Ôn Nam Tinh nhận được cuộc gọi từ Trần Chu Hoa.
Anh hỏi: “Khoảng thời gian này anh đã đi đâu?”
Trần Chu Hoa ở đầu bên kia nghe giọng có vẻ tâm trạng rất tốt: “Cũng không đi đâu, chỉ là mấy năm nay vất vả rồi nên lên kế hoạch để bản thân đi du lịch thôi.”
“Du lịch thì du lịch, tại sao lại phải tắt điện thoại?”
“Muốn thả lỏng tinh thần, không muốn bị người khác làm phiền không được à?”
Ôn Nam Tinh: “Tùy anh.”
Trần Chu Hoa cười một tiếng, hỏi: “Có phải cậu lo lắng cho anh không?”
Ôn Nam Tinh cụp mắt: “Anh cảm thấy có khả năng không?”
“Anh cảm thấy…” Anh ấy dừng lại: “Rất có khả năng đấy.” Giọng điệu rất chắc nịch.
Ấn đường Ôn Nam Tinh nhăn lại, bèn hỏi: “Khi nào về?”
“Bây giờ mới tới Thái, chí ít cũng phải chơi khoảng nửa tháng đấy.”
Ôn Nam Tinh đáp tiếng “ừ”: “Biết rồi, chờ anh về rồi chúng ta gặp nhau.”
Trần Chu Hoa giả vờ bày ra vẻ được yêu quý mà hoảng sợ: “Cậu chủ động hẹn gặp anh á?”
Ôn Nam Tinh: “…”
Đúng lúc này ông cụ Chúc nhìn qua, Ôn Nam Tinh nói: “Được rồi, không nói nữa, anh cứ việc chơi đi, trở về rồi liên lạc, cúp đây.”
Trần Chu Hoa cười cười mắng một câu “Đồ bạc bẽo” rồi bị cúp điện thoại. Đầu bên kia phát ra tiếng “tút tút —-“, anh ấy cười, rì rầm: “Thằng nhóc thối không có lương tâm.”
Ôn Nam Tinh cất điện thoại, đi đến chỗ ông cụ Chúc: “Ông ngoại.”
“Chuyện làm ăn à?” Ông cụ hỏi rõ.
Ôn Nam Tinh suy tư giây lát, cuối cùng vẫn nói với ông: “Không phải ạ, Trần Chu Hoa gọi cho cháu.”
Dĩ nhiên ông cụ Chúc biết Trần Chu Hoa, anh ấy là người anh trai Nam Tinh từng dựa dẫm nhất. Lúc mới đến nhà ngoại, ban đêm khi ngủ ngoài mẹ ra thì Trần Chu Hoa là cái tên anh gọi nhiều nhất. Mới đầu lúc ông bảo Thừa Lâm đi đón Nam Tinh, ông đã cho Trần Chu Hoa cơ hội lựa chọn nhưng anh ấy đã lựa chọn ở lại nhà họ Ôn. Nhưng con người ai cũng có những sự lựa chọn riêng, họ không cách nào ép buộc được. Về chuyện của Ôn thị thì khoảng thời gian trước ông cũng có nghe chuyện Trần Chu Hoa đã từ chức rời khỏi Nhuận Phương.
“Bây giờ cậu ta thế nào?” Ông hỏi.
“Thoải mái lắm, đi Thái du lịch.”
Ông cụ Chúc cười cười: “Vậy cũng tốt đó.”
Ôn Nam Tinh đỡ ông về, hai người không ai nhắc đến chủ đề này nữa.
Ông nói: “Đúng rồi, các cháu đã đặt vé máy bay về Tấn Thành xong chưa?”
“Đặt rồi ạ, chiều mai bay.” Vừa khéo ngày mai cũng là ngày nghỉ cuối cùng của dịp lễ 1-5.
“Vậy thì tốt, buổi trưa chúng ta ăn một bữa cơm với nhau.”
