Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 30



Trans: Tus

Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, Đậu Húc Nhiên đã nhanh chóng nổi danh trong trường trung học số sáu. Nhờ gương mặt ngạo nghễ và tính cách kiêu căng ngông cuồng, cậu ta chỉ cần ngoắc tay một cái là thành công thu về một đống fan nữ mê mẩn. Trong đó, không thiếu những cô nàng trước đây còn ngày ngày la hét sẽ yêu Diệp Diệp cả đời nay đã quay đầu theo cậu ta. 

Trên diễn đàn trường, các bài đăng đang được truyền tay nhau với tốc độ chóng mặt.

[Bài bình chọn: Các chị em ơi! Trận chiến nam thần trường trung học số sáu, ai mới là tình yêu thật sự của các bạn?!]

Không ngoài dự đoán, Trình Diệp và Đậu Húc Nhiên lần lượt chiếm vị trí thứ nhất và thứ hai. 

Bên dưới có người bắt đầu cà khịa: 

[Lớp 11-3 là lớp học thần tiên gì vậy? Nam thần, nữ thần của trường ta đều tập trung hết ở đây, còn chừa lại gì cho chúng ta?]

[Gõ đầu chó: …Tôi vẫn bỏ phiếu cho Trình Diệp, lần trước trong lễ kỷ niệm trường, màn xuất hiện của cậu ấy thực sự khiến tôi choáng ngợp. Công tử tài sắc vẹn toàn, chắc chính là kiểu thần tiên như vậy đó!]

[Wahaha Vui Vẻ: Đương nhiên phải bầu cho Nhiên Nhiên của chúng ta rồi! Kiểu sói con cool ngầu này hợp gu tôi nhất!]

[Đừng lên tiếng để chủ thớt một mình ngượng ngùng: Đây là câu hỏi gì thế? Trẻ con mới chọn một trong hai, người lớn như tôi tất nhiên là phải lấy hết!] 

[Giấu tên A: Không ai ship couple Diệp – Nhiên sao? Diệp Diệp với Nhiên Nhiên một đôi, để nữ thần của chúng ta độc thân xinh đẹp không thích hơn à?]

[B: … Tin vỉa hè, nghe nói Trình Diệp là anh họ của Đậu Húc Nhiên đó!]

[Lầu trên nói thật hay đùa thế? Couple anh em? Có vẻ có vị đó nha!] 

… 

Buổi trưa ồn ào huyên náo, Kỷ Yên lướt xem diễn đàn trường một cách chán chường. 

Gì chứ, hai người này có gì mà so sánh? Một người trên trời, một người dưới đất, dùng ngón chân cũng nghĩ ra nên chọn ai mà! 

Cô dứt khoát bỏ phiếu cho Trình Diệp, sau đó tắt điện thoại. 

Rồi lại quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi gần cửa sổ, Trình Diệp không có ở đó, nhưng ngăn bàn của cậu vẫn chất đầy thư tình, đến mức gần như bị nén chặt như một cái sandwich ép, nhiều đến mức sắp không nhét nổi nữa. 

Từ sau lần nửa đêm chạy đến nhà người ta quậy một trận, còn nằm trong lòng người ta ngủ ngon lành, cô mới đọc lại tiểu thuyết và phát hiện hành vi của mình được liệt vào một trong ba kiểu bám dính dai dẳng kinh điển của con gái. 

Hơn nữa, những lời cô nói lúc người ta chưa tỉnh táo, còn bị mô tả bằng bốn chữ: Mặt dày vô sỉ! 

Kỷ Yên lập tức cảm thấy hụt hẫng, dạo này cô không dám nói chuyện với Trình Diệp, nhưng lại rất nhớ những ngày có thể chọc ghẹo cậu. 

Lúc này, Lý Tịnh Tuyết nhắn tin nhờ cô mua hộ chai nước mang đến phòng phát thanh, Kỷ Yên ngay lập tức trả lời “OK” rồi bước ra khỏi lớp. 

