Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 47: Cửa xuân (3)



Triệu Khiêm hạ lệnh cho thân binh áp giải Sầm Chiếu ra khỏi trung quân đại trướng, rồi sải bước đến thẳng trước mặt Trương Đạc.

“Lúc ngươi gặp y ở Lạc Dương, xem chừng còn bình tĩnh hơn ta nhiều.”

Trương Đạc liếc nhìn Triệu Khiêm một cái: “Chẳng liên quan gì đến y.”

Triệu Khiêm giắt kiếm ra sau lưng, cúi người rót một chén trà, nghiêng mình tựa vào án trà.

“Chẳng liên quan đến y là tốt rồi. Đúng rồi, câu hỏi ngày trước ngươi hỏi ta, ta nghĩ thông suốt rồi.”

“Ta hỏi ngươi câu gì?”

“Hừ? Cái trí nhớ của ngươi thật là…”

Triệu Khiêm bưng chén trà xoay người lại: “Ngươi hỏi rằng, theo ý ta, thói thanh đàm huyền học có thể an định được quốc gia hay không?”

Nói đoạn, hắn bắt chéo chân, ngửa đầu nói: “Ta nghĩ kỹ rồi, không thể. Tây Bắc không yên, vương gia các châu quận đều mang lòng riêng, đang rục rịch chờ thời. Bệ hạ tuy có phong thái trích tiên, nhưng lại chỉ lo giữ cái vẻ thanh cao tiên nhân của mình, đem hạng người như Thường Tuân suốt ngày rảnh rỗi lật mấy quyển Chu Quan đặt vào vị trí cao, để họ chỉ tay năm ngón vào quân vụ, sớm muộn gì cũng loạn.”

Hắn nói rồi cúi đầu nhìn bóng mình trong chén trà, giọng nói trầm xuống.

“Nhưng ta không muốn mưu phản, ít nhất… ta không muốn vấy lên thứ máu này.”

Trương Đạc cười lạnh một tiếng: “Ngươi sợ Bình Tuyên?”

Triệu Khiêm đáp: “Ngươi biết đấy, nàng là nữ nhân có tình tình cứng rắn, nàng thích kiểu người chính trực lương thiện, ta không muốn nàng ấy nhìn ta như một kẻ tội đồ cướp nước. Ta…”

“Triệu Khiêm.”

Trương Đạc đột ngột ngắt lời hắn.

Triệu Khiêm khẽ lắc chén trà, không nói tiếp nữa. Tuy nhiên, ánh mắt đối diện lạnh lẽo, lại mang theo một tia bi mẫn khó nhận ra. Giọng Trương Đạc không lớn, nhưng có sức nặng tựa sấm truyền.

“Nắm trong tay quyền chỉ huy vạn quân là sự sát phạt lớn nhất. Vì một nữ nhân mà sợ hãi không tiến, tất sẽ bị phản phệ.”

“Ta biết…”

“Vả lại, ngươi đang ở Dung Quan, lại có quan hệ mật thiết với ta, ngươi thoát ra nổi không?”

Triệu Khiêm ngẩng đầu cười cười: “Ta chỉ muốn lúc đối diện với muội muội ngươi, bản thân được trong sạch một chút, lòng dạ được thản nhiên một chút.”

Nụ cười này trên mặt Triệu Khiêm, mỗi khi nhắc đến Trương Bình Tuyên, Trương Đạc vẫn thường hay thấy.

Hắn đúng là một kẻ thản nhiên, lăn lộn cả đời trong quân doanh cục mịch, ngoại trừ việc hành quân đánh trận, những chuyện khác đều không để tâm. Thích Trương Bình Tuyên cũng chẳng giấu giếm, Trương Bình Tuyên không thích hắn, hắn cũng chẳng buồn phiền, suốt ngày cười nói hi ha như chưa từng nếm trải khổ cực bao giờ.

“Ngươi vẫn chưa hiểu ý ta.”

“Nếu ta mà hiểu được thì ta đã bị xích chung một chỗ với Sầm Chiếu rồi.”

Hắn nói đoạn đứng thẳng người dậy.

“Ngày mai quân của Tào Cẩm sẽ vào thành Vân Châu, hội quân với thủ hạ của ta ở đó. Đám người Thường Tuần giờ đều ở Dung Quan, Lạc Dương chỉ còn lại vị phế thái tử kia, căn bản không thể tập kết quân lực để kháng cự lại ngươi và ta. Ta chỉ làm đến bước này thôi, còn lại, đừng ép ta nữa.”

