Nói ra được câu này ngay trước mặt chí hữu, mới thực sự là không thẹn với lòng.
Triệu Khiêm khoanh tay, chỉnh đốn y phục ngồi cho ngay ngắn, kiên nhẫn hỏi: “Trên lưng ngươi còn chỗ thịt nào lành lặn không? Mấy ngày tới Mai Tân Lâm đều không thể ra ngoài, ngươi định trị thương thế nào? Cứ gồng mình chịu đựng vậy sao?”
Hắn nghiêng mình, vén tay áo châm bác sơn lư hương. Hương liệu trong lò cháy đượm, khói tỏa ra từ những khe hở trên hình núi chạm trổ, hững hờ chui vào ống tay áo, khiến chân mày cả hai đều giãn ra đôi chút.
“Mười ngày là khỏi, không cần ngươi phải bận tâm.”
“Nếu Trần Hiếu còn sống, ngươi sẽ không nói như vậy.”
Hai chữ “Trần Hiếu” vừa thốt ra, chính Triệu Khiêm cũng phải ngẩn người.
Trần Hiếu đã chết vào năm Hưng Khánh thứ mười, trong đại án diệt tộc Trần thị ở Đông Quận.
Năm đó Trương Hề lo liệu quan quách cho Trần Vọng, quật roi Trương Đạc trước linh cữu. Sau đó, Trương Đạc vậy mà lại mang trên mình thương tich cực nặng, đích thân đi thu lượm hài cốt cho con trai của Trần Vọng là Trần Hiếu.
Dưới chân núi Mang có một ngôi mộ vô danh, nơi chôn cất vị thiếu niên anh tài từng một thời lừng lẫy khắp thành Lạc Dương năm ấy.
Trong thế đạo hoang đường bập bềnh này, hai chữ “anh hùng” thường bị người đời tách rời ra để truy đuổi.
Anh, là loài cỏ nở hoa rực rỡ nhưng chẳng kết quả. Nghe thấy liền nảy sinh một nỗi tiếc nuối về sự rực rỡ đến cực điểm mà kết cục lại trống rỗng. Trần Hiếu chính là một niềm trân trọng đầy tiếc nuối như thế.
Đông Quận xưa nay vốn sẵn mỹ nhân, nam tử cũng không hề kém cạnh.
Trần Hiếu dung mạo tuyệt thế, y phục gấm vóc sang trọng, một người một đàn đã đủ để độc tấu khúc Quảng Lăng Tán, gõ đá thổi lá cũng có thể dẫn dụ muôn chim đua hót. Xuất thân từ thế gia Đông Quận vốn có truyền thống gia học sâu dày, nhưng hắn lại luôn giữ mình khiêm tốn nhún nhường, lấy đức lễ làm trọng. Trong thành Lạc Dương từ bậc hoàng tộc cho đến kẻ nô tì, không ai không nghiêng mình trước dung nghi và phẩm hạnh của hắn. Đến mức mười năm sau khi hắn mất, vẫn còn những nam thanh nữ tú ngưỡng mộ khí tiết thanh cao ấy thường xuyên đến núi Mang tế bái.
Còn về Trương Đạc, hắn lại là một hạng người hoàn toàn khác.
Xuất thân danh môn, quyền cao chức trọng. Nhưng cuộc đời hắn trước năm mười tuổi là một bí ẩn thâm trầm, hắn sống ở nơi nào, sống sót ra sao, ngay cả Triệu Khiêm cũng không rõ thực hư. Hắn lại cực kỳ ghét nghe người khác bàn tán về mình, vì thế cả thành Lạc Dương không một ai dám dòm ngó ngàng tới quá khứ của hắn, càng không dám đưa chuyện đầu môi.
Cho dù chính hắn đã đoạn tuyệt huyết mạch Trần gia, rồi lại đích thân chôn cất Trần Hiếu.
Đối diện với hành vi nghịch lý này, mắng thầm hắn là kẻ giả tạo tham chút thanh danh hờ?
Cũng được.
Thầm đoán hắn vẫn còn chút lòng trắc ẩn với Trần Hiếu cũng được, hay đoán hắn bị Trương Hề khống chế, buộc phải làm vậy cũng chẳng sao.
Lời bàn tán riêng tư thì nhiều, nhưng hễ bước chân lên đường Đồng Đà, ai nấy đều im bặt.
Thế là, hắn ngang nhiên giết người, cũng ngang nhiên chịu nhục chịu phạt trước linh cữu Trần gia, sau đó vẫn ung dung đi lại giữa thành Lạc Dương với những vết máu loang lổ và tiếng xấu đầy mình, khiến người đời phải lánh xa.
“Ngươi muốn đối đầu với ta sao?”
Lời nói lạnh lẽo đâm thẳng vào tim, khiến Triệu Khiêm giật mình bừng tỉnh.