…
Vì hôm nay hai người phải về Tấn Thành nên Tần Lệ đã xin nghỉ làm, buổi sáng Chúc Thừa Lâm có một số dự án ở công ty cần xử lý nên bảo buổi trưa sẽ tranh thủ thời gian về ăn cơm. Tất cả những điều đó đã thể hiện rằng người nhà họ Chúc vô cùng xem trọng Lục Quỳnh Cửu, cô có thể cảm nhận được rõ ràng.
Khi trông thấy chiếc vòng ngọc đeo ở cổ tay Lục Quỳnh Cửu, Tần Lệ sửng sốt vài giây, sau đó khen ngợi: “Tiểu Cửu đeo xinh ghê này.”
Lục Quỳnh Cửu đưa tay v**t v* chiếc vòng ngọc hơi lành lạnh. Chiếc vòng này quá đỗi quý giá, cô vốn không định đeo nhưng Ôn Nam Tinh không cho cô cởi ra. Cô hết cách nên đành đeo nó trong tay, sau khi đeo thì cẩn thận hơn nhiều.
Lúc ăn cơm, ông cụ Chúc cũng thấy nó. Đôi mắt già nua đỏ lên giây lát, rồi ông mỉm cười, mắt ánh nước
Ăn cơm xong, Ôn Nam Tinh đưa Lục Quỳnh Cửu lên phòng mình thu dọn hành lý.
Ông cụ Chúc nói: “Nếu Huệ Chất của chúng ta vẫn còn ở đây thì con bé chắc chắn sẽ rất thích cô bé Tiểu Cửu này.”
Chúc Thừa Lâm vỗ vỗ mu bàn tay ba mình, an ủi: “Chắc chắn rồi ạ.”
“Thừa Lâm, ba rất nhớ em gái con.”
Hốc mắt Chúc Thừa Lâm cũng đỏ hoe, sao ông không nhớ được chứ. Ông chỉ có một cô em gái, tính cách dịu dàng, thấu tình đạt lý, nhưng chưa kịp nhìn con trai mình trưởng thành đã không còn trên cõi đời này nữa. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi mà ông và ba mình, một người mất mẹ mất em gái, một người mất vợ mất con gái, đáng thương nhất vẫn là đứa cháu ngoại duy nhất này, mất cả mẹ lẫn ba. Sở dĩ nói là mất ba vì trong lòng Chúc Thừa Lâm, Ôn Giang Quốc đã là một người không còn tồn tại.
Ông cụ Chúc muốn tự mình đưa hai người đến sân bay nhưng nghĩ đến điều kiện sức khỏe của ông, họ vẫn khéo léo từ chối.
“Tiểu Cửu, nếu có thời gian rảnh rỗi thì thường xuyên về chơi nhé.”
Lục Quỳnh Cửu gật đầu: “Vâng, chắc chắn ạ.”
“Phải chăm sóc bản thân tốt nhé.”
Hai người về đến Tấn Thành thì trời đã tối. Xe họ đang đậu ở sân bay nên sau khi lấy hành lý xong, hai người đi thẳng xuống hầm đậu xe của sân bay.
Dòng xe cộ ngoài cửa sổ chạy qua không ngừng, biển người đông như mắc cửi, ánh đèn neon sáng ngời.
Lục Quỳnh Cửu ngồi ở ghế phụ lái, quay đầu nhìn đường nét góc nghiêng tuyệt đẹp của Ôn Nam Tinh và bảo: “Em đói quá, bọn mình không về nhà ăn cơm, ăn ở ngoài được không anh?” Về nhà rồi phải dọn dẹp, rồi rửa đồ ăn nấu cơm các thứ, cô chờ không nổi, cũng không nỡ để anh phải nấu cơm tối cho mình sau chuyến bay dài như thế.
Ôn Nam Tinh dịu dàng nhìn cô: “Được.”
Hai người để hành lý trên xe, tìm một quán ăn giải quyết bữa tối.
Ăn thì không được bao nhiêu mà trái lại uống rất nhiều thức uống có đá. Sau quãng đường dài, đầu óc đau nhức choáng váng nên muốn uống chút đồ lạnh.
