Trans: Tú là tú chứ không phải là ú nhíe
Kỷ Yên nhàn nhã bước từ phòng tắm ra, lại mặc bộ quần áo rộng thùng thình của cậu.
Đôi tóc cô gái ướt sũng, đôi má ửng hồng, cánh tay gầy trắng nõn. Cô khoác lên người chiếc quần mặc ở nhà vừa dài vừa rộng của chàng trai, đôi mắt đen láy quay lại nhìn cậu.
Vẻ mặt Trình Diệp nhàn nhạt ngồi trước bàn, gương mặt không cảm xúc lật mở sách giáo khoa trong tay, nhìn thấy cô đi ra mới bỏ một bên tai nghe xuống, hỏi: “Đến tìm tôi có chuyện gì?”
Kỷ Yên cúi đầu, xoắn ống quần lên, để lộ mắt cá chân mịn màng.
Cô không đáp lời cậu, mở hộp bánh kem ra, mùi bánh kem bên trong bay ra.
Cô gái lén nuốt nước bọt, cắn chặt môi dưới, dùng đầu ngón tay đẩy chiếc bánh kem đến trước mặt Trình Diệp: “Cậu thử cái này trước đi.”
Trình Diệp nói: “Không cần.”
Cậu thậm chí còn không liếc nhìn nó một giây nào, ánh mắt khẽ nhìn sang chỗ khác.
Trước mặt cậu, dường như hương thơm ngào ngạt của đồ ăn cũng không hấp dẫn bằng cái tiêu đề mà cậu đang nhìn trong tay.
“Cổ hũ.” Cô cong môi, nhỏ tiếng lẩm bẩm.
Trình Diệp không thèm để ý đến cô, dứt khoát đeo luôn chiếc tai nghe còn lại vào, từ từ quay người rời đi, chống khuỷu tay lên bên tai, che khuất hoàn toàn khuôn mặt thanh tú của cô gái.
Mắt không thấy tim không đau.
Cậu cụp mắt xuống, cố gắng dành hết sự tập trung vào cuốn sách.
Phía sau cậu vang lên tiếng xào xạc.
Cũng không biết cô ở phía sau mò mẫm cái gì, không lâu sau cô gái nghiêng người tựa vào bàn, mái tóc mềm mại của cô cọ vào tay cậu.
Trình Diệp cố hết sức nhắm mắt lại, có chút bực dọc “chậc” một tiếng.
Không biết cô lại đang kiếm chuyện gì nữa.
Trước mắt lóe lên một tia sáng, ngón tay cô gái nhẹ nhàng v**t v* chóp mũi cậu, lấy một chiếc thìa nhựa nhỏ múc một viên kem màu trắng đưa tới miệng cậu.
“Trình Diệp há miệng, a~”
Cô tiến về phía ánh mắt cậu, dùng đôi mắt nho đen sáng ngời để nhìn cậu.
Trình Diệp cau mày nghiêng đầu qua, nói: “Không cần, cậu tự…”
Chữ “ăn” còn chưa kịp phát ra khỏi miệng, cô đã nhét chiếc thìa vào miệng cậu.
Hương thơm mịn màng ngọt ngào béo ngậy lập tức tràn ngập vị giác, Trình Diệp không thích đồ ngọt nên vừa ăn vừa cau mày.
Cậu ghét nhất là bị người khác ép ăn, nhưng cô gái gan to bằng trời này lại chống tay lên bàn cậu, hí hửng nhìn cậu: “Ngon không? Tớ mua chiếc bánh kem này ở quán mà tớ thích ăn nhất luôn đấy!”
Trình Diệp siết chặt đầu ngón tay, nói với giọng nghèn nghẹn: “… Ngọt quá.”
Kỷ Yên mở to đôi mắt nhìn cậu với ánh mắt kì lạ, đầu ngón tay trắng nõn mềm mại của cô lấy quả dâu tây đỏ tươi ở giữa chiếc bánh kem, đưa thẳng vào miệng cậu.
Trình Diệp: “…”
Xem miệng cậu là thùng rác à?
Không kịp phòng bị, cậu ngậm một miệng đầy dâu tây, mùi trái cây thơm phức xộc lên, khóe miệng cậu nhếch lên, khẽ cử động.
