Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 7: Bóng xuân (1)



Trong mắt thế nhân, Lạc Dương là một tòa thành trù phú sung túc, nơi văn nhân đàm huyền luận đạo, y giả đấu thảo nếm thuốc. Đám sĩ tộc tổ chức săn bắn dã ngoại gà bay chó chạy, rượt hươu đuổi hoẵng.

Xuân thu chuyển giao, hoa cỏ phồn vinh hội tụ, côn trùng muôn loài chuyển mình thoát kén. Kẻ xuất hành ung dung leo lên thành cao, nhìn về phía đông là ruộng đồng bát ngát, ngoảnh lại phía sau là vườn tược thênh thang. Phía bắc có núi Mang xanh mướt, phía nam có dòng Lạc Thủy chảy dài vạn trượng. Gặp kỳ mưa lũ, nước sông dâng cao, chỉ trong một đêm có thể cuốn trôi đi bao tinh hoa của những mùa vụ tích tụ bấy lâu.

Kẻ hạ đẳng thân tựa cỏ bồng, tựa khói bụi như Tịch Ngân, quá dễ để say lòng trong cảnh thịnh trị phồn hoa tưởng chừng trong tầm tay nhưng thực chất lại hư ảo vô cùng này. Thế nhưng, một tòa hoa thành dẫu có tốt đẹp đến mấy, kinh qua bao trận binh đao, bị ruồng rẫy, bị bỏ hoang, rồi lại được người ta vực dậy với những mưu đồ riêng biệt, kinh qua chừng ấy giày vò, ít nhiều gì cũng sẽ để lại căn bệnh nặng dai dẳng. Chỉ vì nó vừa được tái sinh trong tay những nhân vật đương thời, vẻ ngoài còn phong độ trẻ trung, nên những kẻ sống trong thành mới không dễ dàng nhận ra sơ hở.

Tuy nhiên, vận mệnh của người và thành đôi khi có sự tương thông. Bởi vậy, luôn có một người biết cách dùng y phục gấm vóc để che đậy những vết thương lở loét trên thân mình. Và cũng luôn có một người cảm nhận được nỗi sợ hãi khiến đôi chân run rẩy khi xuân đến băng tan, phải dẫm chân lên lớp băng mỏng mà vượt sông sang bờ bên kia.

Người ấy, mấy mươi năm nay đều có chút cô độc. Cho đến khi hắn gặp được cái người nửa quỷ lẻ loi kia trên đường Đồng Đà. Nàng tham sống sợ chết nhưng lại dám làm những việc to gan lớn mật. Hắn muốn ép nàng lộ ra bộ mặt thật, muốn nhìn thấu nàng thuộc về thế lực nào trong thành, chuyến này có ý đồ chi. Thế nhưng, khi hắn ngỡ rằng việc nhục mạ và giày vò có thể dễ dàng lột bỏ mặt nạ của nàng, để lộ bản chất hung hãn bên trong, thì điều khiến hắn không giải đáp được chính là: ngoại trừ nỗi sợ hãi chân thực đến tận cùng, hắn chẳng ép ra được thứ gì khác.

Tịch Ngân dường như đúng là một kẻ hèn mọn vô tri đến thế, không biết độc dược, cầm đao không vững, chẳng biết chữ nghĩa, lại tham lam chút tiền tài vụn vặt. Nàng không biết mình bị ai lợi dụng, cũng chẳng hay mình đã khuấy động nên một vòng xoáy sâu thẳm đến nhường nào. Tất cả chỉ là để cứu lấy mạng sống của một người huynh trưởng.

Nàng thậm chí còn chẳng biết Trương Đạc là ai. Không biết quá khứ của hắn, cũng chẳng rõ hiện tại của hắn ra sao.

Thế nhưng, như vậy cũng tốt. Đã cô độc quá lâu rồi, Trương Đạc lúc này rất muốn tìm một người ở bên cạnh, cùng hắn ở trong một gian phòng nhỏ, không nói lời nào, chẳng nghĩ việc chi, cứ tĩnh lặng như thế mà cùng nhau chữa lành lấy những vết thương chằng chịt trên thân mình.

Năm ngày sau đó.

Vết thương trên lưng Trương Đạc bắt đầu kết vảy, đôi khi ngứa ngáy đến khó nhịn. Nhưng đối với hắn, cái đau còn dễ chịu đựng hơn cái ngứa, thế nên hắn lại có phần ỷ lại vào cảm giác đau đớn khi bột thuốc thấm sâu vào da thịt mỗi lần bôi thuốc.

