Triệu Khiêm nhận lấy tấu sớ, ngồi đối diện với Trương Đạc.
“Đình uý và Trung Thư tỉnh cũng chẳng nói được điều gì quá mới mẻ…”
Hắn chưa nói dứt lời, mắt đã quét tới hai chữ chói mắt, không khỏi nhíu mày.
“Lăng trì sao?”
Trương Đạc dùng chuôi bút gõ nhẹ lên hai chữ đó: “Trẫm năm đó lệnh ngươi khóa tay bắt y về, chính là định vào tội này.”
Triệu Khiêm đặt tấu sớ xuống, ngẩng đầu hỏi: “Vậy giờ bệ hạ còn đợi gì nữa?”
Trương Đạc không đáp.
Triệu Khiêm hỏi thêm: “Vì điện hạ sao?”
Trương Đạc không tỏ thái độ gì, chuyển chủ đề: “Ngươi đã tới Trương phủ thăm muội ấy chưa?”
Triệu Khiêm lắc đầu: “Điện hạ không chịu gặp thần, Trương Tập có cái tính như thuốc súng đó suýt chút nữa đã tuốt kiếm đâm thần rồi, thần cũng chẳng tiện đến nữa.”
Hắn vừa dứt lời, trầm hương trong bác sơn lư hương cũng sắp cháy hết. Một cung nhân họ Hồ tiến vào, quỳ bên cạnh Trương Đạc để thêm hương. Vạt váy xen màu của nàng ta quẹt qua tay áo thụng của Trương Đạc, hắn không để ý mà nhấc tay né tránh. Cảnh này thu hết vào mắt Triệu Khiêm. Nếu là trước kia, hắn đã sớm nhe răng trêu chọc Trương Đạc rồi, nhưng tại điện Côn Hoa, hắn buộc phải khắc chế, chỉ đành cười cười.
“Tịch Ngân đâu?”
“Giao cho Cung chính ti, đang ở Dịch Đình.”
Nàng cung nhân họ Hồ kia nghe thấy câu này, sau khi thêm hương xong lại không lui ra mà khoanh tay đứng sau bác sơn lư hương. Chỗ đó chính là nơi Tịch Ngân thường tự dành cho mình để đứng hầu trong điện Côn Hoa.
Trương Đạc cảm thấy không thoải mái, liếc mắt nhìn bóng người phía sau.
“Trẫm đã chuẩn cho ngươi ở lại hầu cận chưa?”
Cung nhân họ Hồ vội thưa: “Là Tống thượng thị lệnh nô đến hầu cận bệ hạ.”
“Ra ngoài đứng.”
Cảm xúc trong giọng nói của hắn không hề tốt, cung nhân họ Hồ lui ra ngoài điện, đến đứng cũng không dám đứng, vội quỳ rụp xuống, không dám thốt lên tiếng nào.
Triệu Khiêm nhìn dáng vẻ của cung nhân đó, nói: “Bệ hạ đã quen dùng Tịch Ngân rồi, hay là để thần… cầu xin giùm nàng ấy một câu nhé.”
“Tự ý đào tẩu, lén gặp tử tù, trẫm không đánh chết nàng đã là nhân từ rồi.”
Triệu Khiêm gật đầu.
“Nha đầu đó lần này đúng là gây họa, đến thần còn muốn cho nàng một bạt tai.”
Lời vừa thốt ra, Triệu Khiêm bỗng thấy trán lạnh toát. Hắn khẽ ngước mắt, đột ngột bắt gặp ánh nhìn sắc như mũi tên băng của Trương Đạc.
“Thần quá lời rồi.”
Dù miệng nhận lỗi nhưng trong lòng Triệu Khiêm đã trêu chọc bộ dạng ‘lửa giận đốt phổi’ của Trương Đạc đến hàng nghìn lần.
“Nhưng bệ hạ à, cũng không thể hoàn toàn trách nàng ta được.”
Trương Đạc không đáp, nhưng đã gác bút chờ Triệu Khiêm nói tiếp.
Triệu Khiêm ho một tiếng, tiếp tục: “Sầm Chiếu nuôi nàng ta từ nhỏ, nếu nàng ta không ghi nhớ chút ơn nghĩa nào thì chẳng phải là kẻ bạc tình sao?”
“Nuôi lớn?”
Trương Đạc nhớ lại lần đầu tiên gặp nàng trên đường Đồng Đà.