Một lúc lâu sau, cậu nói: “Chua quá.”
Trái cây chưa vào mùa, cậu nói là sự thật.
Kết quả, Kỷ Yên nhấc tay lên khỏi bàn, không dựa vào bàn nữa mà đứng thẳng lên nói: “Trình Diệp, cậu đúng là người kén ăn, tớ không thèm hầu hạ cậu nữa!”
Cô quay lại lấy đồ đạc, hộp bút, bài tập và đề kiểm tra trong cặp ra rồi đặt tất cả lên bàn. Cô kéo ghế ra, ngồi lên, mệt mỏi tựa lưng vào ghế, dùng lòng bàn tay xoa bụng dưới: “Cậu dạy kèm cho tớ đi, tớ mệt quá.”
Trình Diệp: ?
Cô không muốn hầu hạ cậu nữa, thế nên muốn cậu hầu hạ cô đúng không?
Cậu nghi ngờ bản thân có phải đã nghe nhầm rồi hay không.
Đôi mắt mèo của cô gái nhìn không chớp, trong mắt có tia sáng nhàn nhạt.
Trình Diệp lập tức đứng lên, ánh mắt đờ đẫn hỏi: “Dạy kèm cái gì?”
“Nghỉ lễ Quốc Khánh xong quay lại phải thi giữa kì rồi, tiếng Anh của tớ không tốt, cậu có thể…” Hàng mi dài của Kỷ Yên chớp chớp, ý định rõ ràng.
“Không thể.”
Tuy nhiên Trình Diệp trả lời rất ngắn gọn rõ ràng.
Thậm chí còn chẳng cho cô cơ hội để cô lo lắng.
Kỷ Yên bị từ chối nhanh đến mức cô bị đứng hình mất mấy giây, tên đàn ông thối tha này vậy mà trả lời không cần suy nghĩ luôn ta ơi.
Cô cũng dỗi: “Trình Diệp! Cậu nể tình bạn học, nghĩ lại chút đi mà.”
“Tôi không nhớ có hứa với cậu chuyện này.” Cậu nói, mái tóc đen dưới ánh đèn có chút sáng bóng, cậu đóng nắp cây bút trên tay, bắt đầu đóng tập sách lại.
“Cậu không làm gì mà hưởng lợi thế à! Bánh kem cậu cũng đã ăn rồi mà!” Kỷ Yên trở nên lo lắng kéo lấy tay áo của cậu.
Trình Diệp gần như thở dài nói: “Tôi thật sự không có thời gian.”
Cậu biết rõ rằng ăn đồ ăn chắc chắn chẳng phải chuyện gì tốt lành.
Cậu thật sự rất bận, công việc ở quán net kia mất rồi, vốn định tìm một công việc bán thời gian trong lúc rảnh rỗi để làm.
Nhìn xuống những ngón tay đang nắm chặt của cô, trông bộ dạng rất bướng bỉnh. Kỷ Yên như một con mèo con ngoan ngoãn, cô bám lấy quần áo của cậu không chịu buông cậu ra, hàng mi dài như lông quạ đen của cô chớp chớp, đôi mắt trong veo phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng của cậu.
Cô mấp máy đôi môi hồng hào, cuối cùng sử dụng con át chủ bài của mình: “Hừ, vậy tớ thuê cậu làm gia sư, một tiếng một trăm, năm tiếng một ngày, được không?”
Đầu ngón tay cô buông lỏng thả cậu ra, tay áo có nếp nhăn.
Sau đó Trình Diệp bình tĩnh ngồi xuống, quả quyết nói: “Được.”
Dưới ánh mắt bình tĩnh của cậu, biểu cảm Kỷ Yên xém chút đã sụp đổ.
Cô nhìn cậu với ánh mắt hoài nghi.
Quả nhiên, tên đàn ông thối tha này quả nhiên vẫn coi trọng tiền bạc nhất!
Thành thật mà nói thì trong lòng cậu cô còn chẳng bằng mấy trăm tệ!
