Trans: Tú nè
Tiết thể dục lớp ba, vào một ngày nắng hiếm hoi, từng sợi nắng chiếu xuống, khiến cho cả trường trung học số 6 đều tràn đầy sức sống.
Đa số mọi người đều giống như được tiêm thêm máu, vô cùng phấn khích, đám nam sinh tụ tập thành một đám cùng nhau luyện tập, mấy ngày sau sẽ có trận đấu bóng rổ của khối.
Giang Dương Trạch là ủy viên thể thao của lớp họ, cũng là thành viên của đội bóng rổ trường, vài cú ném 3 điểm vào rổ với vẻ đẹp trai rạng ngời khiến cho các cô gái xung quanh la hét cổ vũ không ngừng.
Kỷ Yên không thích tiết thể dục, nhưng vẫn bị Lý Tịnh Tuyết kéo đến đây hòa vào cuộc vui.
Nữ sinh có dáng người thướt tha, mặc lên một chiếc quần thể thao, khiến cho đôi chân dài càng thêm nuột nà, vừa trêu đùa vừa quyến rũ, đi đến đâu cũng đều là trung tâm của sự chú ý.
Giang Dương Trạch nhìn thấy Kỷ Yên, lập tức liền đứng hình.
Văn Dương vỗ cậu ta: “Anh em, cậu giữ bóng để đẻ trứng à? Nhanh ném đi chứ!”
Trong tay Giang Dương Trạch đều là mồ hôi, nữ sinh xinh đẹp như hoa đang nhìn, cậu ta liền cảm thấy đứng ngồi không yên, vừa ném quả bóng đi, quả bóng trực tiếp bay bổng lên theo vòng cung, vậy mà cứ thế bay thẳng ra ngoài sân.
“Cẩn thận kìa!!” Có người hét lên.
Lời chưa dứt, bóng rất nhanh đã rơi xuống, một đường lăn tới chân của cậu nam sinh.
Kỷ Yên nhìn theo hướng đó, khoảng cách vài mét, cô có thể nhìn thấy đôi mắt đen trống rỗng của Trình Diệp.
Dường như thế giới ồn ào và chen chúc kia chẳng hề liên quan gì đến cậu.
Cậu đứng ở đó, thờ ơ nhìn mọi thứ, không chút cảm xúc.
“Này bạn mới, nhặt hộ quả bóng ném qua đây với! Cảm ơn nhé!”
Đôi mắt đen của cậu không chớp, hàng mi dày cụp xuống, che đi sự mất kiên nhẫn nhất thời, không thèm nhìn ai, chân vừa cử động liền xoay bước rời đi.
“Ai da cái cậu này sao thế chứ?” Kỷ Yên vẫn đang nhìn, Giang Dương Trạch không muốn làm mình khó xử, cậu ta có chút khó chịu.
Văn Dương nhanh chóng giữ chặt cậu ta: “Bỏ đi bỏ đi, tớ đi nhặt.”
Văn Dương chạy vài bước qua đó, nhặt quả bóng lên, liếc nhìn bóng lưng cao lớn của Trình Diệp, ánh mắt trở nên kỳ lạ.
*
Dưới ánh nắng, bóng lưng của cậu khá gầy, bước đi thì lại rất nhanh.
Bước đi không mục đích, rảo bước đến sau nhà kho, Kỷ Yên dịu dàng ngồi xổm ở trong đó, trong tay đang cầm gói chân giò hun khói màu xanh, khóe mắt hơi cong, khuôn hàm mềm mại.
Cô đang đút cho một bé mèo hoang màu cam ăn.
Bé mèo nhìn rất nhỏ, âm thanh phát ra đều rất nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng, chiếc lưỡi của nó l**m một đường lên cổ tay mềm mại của cô, trên nền da trắng mịn mềm mại có thế thấy rõ những mạch máu uốn lượn dưới da.
