Trăm Giấc Mơ Về Em - Tống Cửu Cận

Chương 94: Ngoại truyện 4



Có lẽ được anh đấm bóp quá thoải mái nên trong lúc anh tắm, cô nằm sấp trên giường chờ thì có hơi mệt mỏi. Sáng hôm nay cô phải dậy sớm để trang điểm làm tóc nên lúc này mí mắt có phần trĩu xuống, mãi đến khi nhịp thở nặng dần, cô mới tỉnh táo lại. Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đang ở ngay trước mắt, anh nhắm hờ mắt, lông mi vừa dài vừa cong. Khi cảm nhận được sự đáp lại nhẹ nhàng của đầu lưỡi cô, Ôn Nam Tinh mở hai mắt ra.

“Tỉnh rồi à?” Âm thanh ậm ờ không rõ ràng.

Lục Quỳnh Cửu ôm cổ anh: “Anh ra lúc nào vậy?”

“Mấy phút trước.” Sau đó lại hỏi với giọng khàn: “Vừa nãy xoa bóp có thoải mái không?”

Lục Quỳnh Cửu gật đầu, cũng vì quá thoải mái nên cô mới mệt và buồn ngủ như vậy.

Đôi môi ấm áp của anh lưu luyến di chuyển lên sóng mũi cao thẳng của cô: “Vậy lát nữa thoải mái hơn có được không?”

Lục Quỳnh Cửu: “…” Cô biết ngay, khi nãy ở phòng tắm anh cố gắng không đụng vào cô là vì thời khắc này. Nhưng hôm nay là đêm tân hôn của họ, cả đời chỉ có một lần nên cô cũng muốn cho anh một đêm khó quên, thế là cô chủ động hôn môi anh: “Xem ai làm ai thoải mái hơn.”

Ôn Nam Tinh nhướn mày, ánh mắt sáng rực tràn ngập vẻ mong chờ.

Da đầu anh tê rần vì bị k*ch th*ch, dưới bàn tay là mái tóc mềm mại của cô.

Chẳng biết qua bao lâu, Lục Quỳnh Cửu mới chậm rãi ngẩng đầu lên, ngửa mặt nhìn Ôn Nam Tinh. Giọng cô khàn đặc, hỏi: “Thoải mái không anh?”

Ôn Nam Tinh thoải mái không nói nên lời, đầu óc trống rỗng. Anh cúi xuống nhìn đôi môi sưng đỏ của cô, ánh mặt dần trở nên sâu thẳm, một ngọn lửa nóng hừng hực chợt bùng lên, bàn tay anh hơi dùng sức, vị trí của hai người chớp mắt đảo lộn.

Những cánh hoa hồng rải trên giường đã sớm bị trận mây mưa của hai người đẩy rơi không ít, một số còn dư lại bị cuốn theo một cách kịch liệt. Trong hơi thở thoang thoảng hương hoa hồng, mãi đến khi sắc trời dần sáng lên, phòng ngủ ầm ĩ cả buổi tối mới dần tĩnh lặng lại.

Hai người thật sự quá mệt mỏi, vô cùng thỏa mãn tận hứng mà trước đây chưa từng có, thành thử không còn đủ sức để tắm rửa lại, cứ vậy ôm nhau ngủ trong hơi thở của đối phương.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận buổi chiều, nắng chiều đáp lên hai người đang ôm nhau ngủ trên giường. Ôn Nam Tinh thức dậy trước Lục Quỳnh Cửu, người trong lòng vẫn còn ngủ say, mái tóc dài mềm mại buông xõa tùy ý sau gáy cô. Hai má trắng nõn, da thịt lộ rõ dấu hôn, có thể thấy được sự điên cuồng của hai người tối qua.

Trong chăn còn vương hơi thở ướt át của đêm qua, Ôn Nam Tinh hôn lên trán người trong lòng, sau đó mới nhẹ nhàng vén chăn xuống giường rồi đi vào phòng tắm tắm rửa đơn giản, xong xuôi lại khẽ khàng mở cửa đi ra ngoài.