Nhìn theo bóng lưng thanh thoát mảnh mai của Kỷ Yên phía trước, những tiếng cười trêu chọc ồn ào của đám nam sinh và nữ sinh ngoài hành lang chợt ngừng bặt trong thoáng chốc. Nhưng chỉ một giây sau, Đậu Húc Nhiên lại nở nụ cười ngông nghênh, đôi mắt đen xám lóe sáng, không biết đang nghĩ gì. 

Văn Dương vừa nhấc tay, chuẩn bị ném một cú ba điểm thì đã bị gọi ra sân, uể oải nhận nhiệm vụ trực nhật khu sân sau của trường do lớp trưởng giao. 

Đậu Húc Nhiên huýt sáo một tiếng đầy lưu manh, thay thế vào sân. Cả sân bóng rổ lập tức sôi sục, ban nãy đám người kia còn ỉu xìu như mấy cọng giá phơi héo, giờ bỗng chốc đều tràn đầy sức sống. 

Thôi nào, đội hình chủ lực đã đi hết, vậy mà đám người này lại xúm vào cổ vũ một thằng dự bị, có bị điên không vậy? 

Văn Dương lau mồ hôi ướt nhẹp trên đầu, bực bội đi sang hướng khác, tình cờ gặp người chuẩn bị trực nhật cũng đang đi về cùng hướng. 

“Ê, Trình Diệp, lát nữa cậu quét sân hay lau cửa sổ?” Cậu ấy gọi Trình Diệp lại. 

Trình Diệp trông lúc nào cũng trầm tĩnh như mặt nước hồ mùa thu: “Tùy cậu.” 

“Thế tôi quét sân, cậu lau cửa sổ được không?” Văn Dương tính toán cẩn thận, vì đi lấy nước lau cửa sổ phải đi vòng hết nửa sân thể dục, mà trời thì đang nắng chang chang, cậu ấy không muốn khổ sở chịu nóng. 

Quét sân dễ hơn nhiều, chỉ cần quét vài đường là xong. 

Trình Diệp gần như không suy nghĩ mà đáp: “Được.” 

Cậu xách xô nước đi vòng một vòng sân thể dục để lấy nước. Khi quay trở lại với một xô nước đầy, cậu nhìn thấy bóng dáng váy áo tung bay của Kỷ Yên. 

Cô gái cách khá xa, tung tăng nhảy nhót đi về phía trước, mái tóc đuôi ngựa đen nhánh khẽ đung đưa theo từng bước chân, làm nổi bật làn da trắng như tuyết của cô. Nơi cô đi qua, không ít nam sinh lén quay đầu nhìn theo.

Cô dường như lúc nào cũng rực rỡ chói mắt. 

Khác hẳn với dáng vẻ mềm mại, đáng thương của cô khi nước mắt còn chưa kịp khô vào buổi tối hôm lúc cậu tỉnh lại sau cơn say, nhìn thấy khuôn mặt cô vương đầy nước mắt. 

Cậu không còn nhớ rõ mình đã nói gì với cô vào tối hôm đó nữa. Chỉ nhớ là sau khi tỉnh dậy, trong lòng chợt quặn lại một cơn đau khó tả. Sau đó, cô dường như không còn chủ động tìm cậu nữa. Vòng bạn bè trên Wechat của cô vẫn thường xuyên cập nhật những hoạt động ăn uống, vui chơi mới nhất, nhưng lại không có một bài đăng nào liên quan đến cậu nữa.

Không thể phân biệt được cảm xúc nào là nguyên nhân gây ra chuyện này, là sự kìm nén hay là sự trống rỗng.

Cậu vẫn lặng lẽ nhìn theo cô, từng bước rời đi, bóng lưng thon gầy dần khuất vào tòa nhà phát thanh học đường. 