Hắn vội bưng chén trà uống một ngụm lớn, rồi lồm cồm bò dậy: “Ta về doanh trại nội cấm quân chịu phạt đây, cáo từ.” Nói đoạn liền sải bước định rời đi.
Người phía sau đầu cũng không ngẩng: “Đứng lại.”
Triệu Khiêm đã vòng qua tấm bình phong, nghe thấy hai chữ này đành phải lùi bước trở lại. Nhưng hắn nhất quyết không ngoái đầu, chỉ đứng đối diện với tấm bình phong nạm ngọc chạm bách điểu mà nói: “Được, ta không nên nhắc đến người đó. Có điều, hắn đã chết mười năm rồi, cây bách con bên mộ vô danh trên núi Mang giờ cũng đã cao tới chọc trời, kiếp này tiếng tăm hắn có rực rỡ đến đâu thì kết cục cũng đã định, chung quy không bằng được ngươi. Ngươi thắng hắn đâu chỉ nửa quân cờ, ngươi còn chấp niệm điều gì nữa?”
Chẳng hẳn là chấp niệm mà là một tầng cảm quan nhân gian phức tạp hơn thế nhiều.
Một tràng lời nói của Triệu Khiêm đổi lại bằng sự im lặng kéo dài của người phía sau.
Trương Đạc không đáp, liếc nhìn bóng lưng Triệu Khiêm một cái rồi ngửa đầu nhấp trà.
Khói hương trong bác sơn lư hương hòa quyện cùng làn khói nước bốc lên từ đế tọa, tựa như tiên sương, lượn lờ quanh chiếu trà.
“Hết lời để nói rồi chứ? Hết lời rồi thì ta đi đây.”
Hắn bước đi vài bước, chợt nghĩ lại rồi dừng bước, quay người móc từ thắt lưng ra một chiếc bình sứ ném cho hắn: “Gia pháp của Trương gia các ngươi chẳng biết nặng nhẹ là gì, ta không dùng đến, ngươi cầm lấy mà trị thương đi. Thứ này hiệu nghiệm hơn rượu mật rắn của ngươi đấy.”
Trương Đạc đưa tay bắt gọn, rồi lập tức ném trả lại.
“Tự lo cho chính mình đi.”
Triệu Khiêm hậm hực đút lại bình sứ vào thắt lưng, khoanh tay nói: “Được thôi, Mai Tân Lâm một năm cũng chỉ điều chế được chừng này, đưa hết cho ngươi ta cũng thấy tiếc. Nhưng mà Thoái Hàn…”
Hắn lại liếc nhìn vết roi trên cổ tay Trương Đạc, do dự một lát rồi vẫn thử mở lời hỏi: “Đại tư mã… rốt cuộc là vì cớ gì, lại làm nhục ngươi đến vậy?”
Chén trà chạm xuống mặt án, hắn ngước mắt nhìn thẳng vào người đối diện.
“Ta đã nói rồi, thịt nát xương tan, không thẹn với lòng. Như vậy cũng tốt, dẫu không phải phụ tử ruột thịt, ta coi như cũng đã róc thịt trả ông ấy. Đến nước này, ta không còn nợ nần gì Trương gia nữa.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống cổ Triệu Khiêm, hắn ngẫm nghĩ ý tứ trong lời nói đó, nửa ngày không thốt nên lời. Đến khi ngẩng đầu định mở miệng hỏi thêm thì người trước mặt đã đi, trà cũng đã nguội.
Khói trong lư hương đã tắt, nhưng hương vị tao nhã của cực phẩm mộc mật* vẫn còn dư vị vấn vương, mãi không tan biến.
*Mộc mật trong Thái Bình Ngự Lãm quyển 982, dẫn Quảng chí của Quách Nghĩa Cung thời Tấn có ghi: Cây mộc mật, gọi là cây ngàn năm, rễ rất lớn. Chặt đi, bốn năm sau mới lấy phần không mục để làm hương. Trong thái Bình Ngự Lãm quyển 982 dẫn sách dị vật chí của Dương Phu thời Hán thì mộc mật còn gọi là cây hương.
—
Bên phía Thanh Đàm Cư, lư hương đầu tiên cũng vừa mới được đốt lên.
Lúc Trương Đạc rời đi đã để lại một câu cho Tịch Ngân: “Dưới tượng Quan Âm không được có bụi, khắp trong phòng phải ngập tràn mùi hương, nếu sai sót dù chỉ một chữ sẽ bị phạt roi.”
Hắn là kẻ nói được làm được, trên đường Đồng Đà nàng đã được tận mắt chứng kiến rồi.