Lục Quỳnh Cửu duỗi người, vô thức muốn rúc vào lòng Ôn Nam Tinh nhưng bị hụt. Cô hơi sửng sốt vài giây, bấy giờ tinh thần mới dần tỉnh táo lại. Cô mở mắt ra, ánh nắng ngoài cửa sổ chói chang, trong phòng ngủ lại chỉ có một mình cô. Lục Quỳnh Cửu gọi một tiếng: “Ôn Nam Tinh?” Nhưng lại nhận ra giọng mình khàn khàn, cổ họng hơi đau. Ký ức dần quay về, nghĩ đến lý do vì sao giọng mình trở nên như vậy thì hai má đỏ bừng.

Hai chân bủn rủn không chút sức lực, chẳng biết Ôn Nam Tinh đã đi đâu mất rồi? Cô vùi đầu vào gối, mơ màng buồn ngủ. Khi tinh thần đang mông lung, cô thoáng nghe thấy tiếng mở cửa nhưng vì quá mệt nên không muốn ngẩng đầu, không muốn mở mắt. Mãi đến khi có cảm giác được bế bổng lên, cô lầm bầm nói: “Làm gì đó…”

Ôn Nam Tinh cúi đầu nhìn cô: “Dậy rồi à?”

“… Ừ, anh đi đâu vậy?” Cô hỏi.

“Đến siêu thị một chuyến.”

“À.” Lục Quỳnh Cửu nhắm mắt, yếu ớt tựa lên vai anh.

“Đi tắm, sau đó xuống ăn cơm.”

“… Ừ.”

Ôn Nam Tinh xả nước nóng, Lục Quỳnh Cửu hỏi: “Anh nấu cơm xong chưa?”

“Đang chờ hầm canh.”

“Thế anh mau xuống làm tiếp đi, em tự tắm.”

Ôn Nam Tinh hôn cô: “Vậy anh chờ em dưới lầu.”

“Ừ.”

Cô ngâm mình trong nước nóng, cơn đau nhức của cơ thể được xoa dịu.

Ôn Nam Tinh vừa múc canh gà ra thì nghe thấy tiếng bước chân ở cầu thang, ra ngoài mới thấy Lục Quỳnh Cửu đang đi xuống. Váy ngủ bằng bông dài tới mắt cá chân, tóc khô một nửa, trên cổ vẫn còn dấu vết anh để lại tối qua.

Lúc mới tắm xong Lục Quỳnh Cửu cũng chú ý đến, thấy anh bèn chỉ vào cổ mình nói: “Anh xem chuyện tốt anh làm đi?” Chẳng biết lúc nào mới nhạt bớt, hơn nữa bây giờ còn là mùa hè.

Ôn Nam Tinh nhìn cô, yết hầu nơi cổ chuyển động, tầm mắt thuận thế nhìn xuống.

Lục Quỳnh Cửu đưa tay che ngực theo bản năng: “Nhìn cái gì?”

Ôn Nam Tinh cười cười: “Đến đây.”

Lục Quỳnh Cửu trề môi, cuối cùng vẫn đi đến chỗ anh.

Ôn Nam Tinh đặt canh lên bàn, sau khi cô đến gần liền đưa tay ôm cô rồi kéo nhẹ cổ áo phông của mình ra. Lục Quỳnh Cửu nhìn vào, vô thức chớp mắt mấy lần. Trên vai anh toàn là dấu hôn và vết cào cô để lại… Dường như chỉ nặng chứ không nhẹ hơn cô là bao. Cô ngẩng đầu nhìn anh, nhíu chặt mày.

Ôn Nam Tinh đang chuẩn bị nói chuyện thì bỗng thấy cô cúi đầu, đôi môi ấm nóng hôn nhẹ lên vai anh một cái. Sau đó Lục Quỳnh Cửu ngẩng đầu: “… Em xin lỗi.”

