“Sự yếu lòng của kẻ anh hùng”. Trong phút chốc, trong đầu hoàng đế như có mười phương động tiên sụp đổ, tiếng chuông vàng rền vang. Năm ngón tay căng cứng đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, trông vô cùng đáng sợ.
Tuy nhiên, bàn tay hắn lơ lửng trên mặt bàn, mãi vẫn không đập xuống.
Hắn không phải không hiểu, Trương Đạc đang dò xét giới hạn của mình. Thế nên cái đập bàn này, hắn không dám hạ xuống, cũng không thể hạ xuống.
“Trẫm… đã từng nói.”
Câu này gần như bị ép ra từ khe hở duy nhất còn sót lại nơi cổ họng. Tiếng nói vừa cất lên, hoàng đế cuối cùng cũng từ từ siết chặt năm ngón tay lại, đứng dậy từ trên chiếu ngọc, bước đến trước mặt Trương Đạc. Đôi môi hắn run rẩy không sao kiềm chế được, dẫn đến việc phát âm không còn vững vàng. “Trẫm đã nói… giang sơn này cùng Trương khanh trị vì. Trung thư giám đã có lòng thương hoa tiếc ngọc, vậy kẻ nô tì này, trẫm ban cho Trung thư giám làm nô tì riêng.”
Trương Đạc nhìn thấy một tia kinh hãi đến không thể tin nổi nơi đáy mắt Tịch Ngân.
“Nhận tội trước, tạ ơn sau.”
Tịch Ngân hoàn hồn, định buông tay hắn ra để phủ phục xuống, nào ngờ hắn lại đan mười ngón tay vào giữa kẽ tay nàng, nắm chặt lấy, không có ý định buông ra dù chỉ một chút. Trên điện Thái Cực, nàng không thể hỏi hắn hành động này có ý gì, đành phải nắm tay hắn như thế mà cúi người hành lễ.
Sau đó, nàng thực sự nghe theo lời hắn.
Nhận tội trước.
Nàng đem cái tội đáng chịu thiên đao vạn quả, tru di cửu tộc ấy trình bày rõ ràng, không sót một chi tiết. Sau đó mới dập đầu, tạ ơn hoàng đế đã rộng lòng tha mạng.
Trong lúc đó, Trương Đạc chiều theo thân hình đang phủ phục của nàng, một tay nắm lấy lòng bàn tay nàng, một tay chống lên đầu gối, khom lưng cùng nàng nói hết những lời không hề ngắn ngủi ấy, từng câu từng chữ, rành mạch rõ ràng.
Tịch Ngân của rất nhiều năm về sau đã từng hỏi ngược lại Trương Đạc một cách hờ hững. Rằng tại điện Thái Cực năm ấy, vì sao lại bắt nàng nhận tội trước, tạ ơn sau. Trương Đạc không đáp gì, chỉ lật một cuốn tập tư nhân không tên cho nàng xem, trên đó có một câu viết rằng: “Đã nảy sát tâm thì buông đao không hối hận. Người sống ở đời, chẳng ai không nhuốm máu như cài hoa trên tóc. Dẫu thịt nát xương tan, cũng không thẹn với lòng.”
Tịch Ngân cho đến tận lúc chết, điều tâm đắc nhất chính là câu: “Người sống ở đời, chẳng ai không nhuốm máu như cài hoa trên tóc.” Ngông cuồng vô độ, phong lưu sinh tử. Nhưng mỗi lần nghiền ngẫm, nàng lại thường nhớ về câu nói phía sau đó.
Dẫu thịt nát xương tan, cũng không thẹn với lòng. Danh sĩ khắp thành đều là hoa tuyết trên núi lạnh1, duy chỉ có người viết ra những dòng này là một con mãnh thú mang dòng máu nóng hổi. Nhưng hắn chưa hẳn không phải là cái vẻ phong lưu2 của triều đại này, mà là sự trong sạch của Tịch Ngân.