Vì lẽ đó, nàng đã cần mẫn làm lụng suốt cả một ngày trời, từ gấp chăn, tỉa mai, quét tước cho đến lau bình. Cuối cùng trước khi mặt trời lặn cũng đã hòan tất, nàng đốt bánh hương, đậy nắp lư hương lại rồi quấn chặt y phục quỳ ngồi dưới đất trước bác sơn lư hương bằng đồng xanh có cán hình đốt trúc mạ vàng bạc.
Nàng vừa th* d*c, vừa ngắm nhìn làn khói hương lượn lờ thoát ra từ trong lư hương. Mùi hương trầm lắng nồng đậm, hoàn toàn khác hẳn với thứ hương rẻ tiền, phù phiếm bán ở phường Nhạc Luật. Ngửi lâu, nàng bỗng cảm thấy hơi buồn ngủ, thân hình nghiêng đi, đôi chân đang quỳ ngồi cũng thả lỏng ra, để lộ đôi chân trắng ngần như mỡ đông. Hơi lạnh ập tới khiến nàng hốt hoảng vội vã kéo vạt áo che lại.
Trương Đạc dường như thật sự không định để nàng sống quá mười ngày, thậm chí đến cả một bộ y phục tử tế hắn cũng chẳng buồn vứt cho nàng.
Chiếc sam bào nam nhân nàng đang mặc không có lớp lót, vừa ngồi xuống là tự nhiên tẽ ra hai bên, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ lộ cả da thịt, huống hồ bên dưới nàng còn không có nội y, trông còn ph*ng đ*ng hơn cả kỹ nữ. Thế nhưng, người nam nhân kia đến một cái liếc mắt cũng chưa từng dành cho nàng, chẳng biết là hắn thanh cao đến cực điểm, hay là chán ghét nàng đến cực điểm nữa.
Nàng tuy tuổi còn nhỏ, nhưng đã thấy quá nhiều hạng nam nhân nhìn mình với ánh mắt thèm thuồng, lộ ra bộ dạng xấu xí bỉ ổi. Nàng dựa vào việc thuận theo những ác ý trần tục đó mà tồn tại, nuôi nấng người mù ở nhà, thế nên nàng thấy may mắn vì mình có được thân xác này, cũng chẳng thấy những kẻ h*m m**n nó là đáng tởm. Ngược lại, nàng chưa từng gặp ai như Trương Đạc, hắn giống như con quạ lạnh lùng đậu trên cây ngô đồng, vô cùng lãnh đạm trước nhan sắc tuyệt thế của nàng, dường như có thể bóp cổ bẻ gãy nàng bất cứ lúc nào mà chẳng chút xót thương.
Ánh hoàng hôn tàn lụi.
Ngoài cửa vang lên một tiếng chó sủa, Tịch Ngân run bắn người, vội vàng đứng dậy, chưa kịp quay người thì cửa đã bị đẩy ra. Trương Đạc dường như vừa mới ra ngoài về, trên người vẫn còn mặc quan phục.
Hắn không bước vào mà chỉ đứng cách bức rèm nhìn nàng.
“Ngươi ra đây.”
Tịch Ngân không dám chậm trễ, nàng không có giày dép, bàn chân trần giẫm lên bậc thềm đá, cái lạnh thấu xương buốt đến tận tâm can.
Thế nhưng nàng còn chưa kịp xót thương bản thân thì đã thấy trên cây mai lùn trong sân có treo một nút thắt dây thừng. Giang Lăng đứng bên cạnh cây, tay bưng một chiếc roi mảnh.
Trương Đạc quay người ngồi xuống trước cửa, đưa tay về phía Giang Lăng: “Quăng lại đây.”
Giang Lăng nhìn những ngón chân đang co quắp lại vì sợ hãi của Tịch Ngân, nhất thời có chút lưỡng lự.
“Giang Lăng.”
Tiếng gọi không nặng không nhẹ của hắn đã kéo hồn phách hắn ta trở về. Trương Đạc là hạng người nói một là một, hai là hai, Giang Lăng hiểu rõ hơn ai hết. Lúc này hắn chỉ đành thu lại lòng thương hoa tiếc ngọc, đáp: “Rõ.” rồi quăng roi tới.
Đỉnh roi lướt qua gò má Tịch Ngân, người phía sau giơ tay bắt gọn, một tay cầm cán roi, một tay nắm đuôi roi, bình thản nói: “Ngươi ra ngoài trước đi, dù nghe thấy gì cũng không được bước vào.”
“Rõ.”
Trong sân chỉ còn lại hai người.
Một kẻ y phục chỉnh tề, một kẻ xiêm y hỗn loạn.
Hương mai lạnh lẽo hòa quyện với mùi trầm hương ấm áp từ trong phòng khẽ lan tỏa, vờn lấy nhau trong cơn gió nhẹ lúc sẩm tối.
“Qua bên kia.”
Hắn giơ roi chỉ về phía cây mai lùn.
