Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 29: Sấm xuân (5)



Trong lúc Triệu Khiêm đỡ Tịch Ngân xuống ngựa, Mai Tân Lâm đang xách hòm thuốc từ cửa chính đi ra, vừa gặp Triệu Khiêm đã gầm lên: “Người ta đã muốn tìm cái chết, sau này ngươi đừng có lôi kéo!”

Triệu Khiêm bị lão quát đến ngẩn người, lập tức quát lại: “Lão y tiên, ông nói có phải tiếng người không thế? Rốt cuộc hắn thế nào rồi?”

Mai Tân Lâm chùi đôi bàn tay đầy vết máu vào nhau, ném hòm thuốc cho nô bộc, xắn tay áo giơ cánh tay lên nói: “Trước kia thì thôi đi, lần này ít nhất là gậy gộc to bằng bắp tay, nhắm thẳng vào lưng, thực sự là đánh đến chết đấy.”

Ông vừa nói vừa quay đầu nhìn lại phía sau, hận hận nói: “Không phải lần đầu rồi, Trung thư giám rốt cuộc là đang chấp niệm cái gì!”

Triệu Khiêm hậm hực: “Ngài hỏi hắn, chẳng thà đi hỏi người làm phụ thân ở phủ Tư mã ấy.”

Nói xong, hắn trở tay dắt Tịch Ngân tới: “Ta còn phải về doanh trại, ngài dặn dò nha đầu này vài câu nhé.”

Mai Tân Lâm liếc nhìn Tịch Ngân một cái.

“Nàng ta được vào Thanh Đàm Cư?”

Triệu Khiêm tặc lưỡi nhỏ giọng nói một câu: “Người ta ở ngay đấy.”

“Ngươi lầm bầm cái gì đó?”

“À, ta nói đây là người hầu cận thân thiết của Trương Thoái Hàn. Ngài dạy bảo nàng ta đi, đừng để nàng ta phạm vào điều cấm kỵ.”

Mai Tân Lâm bấy giờ mới dời mắt sang, đánh giá Tịch Ngân từ trên xuống dưới, nhìn đến mức Tịch Ngân phải dời bước né tránh.

Mai Tân Lâm trễ môi cười nhạt: “Hắn thủ thân mười năm, rốt cuộc chỉ giữ lại một người như thế này?”

Triệu Khiêm đảo mắt: “Đã lúc này rồi, ngài có thể giữ chút khẩu đức được không.” thấy Tịch Ngân đã rút lui ra sau lưng mình, hắn đành quay người kéo nàng lại: “Tiểu Ngân Tử đừng trốn.”

“Được.”

Mai Tân Lâm thu lại ánh mắt đánh giá, bước lên phía trước nói: “Phụ thân ruột hay nuôi gì của hắn chẳng ai thèm quản, lão già này quản nhiều việc làm gì.”

Nói xong ông nhìn về phía sau lưng Triệu Khiêm: “Thuốc uống thì ngày ba lần, ta để lại Thanh Đàm Cư rồi, nhưng ngũ tạng của hắn bị tổn thương, đừng có đổ thuốc vào miệng, uống được bao nhiêu thì uống, thuốc đắp ngoài thì hắn không thiếu, cô tìm được chứ?”

“Nô tìm được.”

“Vậy ta không có gì phải dặn dò cô nương nữa, chỉ một câu thôi, đừng có di chuyển người hắn, để hắn yên tĩnh mà dưỡng thương.”

“Vâng…”

Thấy nàng liên tục đáp lời, Mai Tân Lâm gật đầu.

“Được, người quả thực là sắc nước hương trời, về dung mạo, e là Trung thư giám còn không xứng với cô.”

Nói đoạn ông lại phủi tay, nhận lấy hòm thuốc đeo lên lưng: “Dặn xong rồi, ngày mai ta lại tới.”

Triệu Khiêm nhìn bóng lưng Mai Tân Lâm rời đi thì thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nói với Tịch Ngân: “Cô đừng để ý nhé, ông ấy là cố nhân của phụ thân ruột lang chủ nhà mấy cô đấy, nói năng lúc nào cũng vậy, nhưng ông ấy đã nói thế thì tính mạng của Trương Thoái Hàn coi như không có gì đáng ngại rồi. Cô mau vào đi, có chuyện gì thì cứ bảo Giang Lăng đến doanh trại nội cấm quân tìm ta.”