Tên đàn ông thối tha được tiền khích lệ nên đã bắt đầu vạch ra kế hoạch: “Tiếng Anh chú trọng tích lũy từ vựng, bắt đầu từ buổi chiều ngày mai cậu đến đây, tôi sẽ dạy kèm cho cậu năm tiếng. Bắt đầu kèm từ bài lớp 10, nhiệm vụ tôi giao cho cậu ngày nào cậu cũng phải hoàn thành đúng hạn… Dạy kèm tiếng Anh rất nhanh, nhưng phải nắm vững các kỹ năng, nền tảng của cậu thế nào?”
“Chẳng ra sao cả, chỉ biết vài từ đơn thôi.” Cô cong môi nói.
“Ví dụ?” Cậu tiếp tục hỏi.
Kỷ Yên trừng trừng mắt nhìn cậu, buột miệng nói: “Ví dụ như Dog Man!!”
Trình Diệp: “…”
Quả nhiên, cô là đang chửi xéo cậu.
*
Quốc Khánh nghỉ lễ 7 ngày mưa liên tục.
Kỷ Yên đóng cuốn sách Tiếng Anh lại, liếc nhìn Trình Diệp.
Chàng trai ở bên cạnh đang cau mày làm toán, mặc dù đầu óc thông minh, nhưng lúc này cũng đang không ngừng gạch đi gạch lại đánh chéo trên vở nháp.
Sống mũi cậu thẳng tắp, đôi môi mỏng hơi mím lại, khuôn mặt góc cạnh dưới ánh đèn trông đẹp đến lạ thường.
Chỉ khi không có người, vẻ u ám trong mắt cậu mới bớt đi vài phần, cả người cũng trở nên dịu dàng hơn.
Kỷ Yên nheo mắt, đăng một trạng thái lên vòng bạn bè.
[Cách ai đó cau mày khi làm một bài toán thật hấp dẫn, thật muốn biến thành một bài toán trong tay cậu ấy!]
Người đầu tiên trả lời là Lý Tịnh Tuyết: [Tớ phát hiện ra tin tức lớn hàng năm gì đây?! Muốn biến thành bài toán bị làm à?!]
Văn Dương: [Tớ nghi ngờ cmt trên đang nói về s*x, nhưng tớ lại không tìm được bằng chứng…]
Lầu dưới: [Lầu trên +1]
A: [+10086!!!]
B: [Là ai!! Nói với tôi ai đã đánh cắp trái tim của nữ thần của tôi rồi!! Nước mắt đầy mặt…]
Kỷ Yên vừa che miệng vừa cười khúc khích.
Một đôi bàn tay rắn chắc to lớn vươn tới bàn của cô, đập mạnh xuống.
Kỷ Yên hít một hơi thật sâu, nhìn thấy gương mặt vô cảm của nam chính đang nhìn cô chằm chằm, nói: “Lấy điện thoại ra đây.”
Kỷ Yên: “…”
“Trang này đọc tới chưa? Lát nữa tôi sẽ cho cậu nghe rồi viết theo.”
Kỷ Yên liếc nhìn những con chữ trong sách, ánh mắt đảo quanh.
“Trình Diệp…” Cả gương mặt cô kìm nén, đột nhiên có cảm giác lầm tưởng như đang bị cưỡng h**p.
Đôi mắt to của cô gái chớp chớp, cô tiến lại gần cậu, dùng đầu ngón tay gãi vào lòng bàn tay cậu: “Tớ học mệt quá, muốn nghỉ ngơi chút.”
Trình Diệp thu tay lại, im lặng một lúc: “… Lên giường ngủ đi.”
Cô nhanh chóng đứng dậy, giống như vừa được xá tội đi vào phòng.
“Đợi đã.”
Cô quay đầu lại nhìn cậu.
Chàng trai đứng dậy theo cô, giống như nhìn thấu được hết suy nghĩ của cô nói: “Đừng nghịch điện thoại nữa, nghỉ ngơi xong dậy tiếp tục học từ mới.”
Kỷ Yên: “…”
Thật là tỉ mỉ! Đúng là không có gì qua được đôi mắt tinh tường của cậu!!
Cô lén liếc nhìn cậu, lặng lẽ đặt điện thoại lên bàn, tiu nghỉu bước vào phòng, đóng cửa lại…
