Trans: Tus
Tháng Mười Hai ở thành phố Vân, gió tuyết phủ kín trời.
Trong lớp học bật máy sưởi ấm, cửa kính mờ hơi nước. Lâu lâu có bông tuyết rơi trên cành cây ngoài cửa sổ, liền khiến vài người lơ đãng phải liếc nhìn vài giây.
Lúc này, Kỷ Yên đã khoác lên mình chiếc áo phao dáng dài màu vàng nhạt, đôi găng tay và khăn quàng cổ màu kem lặng lẽ đặt một bên lò sưởi, cô chống tay lên má, mơ màng buồn ngủ.
Thầy Lưu đứng trên bục giảng nói thao thao bất tuyệt, giảng bài vô cùng dạt dào cảm xúc, tiện miệng điểm danh mấy tên lão làng: “Có vài em học sinh dạo gần đây bài tập cũng không thèm nộp mà có nộp thì cũng là làm qua loa cho có… Suốt ngày không chịu học hành cho tử tế, thế này thì có xứng đáng với bố mẹ các em – những người vất vả nuôi các em ăn học không?!”
“À suýt nữa quên mất, tiện đây thầy thông báo một chuyện quan trọng. Chiều thứ bảy tuần này lớp mình họp phụ huynh. Nhớ về nhà báo lại rõ ràng, người thân nào tới cũng được, nhưng nhất định phải có người tham dự!”
Bên dưới, tên lão làng Văn Dương vẫn đang hăng say chơi game cùng mấy nam sinh khác: “Xông lên đi chứ! Làm cái quần què gì thế! Mấy đứa thỏ đế này, sao các cậu lại trốn sau lưng tôi thế hả?!”
“Văn Lợn, Trương Quế Phương của cậu sắp tái xuất giang hồ rồi đấy.” Kỷ Yên nhướng mày trêu.
Lý Tịnh Tuyết chớp mắt: “Không phải là Lý Quế Phương à?”
Văn Dương nhếch môi cười gian: “À không sao, đến lúc đó tớ nói bố mẹ tớ đi công tác hết, thật sự không thể tới được. Tớ còn giữ sẵn giấy xin phép ở chỗ làm của mẹ. Với kỹ năng giả chữ ký đã luyện mấy chục lần của tớ thì đảm bảo không ai phát hiện. Ngay cả thầy Lưu cũng không nhìn ra đâu.”
Chưa dứt lời, thầy Lưu trên bục lạnh lùng nói thêm: “À đúng rồi, họp phụ huynh lần này không được xin nghỉ! Đặc biệt là mấy em vừa bị tôi điểm danh!”
Lý Tịnh Tuyết lập tức tiếp lời: “Báo ứng đến nhanh như cơn lốc vậy đó…”
Dường như có âm thanh “bốp bốp” của gió tát vào mặt.
Khóe miệng Văn Dương giật giật, cố gắng giữ nụ cười: “Không sao không sao, chuyện nhỏ, chỉ cần mẹ tớ không biết là ổn thôi.”
Thầy Lưu uống một ngụm nước trong ly trà, môi mấp máy một lúc rồi thong thả nói tiếp: “Còn nữa, hôm nay lúc hết tiết tôi đã gọi điện trao đổi với các phụ huynh tình hình học tập của các em gần đây, mẹ của bạn Văn Dương còn đặc biệt nhấn mạnh sẽ tích cực tham gia buổi họp sắp tới. Bà ấy còn hy vọng sau này nhà trường sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động như thế này. Hành động phối hợp với nhà trường quan tâm cẩn thận tới con em mình như vậy làm tôi thực sự cảm động…”
Khuôn mặt Văn Dương lập tức đông cứng, môi mấp máy: “… Mẹ của ai cơ? Ai tích cực tham gia cơ??”
Lý Tịnh Tuyết đọc lại không sai chữ nào: “Mẹ của bạn Văn Dương.”
