Giang Lăng nhìn thấy một tia lạnh lẽo vụt qua rồi biến mất trong mắt Trương Đạc.
Chủ nhân vốn dĩ quá thâm độc và nội liễm, kẻ dưới theo đó cũng trở nên trầm mặc, dù biết người nằm dưới đất đã ngàn cân treo sợi tóc, hắn cũng không dám tự tiện chủ trương. Đã hỏi một lần mà không được đáp lại, hắn liền im lặng. Nhìn mấy bụi tơ từ bông hoa dương chẳng biết từ đâu thổi vào, vội vã đậu lên những thớ thịt lộ ra máu me của người kia, chẳng mấy chốc đã biến thành một chùm mầm máu vặn vẹo.
Một nhân vật vốn như châu như ngọc, giờ lại rơi vào cảnh không bằng chó lợn, hắn nhất thời cũng không nỡ nhìn thẳng.
“Đưa y ra ngoài.” Sau một hồi lâu, cuối cùng cũng đợi được câu nói này. Giang Lăng thở phào một cái, đang định tiến lên xốc người dậy thì nghe thấy từ ngoài cửa vọng vào một tiếng: “Khoan đã.”
Triệu Khiêm ngay sau đó lao thẳng vào trong. Một tay túm lấy Giang Lăng, thở hổn hển nói với Trương Đạc: “Muội muội ngươi tới rồi, hiện giờ đang ở trong doanh trại.”
Nói đoạn, hắn liếc nhìn Sầm Chiếu một cái: “Người này đã nửa sống nửa chết rồi, ngươi không sợ nàng nhìn thấy sẽ khiếp hãi sao?”
Trương Đạc đứng dậy: “Doanh trại nội cấm quân, ngươi cũng dám để nữ nhân vào sao.”
“Nàng đòi vào thì ta có cách gì chứ!”
Câu này vặn lại làm Triệu Khiêm đỏ bừng mặt, hắn dứt khoát vứt bỏ thể diện, thừa nhận: “Ngươi lại không phải không biết, từ nhỏ ta đã sợ nàng rồi… nàng ghét nhất là ta theo ngươi làm mấy chuyện máu me này, ở chỗ khác thì thôi đi, đây là địa bàn của ta, ta có bán đứng ngươi thì nàng cũng chẳng tin đâu. Ngươi coi như giúp đỡ huynh đệ đi, đợi nàng ấy đi rồi, ngươi hãy di dời.”
Trương Đạc cười khẽ một tiếng: “Nếu người chết thì tính sao?”
“Chết thế nào được, Mai Tân Lâm hôm nay đang ở quan thự, để ta đi xách ông ta tới cho ngươi.” Nói xong, cũng chẳng đợi Trương Đạc phản hồi, hắn đã vội vã xoay người bước ra ngoài.
Giang Lăng không nhịn được nói: “Triệu tướng quân đối với nương tử nhà ta đúng là tốt thật, chỉ tiếc người nương tử thầm thương trộm nhớ lại…” Lời chưa dứt đã nghe Trương Đạc bẻ đốt ngón tay phát ra tiếng rắc giòn giã.
Giang Lăng vội lùi lại một bước: “Nô nhiều chuyện rồi.”
Trương Đạc lắc đầu, nhấc chân bước qua người Sầm Chiếu.
“Vác hắn ra ngoài.”
“Nhưng còn Triệu tướng quân…”
“Hắn đúng là anh hùng khí đoản!”*
*Chỉ người anh hùng nhưng trong một thời điểm nào đó lại mất đi khí phách, trở nên yếu lòng, do dự hoặc sa vào chuyện tình cảm, cảm xúc cá nhân.
Giang Lăng không dám tiếp lời. Hắn theo phụ thân mình đến bên cạnh Trương Đạc đã gần mười năm, ít nhiều cũng biết chuyện của Trương Bình Tuyên. Triệu Khiêm từ nhỏ đã thích Trương Bình Tuyên, nhưng người Trương Bình Tuyên ái mộ lại là Trần Hiếu.