Sau khi ăn tối xong và về nhà, Lục Quỳnh Cửu vô cùng cẩn thận xâu chìa khóa căn hộ ở Mãn Thành mà Ôn Nam Tinh đưa cho mình và chìa khóa của căn hộ hiện tại chung một chỗ, sau đó cất trong ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm. Ôn Nam Tinh vừa bước vào đã thấy cô ngồi xổm ở đó cất chìa khóa, bèn tiến đến.
Lục Quỳnh Cửu nghiêng đầu nhìn anh: “Đèn dưới nhà tắt hết rồi hả anh?”
Ôn Nam Tinh cũng hơi ngồi xổm xuống, ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên bờ vai mỏng manh của cô: “Tắt hết rồi.”
Lục Quỳnh Cửu đóng ngăn kéo lại, quay đầu tựa vào anh: “Mệt quá, bế em đi ngủ.”
Ôn Nam Tinh cười cười: “Được.” Sau đó bế cô đi tới giường.
Sau khi tắt đèn, Lục Quỳnh Cừu vùi đầu vào lòng anh, hôn cằm anh một cái: “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
…
Ngày Trần Chu Hoa trở lại đã gọi cho Ôn Nam Tinh một cuộc. Sau đó hai người hẹn gặp nhau tại một quán cà phê. Đi du lịch ở bên ngoài hơn một tháng trời, anh ấy chẳng thay đổi gì, nếu nhất định phải nói thì chắc là đen đi kha khá.
“Lần trước cậu bảo chờ anh về, muốn nói gì với anh?” Trần Chu Hoa hỏi, thuận tiện bưng ly lên uống một ngụm.
“Anh từ chức ở Nhuận Phương?”
“Đúng vậy, nếu không sao anh có thể đi du lịch thoải mái như vậy?”
“Tại sao?”
“Tại sao cái gì?”
“Đang yên đang lành tại sao lại từ chức?”
“Cũng không có lý do gì, chỉ là hơi mệt mỏi.”
Ôn Nam Tinh nhíu mày, hiển nhiên không quá tin lời anh ấy nói.
“Cậu đừng nhìn anh như vậy, anh nói thật cả đấy. Dù sao anh cũng đã làm trâu làm ngựa cho Ôn thị nhiều năm nay trời rồi, thân thể đâu phải bằng sắt, tất nhiên phải biết mệt chứ.”
Ôn Nam Tinh nhìn anh: “Sau đó thì sao? Sau này anh tính thế nào?”
Trần Chu Hoa lười biếng dựa lưng ra sau: “Ừm… Vẫn chưa nghĩ ra nhưng nghĩ nhiều như vậy làm gì, bây giờ anh chỉ muốn thả lỏng rồi, không muốn nghĩ nhiều về chuyện làm ăn. Hơn nữa trước mắt anh cũng không thiếu tiền.”
“Anh có muốn…”
“Không muốn.”
Ôn Nam Tinh cau mày: “Tôi vẫn chưa nói hết.”
“Tuy cậu chưa nói hết nhưng anh vẫn biết cậu muốn nói gì.”
Ôn Nam Tinh: “…”
Trần Chu Hoa ngồi thẳng người lại: “Nam Tinh, thật ra cậu vẫn giống như trước, chẳng thay đổi gì. Vẫn mềm lòng, như vậy không tốt chút nào.”
“Không phải với ai tôi cũng như vậy.”
Trần Chu Hoa cười cười, nắm được trọng điểm: “Vậy đối với cậu anh là một người đặc biệt hả?”
Ôn Nam Tinh há miệng.
“Được rồi, hôm nay anh gặp cậu là vì muốn nói với cậu, anh tự từ chức khỏi Ôn thị, không liên quan gì đến cậu hết. Thật sự là anh tự từ chức, anh cũng không nói dối cậu. Cuộc sống như sợi dây đàn căng chặt từ trước đến giờ quá mệt mỏi.”
Ôn Nam Tinh không nói gì, trùng hợp lúc nào chuông điện thoại của Trần Chu Hoa chợt vang lên.