Đôi chân Tịch Ngân nhũn ra, không nhịn được mà lùi lại một bước.
Hắn không vụt roi xuống, cũng không quát mắng nàng, chỉ giữ nguyên tư thế tay, lặng lẽ nhìn vào mắt nàng.
Sự kinh hoàng thực sự hiện rõ mồn một.
Hắn hạ tay xuống, không nói một lời nào, vậy mà đã dọa nàng sợ đến mức chạy thục mạng xuống bậc thềm, lao đến đứng dưới gốc mai lùn. Chẳng đợi hắn ra lệnh, nàng đã kiễng chân lên, lồng cổ tay mình vào nút thắt dây thừng kia.
“Ta bảo ngươi cột tay lên sao?”
Nàng run bắn người, vội vàng buông tay ra, lúng túng đứng dưới gốc mai.
Đó thật sự là một khung cảnh lộng lẫy, hoa mai nở rộ tĩnh mịch rơi theo gió, ánh sáng trời chưa tắt hẳn, dát lên tán cây và người đứng dưới gốc cây một lớp lông tơ vàng óng. Dây thắt lưng của nàng đã lỏng ra, dải lụa dài bay phất phơ như chiếc đuôi lớn của một loài chim lạ.
“Cởi sam bào ra.”
Nghe thấy vậy, vành tai nàng đỏ ửng lên tức khắc. Ngón tay nàng siết chặt lấy cổ áo, không dám nhìn Trương Đạc, càng không dám nhìn chính mình. Trong góc sân, con Tuyết Long Sa sủa lên một tiếng sắc lạnh, nàng suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, cuống cuồng giật đứt dây lưng. Cùng lúc đó, một bọc nhỏ không biết là thứ gì bất chợt rơi ra từ trong đai lưng của nàng. Thế nhưng lúc này nàng đã chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa.
Chiếc sam bào rộng thùng thình đột ngột bị gió thổi tung, làn da trắng ngần như tuyết hiện ra không sót một chút nào dưới ánh chiều tà. Chỉ còn lại chiếc yếm bào phúc tội nghiệp đang che chắn chút tôn nghiêm ít ỏi đến đáng thương của nàng. Nàng định dùng tay che đậy thì phía trước đã lạnh lùng phóng tới một câu: “Không được che!”
“Vâng vâng…”
Nàng gần như sắp khóc, nhất thời chẳng biết phải đặt tay vào đâu, đành phải giơ tay lên, hoảng loạn lồng cổ tay mình vào nút thắt trên cây mai.
Một cảnh sắc rực rỡ của thời khắc thanh xuân nở rộ trước mắt Trương Đạc.
Làn da như được đắp từ tuyết, mỏng manh như thể chạm vào là vỡ, ngoài vết bầm tím trên đầu gối ra thì không hề có một chút tì vết nào. Đôi chân đứng đan xen khép lại, cố gắng giữ lại chút gì đó trong vô vọng, nhưng lại khiến đám lông tơ mềm mại của tuổi trẻ lay động, mê hoặc tâm hồn. Mái tóc dài đen nhánh một nửa rủ trước ngực, một nửa xõa sau lưng, đón lấy vài đóa mai thỉnh thoảng rụng xuống.
Chỉ cần vung roi giày vò lên đó một nhát là có thể thiêu cháy vẻ đẹp tuyệt sắc này.
Thế nhưng, Trương Đạc chỉ lặng lẽ ngồi trên đỉnh bậc thềm đá, cách xa mười mét, liếc nhìn toàn thân nàng một lượt, đỉnh roi trong tay gõ từng nhịp từng nhịp vào lòng bàn tay.
“Không phản kháng sao?”
Nàng hoàn toàn chẳng biết hắn đang hỏi gì, cũng không hiểu tại sao hắn lại hỏi như thế, chỉ đứng run rẩy trong cơn gió lạnh, thỏ thẻ: “Ngài đừng giết nô… nô không thể chết được… công tử nói gì nô cũng nghe theo hết…”
Hắn đứng dậy, từng bước từng bước tiến về phía nàng, cho đến khi đứng trước mặt nàng, hắn mới cười lạnh một tiếng: “Ngươi sợ chết? Ngươi sợ chết mà dám giấu đao mưu sát quân vương sao?”
Nói đoạn, hắn vung roi quất mạnh một nhát vào phần th*n d*** của nàng.
Nàng đau đớn kêu thành tiếng, tức thì kích động con Tuyết Long Sa đang nằm phục bên cạnh.
“Không né sao?”
Răng nàng lập cập va vào nhau, liều mạng bám lấy sợi dây thừng nơi cổ tay: “Xin ngài tha cho nô, nô phải sống… huynh trưởng không thấy nô, huynh ấy cũng sẽ không sống nổi…”
“Hừ, ai cho phép ngươi vờ thành cái bộ dạng này!”