Đó chính là nữ nhân được Sầm Chiếu nuôi lớn: thấp kém, lẳng lơ và đầy lúng túng.
“Y rốt cuộc hận nàng đến nhường nào?”
Triệu Khiêm không hiểu câu nói không đầu không cuối này của Trương Đạc, nhưng cũng không quá để tâm, thuận theo ý mình nói tiếp: “Hơn nữa, Sầm Chiếu đối với nàng ta rất có kiên nhẫn, lời nói dịu dàng, có cô nương nào mà không thích chứ.”
Lời này như vô tình hay hữu ý đâm vào xương sống của Trương Đạc. Hắn hơi khó chịu nhún vai, cũng may Triệu Khiêm vô ý, không nghĩ sâu xa đến mức đó.
“Bệ hạ định xử lý Sầm Chiếu thế nào? Thật sự định phán tội lăng trì sao?”
Trương Đạc kéo bản tấu sớ lại, nhấc bút gạch bỏ hai chữ “lăng trì”, hướng ra ngoài gọi: “Tống Hoài Ngọc.”
“Lão nô có mặt.”
“Đưa cho Lý Kế, bảo hắn không cần vào nữa, cùng Thượng Thư tỉnh thảo lại một bản khác.”
Triệu Khiêm nhìn Tống Hoài Ngọc bưng tấu sớ ra ngoài, không khỏi nói: “Dù không phải lăng trì thì cũng là chém đầu.”
“Thì lại bác bỏ, chẳng qua là mài giũa sự ăn ý giữa quân thần mà thôi.”
“Bệ hạ định tha cho y một mạng?”
“Nói nhiều tất hớ, Triệu Khiêm.”
Triệu Khiêm quỳ thẳng người nói: “Bệ hạ có trách tội thì thần cũng phải nói thật. Lúc ở Dung Quan, thần từng định kháng chỉ thả y đi. Khi đó thần thấy bệ hạ qua cầu rút ván, thật trái nhân đạo. Nhưng nay thấy bệ hạ xá tội cho y, thần lại lo lắng.”
Trương Đạc ngước nhìn hắn.
“Ngươi lo lắng điều gì?”
“Thần đã gặp y vài lần trong ngục Đình uý, người này lời lẽ kín kẽ, không lộ một chút tâm cơ nào, chỉ thừa nhận về Lạc Dương là vì Tịch Ngân. Tuy nhiên, y càng tỏ ra như thế, thần càng thấy tâm địa y không thuần khiết.”
Trương Đạc im lặng nghe hết lời Triệu Khiêm, bình thản đáp: “Trẫm biết.”
Triệu Khiêm tiếp lời ngay: “Bệ hạ đã biết, tại sao còn xá tội cho y?”
Hắn đã hỏi trúng điểm mấu chốt.
Trương Đạc quay đầu liếc nhìn góc phòng nơi Tịch Ngân thường đứng.
Đây vốn là một đại sự triều chính cần nhổ cỏ tận gốc. Giữ lại Sầm Chiếu chẳng khác nào để lại hậu họa vô cùng. Đúng như Triệu Khiêm nói, Trương Đạc vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để qua cầu rút ván, vắt chanh bỏ vỏ, vốn không cần suy nghĩ nhiều mà giao thẳng Sầm Chiếu cho Đình uý. Thế nhưng, điều khiến hắn do dự không quyết, thậm chí cuối cùng buộc phải miễn xá cho y, lại là một tâm tư khiến chính hắn cũng thấy yếu lòng. Hắn sợ làm tan nát trái tim của một kẻ nô tì.
“Vẫn là nể mặt… điện hạ sao?”
Trương Đạc dứt khoát mặc nhận câu nói này.
Rõ ràng Triệu Khiêm chỉ thấy hắn thích Tịch Ngân, chứ không dám đoán hắn có thể vì kẻ nô tì đó mà nhượng bộ đến mức nào.
Cũng may, phía trước còn có một Trương Bình Tuyên làm cái cớ để giải thích cho ý chỉ miễn xá Sầm Chiếu, nếu không, hắn sẽ rất khó đối mặt với đám người Lý Kế.
“Ài.”
“Nói.”
“Đến cả Sầm Chiếu cũng được xá tội rồi, vậy Tịch Ngân cũng…”
“Nàng thì khác.”
Trương Đạc ngắt lời Triệu Khiêm: “Nàng đã phạm vào điều cấm kỵ của trẫm.”
