Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 21: Hoa xuân (8)



Ngục Lạc Dương khác với ngục Đình uý, nơi sau thuộc quyền quản lý của Đình uý, chuyên xử lý những trọng án của quốc gia, còn nơi trước thì đặt tại quan thự của Lạc Dương lệnh. Lý Kế trước sau đã phái hai vị giám quan đến để đề giải phạm nhân nhưng đều bị từ chối đuổi về. Hắn tức đến mức nổ đom đóm mắt: “Lạc Dương lệnh này uống phải bùa mê thuốc lú gì rồi? Ngay cả vụ án mà Đình uý hỏi đến cũng dám kiểm soát sao?”

Giám quan thưa: “Triệu Khiêm đang ở ngục Lạc Dương, phạm nhân này e là có liên quan đến Trung thư giám ạ…” Lý Kế lập tức hiểu ra đôi phần, chắp tay đi lại vài bước rồi quay người bảo: “Đã như vậy, ngươi đi cùng ta một chuyến nữa.”

Đoàn người đến quan thự của Lạc Dương lệnh, Lý Kế xuống xe, chỉnh đốn mũ áo rồi đi thẳng vào chính đường. Chỉ thấy Triệu Khiêm đang ngồi sau án, Lạc Dương lệnh thì bất lực đứng phía dưới, vừa thấy Lý Kế vào liền vội vàng chắp tay hành lễ. “Lý đại nhân, hạ quan thật sự mạo phạm.”

Lý Kế ấn tay hắn xuống để trấn an, ra hiệu cho hắn lui ra không cần nói nhiều. Hắn ngẩng đầu bảo Triệu Khiêm: “Triệu tướng quân, đã bắt được tội phạm quan trọng trong đại án hành thích, tại sao không lập tức giải về Đình uý mà lại đưa tới ngục Lạc Dương?”

Triệu Khiêm đứng dậy, sải bước đến trước mặt y. “Đình uý không tránh được Đại tư mã.”

Lý Kế nghe vậy, biết Trương Đạc đang vấn tội về chuyện khảo tra của Đình uý lần trước. Sống lưng hắn ta lạnh toát, chắp tay nói: “Cầu mong đại tướng quân chuyển lời tới Trung thư giám, chuyện khảo tra lần trước, hạ quan thực sự không biết thực tình.” 

Triệu Khiêm đáp: “Thực tình là gì, Trung thư giám đã không muốn hỏi đến, hành động này chẳng qua là không muốn làm khó Đình uý chính đại nhân mà thôi.”

Lý Kế nghe ra ẩn ý trong câu nói này, vội vàng bảo: “Nữ tử này liên lụy rất lớn, Đình uý nhất định sẽ bí mật thẩm vấn.” 

Triệu Khiêm hỏi: “Nếu Tư mã đại nhân hỏi đến thì sao?”

“Nhất định là không có gì để báo cáo.” Triệu Khiêm vỗ tay: “Tốt, đã như vậy thì Lạc Dương lệnh, đưa người ra đây.”

Bên ngoài chính đường truyền đến tiếng bước chân, Lý Kế quay người lại, thấy một nữ tử mặc áo ngục đi theo cai ngục bước vào. Đôi mắt long lanh, dáng vẻ thướt tha, tự thân đã toát ra một vẻ phong tình quyến rũ. Thấy người trong đường, dáng vẻ nàng có chút gò bó, không tự giác mà đan xen mười ngón tay mềm mại vào nhau. Lý Kế vốn cũng đã từng thấy qua không ít mỹ nhân trong thành Lạc Dương, nhưng vừa thoáng thấy nàng, tâm hồn vẫn không khỏi rời khỏi xác.

“Nhìn cái gì mà nhìn.” Triệu Khiêm quát lên một tiếng, Lý Kế sượng sùng, vội quay người che đậy: “Đeo xiềng, đưa đi.” 

“Khoan đã.” Nói đoạn, Triệu Khiêm bước một bước chắn trước mặt người: “Ta đích thân thay các người áp giải nàng ta qua đó.”

Lý Kế nói: “Như vậy sao mà coi được.” 

“Trung thư giám không thích người không liên quan chạm vào nàng ta.”

Lý Kế ngẩn ra, lại liếc nhìn Tịch Ngân một cái, hạ thấp giọng bảo: “Đã là thẩm vấn thì khó tránh khỏi phải lột một lớp da. ‘Không được chạm vào’ là ý gì? Triệu tướng quân hôm nay ở đây, chi bằng nói cho rõ ràng, cũng đỡ cho ta phải quấy rầy Trung thư giám đại nhân đang dưỡng bệnh.”