Trương Đạc rủ mắt, một lúc sau mới gật đầu: “Được. Chuyển giao việc bố trí quân lễ cho lễ hiến tù binh ngày mốt lại cho Giang Lăng.”

“Được.”

Hắn đặt chén trà xuống, vỗ vỗ tay: “Vậy ta đi đây.”

Nói xong, hắn còn liều mạng búng tay một cái trên đỉnh đầu Trương Đạc, thừa lúc hắn chưa kịp phát tác, liền xoay người sải bước đi ra ngoài như gió cuốn.

Rèm trướng cuốn lên theo làn gió dài, một dải ánh trăng thanh lãnh rọi xuống đất.

Trương Đạc nhất thời chìm trong ánh sáng ấy. Ngoài trướng, bóng lưng kia trông thật khoáng đạt linh hoạt.

Lời không thật lòng, còn có thể tự bảo toàn.

Nhưng lời đã tận lòng, không nghi ngờ gì chính là một sự tự giải thoát.

Thành Lạc Dương tiết thu sang.

Mây trôi biến ảo, sắc núi chuyển vàng.

Kể từ khi Trương Đạc tới Dung Quan, nô bộc trong Trương phủ canh giữ Tịch Ngân chẳng khác nào canh giữ tù nhân. Giang Thấm vẫn mỗi ngày dạy Tịch Ngân nhận mặt chữ, thỉnh thoảng lại giảng vài bài văn đơn giản cho nàng nghe. Những lúc nhàn rỗi còn lại trôi qua thật nhanh.

Hôm ấy Tịch Ngân đang giặt y phục ngoài phòng ngủ của Trương Bình Tuyên, Giang Thấm đích thân mang thức ăn tới, thấy nàng chống tay không đủ sức, liền vội vàng tiến lên giúp một tay.

Tịch Ngân thấy là Giang Thấm, vội quẹt đôi bàn tay đang đỏ ửng vì nước lạnh vào vạt váy, nhỏ giọng nói: “Giang bá. Chữ của ngày hôm nay ta đã viết xong rồi.”

Giang Thấm mỉm cười giúp nàng phơi y phục lên sào.

“Lang chủ không có nhà, ta cũng không muốn quá làm khó cô nương. Cô nương mỗi ngày vừa phải viết chữ, vừa phải làm việc trong phủ, thực sự vất vả quá.”

Nói đoạn, ông liếc nhìn vào nội thất. Thấy cửa đóng then cài, không một tiếng người, ông không nén nổi tiếng thở dài: “Nữ lang không chịu gặp cô, vậy mà cô vẫn chăm lo việc ở đây sao.”

Tịch Ngân tháo dải băng buộc tay áo xuống, vén lại lọn tóc mai trước tai, làm một cử chỉ ra hiệu im lặng.

“Ngài ấy còn đáng thương hơn ta nữa.”

Giang Thấm cười hỏi: “Nói thế là sao?”

Tịch Ngân xách thùng nước giặt sang một bên, đứng thẳng người dậy nói: “Phụ thân chết rồi, mẫu thân lại tự nhốt mình trong Đông Hối Đường, có người đại ca… lại là hạng bá vương, chẳng biết thương xót muội muội, chỉ biết làm khổ người ta. Thật sự chẳng bằng ta, ít nhất huynh trưởng ta vẫn luôn đối xử rất tốt với ta.”

Nói đến đây, thần sắc nàng chợt ám đạm hẳn đi.

“Giang bá, ngài nói xem lang chủ liệu có thả ta đi gặp…”

Lời chưa dứt, chợt thấy một tên nô bộc hớt hải chạy xông vào, suýt chút nữa đã tông đổ thùng gỗ dưới chân Tịch Ngân.

“Giang bá, chuyện lớn rồi!”

Giang Thấm xoay người lại: “Đây là nơi ở của nữ lang, có gì từ từ nói.”

Tên nô bộc kia bấy giờ mới hạ thấp giọng xuống, vừa quẹt mồ hôi trên trán vừa nói: “Bệ hạ ở Dung Quan… băng rồi…”

Một chữ “băng” vừa thốt ra.

Đám nô bộc trong sân thảy đều sững sờ, ngay sau đó có người chân nhũn ra, ngã quỵ xuống đất.

Đế vương chết, gọi là “băng”. Đây là tang tín của bậc thiên tử.

Dù là thường dân hay đại sĩ phu, hễ nghe tin đế băng đều phải quỳ rạp xuống đất, gào khóc thảm thiết.

Lúc Giang Thấm giảng cho Tịch Ngân nghe về cuốn Lễ Ký đã từng lướt qua chữ này.