Nữ sinh trong bộ đồng phục học sinh đơn giản có dáng người thanh tú, mái tóc đen mượt, dáng người mảnh khảnh khi ngồi xổm xuống. Cô nhìn bé mèo, giữa hàng lông mày đều là ý cười, cong cong như vầng trăng lưỡi liềm.
Khiển cho người khác gần như không thể rời mắt.
Kỷ Yên không quay đầu lại: “Cậu đến rồi à.”
Không chút ngạc nhiên.
Cứ như thể đã đoán ra được cậu sẽ xuất hiện.
Trình Diệp thu lại ánh nhìn, tới phía sau nhà kho, đơn giản là bởi vì ở đây rất yên tĩnh.
Bây giờ chỗ yên tĩnh này cũng đã bị người trước mặt chiếm giữ.
Cậu nhấc bước định rời đi.
“Vừa nãy làm sao lại không chịu giúp bọn họ thế Trình Diệp.” Nữ sinh đã bước tới vài bước, tóc đuôi ngựa buộc cao, mỏng mà mềm mại, cô nghiêng đầu tóc quét qua ngực cậu.
Đem theo một mùi hương của kẹo sữa khó giải thích, những đầu ngón tay của cậu run rẩy.
“…”
Chỉ trong chốc lát, ánh mắt cậu đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
Trở nên chán ghét.
Thuần khiết, sạch sẽ, không có tính công kích.
Tất cả đều là nguồn gốc sự chán ghét của cậu.
Ánh sáng đột nhiên chiếu vào, làm cho bóng tối của cậu lại càng thêm khó nhìn.
“Không muốn.” Cậu nói.
Kỷ Yên khẽ cười, lông mày nhướng lên trên một cách nghịch ngợm: “Cậu cứ như vậy, có thể sẽ bị người khác ghét đó.”
Trình Diệp cau mày với cô. Kỷ Yên nắm lấy góc áo cậu, đầu ngón tay trắng nõn như củ hành, linh hoạt và tinh tế, như rắn đang thè lưỡi ra quấn lên trên, đôi môi cô đỏ mọng, nụ cười tươi tắn.
Cô nhìn cậu, vừa hay chú mèo màu cam dưới chân cũng ngẩng đầu nhìn cậu.
“Ừ.”
Bị cô ghét à? Bị tất cả mọi người ghét à? Cũng chẳng sao cả.
Giọng cậu trầm xuống: “Tôi không quan tâm.”
Năm ngón tay của Kỷ Yên run lên, gió thổi lên, khiến cho trời có chút lạnh.
Không quan tâm… sao? Bị tất cả mọi người tẩy chay cũng không quan tâm sao?
Lúc trước cô vẫn luôn không hiểu cậu là người như thế nào, sao lại có thể không nói không rằng mà tự sát, cô cho rằng là do con đường cậu đi qua quá tối. Nhưng bây giờ cô phát hiện, bản thân cậu vốn là bóng tối, nhưng đường đi lại quá sáng, là cậu không muốn đi.
“Tớ sẽ không từ bỏ cậu.” Đột nhiên cô lên tiếng.
Bước chân của Trình Diệp chỉ dừng lại trong giây lát.
Tóc mai ở thái dương nữ sinh hơi xoăn, ánh mắt trời ấm áp chiếu l*n đ*nh đầu, có thể nhìn thấy được những sợi tóc con trên đầu cô, mềm mại như nụ cười của cô.
Chả hiểu gì cả, cậu nghĩ như vậy.
*
Mùa thu đang dần đến, những chiếc lá trên ngọn cây đang chuyển màu và bắt đầu xào xạc rụng xuống.
Kỷ Yên sáng sớm tỉnh lại cổ họng đã đau nhức khó chịu, bên ngoài cửa sổ mưa rơi như trút nước, cô nhìn lịch.
Ngày 15 tháng 9, một ngày khắc cốt ghi tâm.
Ngày này kiếp trước, Trương Vận nghe điện thoại công ty, nói bà phải đi công tác xa, chính trong trận mưa lớn này đã khiến bà mất mạng.