Triệu Khiêm vẫy vẫy tay với Tịch Ngân. “Tiểu Ngân Tử, cô qua đây.”

Tịch Ngân vâng lời bước đến sau lưng Triệu Khiêm, lén ngẩng đầu nhìn Lý Kế, thấy người cũng đang nhìn mình thì lại vội vàng cúi đầu. Triệu Khiêm quay người bảo nàng: “Vị này là Đình uý chính Lý đại nhân, là người khó đoán… à cái này… không đúng, ‘là người khó đoán’ là lời Trương Thoái Hàn nói, còn theo ta thấy, ngài ấy là người cương trực công minh, nhất định có thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của cô. Đến Đình uý rồi, đại nhân hỏi cô cái gì, cô cứ nói cái đó. Không được giấu, cũng không được nói bậy. Nếu không thì lang chủ của cô không tha cho cô đâu.”

Tịch Ngân khẽ đáp: “Vâng, nô đã rõ.”

Triệu Khiêm cười nói: “Hiểu chuyện lắm.” Nói xong, hắn lại bảo Lý Kế: “Ta nói rõ ràng rồi chứ?” 

Lời này chẳng qua là muốn nói, nữ nhân này là người của Trương Đạc. Nghĩ đến hai phụ tử nhà kia, ngoài mặt thì để hắn ta nắm giữ hình ngục, nhưng thực chất bên trong chỉ toàn lợi dụng hắn ta, Lý Kế không khỏi cảm thấy bất mãn trong lòng. Nhưng ngặt nỗi hắn ta kiêng dè Trương Hề, lại càng sợ hãi Trương Đạc, mặt không dám biểu lộ, miệng không dám nói năng, đành phải hậm hực gật đầu đáp: “Vậy thì làm phiền Triệu tướng quân.” 

Dứt lời, hắn vẫy tay lệnh cho người của ngục Đình uý lui xuống.

Có Triệu Khiêm ở đó, mọi quy tắc thẩm vấn hà khắc của ngục Đình uý đều được miễn bỏ. Đám cai ngục không khỏi thất vọng ra mặt.

Ở Lạc Dương, nữ phạm nhân đã vào ngục Đình uý đều mang trọng tội, hầu như không có ai sống sót mà trở ra được. Vì vậy, bất kể là người có xuất thân hèn kém hay nông nô, nếu không có sĩ tộc quan tâm, phần lớn nữ nhân sẽ bị biến thành quan kỹ trong ngục. Giờ đây thấy một nữ phạm tuyệt sắc như thế, không được xâm phạm đã đành, ngay cả hình cụ cũng không cho dùng, khiến bọn chúng mất đi thú vui nhìn da thịt nàng để dâm loạn ý nghĩ. Tên nào tên nấy ngứa ngáy khó nhịn. Mấy kẻ không sợ chết cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm cớ đi qua đi lại dòm ngó bên ngoài phòng giam của nàng, chỉ cần thoáng thấy chút eo mông là có thể về bàn tán uế tạp cả ngày.

Đêm đó, trời đổ mưa xối xả. Những hạt mưa sắc như kim châm gõ lên mái ngói xanh khắp thành kêu răng rắc. Tiếng mưa ồn ã, bóng vật hỗn loạn, mặt đất ẩm xì, đâu đâu cũng nhớp nháp. Một nữ phạm vừa chịu hình xong bị kéo lê đi qua, mùi máu tanh nồng nặc khơi dậy những d*c v*ng tanh tưởi.

Đám canh gác không chút kiêng dè, đứng ngoài phòng giam bàn tán dâm ô. Tịch Ngân nhắm mắt ngồi trên chiếu cói, nhìn ngọn đèn cô độc duy nhất ngoài phòng giam. Những lời th* t*c lọt vào tai, người nàng dần trở nên dính dấp, sau tai ngứa ngáy, hai bên sườn túa mồ hôi.

Chưa từng có ai dạy nàng cách phân biệt giữa ác ý và thiện ý của nam nhân. Mà từ trước đến nay nàng đã nghe quá nhiều những lời dâm từ uế ngữ như vậy, sớm hiểu về cơ thể mình, biết đến cái ngọt ngào của sắc dục.