Triệu Khiêm thở dài, khoanh tay đặt lên án.
“Nơi Dịch Đình đó thần biết rõ, năm xưa chuyện Lưu Đế bị Tịch Ngân hành thích, xử lý mấy cung phụ trong cung đều là ở nơi đó. Thần từng tới xem qua, thủ đoạn bên trong chẳng thua kém gì ngục Đình uý. Nàng ta bị áp giải từ ngục Đình uý về, chỉ riêng việc đó thôi đã đủ để Cung chính ti lột của nàng một lớp da rồi. Bệ hạ đưa nàng ta đi khi nào, vạn nhất… không qua nổi đêm nay đâu. Nàng ta vốn có thương tích cũ.”
Những lời này của Triệu Khiêm đã lọt vào tai Trương Đạc.
Hắn hồi tưởng lại một chút, hôm qua khi hạ lệnh đưa nàng tới Dịch Đình, hắn quả thực không dặn dò là không được dùng hình, cũng chẳng rõ Tống Hoài Ngọc đoán được tâm tư hắn đến đâu, liệu có tới Dịch Đình truyền lời bảo vệ nàng hay không.
“Triệu Khiêm.”
“Có thần.”
“Ngươi đi một chuyến tới Dịch Đình.”
“…”
Hắn nói xong lại cảm thấy không ổn, bèn bồi thêm một câu: “Nếu chưa dùng hình thì cứ để nàng nhốt ở đó.”
“Nếu đã dùng hình rồi thì sao?”
Nếu đã dùng hình rồi…
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Trương Đạc là chặt đứt tay kẻ đã tra khảo nàng. Tuy nhiên, điều đó quá hoang đường không thể thốt ra lời, hắn chỉ đành kìm nén tính khí, lạnh lùng nói: “Thì áp giải nàng về đây. Trẫm đích thân thẩm vấn.”
—
Tịch Ngân cảm thấy lần này mình thực sự đã chọc giận Trương Đạc, nếu không, hắn sẽ không nhốt nàng ở cái nơi như Dịch Đình này.
Những lời Từ Ti chính hỏi, nàng đều nghe không hiểu.
Ví như: Tại sao nàng lại tới ngục Đình uý?
Nàng khai thật rằng có thủ thư của Trương Đạc, nhưng lại bị mắng là miệng đầy lời dối trá, rồi phải chịu một trận roi vọt không hề nhẹ.
Lại ví như: Hỏi nàng có quan hệ gì với Sầm Chiếu.
Nàng tự nhận mình và Sầm Chiếu là huynh muội. Lời này vừa thốt ra lại khiến những người có mặt đưa mắt nhìn nhau, thậm chí chép miệng kinh hãi, không tránh khỏi lại phải chịu thêm một trận đau đớn da thịt.
Khi Triệu Khiêm bước vào Dịch Đình, nàng đã kiệt sức.
Mái tóc dài xõa tung, nàng phủ phục trên mặt đất, trên người chỉ còn lại một chiếc thiền y rách nát xộc xệch.
“Đừng hỏi nữa.”
Từ ti chính thấy Triệu Khiêm đích thân tới, vội đứng dậy hành lễ, ngẩng đầu nói: “Đây là cung nhân phạm cấm, tướng quân tới đây, chẳng lẽ… việc này cần thiết phải di giao cho Trung Lĩnh quân sao?”
Triệu Khiêm thuận theo lời bà ta mà gật đầu.
“Phải. Các người đã hỏi được những gì rồi?”
Từ ti chính đáp: “Cung chính ti đang định đệ bản ghi chép lên bệ hạ, cung nhân này chính là dư nghiệt của nghịch thần Lưu Tất.”
Triệu Khiêm thầm nghĩ nha đầu ngốc này, chắc chắn trong lúc không đề phòng đã nói ra bao nhiêu lời tự đẩy mình vào chỗ chết rồi.
“Hủy bản ghi chép đi.”
Hắn lạnh lùng thốt ra bốn chữ.
Từ ti chính nghi hoặc: “Ý tướng quân là sao?”
“Đây là ý của bệ hạ, bất luận hôm nay các người hỏi ra được điều gì, thảy đều xóa bỏ hết.”
Từ ti chính nghe ra ẩn ý trong câu nói này, vội quay đầu bảo thuộc cấp: “Xóa bản ghi chép.”