“Trời đất ơi!!!!” Văn Dương siết chặt nắm tay, hét lớn:
“Lưu Quế Phương có thể đừng phiền như thế nữa được không?!”
Thầy Lưu bị dọa giật mình bởi tiếng hét, loạng choạng suýt nữa bị ngã khỏi bục giảng: “Văn Dương! Em hét lên cái gì vậy?! Đây là giờ học đấy! Muốn lên văn phòng tôi nữa không?!”
Cậu bạn mặt đỏ như gấc, run rẩy đứng im, chỉ có lỗ mũi là vẫn phì phò như con trâu.
Kỷ Yên khẽ vén tóc mái, ánh mắt long lanh chớp chớp, chậm rãi nói: “Ồ… thì ra mẹ cậu ấy tên là Lưu Quế Phương.”
Lý Tịnh Tuyết: “???”
Văn Dương: “???”
Cậu ấy đang quan tâm cái trọng điểm khỉ nào vậy? Cái lối suy nghĩ kỳ cục gì vậy chứ???
*
Tối thứ Sáu, sau giờ tự học.
Vì rời đi giữa chừng ở hôm sinh nhật trước đó, Kỷ Yên đã bị bố mình – Kỷ Vĩnh Xương – mắng suốt nửa tiếng, cuối cùng lại phải giao nộp điện thoại cho thầy Lưu.
Trong văn phòng sáng ánh đèn trắng, thầy Lưu đeo kính lão, vừa nghe thấy là đích thân Kỷ tổng gọi đến xin phép là liền liên tục gật đầu nói mấy tiếng được, cúp máy xong, ông ấy quay sang nói với Kỷ Yên vài câu đầy chân tình:
“Kỷ Yên, thầy hiểu sơ qua tình hình nhà em. Bố em vừa gọi điện cũng nói rõ hoàn cảnh đặc biệt của em. Dù lần này không thể đích thân tham dự họp phụ huynh, nhưng thầy tổ chức cuộc họp không phải để có kết quả gì to tát… Thầy chỉ mong các em biết trân trọng thời gian còn ngồi trên ghế nhà trường, cố gắng học hành, sau này thi được vào ngôi trường mà mình mong muốn.”
“… Thầy biết mẹ em mất đã để lại cú sốc lớn, học kỳ này cũng sắp kết thúc rồi, gần đây thầy cũng chưa gọi em nói chuyện lần nào. Nhưng với thành tích hiện tại của em, thầy sợ là… muốn vào trường trọng điểm sẽ hơi khó đấy.”
Trên đường về, lời của thầy Lưu cứ quanh quẩn trong đầu Kỷ Yên.
Người đàn ông trung niên ấy, mái tóc đã lấm tấm bạc, khi cúi người nhẹ nhàng giải thích, đôi mắt đầy sự chân thành và thành khẩn.
Trường đại học mơ ước à?
Cô thật sự chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Kiếp trước, cô chưa kịp tốt nghiệp đã nghe tin dữ – Trình Diệp tự sát. Thế là cô cũng kết thúc cuộc đời một cách vội vàng.
Kiếp này sống lại, cô vẫn mơ hồ và hoang mang, nhưng vẫn không có chút manh mối nào.
Đêm đã càng về khuya, tuyết bay dày đặc, gió tuyết lùa buốt mặt. Kỷ Yên đeo găng tay, quàng khăn lên che nửa mặt, chỉ còn đôi mắt trong veo lấp lánh lộ ra bên ngoài.
Dưới ánh đèn đường vàng mờ, cô bỗng thấy một dáng người tựa vào gốc cây già ngoài cổng trường – Trình Diệp.
Tóc cậu lấm tấm tuyết trắng, da dưới ánh đèn trông càng tái hơn. Mắt cậu trầm lặng, hàng mi hơi cụp xuống.