Giờ đây rời khỏi Thanh Đàm Cư, rời xa người nam nhân âm hiểm độc ác nhưng không có d*c v*ng kia, những tạp niệm bị ép phải thu liễm dường như lại trỗi dậy sinh sôi. Nhưng hễ nghĩ đến ánh mắt của Trương Đạc, nàng lại run rẩy sợ hãi. Nàng vội túm chặt lấy phần áo ngục, liều mạng đan chặt tay vào nhau, không để chúng sờ soạn vào những nơi không nên chạm tới.

Đột nhiên, tiếng người im bặt, ngay sau đó là tiếng xương gãy giòn tan. Nàng giật mình suýt chút nữa bấm gãy cả móng tay, vội đứng dậy chạy đến trước cửa ngục, nhưng chỉ thấy một góc bào đen lướt qua.

Nàng nhận ra vạt áo chiếc bào đen thẫm đó là của Trương Đạc.

Lúc này dưới bóng đèn vách, Trương Đạc và Lý Kế đứng đối diện nhau. Lý Kế cúi đầu nhìn tên cai ngục vừa bị Giang Lăng vặn gãy cổ, không dám lên tiếng. 

Trương Đạc không dây dưa chuyện này, chỉ nói: “Khiêng đi.”

Hắn quay người đi đến ngồi xuống trước bức vách. “Nàng ta đã khai những gì?”

Giám quan thưa: “Theo lời khai, nàng ta đúng là kẻ đã vào cung hành thích mười sáu ngày trước. Tuy nhiên, nàng ta nói mình bị người khác ép buộc, và kẻ ép buộc nàng ta là một hoạn quan trong nội cung.”

Trương Đạc cúi đầu không nói gì. Lý Kế tiếp lời: “Hạ quan đã hỏi Tống thường thị, ngày đó là sinh thần của Trần chiêu nghi, trong cung mở yến tiệc, có đón một nhóm kép hát từ phường Nhạc Luật vào cung tấu nhạc góp vui, đi vào bằng cửa Hạp Xuân. Người ra khỏi cung lo việc này là Lục Hoàn, Thường thị trong cung của Trịnh hoàng hậu. Trương đại nhân, việc bắt người trong cung hệ trọng vô cùng, lại liên quan đến hoàng hậu, đã vượt quá thẩm quyền của Đình uý. Đêm nay mời đại nhân đến đây là muốn xin ý kiến của ngài.”

Trương Đạc im lặng giây lát, ngẩng đầu nói: “Không cần bắt người. Cứ dập tắt tin tức đi. Chờ thêm chút nữa.”

Lý Kế liếc nhìn hắn, thấy hắn chống cằm, ngón trỏ và ngón cái vân vê nhau, ánh mắt âm hiểm vô tình, không khỏi lạnh sống lưng. “Kẻ lúc nãy đã làm bẩn tai đại nhân…”

“Không sao.” Hắn hạ tay xuống, ánh mắt hơi dịu lại: “Nàng ta bị nhốt ở đâu?” 

“Phòng giam cuối cùng, hạ quan để người dẫn đại nhân qua.”

“Không cần, rút hết người canh gác nàng ta đi, nàng ta không dám chạy đâu.”

Nói đoạn, hắn đã đứng dậy bước qua người Lý Kế, vừa đi vừa đưa tay cởi chiếc huyền bào trên người, vắt lên tay. Mùi ẩm mốc trong ngục rất nặng, nhưng cũng chính vì thế mà làm nổi bật hương mộc mật nồng nàn trên người hắn.

Tịch Ngân ôm gối ngồi trong góc, đêm khuya người mỏi mệt, tâm trí đã có chút mê muội, nhưng đột nhiên bị mùi hương mộc mật quen thuộc kia làm giật mình tỉnh táo. Nàng ngẩng đầu lên, một bóng đen xám lớn bao trùm lấy nàng. Trương Đạc đứng trước mặt nàng, hắn không đội mũ, chỉ dùng một dải lụa mộc mạc buộc hờ mái tóc.

Đèn cạn lửa yếu, người lặng bóng tàn.

“Công tử…” 

“Tay.”

Hắn không nói gì thêm, chỉ thốt ra một chữ đó. Tịch Ngân ngẩn ra, lúc này mới chợt nhận ra tay mình đã thò vào trong cổ áo từ lúc nào không hay, dưới lòng bàn tay là một vầng mềm mại đang nhô lên…

Nàng sợ hãi vội rút tay ra, mặt đỏ bừng, chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Trương Đạc không lên tiếng nữa, ném chiếc huyền bào trên tay xuống tấm chiếu cói dưới thân nàng. 