Kỷ Yên vực dậy tinh thần, nhân lúc Trương Vận vẫn chưa ra ngoài, chạy vào phòng tắm và ngâm mình trong nước lạnh rất lâu, khi từ trong đó bước ra, chỉ cảm thấy đầu đau đến mức như sắp nổ tung.
Cô gõ cửa phòng ngủ, Trương Vận đã mặc xong quần áo bước ra.
“Yên Yên, sắc mặt con sao lại khó coi như vậy?” Trương Vận lo lắng, đưa tay sờ lên trán cô.
“Mẹ, con cảm thấy chóng mặt quá.”
Trương Vận cau mày: “Mẹ xin trường cho con nghỉ học trước, hôm nay con ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, mẹ…”
“Đừng đi!” Kỷ Yên dường như đã đoán được bà muốn nói gì: “Có thể … ở nhà với con không ạ?”
Giọng nói cô có chút kích động, Trương Vận giật mình.
“Lần công tác này của mẹ rất quan trọng, Yên Yên nghe lời, qua bên đó mẹ mua cho con bánh matcha con thích ăn nhất được không?” Trương Vận nói.
“Con không cần bánh ngọt gì cả. Mẹ, mẹ nghe con, không đi có được không?” Sắc mặt cô căng thẳng, gần như bướng bỉnh, bởi vì bị bệnh mà trông càng xanh xao hơn.
Trương Vận cảm thấy kỳ lạ, đành phải ngồi xuống nắm tay cô đáp ứng: “Được được được, mẹ tìm người qua đó, mẹ không đi, con ngoan mau uống thuốc đi.”
Kỷ Yên thở nhẹ ra, ngày hôm nay chỉ cần Trương Vận không ra ngoài, có phải sẽ tránh được tất cả tai họa đúng không? Có thể luôn ở bên cạnh cô đúng không?
Dì Dư tìm thấy thuốc hạ sốt, cô nhanh chóng uống thuốc, rất nhanh cơn buồn ngủ đã ập đến.
Trương Vận dém lại góc chăn cho cô: “Ngủ một chút đi, tỉnh lại sẽ hết sốt thôi.”
Kỷ Yên không yên tâm, sống chết nắm chặt lấy tay Trương Vận, rất nhiều lần suýt ngủ thiếp đi lại nhéo cho mình một cái thật đau, lại tỉnh lại vì đau.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Không được ngủ…không được ngủ!
“Mẹ ở đây, ở cạnh con. Con ấy, vẫn dính mẹ như lúc nhỏ vậy, khi nào mới trưởng thành được chứ…”
Trên gương mặt Trương Vận vẫn giữ nụ cười cưng chiều, những lời thì thầm an ủi đã xoa dịu đi tâm trạng căng thẳng của cô, đầu Kỷ Yên mê man, từ từ cụp mắt xuống.
Không biết đã qua bao lâu, Kỷ Yên ở trên giường đột nhiên tỉnh dậy.
Ngón tay cô bỗng nhiên động đậy, vẫn còn có người đang nắm chặt lấy, cô vừa thở ra một hơi, vừa ngẩng đầu nhìn, liền giống như bị một thau nước lạnh tạt lên đầu.
Dì Dư nắm chặt lấy tay cô: “Tiểu thư, cô tỉnh lại rồi.”
“Mẹ con đâu rồi dì? Đi, đi công tác rồi ạ?” một suy nghĩ chạy xoẹt qua trong đầu cô, cô cắn chặt lấy môi dưới, run rẩy hỏi.
“Không có, lúc trước ông chủ có gọi điện thoại đến, bảo phu nhân đi đến công ty một chuyến…”
“Đi bao lâu rồi dì?!” Cô đột nhiên nhảy xuống giường, sắc mặt tái nhợt, gần như kiệt sức mà quỳ xuống.
“Hai, khoảng chừng hai tiếng rồi? Tiểu thư cô…”
Hai tiếng?! Cô rốt cuộc đã ngủ bao lâu rồi?!