Ngón tay cậu siết chặt, đôi chân cũng vô thức bước nhanh hơn về phía sau khu giảng đường… 

Giữa trưa, sân trường rộn ràng tiếng nói cười, hệ thống phát thanh phát lên giai điệu du dương nhẹ nhàng, xua đi cái nắng oi bức giữa trưa. 

Những người trong tổ vệ sinh chỉ đến lác đác vài người. Văn Dương đang cầm trên tay một cây chổi bó bằng những thanh tre cứng, với thân phận là tổ trưởng, cậu ấy đi khắp nơi chỉ huy. Thấy Trình Diệp đi tới, Văn Dương mỉm cười nói: “Trình Diệp, lại đây nhanh nào, lát nữa cậu chịu trách nhiệm khu vực này…” 

Nhưng cậu ấy còn chưa nói xong. 

Tiếng nhạc nhẹ trong loa bỗng dưng tắt ngấm, ngay sau đó là những tiếng loạt soạt lạ lẫm vang lên. Tiếp theo, giọng nói nhẹ nhàng, thở dài của cô gái nghe vô cùng bất lực.

Rồi sau đó, trong không gian sáng sủa nơi âm thanh từ loa đài gần như bao trùm toàn bộ thầy cô và học sinh trường trung học số sáu, giọng nữ với âm điệu dịu dàng, quyến rũ nhưng đang lý lẽ tranh luận gay gắt vang lên: “Chuyện này có thể trách tớ sao?! Tớ nhớ cậu ấy đến mức cả người đều mất hết sức lực! Cậu nói xem tại sao cậu ấy lại sinh ra với gương mặt tai hoạ như vậy làm gì? Đây rõ ràng chính là một gương mặt phạm tội mà?!!”

Là chất giọng đặc trưng, có một không hai của Kỷ Yên. 

Bầu trời trên cao của trường trung học số 6 vốn dĩ luôn yên bình, vậy mà đột nhiên bị bao phủ bởi một tầng sương mỏng, từng đàn quạ đen bay vùn vụt qua…

Mọi người: !!!!

Văn Dương vừa hô lên “Phụ trách…” còn vang vọng chưa dứt, đã trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hãi nhìn chằm chằm vào nhân vật chính trong câu chuyện.

Trong phạm vi mấy cây số, gần như toàn bộ ánh nhìn đều dồn cả về phía nam chính khiến người khác phạm tội này. Nếu ánh mắt có nhiệt độ, e rằng lúc này cậu đã bị thiêu chín rồi.

Trình Diệp đứng đằng trước, tuy mặt mày trông có vẻ căng cứng nhưng vẫn vô cùng bình thản, chậm rãi định bước đi.

Nội tâm Văn Dương không khỏi âm thầm cảm khái: Quả không hổ là nhân vật chính, đúng là điềm tĩnh hơn hẳn mấy nhân vật phụ tầm thường. Bây thử nhìn cái vẻ chẳng dao động lấy một hơi kia mà xem, vừa nhìn đã biết là từng trải qua nghịch cảnh rồi!

Chỉ thấy tay phải Trình Diệp cứng đờ giơ thẳng ra trước, chân phải bước lên, ngay giây tiếp theo…

“Bốp!”

“Rào…” một tiếng.

Cả một xô nước đầy ắp, múc từ tận nửa sân vận động mang về, vậy mà… đổ hết rồi!!!

Nước nhanh chóng tràn xuống theo mặt đất khô ráp, men theo độ dốc chảy vào bãi cỏ và đất bùn. Trong khoảng không vốn đã yên tĩnh, ngay khoảnh khắc ấy liền im phăng phắc, đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

Trình Diệp: “…”

Âm cuối của Văn Dương lập tức bị nuốt gọn về với tốc độ kinh người. Nam thần đi đường mà bước nhầm chân rồi! Thật sự không dám nhìn tiếp…

Mặt mày Trình Diệp đen lại, cậu cúi người định nhặt cái xô.

Văn Dương nhanh như tia chớp lao tới giành làm thay: “Để tôi! Để tôi! Cậu… Cậu cứ sang chỗ râm mát mà nghỉ ngơi trước đi hẹ hẹ.”