Ngược lại, vết thương trên người Tịch Ngân lại lành rất chậm. Nàng chẳng dám cầu xin hắn ban thuốc, chỉ đành ngốc nghếch tự mình chịu đựng. Vết thương ở chân nàng còn có thể nhân lúc hắn không để ý mà lén lút l**m láp, nhưng vết thương nơi thắt lưng lại bị viêm, mỗi ngày một sưng tấy nặng hơn. May sao lúc này hoàng đế bị ám sát, trong cung lòng người hoảng loạn, trong nội thành cũng chẳng được yên bình. Cấm vệ quân thuộc Trung Lĩnh quân mang theo xiềng xích sắt thép sục sạo khắp toàn thành ngày đêm, giáp ngư lân phản chiếu ánh mặt trời và ánh lửa, vô số toán quân lướt qua trước những dinh cao cửa rộng ở phường Vĩnh Nhạc, ngay cả xe ngựa của hàng đại quan cũng phải né tránh không kịp.

Vì liên tiếp nhiều ngày không bắt được hung thủ, có tin đồn quân lính sẽ được điều tới ngoại thành để lục soát. Nhất thời, khắp thành mưa gió bão bùng.

Trong tình cảnh đó, Trương Đạc với thân phận Trung thư giám, ban ngày hầu như không có mặt ở phủ. Tịch Ngân mới có cơ hội lén đến rương tủ trộm ít thuốc, rồi ngồi trong góc tối nơi ánh sáng không lọt tới mà âm thầm trị thương.

Hắn không có nhà, Thanh Đàm Cư không ai dám tự ý bước vào, ngay cả Giang Lăng cũng chỉ đứng ngoài cửa chờ lệnh. Còn ở ngoại đình, ngoại trừ con Tuyết Long Sa kia ra, chỉ có một lão nô làm việc quét dọn. Cứ theo giờ giấc, ông lại đưa cơm nước cho nàng qua khung cửa sổ phía tây. Ông không nói năng gì, cũng chưa từng nhìn nàng lấy một lần.

Đến ngày thứ sáu, nàng rốt cuộc không nhịn được mà gọi lão nô kia lại: “Lão bá.”

Lão nô ngẩng đầu, nở nụ cười ôn hòa với nàng. Nàng tự biết xiêm y mình không chỉnh tề, vội vàng nép sau màn trướng, nghiêng mình thẹn thùng lộ ra nửa gương mặt.

Lão nô thấy nàng lúng túng, bèn quay lưng đi: “Để ta đi tìm cho cô nương một bộ y phục nhé.”

“A, có thể sao?” Nói đoạn nàng lại bồi thêm một câu: “Chắc là công tử không cho phép đâu.”

“Cô nương bị lang chủ dọa sợ rồi phải không.”

Lời của lão nô khiến nàng có chút bối rối, nhưng nàng không phủ nhận, chỉ vô thức chạm vào vết thương trên người, khẽ “vâng” một tiếng. Sau đó nàng vội cầu xin: “Lão bá ngàn vạn lần đừng nói cho công tử biết.”

Lão nô ngửa mặt cười khẽ một tiếng. Chuỗi ngày nắng ráo liên tục khiến gió đông dần ấm áp, chim én mới về đang xây tổ dưới hiên nhà. Đám lông tơ của chim non trông thật ấm áp mềm mại, cũng yếu ớt y hệt như người thiếu nữ trong căn phòng kia vậy.

“Cô nương sợ là đúng thôi. Ở Lạc Dương này, ngay cả bệ hạ trong cung cũng phải sợ lang chủ.”

Nàng sững sờ, nhớ lại cảnh đêm đầu tiên, tấm lưng trần của hắn lộ ra mảng thịt xương nát bét, không nén nổi thắc mắc: “Đến hoàng đế cũng sợ công tử, vậy thì ai lại có thể hạ hình roi nặng như thế với ngài ấy?”

“Cô đã từng hỏi lang chủ chưa?”

Nàng đứng sau màn trướng ngẫm nghĩ lại, nhớ đến thần sắc của hắn lúc đó, dưới mặt nước tĩnh lặng ẩn chứa những luồng sóng ngầm mà nàng không tài nào hiểu thấu, dường như chẳng hề để tâm, mà cũng dường như chấp niệm rất sâu.

“Công tử nói, đó là gia pháp. Cho nên… là Đại tư mã sao?” Nói xong nàng chợt thấy mình không nên lạm bàn chuyện riêng của hắn trước mặt nô bộc, bèn hoảng hốt phân trần: “Ta nghe người trong thành nói, Đại tư mã đối với công tử rất nghiêm khắc. Phàm là người thì ai cũng có nỗi sợ, công tử phải chăng cũng…”

Tiếng nói nhỏ dần rồi tắt hẳn. Lão nô lặng yên chờ nàng nói tiếp, nhưng mãi chẳng nghe thấy gì. Ông cũng không để tâm, đưa mắt nhìn con Tuyết Long Sa đang nằm bò ngủ say giữa sân, nhàn nhạt nói: “Phàm là người thì ai cũng có nỗi sợ, lời này thật chẳng giống lời của một nha đầu ở lứa tuổi của cô nói ra. Lang chủ ngày trước rất sợ loài chó, nay thì chẳng còn sợ nữa. Còn bảo hiện tại ngài ấy sợ gì thì thực sự chẳng ai rõ.”

