Tịch Ngân nhớ mang máng có một thành ngữ, chơi cái gì mà… chơi với lửa tự thiêu.
Khổ nỗi lúc đó nàng không ghi nhớ rõ ràng, lúc này đang hoảng loạn lại càng nghĩ không ra.
Thế nhưng, những d*c v*ng nhân bản vốn bị bóp nghẹt của nàng, giờ đây dưới sự khiếp sợ người nam nhân này lại trỗi dậy như bong bóng sủi tăm, không dám bùng phát mà cũng chẳng cam lòng ẩn nấp, khiến cho huyết khí toàn thân xông thẳng l*n đ*nh đầu, nhất thời vành tai nóng bừng, gương mặt đỏ gay.
Trương Đạc không thể nhìn rõ những điều này.
Sau khi mắt đã thích nghi với bóng tối, hắn chỉ thấy một nữ nhân đang ôm chặt hai vai, cố sức cuộn tròn thân mình lại.
“Buông tay ra.”
Nói đoạn, hắn đưa tay muốn gỡ đôi bàn tay đang bấu chặt trên vai nàng ra.
Tuy nhiên, trong bóng tối lờ mờ, hắn vô ý chạm phải một n** m*m m** ấm áp vô danh.
Dẫu có lớp y phục lộn xộn chồng chất, nhưng vẫn có thể cảm nhận được hình dáng của nó. Trong đầu Trương Đạc lóe lên một tia sét trắng xóa, chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc là tại sao thì đã cảm thấy nữ nhân trước mặt đang kinh hoàng dịch chuyển thân mình, cố gắng né tránh.
Trương Đạc cũng không biết mình chỉ muốn làm cho rõ tại sao tia sáng trắng trong đầu lại nổ tung, hay căn bản là không muốn buông tay, hắn không những không lùi bước, mà còn theo bản năng làm vài chuyện trái với lễ giáo thông thường. Chẳng có gì ghê gớm cho lắm, nhưng lại là những việc mà Tấn Giang không cho phép hắn làm.
“Ta cho phép ngươi trốn sao?”
Tịch Ngân cảm thấy da thịt toàn thân mình đều căng cứng lại trước hành động này của Trương Đạc. Trải nghiệm về những hành động thân mật kiểu này nàng vốn đã từng trải qua.
Tịch Ngân cảm thấy toàn bộ da thịt trên người mình đều bị những hành động mà Tấn Giang không cho phép Trương Đạc làm ấy kéo căng ra.
Trải nghiệm của những việc mà Tấn Giang không cho nam chính làm, cô sớm đã từng nếm qua rồi.
Vóc dáng tuyệt mỹ thiên bẩm khiến đ** g* b*ng đào của nàng trở thành món quà cho những gã nam nhân nơi lầu xanh thỏa mãn thú tính, dù che sau lớp lụa mỏng hay ẩn sau cây đàn sắt, vẫn khiến người ta tâm trí không thể thanh tịnh, thần hồn bất an. Nam nhân quá thích nhìn nàng thẹn đỏ mặt, trốn tránh những bàn tay không an phận của họ, và nàng cũng từng nếm trải dư vị chua ngọt khó tả giữa những thứ nhơ nhớp ấy.
Nhưng tất cả những điều đó tuyệt đối không giống với cảm giác mà sự nắm bắt l* m*ng lúc này mang lại.
Nói đau thì thực sự có chút đau.
Nhưng Tịch Ngân không thể cầu xin hắn, nàng ít nhiều hiểu được rằng Trương Đạc không thích dáng vẻ hèn mọn của mình.
Tuy nhiên, nàng cũng không muốn quở trách hắn, vì dù nàng không biết tại sao Trương Đạc lại nắm giữ nơi đó không chịu buông tay, nhưng nàng không cảm thấy một chút ý vị nhục mạ hay chà đạp nào trong hành động này. Ngược lại, từ những đầu ngón tay hơi run rẩy kia, nàng nhận ra một sự hoảng loạn hoàn toàn không phù hợp với bản thân Trương Đạc.
“Có thể… tha cho ta không?”
Trương Đạc sững người, lúc này mới thấy đôi mắt Tịch Ngân sáng rực.
Vầng trăng ngoài cửa sổ xuyên qua lớp mây, ánh sáng nghiêng nghiêng rọi qua cửa. Bức tượng Quan Âm trên cao mượn ánh sáng đó đổ bóng xám đậm lên mặt nàng. Đôi tay nàng lúng túng túm lấy vạt áo ngang hông, thỉnh thoảng định đưa ra gỡ tay hắn nhưng lại vài lần do dự, cuối cùng không dám chạm vào hắn.