Giữa thế giới trắng xoá, mọi cảnh vật xung quanh như ngừng lại. Nam sinh với đôi mày kiếm và ánh mắt sáng chỉ khoác một chiếc áo khoác gió dài màu sẫm, vạt áo gần như rủ xuống bên đùi, khiến đôi chân trông càng dài và đầy sức lực. Ngay cả chiếc khăn quàng màu xám đeo hờ hững kia, khi ở trên người cậu, cũng trở thành nét bút đậm nhất mà Thượng Đế dành cho cậu.
Mà đôi mắt ấy khi dừng lại trên người cô lại lặng mà sâu như đáy nước.
Cậu bước tới.
Một bước, hai bước.
Tim cô như bị hòn đá nặng ném xuống hồ, mặt hồ gợn sóng, trái tim đập thình thịch. Mỗi lần gặp cậu đều như thể là lần đầu rung động.
Chỉ có cậu là người đầu tiên dịu sắc mặt xuống, nhìn cô ngẩn ngơ đến mức đôi chân cũng đứng yên chẳng bước tiếp.
“… Cậu lại muốn lừa tớ về nhà cậu nữa à?” Cô chớp đôi mắt long lanh, hỏi.
Chẳng đợi cậu đáp, cô giơ tay nói luôn: “Không sao đâu! Tớ đồng ý rồi! Chạy trốn về nhà cùng nhau nhé!”
Cô gái đỏ bừng cả cổ, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh, môi cong lên cười nghịch ngợm. Dưới ánh đèn, những bông tuyết nhỏ rơi trên tóc, trên mi.
Trình Diệp xoa nhẹ đầu cô, bất lực bật cười: “… Tài xế nhà cậu vẫn đang đậu phía sau.”
Cậu nghiêng người, để lộ ra chiếc xe màu đen quen thuộc phía sau. Là người nhà họ Kỷ, chắc chắn sẽ không cắt ngang hai người trò chuyện.
Tuyết rơi lặng lẽ. Tiếng cười của cậu khẽ truyền từ lồng ngực đang phập phồng, đôi mắt sáng và hàm răng trắng nổi bật, đẹp đến mức hút lấy tâm hồn người ta.
Kỷ Yên hơi ngẩn người.
Trình Diệp cúi xuống, hơi lạnh phả sát má cô. Hơi thở lạnh lẽo của chàng trai ập tới, trong khoảnh khắc, chóp mũi cậu khẽ lướt qua má cô gái. Ngón tay cậu lạnh buốt, lấy thứ gì đó từ trong túi ra, bàn tay còn lại kéo lấy đầu ngón tay trắng mịn của cô, lòng bàn tay hơi ấm, đón lấy món đồ ấy.
Cô khựng lại, miệng hé mở nhưng chẳng phát ra âm thanh nào.
Chú Báo Hồng nghịch ngợm nằm yên lặng trong lòng bàn tay cô, từng mảnh từng mảnh đã được ghép lại hoàn chỉnh, không còn là dáng vẻ sứt mẻ vỡ vụn nữa. Khóe miệng nó gần như kéo đến tận mang tai, cười với cô một cách khoa trương.
“Là cậu… tự sửa sao?”
“Ừ.”
Hơi thở trắng toát bay lên, tim cô run lên bần bật.
Là mất đi rồi lại có được, là cảm động trào dâng.
Cậu thiếu niên khẽ cử động thân mình, đôi môi mỏng hơi mím lại, đôi mắt đen sẫm nhìn về phía cô: “… Cậu không hài lòng à? Còn thấy hơi lộ vết dán, hay để tôi về sửa lại…”
“Trình Diệp.” Cô ngắt lời cậu, nhẹ nhàng cất móc khóa vào túi áo.
Cậu cúi người nhìn cô.
“Đột nhiên tớ có điều muốn nói với cậu, cậu muốn nghe lời thật hay lời nói dối?” Cô đứng đó trong chiếc áo khoác dài màu vàng nhạt, hàng mi dài như nan quạt đã nhuốm lớp tuyết trắng mịn.
“Lời thật.”