Tịch Ngân rũ mi mắt: “Ta thấy không phải vậy.” 

“Nói vậy tức là sao?”

Nàng hồi tưởng lại cảnh tượng hắn bị ác mộng quấn thân hằng đêm, không tự chủ được mà sụt sịt mũi: “Ta… không dám nói.”

Lão nô cũng không hỏi thêm, đứng thẳng người dậy, phủi bụi bẩn trên tay: “Ta đi tìm y phục cho cô nương đây.”

“Kìa, lão bá dừng bước, không… không cần tìm y phục đâu. Ta sợ công tử thấy rồi lòng lại không vui. Ta gọi ông là muốn cầu xin ông giúp ta một việc.”

“Giúp cô việc gì?” 

“Ông không nói với công tử, ta… ta mới dám thưa với ông.” 

“Cái đó còn phải xem cô nương nhờ ta việc gì đã.”

Nàng do dự một hồi, nhỏ giọng nói: “Huynh trưởng ta bị mù. Trước khi tới đây, ta chưa được gặp huynh ấy, không biết huynh ấy đã về nhà chưa. Cũng không biết vị hoạn quan kia có đưa tiền bạc cho huynh ấy không…”

Vừa nói, nàng vừa từ sau cửa sổ đưa ra một bàn tay thanh mảnh, gầy guộc. Trong tay nàng nâng một chiếc khăn lụa gói thứ gì đó: “Đây là hương liệu ta trộm được, ta cũng không rõ lắm, hình như là… mật mộc. Ông có thể đưa cho huynh trưởng ta, để huynh ấy xem thử có phải vật quý giá không.”

“Cô trộm ư?” 

“Phải…” Nàng rụt rè hẳn đi: “Nếu… nếu trong nhà không còn tiền gạo thì để huynh ấy bán đi, đổi lấy ít gạo rau ở chợ phía tây.”

Lão nô cúi đầu nhìn bàn tay đơn thuần kia: “Cô trộm đồ của lang chủ, không sợ lại bị trách phạt sao?”

Ngón tay nàng khẽ run, người như thu nhỏ lại: “Hôm ấy ngài ấy thấy rồi, nhưng không có đánh ta…”

“Cô nương nay thân còn đang ở chốn này mà còn dư sức lo cho người bên ngoài sao?”

“Ta là do một tay huynh trưởng nuôi nấng, huynh ấy vì ta… mà chịu bao khổ cực, ta luôn khắc ghi trong lòng. Không có huynh ấy thì không có ta ngày hôm nay. Xin lão hãy giúp ta với…”

Lão nô ngẩng đầu lên: “Cô vừa nói, huynh trưởng của cô bị mù?” 

“Phải.”

“Nghe Giang Lăng nói, hôm nay có một thanh niên đến thăm phủ, người đó vận tố y, dùng dải lụa xanh che mắt.”

“Hắn có nói dải lụa xanh đó thêu gì không!” 

“Thêu họa tiết Tùng Đào.”*

Nghe vậy, sắc mặt nàng đột nhiên bừng sáng. “Huynh ấy hiện đang ở đâu!”

“Lang chủ không có nhà, trong phủ không được dẫn người ngoài vào, đó là quy củ. Nếu người đó tới tìm cô, có lẽ vẫn còn đang ở ngoài cửa đấy.”

*Hoạ tiết Tùng Đào là hoạ tiết thêu hình cây tùng, gió mây và núi. Ngụ ý của nó là mô tả gió thổi qua rừng tùng, tiếng động của cây tùng phát ra như sóng lớn. Trong đó từ Đào (涛) mang nghĩa là sóng.

Mãi đến khi thấy bóng mặt trời sắp lặn xuống rặng núi phía bắc Mang, xe ngựa của Trương Đạc mới từ cung thành đi ra. Triệu Khiêm cưỡi ngựa theo tiễn hắn.

Bóng những con lạc đà đồng bị kéo dài lê thê, cây thu bên đường đang trổ lộc non, gió thổi lay động những nhành cỏ lạ không tên. 

“Ngươi nói xem, Tấn vương rốt cuộc có muốn đánh một trận này không?”