“Ta thấy rất nhục nhã.”
Nghe thấy câu này, Trương Đạc đột ngột buông lỏng lòng bàn tay.
Cùng lúc đó, hắn cũng cuối cùng nhìn rõ mình vừa nắm giữ nơi nào.
Nàng thấy không còn mặt mũi.
Câu nói này tưởng như đang tự oán trách mình, nhưng thực chất lại giống như một cái tát lạnh thấu xương, ‘chát’ một tiếng quật thẳng vào mặt Trương Đạc. Một khi nữ nhân đã biết liêm sỉ, thì sự l* m*ng của nam nhân sẽ trở nên cực kỳ đê tiện.
Trương Đạc cúi đầu nhìn bàn tay hoang đường của mình, hận không thể tự vả cho mình một trận.
“Mặc… mặc y phục vào cho hẳn hoi, cút…”
Hắn còn chưa nói hết câu, chỉ nghe bên cạnh vang lên tiếng sột soạt, Tịch Ngân ôm lấy y phục vừa lăn vừa bò, tháo chạy ra ngoài như trốn chạy.
Trương Đạc ngẩn ngơ ngồi thụp xuống dưới tượng Quan Âm. Cánh cửa sau lưng vẫn mở, ánh trăng vằng vặc, gió thoảng nhè nhẹ, bóng vật trong sân lặng lẽ đổ lên bức tường trắng trước mặt Trương Đạc. Trong góc phòng vẫn còn lưu lại mùi hương vô danh trên người Tịch Ngân, xua tan mùi trầm hương nồng đậm trong phòng.
Trương Đạc ngẩng đầu nhìn cái bóng đơn độc trên tường, hồi lâu sau mới thốt nốt câu nói dở dang lúc nãy.
“Mặc y phục vào cho hẳn hoi, rồi cút lại đây.”
Dứt lời, bên tay bỗng có một vật trắng muốt thò ra. Cảm giác mềm mại đó khiến cổ Trương Đạc cứng đờ. Cúi đầu nhìn xuống, hóa lại là Tuyết Long Sa.
“Ta không bảo ngươi cút lại đây.”
Tuyết Long Sa rõ ràng không hiểu ý hắn, cúi đầu phủ phục xuống bên chân Trương Đạc. Nhìn bộ dạng của nó, Trương Đạc đột nhiên nảy sinh một sự tự thương hại thiển cận, không liên quan đến tình thân nhạt nhòa, cũng chẳng liên quan đến việc hoài bão trong lòng không người thấu hiểu. Nhưng nó rất chua xót, chua đến mức mắt và mũi đều thấy khó chịu.
—
Giữa tháng bảy, gió phơn nơi chân núi Tễ Sơn thổi đến khiến dưới hai cánh tay người ta dính dấp khó chịu.
Hoàng đế dẫn theo bách quan cùng phi tần, từ phố Ngự đường Đồng Đà đích thân rời khỏi Lạc Dương. Khắp thành tiếng lá du dương reo vang như sóng dậy, lọng che rợp tựa mây trời.
Trương Đạc tháp tùng thiên tử xuất hành, tháng này tuy đã mãn tang, nhưng bên hông hắn vẫn thắt một dải đai tang.
Sĩ tử trong thành thấy hành vi đạo mạo trang nghiêm ấy của hắn, ai nấy đều ngậm đắng nuốt cay, có giận mà chẳng dám nói.
Quan Dung thuộc Tễ Sơn.
Triệu Khiêm đón thánh giá trước quan ải, hoàng đế đích thân bước ra khỏi loan xa*, tự tay đón đỡ.
*Loan xa là xe kiệu rước vua.
Trương Đạc cưỡi ngựa đi song hành dưới chiếc lọng xanh ba tầng của nghi trượng hoàng gia. Triệu Khiêm tạ ơn hoàng ân xong, ngẩng đầu liếc nhìn Trương Đạc bên cạnh hoàng đế, thấy hắn không hề giống như lời đồn đại ở Lạc Dương rằng sau cái chết của Trương Hề, gương mặt vẫn lạnh lùng không đổi sắc. Ngược lại, dưới quầng mắt hắn lại lộ ra một vệt thâm đen khó lòng nhận ra.
“Ngươi làm sao thế này? Bọng mắt lộ rõ lên cả, túng dục quá độ… khụ khụ… ta quên mất… ngươi còn đang chịu tang, thật đáng đánh, đáng đánh.”
Doanh trại tại Dung Quan dựng liên tiếp năm dặm. Ánh lửa bập bùng rực rỡ phản chiếu trong mắt Trương Đạc.