Năm đó khi còn trẻ, nàng ở trong nhà chép lại thi văn của Trần Hiếu không dưới trăm bản, sau này thậm chí vì thế mà luyện thành kiểu chữ cực kỳ hiếm có của Trần Hiếu. Năm mười sáu tuổi, Trương Bình Tuyên chẳng màng tự hủy hoại thanh danh, tại buổi thanh đàm ở Trần phủ đã công khai xin được gả cho y, nhưng lại bị Trần Hiếu khước từ. Từ đó nàng từ một quý nữ lâm vào cảnh làm trò cười cho sĩ tộc tại Lạc Dương, dẫu sinh ra xinh đẹp vô song, lại có phụ thân là Trương Hề, ca ca là Trương Đạc, nhưng trong thành Lạc Dương không một vị công tử thế gia nào đến cửa cầu thân. Ai lại muốn cưới một nữ tử đem lòng yêu người khác, lại còn bị người ta công khai rẫy bỏ cơ chứ?
Nàng cứ thế bị Trần Hiếu hủy hoại. Sau này mỗi khi nhắc đến Trần Hiếu, nàng nhất định sẽ nói những lời ác độc.
Hai tộc đều là danh gia thế môn, Trần Vọng thậm chí vì chuyện này mà đích thân mang lễ vật đến tận phủ tạ lỗi, hy vọng chuyện riêng của hậu bối không làm tổn hại đến tình giao hảo giữa hai nhà. Trương Hề thì chẳng nói gì, nhưng Trương Bình Tuyên lại đem hai cặp vòng ngọc làm quà xin lỗi kia đập nát sạch sành sanh. Mọi người đa phần đều cho rằng, đây là do tình cảm tuổi trẻ quá nồng nhiệt, vì yêu sinh hận, không còn đường quay đầu.
Nhưng ngày Trần Hiếu chết, Trương Bình Tuyên lại ở trong nhà Trương Đạc say khướt đến mức không biết trời đất là gì, lúc thì cười lớn, lúc lại khóc lóc thảm thiết đau đớn khôn nguôi, xiêm y xộc xệch, lộ ra đủ vẻ khó coi.
Trương Đạc sau khi về phủ đã dứt khoát giết sạch đám nô tỳ thân cận hầu hạ nàng đêm đó. Từ đó về sau không một ai dám nhắc đến chuyện đêm ấy nữa. Cũng không ai biết được, đối với cái tên Trần Hiếu kia, trong lòng Trương Bình Tuyên rốt cuộc là yêu nhiều hơn hay hận nhiều hơn.
Nhưng dù sao, đây cũng là chuyện thầm kín của gia chủ, cho dù Giang Lăng có nhìn thấu hơn người ngoài một tầng thì cũng không có tư cách can thiệp. Vì vậy hắn thu hồi dòng suy nghĩ, nhìn về phía Trương Đạc.
Trương Đạc lúc này đang đứng dưới ô cửa sổ nhỏ, từng chút từng chút một bẻ ngón tay cái. Các khớp xương phát ra tiếng kêu giòn giã có nhịp điệu.
“Những vết thương do dùng hình trên người y tuy là làm thật, nhưng nếu để người của chúng ta đưa y tới chỗ Lưu Tất, dù che đậy thế nào cũng có chỗ khiến người ta sinh nghi. Bình Tuyên ở đây thật đúng lúc, đưa y tới trước mặt muội ấy, chuyện sau này sẽ trở nên hợp tình hợp lý thôi.”
Giang Lăng nhìn Sầm Chiếu: “Nương tử… liệu có coi y là Trần Hiếu không ạ…”
Trương Đạc lắc đầu: “Sẽ không. Nhưng muội ấy sẽ không giương mắt nhìn y chết.”
“Vậy còn bên phía Triệu tướng quân, lang chủ định đối ứng thế nào?”
Trương Đạc siết chặt nắm đấm, lạnh lùng nói: “Hắn là cái thá gì, ta có cần phải giải thích với hắn không? Hỏi thừa!”
“Vâng, nô đã hiểu.”
—
Phía doanh trại, Triệu Khiêm đi đã lâu không thấy về, tuần trà thứ hai đã cạn, Trương Bình Tuyên bắt đầu đứng ngồi không yên. Nàng đứng dậy định đi ra ngoài, quân sĩ ngoài doanh trại vội cản lại: “Trương cô nương, ngài muốn đi dạo ở đâu, để bọn ta đi cùng ngài.”
“Ta cũng không phải phạm nhân các người bắt về, các người đi theo làm gì.”
“Không phải ý đó, thực sự là tướng quân có dặn dò, không được để bọn ta lam chậm trễ ngài.”