Tịch Ngân khép nép đi vào Thanh Đàm Cư.

Con Tuyết Long Sa đang nằm rạp trước cửa, nghe thấy động tĩnh liền cảnh giác đứng bật dậy, đến khi nhận ra là Tịch Ngân mới ỉu xìu nằm xuống lại.

Tịch Ngân vén váy ngồi xổm xuống, ướm thử đưa tay ra nhẹ nhàng xoa đầu nó.

Tuyết Long Sa không nhúc nhích, đầu gối lên hai chân trước đan vào nhau, tai rũ xuống, hít hít mũi, mắt nhìn vào trong phòng ư ử r*n r* vài tiếng đầy ai oán. Tịch Ngân rụt tay lại, cùng nó nhìn vào bên trong.

“Cứ tưởng chủ nhân của mi lợi hại lắm. Kết quả cũng chỉ có mi và ta canh chừng ngài ấy.”

Tuyết Long Sa dụi dụi vào cánh tay Tịch Ngân, như thể đang đáp lời nàng.

Tịch Ngân bưng một bát nước đặt trước mặt nó, lại xoa đầu nó: “Uống chút nước đi, ngày mai ta sẽ tìm đồ ăn cho mi, ban đêm đừng có quậy phá nhé.”

Tuyết Long Sa đứng dậy rũ lông, vục cả đầu vào trong bát nước.

Tịch Ngân bấy giờ mới đẩy cánh cửa ngăn, cúi người cởi giày, bước vào trong phòng.

Sau tấm màn che màu xanh tro, nam nhân đang tĩnh lặng nằm sấp trên chiếc chiếu cói dưới tượng Quan Âm. Thân trên của hắn tr*n tr**, lưng chồng chất vết thương cũ lẫn mới, chỗ thì sưng bầm, chỗ thì máu thịt be bét, đến nỗi chiếc quần lụa dưới thắt lưng cũng bị máu thấm ướt quá nửa.

Hắn để chân trần, dù người vẫn chưa tỉnh hẳn nhưng ngón chân vẫn trong trạng thái co quắp lại. Có thể thấy khi chịu phạt hắn đã đau đớn đến nhường nào.

Tịch Ngân thắp một ngọn đèn, cẩn thận đặt dưới tượng Quan Âm, rồi bó gối ngồi xuống bên cạnh hắn.

Hơi thở của hắn yếu ớt như sợi tơ, vô cùng yên tĩnh.

“Ngươi… hôm nay… có thể giết được ta rồi đấy.”

Tịch Ngân sững người, chưa kịp phản ứng lại nghe hắn nói tiếp: “Yên tâm, chó sẽ không… cắn ngươi nữa đâu…”

Giọng nói tuy nhẹ, nhưng rõ ràng mang theo ý cười.

Tịch Ngân gối đầu lên đầu gối, cúi xuống nhìn gương mặt hơi vặn vẹo vì đau đớn của hắn.

“Ngài dạy nô phải tự trân tự trọng, chứ không dạy nô lấy oán trả ơn.”

“Ngươi… sao lại nghe lời ta thế…”

“Nghe lời ngài, có thể sảng khoái mà mắng tên hoạn quan chó chết kia.”

Nàng vừa dứt lời, chợt nghe hắn như bật cười một tiếng, nhưng chính cái cười này đã trực tiếp dẫn đến cơn co giật trên người hắn, kéo dài từ sống lưng đến tận ngón chân.

Tịch Ngân luống cuống, theo bản năng ấn chặt lấy bàn tay hắn, dồn dập hỏi: “Đau lắm phải không?”

“Đau đến mức… muốn chết.”

“Để nô đi gọi người mời đại phu quay lại.”

“Đừng đi, đừng buông tay…”

“Vâng…”

Nàng không dám cử động, dồn hết sức bình sinh để ấn chặt cổ tay Trương Đạc. Một lúc lâu sau, hắn mới dần dần bình tâm lại, nhưng có vẻ đã tiêu hao quá nhiều sức lực, tóc mai bết lại vì mồ hôi. Tịch Ngân buông tay, dùng chính ống tay áo của mình lau trán cho hắn. Hắn có một khoảnh khắc định né tránh, nhưng sau đó không hiểu sao lại thôi.