Hắn đứng ngoài trướng, Triệu Khiêm từ trong bước ra bưng theo một bầu rượu và hai chiếc chén, đặt bên cạnh đống lửa, vỗ vỗ vào một phiến đá cạnh đó, rồi cởi giáp ngồi bệt xuống đất, rót một chén rượu đưa cho hắn.
“Đây là lần đầu ta thấy bộ dạng này của ngươi đấy, sao thế, ta không ở Lạc Dương là ngươi ngủ không yên giấc à?”
Lời vừa dứt, thanh kiếm bên hông đã bị tuốt khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào cổ họng, lưỡi kiếm sắc lạnh thậm chí còn cứa đứt vài sợi tóc của hắn.
Triệu Khiêm vội vàng nói: “Ta chỉ đùa một câu, ngươi định đòi mạng thật đấy à!”
“Đừng có đùa kiểu đó với ta.”
Giọng hắn lạnh lẽo như sương giá tháng giêng, hoà vào trong ngọn gió oi nồng bên đống lửa.
Triệu Khiêm giơ một ngón tay, nhẹ nhàng gạt mũi kiếm ra.
“Ta thật chẳng hiểu nổi, trước đây không phải ta chưa từng dùng lời lẽ cợt nhả để trêu chọc ngươi, khi ấy thì ngươi hay lắm, cứ như nghe mà không hiểu gì vậy. Giờ thì sao đây, ai đã khai sáng linh đài, đả thông huyệt đạo âm dương cho ngươi rồi? Là ai, là ai thế? Là… Ngân Tử đó sao?”
Một chữ “Ngân” vừa thốt ra, mũi kiếm lại một lần nữa áp sát vào cổ Triệu Khiêm.
“Được được được… ta không hỏi nữa, là cái miệng ta… miệng ta thối, miệng ta thối được chưa! Hạ kiếm xuống, uống rượu, uống rượu đi.”
Nói đoạn, hắn ta dịch người ra sau, đứng dậy né tránh thanh kiếm trong tay hắn, đi vòng sang phía đối diện rồi ngồi xuống lần nữa.
Hắn vừa lầm bầm: “Ngươi cũng là kẻ kỳ quặc, trước đây ta có gây ra họa lớn đến đâu cũng chẳng thấy ngươi tuốt kiếm với ta, thế mà dăm ba chuyện nam nữ này lại khiến ngươi thẹn quá hóa giận đến mức này.”
Trương Đạc ném thanh kiếm sang bên, tựa người vào cửa trướng, lạnh lùng hỏi: “Sầm Chiếu đang ở nơi nào.”
Triệu Khiêm hất cằm về phía doanh trại canh phòng nghiêm ngặt cách đó không xa.
“Bị nhốt ở đó cùng với Lưu Tất. Có điều, y là kẻ mù lòa nên ta không dùng hình cụ với y.”
Trương Đạc cười lạnh một tiếng: “Ngươi thấy y đáng thương sao?”
Triệu Khiêm nhổ một ngụm bụi đất vừa bay vào miệng: “Ngươi đúng là không biết nói lời nào cho xuôi tai cả, cái gì mà đáng thương, ta đó là tiếc…”
“Câm miệng!”
Triệu Khiêm ngẩn người, hoàn toàn không ngờ bốn chữ “lời nào xuôi tai” kia lại chạm đúng vào nỗi loạn thầm kín của Trương Đạc. Hắn chỉ cảm thấy mình vô cớ bị Trương Đạc quát mắng, cơn giận bốc lên, đứng bật dậy cãi lại ngay: “Ta lại dẫm phải cái đuôi nào của ngươi rồi! Ta đã bảo lần này gặp ngươi, nhìn kiểu gì cũng thấy ngươi kỳ quặc mà.”
“Ngươi ngồi xuống đi.”
Trương Đạc nhận ra mình thất thố, khẽ ho một tiếng, rồi lại khôi phục giọng điệu lạnh lùng.
Triệu Khiêm hậm hực nện bầu rượu trong tay xuống đất: “Ta chính là chướng mắt cái cách ngươi đối xử với Sầm Chiếu. Trước đây ngươi cùng người ta hợp mưu bắt sống Lưu Tất, nay quân phản loạn của Lưu Tất vừa tan, ngươi liền qua cầu rút ván, khép y vào tội phản tặc. Trương Bình Tuyên đã liều mạng cứu lấy cái mạng của y, vậy mà lại bị ngươi áp giải về Lạc Dương để g**t ch*t, ngươi định bắt nàng phải sống sao cho yên lòng đây?”
Trương Đạc cúi đầu nhìn hắn, khoanh tay nói: “Ta giết y, chẳng phải nên thuận theo ý nguyện của ngươi sao.”