1Hoa tuyết trên núi lạnh: ẩn dụ cho giới văn nhân thanh cao, lạnh lùng, xa rời máu lửa.
2Phong lưu ở đây mang nghĩa nhân vật anh tuấn kiệt xuất.
—
Cuối tháng hai, trời chuyển ấm hẳn. Hoàng thái tử Lưu Luật cùng mẫu thân là Trịnh thị vì tội mưu nghịch mà cùng bị phế làm thứ dân. Hoàng hậu bị giam ở Đình uý, Thái tử bị phong tỏa ở Nam Cung. Mọi thần tử đều quỳ trên điện cầu xin, mãi mới cầu được hoàng đế thu hồi chiếu thư ban cái chết. Cùng lúc đó, cữu cữu của Thái tử là Trịnh Dương, để cầu tình chuộc tội cho muội muội và ngoại sanh, đã mang thân xác bệnh tật dâng tấu xin được đi chinh phạt phía đông, vượt nghìn dặm đến Lạc Dương nhận lệnh phất cờ. Đến đây, bức màn đông phạt chính thức mở ra.
Mùng ba tháng ba, tiết Thượng Tỵ*. Đại phú gia Lạc Dương là Ngụy Tùng Sơn tổ chức hội Lâm Thuỷ tại tư gia mang tên Giới Viên. Kẻ sĩ xe ngựa nối đuôi nhau, thiếu niên áo đỏ tấp nập, mỹ nhân tụ hội như mây. Hiền nhân ẩn dật, nửa người nửa tiên phương ngoại đều hội tụ đông đủ. Tuy nhiên trong số đó lại duy nhất không thấy phụ tử Trương gia. Có tin đồn rằng Trương Hề đột ngột lâm bệnh nặng, đã mấy ngày không thể rời giường. Còn về Trương Đạc, hắn vốn ghét thói thanh đàm huyền học, nên hắn không có mặt trái lại khiến mọi người càng thêm tận hứng.
*Thượng Tỵ tiết (tỵ = chi thứ sáu trong thập nhị địa chi), tức lễ hội tắm gội rũ bỏ bệnh tật, trừ tà; về sau thêm các hoạt động đi chơi ngoài đồng (đạp thanh), ăn uống yến tiệc bên bờ sông)
Chùa Vĩnh Ninh tại Lạc Dương, bảo tháp chín tầng cao trăm trượng, bốn góc treo chuông vàng lộng gió, tiếng vang xa hơn mười dặm. Tịch Ngân đứng dưới chân tháp, hai tay chắp lại, lầm rầm niệm Phật hiệu. Triệu Khiêm ngồi choãi chân bên án trà, hất cằm về phía bóng lưng Tịch Ngân. “Lần đầu thấy ngươi đưa nữ tử đến ngắm tháp đấy.”
Trương Đạc mở lư châm hương: “Không phải lần đầu, mười năm trước đã cùng mẫu thân đến đây.”
Triệu Khiêm mím môi, sửa dáng ngồi quỳ nghiêm chỉnh. “Cái tháp này có gì đẹp mà ngắm.”
Trương Đạc đẩy một chén trà sang: “Ngươi còn nhớ không, Trần Hiếu trước đây từng gieo một quẻ, nhưng hắn không dám nói.”
Triệu Khiêm vỗ đùi cái chá”: “Ồ, ngươi nói quẻ tháp Phù đồ đổ sụp, Lạc Dương bị thiêu cháy đó hả. Ừm, cũng đúng, hắn là danh sĩ thanh liêm lừng lẫy, không dám nói những lời như vậy…”
Nói xong, hắn lại thấy lạ: “Hửm, hôm nay ngươi lại tự mình nhắc đến Trần Hiếu cơ đấy.”
Trương Đạc không lên tiếng, cúi đầu nhìn về phía Tịch Ngân. Nàng mặc một chiếc váy thêu hoa đỏ thẫm dải ngọc kép, thành kính quỳ dưới chân tháp, ngước đầu nhìn những chiếc chuông vàng ở bốn góc. Gió mát hiểu ý, thổi tung dải lụa và mái tóc dài của nàng, trông tựa tiên nữ giáng trần.