Trương Bình Tuyên cứ thế đi thẳng ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Tướng quân các người đi tìm ca ca ta, đi cả canh giờ rồi, có tìm thần tiên cũng tìm thấy rồi. Ta thấy huynh ấy lại chạy đi đâu đó trốn lười biếng rồi, để ta đi bắt huynh ấy ra.”
Mấy tên quân sĩ vội vàng đi theo: “Trương cô nương thật khéo đùa, tướng quân bọn ta cùng Trương đại nhân ngày ngày bao nhiêu chuyện lớn phải xử lý, sao có thể trốn lười… Ngài xem, bên kia sắp thẩm xong phạm nhân rồi kìa…”
Lời vừa thốt ra, tên quân sĩ nọ đã hối hận, nhưng không còn kịp nữa. Trương Bình Tuyên nhìn theo hướng tay hắn chỉ, quả nhiên thấy Giang Lăng đang dẫn một người mình đầy máu me đi về phía tây.
“Giang công tử.” Giang Lăng dừng bước, chắp tay hành lễ với nàng: “Nương tử cứ gọi tên nô là được rồi.”
Trương Bình Tuyên tiến lại gần hắn nói: “Đại ca còn chẳng coi huynh và Giang bá là nô bộc. Ta sao dám thất lễ.” Nàng vừa nói vừa nghiêng mình nhìn ra phía sau hắn: “Đây là… phạm nhân đại ca thẩm vấn sao?”
“Phải.” Hắn vừa nói vừa giơ tay che chắn: “Quá sức dơ bẩn, ngài đừng nhìn, kẻo làm bẩn mắt.” Trương Bình Tuyên lại không hề để tâm, nàng lách qua Giang Lăng, cúi xuống nhìn người nọ.
Chỉ một cái nhìn đã khiến nàng đờ người, thân mình ngả về sau, suýt chút nữa ngã ngồi xuống đất. Giang Lăng vội cúi người đỡ lấy nàng.
“Dọa ngài sợ rồi phải không, người đã tắt thở rồi, đang định kéo ra bãi tha ma chôn. Ngài vẫn là đừng nhìn thì hơn, để nô đưa ngài về.” Nói đoạn, hắn quay đầu quát: “Không thấy dọa người ta sợ rồi sao? Còn không mau khiêng đi.”
“Tất cả không được động vào…” Trương Bình Tuyên ôm ngực, một tay đẩy Giang Lăng ra, chậm rãi bước đến trước mặt Sầm Chiếu. Nàng đưa tay vén mái tóc ướt đẫm rối bời của y, nhắm mắt hít một hơi thật sâu rồi mới mở mắt nhìn vào gương mặt người nọ. Trong phút chốc, đầu óc nàng như có tiếng sét nổ vang.
“Y… là ai?”
Giang Lăng đứng dậy, lùi lại một bước, nhỏ giọng đáp: “Thanh Lư núi bắc Mang, Sầm Chiếu.”
“Sầm Chiếu… Người được mệnh danh là Thương Sơn có Tứ Hạo, Thanh Lư có Nhất Hiền đó sao?”
“Phải.”
“Đại ca tại sao lại dùng hình với y…”
Giang Lăng cúi đầu: “Lang chủ hoài nghi điều gì, chắc hẳn nương tử cũng hiểu.”
“Thì cũng không được đánh người ta đến chết chứ!” Nàng nói đoạn, đáy mắt đã ngân ngấn lệ, vội vàng đưa tay thử hơi thở của y. May quá, vẫn còn một tia ấm áp. Nàng vội rụt tay lại, ngẩng đầu nói với Giang Lăng: “Người này ta phải mang đi.”
“Nhưng… nếu để lang chủ biết, nô…”
“Huynh cứ nói y đã chết rồi, đem chôn rồi! Nếu huynh ấy phát hiện ra, huynh cứ đổ hết lên đầu ta!”
“Không được đâu ạ.”
“Không có gì là không được cả.”
Nàng nói xong, gỡ bàn tay đang khiêng vai Sầm Chiếu ra. Sức nặng của một nam tử quá lớn đổ dồn lên người nàng, ép nàng ngã quỵ xuống đất.
Giang Lăng vội quỳ xuống: “Nương tử hà tất phải vậy, Trần công tử đã chết từ lâu rồi, người này chịu cực hình nặng nề của lang chủ như vậy cũng không chịu thừa nhận…”
“Huynh đừng nói gì nữa, cứ làm theo lời ta là được. Chuyện còn lại, ta sẽ tự giải thích với đại ca.”