Còn Trương Đạc, trong đêm nghe nàng đọc lại sách, đã cấp cho chữ này một lời chú giải khiến nàng phải kinh ngạc.

Khi ấy hắn cầm bút, đích thân uốn nắn từng nét chữ của nàng, vừa đưa bút vừa nói: “Nếu khi ấy thanh đoản kiếm trong tay ngươi không hạ xuống một cách mềm yếu, thì chữ này của bản triều nên là do ngươi viết rồi.”

Dáng người hắn cao lớn, án gốm lại quá thấp, nhưng để thuận tiện cầm lấy tay Tịch Ngân, hắn không hề ngồi xuống. Tịch Ngân thu mình dưới bóng người hắn, đỉnh đầu chạm khẽ vào cằm hắn.

Nàng thực sự có chút run rẩy, nhưng vì sợ Trương Đạc phát hiện ra sự khiếp đảm của mình, nàng đành phải giữ cứng cổ như một khúc gỗ, cố gắng ổn định giọng nói: “Ta không dám viết.”

Trương Đạc khựng cán bút lại một chút.

“Khi cùng ta nắm chung một cây bút, không cần cố kỵ điều gì.”

Nói đoạn, hắn vung tay áo dẫn dắt cánh tay nàng phóng bút tung hoành, trên mặt giấy quan kéo lê những nét bút mạnh mẽ, lực thấu mặt giấy mà viết ra một chữ “băng”.

Tịch Ngân thực sự rất thích bốn chữ “không cần cố kỵ” ấy, cũng như ngữ khí bình thản tự chủ của Trương Đạc khi nhắc đến cụm từ này.

Không hẳn là quá mức cuồng vọng, nhưng lại đủ để cho nàng dũng khí.

Trong cõi u tối sâu thẳm, nó đã đảo ngược rất nhiều đạo lý vốn dĩ là chuẩn mực thiên hạ, không hề khiên cưỡng mà xá miễn cái tội giết vua năm xưa của nàng, để nàng có thể sống một cách không thấp kém, không khiếp đảm.

Nay lại nghe thấy chữ “băng” này, Tịch Ngân không nén nổi nhìn về phía đám nô bộc đang quỳ trong sân, bọn họ vội vã phủ phục, mặt mày bi thiết nhưng tư thế lại đầy vẻ tê dại. Cảnh tượng này khiến Tịch Ngân thoáng nhớ lại ngày ấy trên điện Thái Cực, Trương Đạc bắt nàng quỳ trước mặt hoàng đế, trước là tạ tội, sau là tạ ơn.

Tội cũng được, ơn cũng được, thảy đều được thanh toán sạch sẽ trong lúc dập đầu.

Lúc này, nàng trái lại không cần phải quỳ vì cái người đã khuất kia thêm một lần nào nữa.

Tin tức hoàng đế bị ám sát băng hà tại Dung Quan truyền đi khắp thành Lạc Dương như giông như bão, thế nhưng ngoại trừ những lời bàn tán xôn xao, bên trong triều đình trái lại yên tĩnh đến đáng sợ.

Thượng thư lệnh Thường Tuân và những người khác đều đang ở Dung Quan, các đại môn phiệt ở Lạc Dương ném chuột sợ vỡ bình, chỉ e Dung Quan có biến sẽ họa lây đến các vị tông trưởng đang ở đó, nên chẳng ai dám khinh suất hành động. Mà ngoài những nghi lễ tang chế từ Dung Quan thì chẳng có thêm một tia tin tức nào truyền về.

Lần tiếp theo Tịch Ngân gặp lại Trương Đạc, khi ấy đã gần sang cuối thu.

Hôm đó nàng đang ngồi dưới hành lang Thanh Đàm Cư lật xem một cuốn Tập Chú. Tiếng mưa thu rả rích, gõ nhịp trên lớp ngói xanh trên đỉnh đầu.

Trương Đạc vận huyền bào, một mình che ô, đẩy cổng sân, giẫm lên nước mưa mà bước vào.

Vài ngày trước, ngục Đình uý tấu báo phế thái tử của tiên đế cùng mẫu thân là Trịnh thị đã lâm bệnh mà qua đời.

Rốt cuộc là bệnh trạng gì, đã không cần phải khảo cứu thêm nữa. Tiên đế băng hà, phế thái tử tạ thế, chư vương Lưu thị ở các quận huyện nhất thời chưa kịp phản ứng thì tin tức Trương Đạc sắp đăng cơ làm tân đế đã truyền khắp thành Lạc Dương.