Nàng nào dám nhận ân huệ của hắn, hoảng hốt nói: “Nô không lạnh.”

“Ta biết ngươi không lạnh. Nhưng ngươi phải biết hổ thẹn.”

Nàng sững sờ, ngũ tạng đảo lộn, chẳng còn màng đến gì nữa, liều mạng khép chặt đôi chân, cố gắng ép những cảm giác hèn mọn trên cơ thể lặn đi. 

Tuy nhiên, chưa kịp có tác dụng thì đã nghe hắn quát: “Nhặt lên, quấn chặt vào!”

Nàng không dám từ chối nữa, vội vàng đưa tay nhặt chiếc huyền bào lên. Nàng thực sự sở hữu một vóc dáng và dung mạo trời ban. đ** g* b*ng đào đầy đặn ẩn hiện dưới lớp áo ngục mỏng manh, vòng eo mềm mại, đôi mày mắt vương chút tình ý như chứa hồ nước thu.

Trương Đạc nhìn nàng quấn áo, lạnh lùng nói: “Kẻ nữ nhân tự khinh rẻ chính mình là kẻ dễ bị lũ nam nhân trong thành Lạc Dương này ngược đãi lăng nhục đến chết nhất. Ở Thanh Lư, ngươi đã thấy mười mấy gia kỹ dâng trà cho Sầm Chiếu có kết cục thế nào chưa?”

Tịch Ngân bấm chặt mười ngón tay, thuận theo lời hắn nhớ lại cảnh tượng đẫm máu trước Thanh Lư năm đó. Năm ấy Tấn vương Lưu Tất muốn mời Sầm Chiếu xuống núi làm khách mạc liêu, nhưng dù phái bất kỳ ai làm thuyết khách, Sầm Chiếu cũng không đồng ý. 

Thế là Lưu Tất dùng một cách vừa cực mỹ vừa cực thảm: chọn ra mười hai mỹ nhân trong số gia kỹ của mình để thay hắn ta dâng trà tại Thanh Lư. Hắn ta nói: “Nếu tiên sinh uống trà, tức là đáp ứng yêu cầu của Lưu Tất, nếu không uống, ta sẽ giết kẻ dâng trà.”

Cứ như vậy, Lưu Tất đã chém đầu mười hai mỹ nhân ngay trước Thanh Lư. Máu chảy thành sông, suốt mấy ngày không sạch. Nhớ lại cảnh tượng đó, lòng Tịch Ngân vẫn kinh hãi, không muốn nhớ thêm, chỉ biết liều mạng lắc đầu.

Nào ngờ hắn lại lạnh lùng ép tới một chữ: “Nói.” Khiến tâm can nàng run rẩy.

“Nói!” Hắn cao giọng quát lại một lần nữa.

Vai nàng nhô lên, cổ họng dường như mất kiểm soát, thốt ra: “Họ dâng trà không thành, đều bị… đều bị bêu đầu rồi…” Nói đoạn, giọng nàng run rẩy, toàn thân run rẩy, không kìm được vùi đầu vào khuỷu tay, há miệng cắn chặt ống áo.

Người trước mặt cúi xuống nhìn nàng, đưa tay túm lấy cổ áo nàng, đột ngột siết chặt. Lực mạnh đến mức suýt chút nữa thắt nghẹt cổ nàng, khiến nàng buộc phải ngẩng đầu lên, nhìn thấy đôi mắt ấy của hắn. Ánh đèn rạng rỡ phản chiếu trong đó, nhưng ý tứ lại sâu thăm thẳm.

“Hãy nhớ lấy dáng vẻ của họ, và mặc y phục của ngươi cho tử tế vào.” Nàng không dám nói chuyện, liều mạng gật đầu.

Lúc này hắn mới buông tay đứng thẳng người dậy: “Tịch Ngân, Thanh Đàm Cư sạch sẽ thế nào ngươi biết rõ. Ngươi là người của Thanh Đàm Cư, ta không thích trên người ngươi bẩn thỉu, dù là lời nói vấy bẩn cũng không được. Thế nên, kẻ sỉ nhục ngươi ta đã giết rồi. Nhưng nếu những lời dơ bẩn đó còn làm bẩn tâm trí ngươi, ta cũng sẽ móc tim ngươi ra đấy.”

“Ta không dám nữa… ta thực sự không dám nữa…”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...