“Chậc.” Triệu Khiêm chống cằm, bình phẩm: “Cái miếng bạc* này càng nhìn càng thấy đẹp. Có điều so với Bình Tuyên nhà ngươi, vẫn còn kém một chút ý vị.” Lời vừa dứt, nước trà đã bị bắn thẳng vào mắt.
*Chữ Ngân (银) trong tên của Tịch Ngân có nghĩa là bạc nên Triệu Khiêm với gọi như vậy nha!
“Nhắm mắt vào.”
Hắn vội vàng dùng tay che: “Ngươi nói Bình Tuyên đang ngồi ở hội Lâm Thủy của Ngụy Tùng Sơn, ngươi không cho ta đi, lại nhốt ta ở đây cùng ngươi ngắm tháp, giờ hay rồi, đến Ngân Tử cũng không cho ta nhìn, ngươi không tin ta nổi giận một cái là treo ấn đi về phía đông tìm Trịnh Dương sao.”
Trương Đạc giơ tay chỉ về hướng đông. “Giao ấn, biến mau.”
Triệu Khiêm cười toe toét, bưng chén trà: “Nói chơi thôi mà.” Nói đoạn bèn lảng sang chuyện khác: “Ngươi nói xem, tiểu nữ tì nhà ngươi thành kính như vậy là đang cầu xin điều gì?”
Trương Đạc nhấp một ngụm trà, bình thản đáp: “Chẳng qua là liên quan đến Sầm Chiếu.”
Triệu Khiêm cười: “Giọng điệu này của ngươi thật chẳng thiện cảm chút nào.”
“Bớt nghe hóng, thận trọng lời nói.”
Triệu Khiêm bĩu môi, liếc mắt lẩm bẩm: “Cái đồ khúc gỗ.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Không… đang nói chuyện chính sự đây, Sầm Chiếu lúc này chắc đã đến dưới trướng Lưu Tất rồi.”
“Ừm.”
“Vậy còn Bình Tuyên… có chịu nói chuyện với ngươi chưa?” Hắn ướm hỏi một câu nhưng không nhận được hồi đáp, cảm thấy hơi mất hứng, bèn mân mê một cành đào đã nở lần hai trên bàn trà, nói: “Ngươi ép bệ hạ giết con tù thê, chính là để ép Trịnh Dương dâng tấu Đông phạt phải không.”
Trương Đạc duỗi chân, bình giọng hỏi: “Ngươi cũng biết thương xót kẻ già yếu bệnh tật sao?”
“Trịnh Dương đã già, nghe nói trên đường từ Hà Tây về Lạc Dương còn bị thổ huyết, cho dù có mạng để giao tranh với Lưu Tất, ngươi bảo ông ta lấy mạng đâu để quay về?”
Trương Đạc đón gió nói: “Ông ta là đồng minh cuối cùng của Trương Hề, chuyến đi này vốn dĩ không cần quay về.”
Triệu Khiêm vô tình bẻ gãy cành đào: “Trương Thoái Hàn, đường đi đến nước đường cùng cũng không tốt đâu.”
“Đường cùng lên trời, ngươi quên rồi sao? Giữ chặt thanh đao của ngươi đi, cứ âm thầm mai phục ở thành Lạc Dương, sẽ có lúc cho ngươi vây sát một trận thật sảng khoái.”
Nói xong hắn định đứng dậy. Lại nghe Triệu Khiêm hỏi: “Ta muốn hỏi ngươi điều này.”
“Chuyện gì.”
“Có phải ngươi muốn thay thế vị trí đó không?”
Trương Đạc đặt chén trà xuống: “Ngươi chưa hỏi rõ, là thay thế vị trí của ai?”
Triệu Khiêm lắc đầu: “Ta nhìn không thấu. Thay thế Đại tư mã thì dường như coi thường ngươi quá, còn thay thế bệ hạ… lời này ta cũng không dám nói.”