Thế nhưng lúc này, hắn mặc tố bào đơn sơ, ngay cả dải tang trắng thắt bên hông vì cái chết của phụ thân cũng chưa tháo xuống, bên mình không một bóng người, chẳng thấy chút dáng vẻ vinh hiển cực điểm nào.

Cả một sân thu rộng lớn, cỏ dại hiu quạnh, chiếc chuông nhỏ nơi cổ chân Tịch Ngân kêu lên đinh đang trong gió. Tuyết Long Sa nằm phủ phục bên chân nàng, buồn chán l**m láp bàn chân trước, thấy gương mặt hắn dưới tán ô, nó vội vàng cúi gục đầu xuống.

Tịch Ngân ngẩng đầu, thoáng ngẩn ngơ.

“Lang chủ…”

Trương Đạc không đáp lời nàng, đi thẳng đến dưới hành lang, đặt ô sang một bên, đưa tay nhặt lấy cuốn sách trên đầu gối Tịch Ngân.

“Ta không có nhà, chữ nghĩa của ngươi viết ra nông nỗi nào rồi?”

Tịch Ngân đứng dậy: “Mỗi ngày ta đều có viết, viết xong đều đặt trên án gốm.”

“Đi lấy lại đây, ta muốn xem.”

Tịch Ngân vâng lời xoay người vào trong, bưng những tờ giấy viết chữ đi ra, đưa tới bên tay hắn.

“Nô nghe nói, lang chủ sắp…”

“Phải, sau này ngươi phải đổi cách xưng hô, gọi là bệ hạ.”

Tịch Ngân cúi đầu không nói gì, nhìn theo từng hàng chữ đậm nhạt nông sâu kia. Nàng vốn không có thiên phú viết chữ, dù có dựa theo chữ của hắn mà mô phỏng đi mô phỏng lại ròng rã nửa năm trời, cũng vẫn chẳng thấy chút khởi sắc nào.

“Lang chủ.”

“Chuyện gì.”

Hắn nói đoạn tựa mình vào cột hành lang, lật nhanh qua mấy trang giấy lớn kêu xoành xoạch.

“Huynh trưởng của ta đang ở nơi nào?”

Tiếng lật giấy đột ngột im bặt.

“Tịch Ngân, ngày hôm nay ta còn cho phép ngươi hỏi về hắn, qua ngày hôm nay, nếu ngươi còn dám nhắc đến Sầm Chiếu trước mặt ta, ta sẽ lập tức thi hành hình phạt ngũ mã phanh thây với hắn.”

Lời vừa dứt, hắn chợt cảm thấy một sự bất lực.

Về chuyện Sầm Chiếu, Trương Đạc chỉ có thể dùng cường quyền, dùng quyền sinh sát để áp chế Tịch Ngân.

Nhưng hắn cũng dần hiểu ra rằng, đây chẳng qua là những lời đe dọa ngày càng trở nên hèn mọn của mình mà thôi.

Nói bao nhiêu lần rồi, hắn đã động thủ chưa?

Chưa.

Nàng có nghe lời hắn không?

Cũng không.

Tịch Ngân chẳng rõ nỗi buồn bực của hắn, tiếp lời: “Ngài… chẳng lẽ sẽ không giết huynh ấy sao?”

Không biết có phải nàng thông minh hay không, mà nghe ra được cái hàm ý ngoài lời mà chính Trương Đạc cũng không muốn thừa nhận.

Nếu là trước kia, hắn chưa bao giờ do dự trước khi hạ đao, nhưng giờ đây, hắn lại đang do dự.

Giết Sầm Chiếu rồi thì nữ nhân trước mắt này sẽ ra sao?

Trương Đạc không muốn nghĩ đến vấn đề này cho lắm.

Trước đây nàng là một nữ nô bị khống chế bởi lằn roi, ngoài việc hèn mọn cầu xin hắn ra, nàng chẳng biết làm gì khác. Nhưng giờ thì không phải thế nữa, đã lâu lắm rồi hắn không được nghe một chữ “cầu” nào thốt ra từ miệng nàng.

“Phải.”

Hắn tiếp tục lật những tờ giấy quan: “Ta sẽ không giết y.”

Người trước mặt không nén nổi mà lộ ra vẻ vui mừng: “Vậy hãy để ta gặp huynh ấy đi.”

Lời vừa dứt, chỉ nghe thấy một tiếng ‘chát’ vang lên.

Xấp quan giấy kia bị đập mạnh vào trước ngực nàng.

“Những lời ta vừa nói ngươi nghe không hiểu hay sao mà còn dám được đằng chân lân đằng đầu!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...