“Ta là hạng người hèn hạ như vậy sao?”
Triệu Khiêm lau mồ hôi trên trán, ngón tay móc vào quai bầu rượu, ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Trương Đạc.
“Hơn nữa, y chính là người thân duy nhất của Tịch Ngân. Ngươi giết y rồi thì làm sao giữ cô nương kia bên mình được nữa? Trương Thoái Hàn, ngươi còn chưa cô độc đủ hay sao? Vừa vừa thôi, làm gì có cô nương nào bị ngươi đánh thành ra nông nỗi ấy mà sau đó vẫn cam tâm tình nguyện chăm sóc ngươi lúc trọng thương chứ.”
Những lời này của hắn, nói ra có chút nghiêm túc mà thấm thía.
Trương Đạc ngẩng đầu lên, những dải lửa trại nối tiếp nhau nhuộm đỏ cả vầng trăng trên màn trời.
“Rượu.”
“Gì?”
“Rót cho ta một chén rượu.”
Triệu Khiêm phủi phủi bụi đất bám trên đầu ngón tay, rót đầy một chén rượu đưa cho hắn.
“Ta còn một chuyện chính sự chưa hỏi ngươi đây.”
“Nói.”
“Ngươi ép hoàng đế đến tận Dung Quan này là muốn làm gì?”
“Sao lại hỏi thế?”
“Chậc.”
Triệu Khiêm trề môi: “Ta tuy ngốc, không nghĩ ra được ngươi định làm gì, nhưng Sầm Chiếu quả là một nhân vật đấy. Y nói với ta rằng, ngươi bức bệ hạ đến Dung Quan tuyệt đối không chỉ đơn thuần vì một cái lễ hiến tù binh.”
Chân mày Trương Đạc khẽ đanh lại.
“Hắn còn nói với ngươi những gì?”
Triệu Khiêm lắc đầu: “Ta có hỏi thêm, nhưng người nọ cũng thú vị lắm, bảo ta tốt nhất đừng nên biết quá rõ ràng, kẻo lại giống như y, phạm vào điều kiêng kỵ của ngươi.”
Trương Đạc nghe vậy, không để ý mà bóp vỡ một góc vành chén, mảnh vỡ sắc lẹm nơi chỗ mẻ suýt chút nữa đã cứa rách ngón tay hắn.
Có đôi khi, lòng đố kỵ của con người cụ thể hóa đến mức khiến ta không tự chủ được mà hoài nghi chính cảnh giới và cốt cách của bản thân mình.
Người nam nhân mà Tịch Ngân thẳng thắn bày tỏ lòng ái mộ lại là một phế nhân mù lòa. Nhưng nếu y mù mắt lại mù cả tâm, hay tướng mạo xấu xí đáng ghét thì đã đành. Ngặt nỗi y lại là một kẻ thanh tú vô song, dù thân trong ngục tù vẫn có thể thấu suốt đại cục. Giống như Trần Hiếu năm xưa, hoàn toàn có thể dùng bốn chữ ‘anh tuấn tài hoa’ để luận bàn.
Điều này khiến Trương Đạc nảy sinh lòng phẫn hận.
Thế nhưng hắn lập tức nhận ra sự phẫn hận này khiến bản thân trông nực cười đến nhường nào.
Hắn thở hắt ra một hơi dài, ngửa đầu nhắm mắt, cưỡng ép bản thân phải bình định những đợt sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng.
Triệu Khiêm thì chẳng nhận ra điều gì bất thường, vẫn tự mình nói tiếp: “Ngươi… chẳng lẽ định giết vua sao…”
Trương Đạc vẫn nhắm mắt im lặng.
Triệu Khiêm cúi đầu nói: “Ta tuy ở Dung Quan, nhưng cũng có nghe phong thanh lời đồn đại ở thành Lạc Dương.”
“Lời đồn gì?”
“Thì… vẫn là chuyện liên quan đến cái chết của Trương Hề. Có lời đồn rằng, trước khi Đại tư mã lâm chung đã từng gặp ngươi tại tháp chùa Vĩnh Ninh. Ngươi… giết phụ thân sao?”
Trương Đạc mở mắt, cúi xuống nhìn hắn.
“Ngươi cũng giống như ta, đều là kẻ cầm quân. Theo ý ngươi, thói huyền học thanh đàm có thể an định được quốc gia hay không?”
Triệu Khiêm lắc đầu, nhưng không lên tiếng đáp lại.
“Cũng chẳng sao cả.”
Hắn bật cười một tiếng sảng khoái: “Lời người đáng sợ, nhưng không lọt tai ta đâu. Mang Lưu Tất đến đây, ta muốn gặp hắn.”