Người ngồi trong xe không đáp lời, Triệu Khiêm mất kiên nhẫn, trở tay dùng chuôi kiếm hất rèm xe lên. “Bí bách ở trong đó làm gì, ra đây cưỡi ngựa.”

Trương Đạc đang lật xem một phong văn thư, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: “Vết thương của ngươi lành rồi sao?” Triệu Khiêm thoáng bối rối, liền đáp: “Dưỡng năm ngày rồi, cũng sớm nên ra ngoài xốc vác lại gân cốt. Vả lại người thi hình là ai chứ? Đều là huynh đệ từng vào sinh ra tử với bọn ta cả, họ chỉ làm bộ làm tịch thôi, có đâu mà đòi lấy mạng ta. Ngươi tưởng ai cũng như Tư mã đại nhân sao…”

Trang văn thư trên tay Trương Đạc khựng lại. Triệu Khiêm lập tức ngậm miệng, ho khan một tiếng đầy gượng gạo, thu lại chuôi kiếm rồi hậm hực: “Thôi bỏ đi, ngươi cứ ngồi xe đi, ngươi chẳng cưỡi ngựa được đâu.”

Xe và ngựa song hành, trong gió thoảng đưa hương gạo nấu thịt hầm, làm vơi đi phần nào vẻ tiêu sái trên con phố Ngự đường Đồng Đà. Triệu Khiêm v**t v* bờm ngựa, lại hỏi: “Nếu bệ hạ quyết định chinh phạt phía đông, ngươi có đi không?”

“Không đi.” 

“Tại sao? Nhớ năm xưa, ngươi và ta tiến về phía bắc thảo phạt tộc Khương, hỡi ôi! Những ngày lấy máu tế lưỡi đao, đánh cược bằng đầu người để đổi lấy tiền rượu mới thật sảng khoái biết bao. Giờ đây cái thành Lạc Dương này có gì tốt? Mấy tên nhà giàu lấy đầu mỹ nữ ra để cược rượu, liền tự cho là mình đã có được cái kh*** c*m l**m máu trên đầu lưỡi đao rồi sao? Giết mỹ nhân hầu rượu, một lũ bại hoại thanh đàm ngụy quân tử làm lầm lỡ quốc gia!”

Hắn nói bằng giọng đầy nhiệt huyết, nhưng trong xe vẫn không có tiếng hồi đáp. 

“Trương Thoái Hàn, nói gì đi chứ!”

“Nói gì đây? Nói về trận khốn chiến tại cửa Kim Sam, ngươi bị bắt làm tù binh, bị ép phải…” 

“Được rồi, được rồi, ta sợ ngươi rồi… Chuyện quá khứ ngươi không nhắc lại thì chết ai sao?”

Một khoảng lặng im ắng, giữa tiếng vó ngựa chợt vang lên một câu nói đầy ẩn ý. “Ngươi cũng biết thẹn sao. Biết nhục mà không biết dũng thì có khác gì hạng nữ nhân kia đâu.”*

*Câu gốc là (知耻后勇) nghĩa: Biết thẹn thì sẽ trở nên dũng cảm hơn → Sau khi nhận ra điều đáng hổ thẹn (thất bại, sai lầm), con người sẽ nỗ lực vươn lên, tiến bộ mạnh mẽ. Còn câu Trương Đạc nói là (知耻不后勇) hàm ý cố tình mỉa mai, châm biếm: Biết thẹn nhưng vẫn không chịu vươn lên → Có sai, có nhục, nhưng mặt dày, không thay đổi, không tiến bộ.

Triệu Khiêm đột ngột quay đầu lại: “Ngươi đủ rồi đấy nhé! Mắng người thì mắng, lôi hạng đàn bà nữ nhi vào làm gì? Ta, Triệu Khiêm, đúng là nhìn không xa trông không rộng bằng ngươi, bị bắt chịu nhục ta tự nhận, tự vả vào mặt mình là được chứ gì. Phải, nếu không có ngươi, ở cửa Kim Sam chắc ta đã bị vạn tiễn xuyên tim rồi. Ta đã nói rồi, ngươi muốn lấy đầu ta thì ta chém xuống đưa cho ngươi, nhưng nếu ngươi đem ta ra so với nữ nhân thì xuống xe ngay, ngay tại chỗ này, đấu với ta một trận tử tế.”

“Ngươi đang nói chuyện với ai đó?”

Triệu Khiêm không thể nhịn thêm được nữa: “Nói với ai? Nói với Trung thư giám đại nhân chứ ai! Đại nhân quyền cao chức trọng, không cảm thấy ‘cứng quá thì dễ gãy sao’?” 

“Không cảm thấy, bởi ta còn chưa đoạt đủ quyền hành. Ngươi cũng không nhất thiết phải đi cùng ta đoạn đường này làm gì.”

“Ngươi…”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...