Cõi lòng anh tức khắc mềm nhũn, nâng cằm cô lên và hôn mạnh vào môi cô.

Sau khi kết hôn, hai người ở lại Mãn Thành một tuần rồi mới trở về Tấn Thành. Về Tấn Thành chưa đến mấy ngày lại lên kế hoạch cho chuyến tuần trăng mật xong xuôi, du lịch ở nước ngoài nửa tháng rồi về nước.

Một khoảng thời gian sau khi trở về, khẩu vị của Lục Quỳnh Cửu không quá ổn định, luôn cảm thấy mệt mỏi buồn ngủ trong một thời gian dài. Mặc dù cô không quá hiểu biết những chuyện này nhưng tiềm thức vẫn cảm thấy là lạ. Cô nghĩ chắc là có rồi vì có một lần trong chuyến tuần trăng mật, họ không dùng biện pháp phòng tránh, nhưng cô cũng không dám chắc chắn, bèn gọi Khương Lai Lai đến bệnh viện cùng mình.

Rõ ràng người làm kiểm tra là cô nhưng Khương Lai Lai còn gấp hơn cô nhiều, ai không biết còn tưởng người làm kiểm tra là cô bạn.

Sau khi có kết quả kiểm tra, quả thật đã có thai. Lục Quỳnh Cửu đứng ngây người tại chỗ, tính toán lại thời gian thì đúng là trúng từ lần không chuẩn bị trong chuyến tuần trăng mật đó. Cô không ngờ Ôn Nam Tinh lại chuẩn đến vậy, một lần đã trúng!

“Hai người mới kết hôn được bao lâu đâu.”

“… Ừm.” Cô cũng không nghĩ sẽ đột ngột như vậy.

Khương Lai Lai cảm thấy thần kỳ vô cùng, kìm lòng chẳng đặng đưa tay v**t v* bụng Lục Quỳnh Cửu: “Mày sắp làm mẹ rồi, có vui không?”

Lục Quỳnh Cửu nhìn phần bụng bằng phẳng của mình, không dám tin rằng nơi đó đã bắt đầu nuôi dưỡng một sinh mạng nhỏ. Tuy em bé đến đột ngột, thậm chí họ còn chưa chuẩn bị sẵn sàng nhưng cô rất vui, cô sắp được làm mẹ, Ôn Nam Tinh sắp được làm ba, họ đã có một đứa con của riêng mình!

“Có cần báo tin tức tốt này cho thầy Ôn không?” Bây giờ Khương Lai Lai vẫn gọi Ôn Nam Tinh là thầy Ôn theo thói quen.

Lục Quỳnh Cửu lắc đầu: “Không được, chờ anh ấy về nhà tao sẽ tự nói với anh ấy.”

“Được thôi, nhưng mà tao vui lắm, tao sắp được làm mẹ nuôi.” Khương Lai Lai cũng cực kỳ vui sướng.

“Mày chắc chắn là mẹ nuôi rồi, không chạy thoát được đâu.”

“Không chạy đâu nha.”

Vì Lục Quỳnh Cửu đã có thai nên Khương Lai Lai kiên quyết muốn đích thân đưa cô về nhà. Hai người vốn tự lái xe đến đây, cuối cùng dưới sự kiên định của cô bạn, cô chỉ đành tìm tài xế lái thay lái xe mình về, còn bản thân thì đi chung xe với cô ấy.

Khương Lai Lai chỉ thiếu đưa cả người lên lầu.

“Không đến mức đó thật mà, tao không yếu ớt vậy đâu.”

Khương Lai Lai cười: “Lần đầu tiên tao làm mẹ nuôi mà.”

“Đây cũng là lần đầu tiên tao làm mẹ.”

Hai người nhìn nhau, cùng bật cười.

