnh Cửu rất thích được Ôn Nam Tinh dắt tay đi như vậy, dù hai người chẳng nói gì nhưng chỉ cần tản bước thế thôi cũng khiến cô cảm thấy hạnh phúc vô bờ.
“Hình như trời sắp mưa rồi.” Lục Quỳnh Cửu cảm giác có nước mưa rơi xuống mặt mình.
Ôn Nam Tinh cũng thấy vậy: “Chúng ta về thôi.”
“Được.” Cô gật đầu.
Lục Quỳnh Cửu tưởng mợ sẽ chuẩn bị phòng dành cho khách cho mình nhưng không ngờ vali của cô lại được để ngay ngắn trong phòng ngủ của Ôn Nam Tinh. Cô nhìn cô, bảo: “Em, tối nay chúng ta…”
“Có vấn đề gì à?”
Lục Quỳnh Cửu: “…” Hình như không tốt lắm.
Ôn Nam Tinh thấy vẻ thẹn thùng trên mặt cô, kìm lòng chẳng đặng nắm tay cô và dịu dàng hôn vào lòng bàn tay cô mấy cái liên tiếp. Trong giọng anh mang ý dụ dỗ: “Chẳng lẽ em không muốn vào tham quan phòng anh sao?”
Phòng của Ôn Nam Tinh sao? Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu nhìn thử, chỉ thấy được một góc trong phòng anh. Dường như giữa các cặp đôi thường có sự tò mò rất lớn về phòng ngủ mà đối phương đã ở từ nhỏ. Hơn nữa anh cũng đã thấy phòng cô rồi, nên là cô cũng muốn xem thử.