Ánh đèn ngay trước mắt, hắn không muốn mở mắt, cát bụi trong miệng vẫn chưa nhổ sạch, mỗi khi cử động răng miệng đều thấy rất khó chịu.

“Đi rót chén nước…”

“Ngài uống được gì không, nếu uống được, nô đi bưng thuốc cho ngài.”

“Phì…”

Hắn phì ra một hơi: “Ta muốn… súc miệng…”

Tịch Ngân nghe tiếng ‘phì’ này thì ngẩn người hồi lâu, sau đó lại bắt chước dáng vẻ của hắn mà phì một tiếng.

Ngay sau đó, nàng phì cười thành tiếng.

Trương Đạc như biết nàng đang cười gì, không hề lên tiếng, cứ để nàng cười một cách hơi quá trớn, cho đến khi nàng bắt đầu hoảng sợ nhận ra sự thất thố của mình trước mặt hắn.

“Nô… nô không nên như vậy.”

“Không sao, rất… sảng khoái.”

Sảng khoái không phải là giả, hơn một tháng qua, đây là lần đầu tiên Trương Đạc nhìn thấy sự rạng rỡ trên khuôn mặt của nửa quỷ này, dù chỉ là thoáng qua nhưng vẫn như ánh sáng xuyên qua tầng mây dày.

Tịch Ngân hầu hạ hắn súc miệng xong, thu dọn chậu vò ổn thỏa, lại vuốt váy ngồi xuống, nhìn đăm đăm vào những vết thương trên lưng hắn mà thẫn thờ.

Trương Đạc nhắm mắt nhẫn nhịn cơn đau không nói gì, Tuyết Long Sa ở bên ngoài cũng đã ngủ say, tiếng thở khì khò của nó khiến lòng người cảm thấy an tâm.

“Ngươi đang nghĩ gì thế…”

Cứ thế im lặng một hồi lâu, hắn đột ngột lên tiếng.

“Đang nghĩ, nếu phụ mẫu nô còn sống, biết nô giết vua, liệu có đánh chết nô không.”

“Chuyện đó còn phải xem… họ là hạng người nào. Ngươi cảm thấy… ngươi có tội không?”

Tịch Ngân im lặng, thực sự nghiêm túc suy nghĩ rất lâu, rồi ngập ngừng đáp: “Nô không dám nói… chắc là có nhỉ… dù sao cũng là đại nghịch bất đạo…”

“Vậy ngươi có cam lòng lấy cái chết để tạ tội không?”

“Không cam lòng!”

Nàng đột nhiên cao giọng, thậm chí còn hơi run rẩy.

“Nô làm vậy là để được sống! Nếu như thế mà đáng chết, chẳng phải nô quá uất ức sao.”

Nói xong câu đó, Trương Đạc lại không lên tiếng nữa. Ngón tay hắn từ từ nắm chặt, mồ hôi mịn rịn đầy trên trán.

Nàng chỉ tưởng hắn đang đau dữ dội, vội hạ thấp giọng nói: “Nô không nói nữa, ngài thả lỏng đi, để nô đi lấy thuốc đắp cho ngài.”

“Đừng đi, đừng cử động…”

Tịch Ngân bất lực nói: “Nô đi lấy thuốc mà.”

Đầu óc Trương Đạc hỗn loạn, thốt ra: “Ta bảo ngươi đừng động thì đừng có động!”

“Vâng… vâng… không động.”

Tịch Ngân không biết hắn bị làm sao, vội vàng ngồi xuống lại.

“Ngài… chẳng lẽ ngài sợ đau sao?”

“Phải, sợ đau. Hôm nay không muốn bôi thuốc.”

“Vậy… ngài có muốn… ăn chút gì không?”

Nàng đột nhiên chuyển chủ đề sang chuyện ăn uống không đầu không đuôi.

“Thịt bò.”

Hắn gần như cũng thốt ra ngay lập tức.