Hiện tại Lục Quỳnh Cửu và Ôn Nam Tinh không còn ở căn hộ trước đó nữa. Anh mua một căn hộ khác có diện tích lớn hơn và bố cục hệt với căn hộ cũ. Trên tầng là phòng ngủ chính, phòng dành cho em bé và một thư phòng. Tầng dưới là phòng khách, căn hộ đứng tên Lục Quỳnh Cửu.

Bình thường Ôn Nam Tinh về nhà lúc sáu giờ rưỡi, bắt đầu từ sáu giờ, Lục Quỳnh Cửu đã bắt đầu xem điện thoại liên tục. Khi tiếng gõ cửa đầu tiên vang lên, cô lập tức đứng dậy đi đến chỗ huyền quan. Rõ ràng anh có chìa khóa và cũng biết mật khẩu cửa nhưng lúc nào cũng thích gõ cửa, bảo là gõ cửa sẽ có vợ ra mở cửa đón anh. Mặc dù ngoài miệng Lục Quỳnh Cửu chê bai anh nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng.

Sau khi mở cửa, Ôn Nam Tinh liền cất tiếng: “Vợ ơi, anh về rồi, em có nhớ anh không?”

Nếu là mọi ngày thì chắc chắn Lục Quỳnh Cửu sẽ hôn má anh một cái rồi đáp “Nhớ” nhưng hôm nay cô cố ý nghiêm mặt, nghiêm túc nói với anh: “Vào nhà trước đi, em có chuyện cần nói với anh.”

Sắc mặt nghiêm nghị của cô khiến Ôn Nam Tinh hốt hoảng, dè dặt gọi: “… Vợ ơi?”

“Đóng cửa lại.”

Ôn Nam Tinh đóng cửa, thay giày và đi theo cô vào.

Lục Quỳnh Cửu chỉ ghế sofa: “Ngồi đi.”

Ôn Nam Tinh ngoan ngoãn ngồi xuống, ngửa đầu nhìn cô, vẻ mặt hơi căng thẳng và bất đắc dĩ. Anh đâu có làm sai gì, tại sao vợ lại nghiêm túc như vậy.

Nhìn dáng vẻ lúc này của anh, Lục Quỳnh Cửu gắng gượng nhịn cười lại, sau đó đưa phiếu kiểm tra được cô cất trong túi từ nãy đến giờ cho anh: “Tự xem đi.”

Ôn Nam Tinh mở túi tài liệu ra, sau khi xem từng câu từng chữ, anh đứng phắt dậy: “Cái này… Cái này…” Anh nhìn phiếu kiểm tra rồi lại nhìn Lục Quỳnh Cửu, nói năng không mạch lạc.

Cuối cùng Lục Quỳnh Cửu không nhịn được nữa, ánh mắt chan chứa ý cười, cô đưa tay ôm lấy anh: “Ôn Nam Tinh, anh sắp được làm ba rồi.”

“Ba?”

“Ừm.” Lục Quỳnh Cửu cong môi đáp.

Bấy giờ Ôn Nam Tinh đã vui sướng đến độ đầu óc ngẩn ngơ, nhất thời không chú ý đến tiếng đáp lại của Lục Quỳnh Cửu. Anh đưa bàn tay run rẩy đặt lên bụng cô: “Anh sắp làm ba? Anh không nằm mơ đó chứ?”

Lục Quỳnh Cửu cảm thấy bộ dạng anh ngốc không tả nỗi, nhưng ngốc ngốc mà cũng đẹp trai quá xá. Vì vậy cô ngẩng đầu cắn mạnh môi anh.

Một cơn đau nhói ập đến làm Ôn Nam Tinh trợn tròn mắt.

Lục Quỳnh Cửu buồn cười hỏi: “Có còn thấy đây là giấc mơ nữa không?”

Ôn Nam Tinh lắc đầu nguầy nguậy, hốc mắt dần đỏ lên. Anh ôm chặt lấy cô: “Anh sắp làm ba, anh sắp được làm ba.” Câu nói này được anh lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...