Người đàn ông được chị Yên để mắt tới, cậu ấy thề sẽ theo đến cùng.

Mãi đến khi bóng Văn Dương gần như biến mất hẳn, Trình Diệp mới đứng thẳng người dậy.

Cậu máy móc đi tới một góc vắng vẻ không người, rút một điếu thuốc ra rồi châm lửa thật nhanh. Đúng là điên rồi.

Vừa rồi, ấy thế mà cậu lại cảm thấy nếu không có cô nhóc kia quậy phá thì mình sẽ thấy cô đơn trống trải lạnh lẽo sao?

Rốt cuộc cậu bị làm sao thế này, sao lại sinh ra thứ ảo giác kỳ quái như vậy cơ chứ!

Ở phía bên kia, trong phòng phát thanh, Kỷ Yên gần như đã hóa đá, đôi môi khẽ mấp máy.

Lãnh đạo nhà trường đã xông tới bắt người: “Ai ở trong phòng phát thanh đấy hả? Vừa nãy là bạn nào nói chuyện! Mau ra đây cho tôi!”

Lý Tịnh Tuyết trừng to mắt: “Không kịp giải thích rồi!”

Cô ấy lập tức nắm chặt tay Kỷ Yên, mở cửa lao ra ngoài. Hai người nhanh chóng hòa vào đám đông trên sân trường, nhìn lãnh đạo đầu hói như con ruồi mất phương hướng, chạy tới chạy lui giữa biển người.

Cả hai cười đến mức không khép được miệng.

“Thế mà cậu còn cười được à, nhỏ girl tâm cơ này! Tớ nói chuyện với cậu thế mà cậu không tắt mic!”

“Tớ quên mất mà cưng ơi… Dù sao cũng chẳng ai biết là ai nói. Với lại trong trường này, người thích Trình Diệp cũng nhiều lắm…” Lý Tịnh Tuyết vừa vỗ ngực lấy hơi, vừa an ủi cô.

Kỷ Yên vẫn lắc đầu: “Nhưng người có thể nói ra mấy câu hổ báo cáo chồn như tớ thì không nhiều lắm đâu.”

“Cũng tự giác biết mình đấy nhỉ!” Lý Tịnh Tuyết gật đầu.

Kỷ Yên liếc cô ấy: “Xin đấy chị ơi, thế này càng làm tớ ngượng hơn đấy. Giờ thì tớ phải mở lời yêu đương với cậu ấy kiểu gì nữa đây!”

“Kỷ Yên…” 

“Gì?” 

“… Gương mặt tai họa kia đang đi về phía cậu rồi.” 

Kỷ Yên: !!! 

Cô lập tức túm lấy cánh tay Lý Tịnh Tuyết, quay phắt người lại, luống cuống chỉnh sửa lại mái tóc, dáo dác nhìn quanh tìm chỗ trốn. 

Sân thể dục rộng lớn, may mà đông người. Phía trước cô là sân bóng đá, đám con trai đang chơi bóng vô cùng nhiệt tình, người này chạy lên tấn công, người kia lùi về phòng thủ, vị trí thay đổi liên tục. Cô lập tức bắt chước đám đông xung quanh, ra sức cổ vũ:  “XXX cố lên! XXX, cậu giỏi nhất đó!!” 

Lý Tịnh Tuyết nhịn không nổi nữa, trợn mắt nói: “Cậu diễn giả quá rồi đấy! Nhỡ đâu Trình Diệp thực sự có chuyện muốn tìm cậu thì sao? Cậu làm gì mà như kiểu đà điểu vùi đầu vào cát thế?!” 

“Cậu không hiểu đâu, đây gọi là thật giả lẫn lộn. Dù thế nào cũng phải khiến cậu ấy không nghi ngờ tớ chính là người trong phòng phát thanh là được. Cậu đừng cản trở tớ phát huy!” 