“Anh nghe điện thoại cái.”
Trần Chu Hoa đứng dậy, đi đến bên cạnh cửa sổ nghe điện thoại.
Ôn Nam Tinh cũng không biết người nói chuyện điện thoại với anh ấy ở đầu bên kia là ai nhưng nghe giọng Trần Chu Hoa có hơi gấp gáp. Đến khi anh ấy cúp máy và quay lại thì trên mặt mang theo vẻ căng thẳng và đôi chút áy náy: “Nam Tinh, bây giờ anh có việc gấp, hôm nay đến đây thôi, lần sau có cơ hội chúng ta lại gặp.”
Anh hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Vẻ mặt Trần Chu Hoa do dự, môi đóng mở vài lần, cuối cùng vẫn đáp: “Không có gì.”
Ôn Nam Tinh nhận ra anh ấy không muốn nói cho mình biết nên cũng không cưỡng cầu nhiều. Vì vậy anh nói tạm biệt với Trần Chu Hoa, nhìn anh ấy ra khỏi quán cà phê, nhanh chóng lên xe của mình rồi nhanh chóng lái vào dòng xe cộ trên đường.
Bấy giờ điện thoại đang để trên bàn của anh cũng đổ chuông, Lục Quỳnh Cửu gọi đến.
“Alo? Anh chưa tan làm nữa hả? Phải tăng ca sao?”
Theo lý mà nói thì giờ này chắc hẳn anh đã về đến rồi.
Ôn Nam Tinh dịu dàng trả lời: “Tan làm rồi, không có tăng ca.”
Lục Quỳnh Cửu lật người nằm ngửa trên ghế sofa: “Vậy sao anh còn chưa về đến nhà nữa?”
“Đi uống cà phê với Trần Chu Hoa, anh sẽ về ngay.”
“Sếp Trần đi du lịch về rồi sao?”
“Ừ.”
Lúc sắp cúp máy, Lục Quỳnh Cửu gọi anh: “Vậy lúc anh về có thể đi đến tiệm bánh ngọt mua cho em một hộp tart trứng được không? Em chỉ ăn hai cái, cơm tối sẽ ăn đầy đủ.”
Trong đôi mắt Ôn Nam Tinh chan chứa ý cười: “Được, mua cho em hai hộp luôn có được không?”
Lục Quỳnh Cửu vui vẻ vô cùng: “Được! Yêu anh lắm!”
Ôn Nam Tinh lắc đầu đầy cưng chiều, sau đó cất điện thoại và đi ra ngoài.
Lát sau, anh xách hai hộp bánh tart trứng đi ra khỏi tiệm bánh ngọt rồi ngồi lên xe.
Đến ngã tư đường, đèn đỏ nhảy từng giây từng giây. Ôn Nam Tinh đậu xe ở làn trong, điện thoại để phía trước chợt sáng lên thông báo tin nhắn Lục Quỳnh Cửu gửi: [Anh sắp về chưa? Sắp về chưa? Bé yêu của anh sắp chết đói rồi nè.]
Ôn Nam Tinh bật cười, ngẩng đầu nhìn đèn đỏ chỉ còn vài chục giây nữa là chuyển xanh rồi chuẩn bị hồi âm cô. Nhưng chưa kịp cầm lấy điện thoại thì ở phía trước phát ra một tràng âm thanh chói tai của bánh xe ma sát với mặt đất, giữa tiếng ầm ầm, còi xe cảnh sát vang lên inh ỏi, một trận huyên náo hỗn loạn. Ôn Nam Tinh quay đầu nhìn sang theo bản năng.
“Ầm!” Một tiếng vang dội lớn thật lớn.
Ngọn lửa đỏ rực nóng phỏng người chớp mắt nhuốm đỏ tầm mắt của những người có mặt tại đó. Trong những âm thanh xào xáo còn xen lẫn những tiếng khóc thút thít và hét ầm ĩ không mấy rõ ràng.
__
Lời tác giả:
Quỷ thần ơi! Thầy Ôn gặp chuyện rồi