Nàng vừa dứt lời, phía sau liền vang lên một tiếng quát giận dữ: “Giang Lăng! Muội làm cái gì thế!”
Giang Lăng ngẩng đầu, thấy Triệu Khiêm nhảy xuống ngựa, xông tới túm lấy cổ áo mình: “Trương Thoái Hàn điên rồi đúng không, sao có thể để Bình Tuyên thấy Sầm Chiếu!”
Lời chưa dứt, sau lưng hắn đã trúng một viên đá. Hắn quay đầu định nổi giận thì thấy Trương Bình Tuyên đang ngồi dưới đất, nhặt một viên đá khác nhắm thẳng mặt hắn mà ném tới. Hắn vội đưa tay đỡ lấy: “Ta…”
“Huynh lừa ta đúng không…”
“Không phải, ta chỉ là sợ muội…”
“Nếu hôm nay ta không đến đây, có phải huynh và đại ca đã đánh chết y rồi đem chôn rồi không.”
“Không có… ta căn bản còn chẳng động vào y một ngón tay!”
“Huynh im đi!” Triệu Khiêm cứng họng.
Trương Bình Tuyên tựa vào Sầm Chiếu, vật lộn đứng dậy khỏi mặt đất. “Ta muốn mang y đi. Bảo người của huynh cho qua!”
“Bình Tuyên… muội đừng cố chấp như vậy, y không phải Trần Hiếu đâu, Trần Hiếu mười năm trước đã chết rồi…”
“Ta biết! Ta biết Trần Hiếu mười năm trước đã chết rồi, đại ca khâm liệm cho huynh ấy, ta đã đích thân đến xem.”
“Vậy tại sao còn muốn mang người này đi!”
“Ta…”
Có những đạo lý không thể nói rõ ràng, đặc biệt là chuyện nam nữ. Lúc này Trương Bình Tuyên ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc đến buồn nôn trên người Sầm Chiếu, nhưng nàng lại thấy rất an lòng. Sự an lòng này không mang tính chữa lành, ngược lại nó quyện lấy một loại cảm giác vừa đau đớn vừa ấm áp, giống như khi người ta tự l**m láp vết thương vậy.
Dường như những nụ cười trước đây đều là do nàng ép bản thân lộ ra, lúc này đây cuối cùng nàng cũng có thể khóc một trận thật thống khoái.
“Huynh không có tư cách hỏi.” Sau một hồi im lặng thật lâu, nàng thốt ra một câu tuyệt tình nhất.
Câu nói ấy khiến Triệu Khiêm sững sờ. Mãi một lúc sau hắn mới hoàn hồn, không nói lời nào mà quay người, rảo bước đi thẳng về phía phòng thẩm hình. Vừa vào phòng đã vung nắm đấm về phía Trương Đạc, nào ngờ bị đối phương đưa tay chặn đứng.
“Ngươi quên mất võ nghệ của ngươi là do ai dạy rồi sao?”
“Thì đã sao, ta đánh không lại ngươi, nhưng ta không đê tiện như ngươi, đến cả muội muội ruột của mình mà cũng lợi dụng!”
“Sao ngươi biết ta chỉ là lợi dụng muội ấy?”
“Hừ, Trương Thoái Hàn, năm đó Trần Hiếu đã làm tổn thương nàng thế nào ngươi biết rõ mà. Mấy năm nay, khó khăn lắm ta mới thấy nàng ấy nở chút nụ cười trước mặt ta, lòng ta thầm vui mừng biết bao nhiêu, ngươi có biết không.”
Trương Đạc cười lạnh một tiếng: “Ngươi tưởng muội ấy thực sự vui vẻ sao.” Nói đoạn, Trương Đạc hất mạnh nắm đấm của hắn ra, sức lực lớn đến mức khiến Triệu Khiêm lảo đảo lùi lại hai bước.
“Bình Tuyên là muội muội của ta, muội ấy nghĩ gì, ta rõ hơn ngươi.”
“Không đời nào!”
“Triệu Khiêm, phụ lòng và bị phụ lòng là chuyện giữa muội ấy và Trần Hiếu. Ngươi muốn can thiệp, cũng nên nghĩ thử xem, bản thân mình có cái tư cách đó không.”