Lý Tịnh Tuyết: “…” 

Kỷ Yên vẫn cố chấp gào thét: “XXX cố lên!!” 

Đám con trai trên sân bóng nghe thấy giọng cô, tinh thần lập tức hăng hái hơn, có người còn huýt sáo, trêu đùa ồn ào: “Ố ồ ồ ồ~” 

Ngay lúc ấy, có người từ phía sau gọi tên cô. 

Kỷ Yên giả vờ không nghe thấy, tiếp tục hò hét. 

Nhưng ngay giây tiếp theo, một bàn tay mạnh mẽ đã nắm lấy cổ tay cô. Gương mặt của Trình Diệp đen lại, giọng trầm thấp: “Đi với tôi một lát.” 

Nhìn đi, nhìn đi! Quả nhiên vẫn là Trình Diệp lúc say đáng yêu hơn nhiều! Bình thường cậu lúc nào cũng có gương mặt khó ở, còn gì mà “đi với tôi một lát”? Không thể nói nhẹ nhàng một chút sao?! 

Lý Tịnh Tuyết thức thời chuồn trước, còn không quên quay đầu lại nháy mắt với Kỷ Yên, ném lại một câu: “Khụ khụ, hai người nhớ giữ khoảng cách nhé!” 

Kỷ Yên nhìn chằm chằm vào cái gáy cao ngất trước mặt, ngón tay siết chặt, khớp xương lạnh buốt. Cô ra vẻ bình tĩnh, nói: “Chờ chút, tớ đang bận!” 

“Bận gì? Bận cổ vũ à?” 

“Đúng vậy.” Cô nghiêm túc gật đầu, còn bổ sung: “Tớ xem cả buổi rồi đó.” 

Làm thế này mới có thể chứng minh hành động khờ khạo vừa rồi không phải là cô làm.

“Cổ vũ ai?” Sự lạnh lẽo trong ánh mắt cậu càng trở nên nặng nề hơn, cậu tùy ý chỉ: “Người này? Hay người kia? Tên gì?”

Kỷ Yên: “…” 

Không phản bác được.

Cô và cậu bốn mắt nhìn nhau. Trong đôi mắt đen láy của cậu dường như có gì đó chôn sâu, giống như có thể nhìn thấu tâm can cô vậy. Giọng nói của cậu chậm rãi vang lên, mang theo sự dụ hoặc chết người: “Qua đây.” 

Cô há miệng, định vùng vẫy thêm chút nữa. 

Hơi ấm quanh quẩn sau tai, đó là hơi thở của cậu đang áp sát cực gần. Giữa sân trường rộng lớn như vậy, cậu thế mà hoàn toàn không bận tâm đến ánh mắt của người khác, một tia ý cười đã lướt qua.

“… Không phải nói nhớ tôi sao?” Cậu khẽ hỏi, giọng điệu nhẹ tênh. 

Giây tiếp theo, cô đã bị kéo thẳng vào rừng cây nhỏ. 

Áp lực từ bốn phía bao trùm lấy cô, khí thế của cậu quá mạnh mẽ. 

Trong đầu cô vang lên một tiếng “Đing!”. 

Chết tiệt, trúng kế rồi! Mỹ nam kế đáng chết này! 

*Tác giả có lời muốn nói:

Trình Diệp có lời muốn nói: Khi tôi tỉnh táo, tôi là bố cậu. Khi tôi không tỉnh táo, cậu là bố tôi, đơn giản như vậy thôi, cậu không lầm đâu!

Bầu trời phía trên Trường Trung học số 6 vốn luôn yên bình bỗng chốc bị bao phủ bởi một lớp sương, từng đàn quạ đen bay qua không trung…

Mọi người: !!!

Hai chữ “Phụ trách” cuối cùng của Văn Dương vừa thốt ra vẫn còn vọng âm cuối, mặt mày cậu ấy kinh hãi nhìn nhân vật chính trong câu chuyện.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...