“Thế không được… đại phu nói ngài bị thương đến phủ tạng, còn ăn thịt sao, nhịn chút đi mà, đợi ngài khỏi rồi, nô sẽ làm thịt bò nướng cho ngài, hồi trước ở núi bắc Mang, đều là nô nhóm lửa nấu cơm đấy.”

Nói đến sở trường của mình, vẻ mặt nàng lại rạng rỡ nụ cười.

“Thế à?”

Trương Đạc nhận ra sự thất thố của mình lúc nãy, cố ép tâm tình trở lại bình thường, thở ra một hơi nhẹ nhõm, thong thả hỏi tiếp: “Ai dạy ngươi…”

“Không phải cái gì cũng cần người dạy đâu, đây là kỹ năng làm thì quen tay thôi. Huynh trưởng mắt kém, hồi trước lúc nấu cơm thường xuyên làm bị thương tay, nô không cho huynh ấy nấu nữa, tự mình mày mò nấu vài lần là biết ngay. Ngài yên tâm, trên điện Thái Cực ngài còn chịu cứu nô, nô sẽ không bỏ mặc ngài đâu.”

Trương Đạc cười nhạt.

“Ngươi… ngươi tưởng ngươi là ai cơ chứ.”

“Nô biết chứ, là quân cờ mà.”

Hai chữ “quân cờ” khiến Trương Đạc nghẹn lời.

Tịch Ngân dường như nhân lúc hôm nay hắn không thể cử động, cũng không thể đánh nàng, nên lời lẽ cũng nhiều thêm.

“Chuyện của nam nhân nô đều không hiểu, huynh trưởng cũng không chịu nói nhiều với nô về chuyện ở thành Lạc Dương, nhưng nô biết những nữ nhân đẹp một chút, hoặc là xuất thân cao quý, đều là quân cờ cả. Tên hoạn quan kia coi nô là quân cờ, ngài cũng coi nô là quân cờ, so ra thì nô lại không hận ngài lắm, ít nhất ngài cũng dẫn dắt nô…”

Nói đoạn, nàng giơ lòng bàn tay mình lên chém xuống một cái: “Dẫn dắt nô đánh trả, lúc nô mở miệng mắng hắn ta ở ngục Đình uý, trong lòng thấy sảng khoái lắm, đó là lần đầu tiên nô mở miệng mắng nam nhân đấy.”

“Trước đây ngươi chưa từng mắng nam nhân sao…”

“Chưa bao giờ, nô đâu có dám. Cả đời này nô mới chỉ ái mộ một nam nhân, còn chưa từng hận nam nhân nào. Tên hoạn quan kia đâu phải là nam nhân…”

“Ái mộ…”*

*Ái mộ (爱慕): yêu, mến chuộng và kính trọng.

Trương Đạc cười khẩy một tiếng trong mũi: “Ngươi thì bao lớn chứ… ngươi hiểu thế nào là ái mộ.”

“Hiểu chứ. Chính là… rất muốn tốt với người ta, nhưng lại thấy người ta xứng đáng với người tốt hơn.”

“Hừ, Sầm Chiếu.”

Hắn đột nhiên cười thốt ra cái tên này.

Sống lưng Tịch Ngân cứng đờ, không dám mở miệng nữa.

Bóng người trên bức tường trắng tinh khôi dập dờn theo sự rung động của ngọn đèn.

Cơn đau trong phủ tạng của Trương Đạc lúc này dường như đã dịu đi không ít.

Hắn thử hít một hơi, cố gắng giữ vững giọng nói của mình: “Ái mộ một người… là như vậy, thế thì… ngươi thử nghĩ xem, khi ngươi hận một nam nhân thì sẽ thế nào.”

Tịch Ngân nghe vậy, run rẩy lắc đầu.

Nam nhân trước mặt lại nhấc một cánh tay lên, từ từ đưa đến trước mắt nàng.

“Ngươi sẽ cắn hắn.”

Nàng bị câu nói này dọa cho suýt nữa thì đứng bật dậy.

“Xin… xin lỗi… nô…”

“Không sao, Tịch Ngân, người ngươi ái mộ… ngươi vĩnh viễn không bao giờ xứng đôi. Ngươi chỉ xứng với Thanh Đàm Cư, một bức tượng Quan Âm, một tấm chiếu cói, và còn…

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...