Trương Đạc bật cười một tiếng, ngồi ngay ngắn lại: “Ngươi nhìn ra tầng ý nghĩa này từ khi nào?”
“Từ lúc ngươi dẫn nha đầu kia rời khỏi điện Thái Cực.”
Hắn vừa nói vừa dang rộng cánh tay, chỉ lên xà nhà. “Ngươi ép bệ hạ vì đại tội mưu nghịch mà giết con tù thê, nhưng lại muốn mang theo nữ nhân thực sự hạ nhát đao đó đi. Ngươi không phải muốn cùng ngài ấy trị vì giang sơn, mà ngươi là muốn…”
Lời chưa dứt, bỗng nghe Giang Lăng chắp tay bẩm báo: “Lang chủ, nữ lang tới rồi.”
Triệu Khiêm nghe vậy, lập tức bật dậy khỏi chỗ ngồi như lò xo. “Bình Tuyên? Trương Thoái Hàn, ta đi đón nàng tới đây cho ngươi nhé.”
“Ta có nói là ta muốn gặp muội ấy không?” Triệu Khiêm chẳng thèm để ý đến ý tứ của hắn, luống cuống cúi người xỏ giày, hoàn toàn không còn vẻ trầm trọng lúc nãy: “Người ta chịu đến gặp ngươi, chịu nói chuyện với ngươi thì ngươi lo mà mừng thầm đi, còn bày đặt không muốn gặp, ngươi là hạng người gì thế hả. Ta đi đây, ngươi cứ đợi đấy.”
“Không cần đâu.” Một giọng nói trong trẻo lọt vào tai.
Trương Đạc ngẩng đầu, thấy Trương Bình Tuyên đã đứng ngay trước mặt mình, phía sau là Tịch Ngân.
Triệu Khiêm vội đứng dậy nói: “Hôm nay là mùng ba tháng ba, muội không tới hội Lâm Thủy của Ngụy Tùng Sơn sao?”
“Huynh im miệng.” Trương Bình Tuyên nhìn chằm chằm vào Trương Đạc, vành mắt đỏ hoe.
Triệu Khiêm tức thì không dám nói thêm lời nào.
“Mẫu thân muốn gặp huynh.”
Gương mặt Trương Đạc chìm vào bóng râm, một lúc sau mới khẽ hỏi lại: “Sao?”
“Mẫu thân muốn gặp huynh.” Nàng bình tĩnh lặp lại một lần nữa.
Trương Đạc gật đầu. “Được.”
Nói đoạn, hắn chỉnh lại vạt áo đứng dậy, bước về phía trước vài bước rồi lại quay đầu hỏi: “Ở đâu?”
Trương Bình Tuyên đáp: “Huynh còn hỏi thế sao? Mẫu thân không bao giờ rời khỏi Đông Hối Đường.”
“Được…” Hắn đáp thêm một tiếng, quay người đi tiếp.
“Ca!”
Trương Bình Tuyên cất tiếng gọi giật hắn lại, hắn chỉ khựng lại một bước nhưng không hề ngoái đầu. Trương Bình Tuyên vội đuổi theo mấy bước: “Hay là huynh đừng về vội… Để muội đi khuyên phụ thân thêm đã.”
Trương Đạc ngước nhìn những chiếc chuông vàng ở bốn góc bảo tháp, tiếng chuông ngân vang tận trời xanh nhưng cũng lọt vào tai đầy đanh thép.
“Không cần khuyên, muội đã khi nào khuyên nổi ông ấy? Chỉ cần mẫu thân chịu gặp ta là được, những việc khác đều tùy phụ thân.”
“Lần này không giống thế!”