Năm ấy, hơi thở của cậu thiếu niên nóng bỏng, đưa ra lựa chọn ấy.
Đôi mắt trong veo của Kỷ Yên đối diện với cậu, lúm đồng tiền khẽ hiện khi cô mỉm cười.
“Tớ mặc kệ, tớ cứ muốn nói dối trước.”
“Cậu nói đi.”
“Lời nói dối là: Cảm ơn cậu nha Trình Diệp.” Cô bật cười thành tiếng, giọng trong veo.
“Tớ thích cậu lắm, Trình Diệp.”
“Đó mới là lời nói thật.”
Đây là thiếu niên dịu dàng đến nhường nào trong thế gian? Đôi mắt thấp thoáng vẻ bất an lo lắng, giọng nói nhỏ nhẹ như dỗ dành, im lặng kiệm lời, nhưng lại dẫn cô bước vào một thế giới đầy màu sắc.
Khoảng cách từ tòa nhà giảng đường đến cổng trường dài hơn một ngàn bước. Cô đá viên sỏi dưới chân, bước từng bước về phía cậu, trong lòng có vô vàn câu hỏi muốn hỏi.
“Sau này cậu sẽ ở lại thành phố Vân chứ?”
“Cậu định thi vào trường đại học nào?”
“Sau này cậu muốn đi đâu?”
…
Cuối cùng, cậu chỉ cúi đầu, mỉm cười với cô, lẳng lặng vá lại giấc mơ đã vỡ vụn của cô. Trái tim cô nhộn nhạo liên hồi, chẳng còn câu hỏi nào nữa.
“Vậy sau này, dù cậu đi đâu cũng dẫn tớ đi cùng được không?” Cô gái môi hồng răng trắng, dịu dàng quyến rũ, cả trời tuyết trắng trong khoảnh khắc ấy cũng trở nên lu mờ.
Trình Diệp khựng lại một chút, lưng cậu gần như cúi xuống.
Dường như mọi sóng gió trong lòng đều cuộn trào mãnh liệt, môi cậu khẽ run rẩy.
Một lúc lâu sau, giọng nói gần như bị nén đến cực hạn mới cất lên: “Vậy câu này… là thật hay là nói dối?”
“Nói dối đó.” Cô gái bỗng cười thành tiếng rồi bắt đầu bước về phía chiếc xe.
Khi Trình Diệp nhận ra mình vừa bị trêu đùa, mặt mày cậu gần như trầm xuống, Kỷ Yên chậm rãi quay đầu lại.
Cô cười như một con mèo trộm được cá, khóe môi nhếch lên, nụ cười có hơi nghịch ngợm: “Đùa thôi, sau này dù tớ có đi đâu, cho dù cách xa đến mấy thì tớ cũng phải dẫn cậu theo.”
“Cậu đẹp trai như vậy, sao tớ nỡ để người khác giành mất chứ?”
Cậu tốt như vậy, tớ không nỡ để cậu thích người khác đâu.
Ngày tuyết rơi năm ấy, cô gái tung tăng nhảy nhót, những bước chân in lên tuyết, để lại những dấu vết nhỏ bé.
Tài xế đến giúp cô mở cửa xe, cô ngồi vào, dáng người đoan trang nghiêm chỉnh, nhoáng cái đã trở thành cô tiểu thư Kỷ Yên nổi bật dưới ánh nhìn của bao người.
Sau đó, cô hạ cửa sổ xe xuống, làm mặt quỷ với chàng trai đứng ngây người trong tuyết, nói: “Trình Diệp, mau về đi, ngày mai tớ còn phải xem vở bài tập toán của cậu nữa đấy!”
Năm ấy, tuyết phủ một lớp mỏng trên mặt đất, khuôn mặt cô đỏ bừng, nhìn thiếu niên qua kính chiếu hậu.
Thiếu niên lẳng lặng đứng ngơ ngẩn bên đường, từ đầu đến cuối, đôi mắt sâu thẳm cũng chưa từng rời khỏi cô gái.