Cô mặc kệ việc đang mặc đồ ngủ, như vậy lao nhanh ra khỏi nhà, bên ngoài mưa càng lúc càng dữ dội, rất nhanh người cô đã ướt đẫm nước mưa.
“Tiểu thư! Tiểu thư mau quay lại đi!” Tiếng của dì Dư vẫn ở phía sau.
Cô lao về phía trước không có mục đích, không phân biệt được đông tây nam bắc, rất nhanh đã bỏ lại người khác phía sau.
Lúc 6 – 7 giờ chiều, cảnh đêm tràn ngập vẻ huyền bí.
Không bao lâu sau tiếng chuông điện thoại cô reo lên, cô nhìn chằm chằm lên cái tên bên trên, toàn thân run rẩy, gần như không dám nhận điện thoại.
“Yên Yên…” là giọng nói khàn khàn của Kỷ Vĩnh Sương.
“Mẹ của con bà ấy… xảy ra tai nạn xe rồi.”
“… Cấp cứu không thành công.”
Trong đầu nổ “Bùm” một tiếng, giống như có ngàn vạn tòa cao tầng sụp đổ trong chốc lát, cô không khống chế được sự run rẩy của mình.
Tin dữ vẫn đến à?
Bất kể là có đi công tác hay không, bà vẫn rời đi sao?
Bất kể là ở kiếp trước hay là kiếp này, cùng một giọng nói, cùng một lời nói, cô đã nghe đến hai lần!
Có phải số phận đang trêu đùa cô hay không? Cho dù là làm lại một lần nữa, cũng không có cách nào thay đổi hay sao?!
Rõ ràng là một giây trước khi cô nhắm mắt, người phụ nữ đó vẫn ở trước mặt cô cười đầy dịu dàng, sau khi mở mắt lần nữa, liền biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này…
*
Kỷ Vĩnh Sương ở bên ngoài phòng phẫu thuật ôm chặt đầu khóc, Kỷ Yên hai mắt đỏ hoe, vẫn như cũ không bước đến an ủi ông, cô hận! Nếu như không phải là cuộc điện thoại của người đàn ông này, Trương Vận sẽ không xảy ra chuyện!!
Nhưng ông ta chả biết gì cả, người không biết thì không có tội, làm sao có thể trách ông ta được đây?
Những tiếng than khóc đang xen vào với nhau, khi đám đông lao tới, hành lang chật kín đủ loại người, Kỷ Yên siết chặt nắm tay, điềm tĩnh bước qua, một giọt nước mắt cũng không rơi xuống.
Có người ở phía sau chỉ chỉ trỏ trỏ nói cô máu lạnh, mẹ của mình mất mà chẳng hề đau buồn tí nào.
Cô nhìn thế giới của đám người ồn ào, đột nhiên có chút hiểu được Trình Diệp rồi.
Sau khi bước ra khỏi bệnh viện ngột ngạt, trên đường hai ba nhóm bạn cùng tuổi đang nói cười dắt tay nhau bước tới. Trời về khuya, cũng là lúc mỗi gia đình cùng nhau quây quần bên bữa tối ấm áp.
Cô đi hết con hẻm này đến con hẻm khác, đầu óc quay cuồng choáng váng, cuối cùng đã rẽ vào một con ngõ cụt, đèn đường đã bị hỏng.
Có tiếng người từ từ truyền đến.
“Tại sao cậu lại trốn tránh tất cả mọi người như thế chứ?!”
“Tại sao không nói lời nào đã đi rồi? Cậu xem chúng tôi là gì chứ? Cậu nói đi!”
Vài người đang đứng trong bóng tối đen nghịt phía trước, đang tranh cãi gay gắt cái gì đó.
Nam sinh ngồi xổm ở phía đằng xa, ngẩng đầu liếc nhìn những người này một lượt, uể oải đứng dậy, ấn tàn thuốc trên ngón tay vào bên cạnh, một giây sau, ánh lửa đã tắt.