Nàng chẳng màng đến việc có Triệu Khiêm ở đó, dang tay chặn đường Trương Đạc: “Phụ thân nghe Tống thường thị kể lại chuyện của huynh ở điện Thái Cực, biết huynh ép bệ hạ giết con tù thê, buộc Trịnh tướng quân phải mang bệnh cầm quân, ông ấy giận dữ tới đau tim, đau đớn quá mức mà ngất đi, hôm nay tỉnh lại đã đến thẳng Đông Hối Đường. Sau đó lại triệu cả nhị ca và trưởng tỷ về nhà, muội không biết phụ thân muốn làm gì, bèn đi hỏi mẫu thân, nhưng mẫu thân thấy muội cứ khóc mãi, từ đầu đến cuối chỉ nói một câu: “Bà ấy muốn gặp huynh.”
Nàng nói một cách vội vã, sắc mặt không khỏi đỏ bừng. Trương Đạc ấn cánh tay nàng xuống, nâng tay áo lau mồ hôi mỏng trên trán nàng, cười hỏi: “Muội không hận ta nữa sao?”
Trương Bình Tuyên khựng lại: “Muội biết, Trần Hiếu chết rồi, y chẳng qua chỉ có dung mạo giống người đó mà thôi. Huống hồ, y cũng giống như Trần Hiếu, đều là kiểu người không có tâm can, y muốn đi thì muội để y đi. Còn huynh là ca ca ruột của muội, sao muội có thể hận huynh được. Muội chỉ sợ phụ thân ra tay tàn độc, sợ mẫu thân cũng ruồng bỏ huynh…”
Cơn gió mạnh lướt qua trên đỉnh đầu, chuông vàng kêu vang rền. Trương Đạc buông tay áo, mỉm cười nhìn Trương Bình Tuyên: “Mẫu thân đã ruồng bỏ ta một lần rồi, ta đối với bà chưa bao giờ dám nuôi hy vọng viển vông.”
“Ca…”
“Muội đừng về nữa.” Giọng hắn ôn hòa, đưa tay chỉnh lại cây trâm ngọc trên tóc nàng cho ngay ngắn.
Triệu Khiêm bước tới nói: “Trương Thoái Hàn, hay là ta đi cùng ngươi, Đại tư mã thấy ta thì ít nhiều còn…”
“Chuyện của ta với Trương gia, một kẻ ngoài như ngươi có tư cách gì để xía vào!”
Câu nói này tốc độ cực nhanh, ép Triệu Khiêm phải lùi lại mấy bước, không dám nói thêm gì nữa.
Lúc này Trương Đạc mới dịu giọng lại.
“Tịch Ngân.”
Tịch Ngân đang thẫn thờ, nghe tiếng gọi bèn vội thưa: “Nô có mặt.”
“Đi theo muội ấy dạo quanh ngôi chùa này đi, hay đến Thanh Đàm Cư ngồi cũng được, hoặc nếu hai người muốn tới hội Lâm Thủy cũng được.” Hắn vừa nói vừa đưa tay về phía Giang Lăng, nhận lấy một túi bạc rồi ném cho Tịch Ngân, sau đó quay người xuống lầu.
“Đại ca!”
Trương Bình Tuyên tựa vào lan can, cất tiếng gọi với theo mấy lần nhưng không thấy hắn đáp lại. Dưới chân tháp thanh tịnh không vương bụi trần, trong già lam không bóng xe ngựa, hình ảnh hắn lẳng lặng bộ hành bước qua rơi vào mắt Tịch Ngân, mang theo một vẻ cô độc và mãnh liệt đến lạ thường.
Trương Bình Tuyên vịn lan can cúi đầu, nén nước mắt im lặng. Triệu Khiêm ít nhiều biết được nguyên do bên trong, không tiện mở lời, bèn đưa mắt nhìn Tịch Ngân.
Tịch Ngân tiến lên, đỡ Trương Bình Tuyên ngồi xuống bên án trà. Triệu Khiêm tự thấy lúc này mình không nên lên tiếng khuyên nhủ, gãi đầu bối rối, cuối cùng nghe Tịch Ngân nói: “Tướng quân cứ đi đi. Để nô ở lại với nữ lang.”