Triệu Khiêm nhìn về phía Tịch Ngân, nàng lặng lẽ phủ phục trên đất, lồng ngực khẽ phập phồng, bả vai run lên, nàng đang ho nhưng dường như chẳng còn chút sức lực nào. Từ ti chính ở bên cạnh nhỏ giọng: “Nàng ta là nội quý nhân của điện Côn Hoa, chính vì thế Cung chính ti cũng không dám dùng đại hình…”
Triệu Khiêm cao giọng: “Không dùng đại hình mà đã hành hạ người ta ra nông nỗi này sao?”
“Là… bọn ta có tội.”
Từ ti chính không dám biện bạch thêm, lùi sang một bên, sai cung nhân tới đỡ Tịch Ngân dậy.
Triệu Khiêm xoay người nói: “Đưa người đi.”
Nói xong, hắn lại hướng về phía Từ ti chính: “Từ ti chính, bà tự mình đi bẩm báo với bệ hạ đi.”
—
Điện Côn Hoa đèn đuốc sáng trưng.
Người của Cung chính ti đang quỳ bên ngoài điện, còn Trương Đạc thì đứng sau tấm bình phong, người đứng cạnh hắn là Mai Tân Lâm. Bên trong bình phong là nữ y của nội y thự, đang thắp đèn bôi thuốc cho Tịch Ngân.
Mai Tân Lâm liếc nhìn Trương Đạc một cái, xoay người đi lùi lại vài bước.
“Bệ hạ nếu muốn xử lý nô tì thì không nên để thần trị thương bả vai cho nàng ta, thật đúng là nhiều chuyện.”
Trương Đạc nhận lấy một câu nói cứng ngắc này nhưng không hề lên tiếng.
Mai Tân Lâm xưa nay lời lẽ tùy hứng, cũng chẳng màng tới thân phận địa vị hiện tại của Trương Đạc, ngồi phắt xuống, đích thân mài mực nói: “Quả nhiên là vừa lên ngôi vị cao liền không màng ơn cũ nữa rồi.”
Trương Đạc quay đầu lại: “Y chính có lời gì cứ nói thẳng.”
Mai Tân Lâm vừa viết đơn thuốc vừa nói: “Lời của thần còn chưa đủ thẳng sao?”
Nói đoạn, ông ngẩng đầu nhìn Trương Đạc một cái: “Bệ hạ cũng từng rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, quãng thời gian đó, nha đầu này cũng có công lao, nay dù có phạm vào điều cấm gì, công đức không thể bù đắp được sao?”
Ông nói xong câu này, bỗng khựng bút đột ngột chuyển hướng: “Bệ hạ cũng chẳng còn nhỏ tuổi gì nữa rồi.”
Trương Đạc sững người.
“Mai y chính, hãy thận trọng lời nói.”
Mai Tân Lâm nói: “Người thận trọng lời nói còn chưa đủ nhiều sao? Thần không làm kẻ thừa thãi.”
Ông vừa nói vừa đưa đơn thuốc đã viết xong vào tay Tống Hoài Ngọc, đứng dậy đi tới trước mặt Trương Đạc: “Phụ thân của bệ hạ trước khi lâm chung đã phó thác thần chăm sóc bệ hạ, nay thần không dám nói hai chữ “chăm sóc”, nhưng ít nhất cũng không làm kẻ thốt lời dối trá. Bệ hạ coi trọng nha đầu này thì hãy bớt dùng hình lên da thịt lên người nàng. Thân thể phận nữ nhi vốn dĩ không so bì được với nam nhân, bệ hạ coi nàng là cái thứ mình đồng da sắt như Triệu Khiêm, muốn đánh muốn quật thế nào cũng được sao?”
Trương Đạc phản bác lại: “Y chính chớ có nói càn, trẫm khi nào coi trọng kẻ nô tì này.”
Mai Tân Lâm ngẩng đầu nhìn Trương Đạc cười nói: “Nói thẳng, thận trọng lời nói, nói càn. Bệ hạ nói thật thuận miệng, vậy thần cũng xin hỏi bệ hạ, bệ hạ đang nhục mạ thần sao? Thần là y chính, hà tất phải đoái hoài tới một kẻ nô tì.”
Trương Đạc cứng họng đứng sau bình phong không nói được lời nào.
Tống Hoài Ngọc thấy vậy vội tiến lên nói: “Mai đại nhân, để lão nô tiễn ngài.”