Phó Dụ bước đến phía trước nắm lấy cổ áo người đó, kích động đến mức suýt chút nữa đã ép người đó vào cửa, trên trán cậu nổi gân xanh: “Cậu rốt cuộc đang làm gì vậy hả? Chạy đến thành phố Vân để sống ở cái chỗ chết tiệt này à?!”
Có cô gái lo lắng hét lên: “Phó Dụ, trước hết cậu đừng kích động…”
Sống ở cái chỗ chết tiệt này sao?
Cũng đúng, âm u lạnh lẽo ẩm thấp, u ám chật hẹp, xung quanh đầy nước cống, thỉnh thoảng những người phụ nữ trang điểm đậm, ăn mặc hở hang đi qua một cách lẳng lơ.
Trình Diệp chẳng thèm ngó ngàng đến ai, đầu lưỡi ấn chặt lên hàm trên, mặt không cảm xúc: “Vậy thì sao?”
Ánh sáng trong mắt cậu đã không còn nữa, khi nhìn bọn họ giống như đang nhìn một đống rác rưởi.
“Cậu là Trình thiếu gia đấy! Cậu làm sao có thể…” Phó Dụ dùng tay còn lại gãi gãi phía sau đầu, dường như không thể chấp nhận sự thật đó được: “Cậu có khó khăn gì, đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần cậu mở miệng, đm ai cũng sẽ giúp cậu mà? Cậu dựa vào cái gì mà cứ vậy bỏ đi chứ?!”
“Buông ra.” Trình Diệp thấp giọng.
Đôi mắt cậu ta khép hờ, chỉ cúi đầu thấy cậu đang nắm lấy cổ áo nhăn nheo, ánh mắt nghiêm nghị.
Phó Dụ phút chốc nản lòng, buông tay.
Trình Diệp liếc nhìn họ một cái, khẽ cười khẩy một tiếng: “Đi về đi, đừng tới tìm tôi nữa.”
Bóng dáng của cậu nhanh chóng biến mất trong bóng tối, Phó Dụ nhìn đến chua xót trong lòng, muốn nắm lấy thứ gì, nhưng lại chẳng thể nắm được.
“Còn nữa, tôi không còn là Trình thiếu gia nữa rồi.”
“Tôi là Trình Diệp.”
Một Trình Diệp không còn gì cả.
Phó Dụ nắm chặt nắm đấm, lớn tiếng hét lên: “Anh Diệp!”
Cậu không dừng bước cũng không quay đầu.
Giây sau, một tiếng “Bịch”
Đó là âm thanh khi ai đó ngã xuống đất.
Vài người sợ tới mức đột nhiên ngừng thở xoay người lại, cô gái mặc váy trắng với mái tóc như thác nước và làn da trắng như sứ, như vậy mà lặng lẽ ngã xuống đất, cách đó vài bước, màu máu trên mặt đã biến mất gần hết.
“A.” Có cô gái bị dọa hét lên.
“Chuyện gì vậy? Đây là ai?!”
Trình Diệp dừng bước, quay đầu, nhìn rõ người trên mặt đất.
Cơ thể mảnh khảnh của Kỷ Yên ngã trên mặt đất, dưới chiếc váy trắng, đôi chân trắng nõn thanh tú lộ ra, đôi mắt vốn luôn sáng ngời giờ phút này nhắm chặt lại.
Trái tim cậu đột nhiên ngừng một nhịp.
Phó Dụ vẫn không bỏ cuộc nhìn chằm chằm Trình Diệp, chỉ thấy cậu nắm chặt nắm đấm lại buông ra, cuối cùng cũng quay người lại, bước nhanh về phía này.
“Anh Diệp…”
Trình Diệp duỗi cánh tay dài ra, vòng qua cổ cô gái, ôm eo cô bế lên. Cô gái vô thức dựa vào ngực cậu, thân hình nhỏ nhắn cứ như vậy được bế lên trên lầu…
