Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 39



Edit: Khanh Lam

Càng gần kỳ thi cuối kỳ, thấy học sinh lớp 3 ngày nào cũng lơ là chuyện học, thầy Lưu đã phát một bộ đề thi vào ngày chủ nhật để mọi người luyện tập.

Hôm đó, lớp học đông hơn bình thường, thầy Lưu bụng phệ đứng chống nạnh trên bục giảng, đôi mắt dưới kính quét ngang quét dọc: “Sao mấy đứa còn chưa đến đủ? Sắp vào tiết tự học tối rồi! Mau quay về chỗ ngồi ngay!”

“Đậu Húc Nhiên đâu? Ai biết thằng nhóc ấy lại chạy đi đâu rồi không?”

Dưới lớp chẳng ai đáp lại, thầy Lưu nhíu mày, đánh dấu một dấu chéo trên sổ điểm danh.

Bỗng nhiên, có một người đứng ở cửa gọi vọng vào: “Thầy Lưu…”

Người đến đeo đôi kính đen thô kệch, thở hồng hộc, trên trán lấm tấm mồ hôi, đứng ngoài cửa lớp học.

Là lớp phó đời sống Trương Duyệt của lớp, ngày thường luôn hiền hòa yên lặng. 

Thầy Lưu liếc qua, đặt túi đề thi lên bàn giảng: “Lớp trưởng chú ý thời gian, khi chuông báo hiệu vào tiết thì phát đề, các em làm bài nghiêm túc, tự giác đấy. Hai tiếng sau thầy sẽ quay lại.”

Nói xong, thầy bước ra hành lang, Trương Duyệt mặt mày tái nhợt nói gì đó rất nhỏ với thầy.

Nét mặt thầy Lưu bỗng trở nên nặng nề, thầy đi đến cửa sau, do dự một lát, cuối cùng vẫn nắm lấy khung cửa, gọi lớn: “Trình Diệp… Em ra đây một chút.”

Trình Diệp ngồi ở hàng cuối, cả lớp gần như đồng loạt quay đầu lại, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía cậu bạn lạnh lùng ngồi ở đó.

Trình Diệp bình tĩnh đóng nắp bút, lật gấp trang sách rồi thong thả đứng dậy, bước ra ngoài.

Bờ môi nam sinh mím chặt, không có biểu cảm gì đặc biệt, một tay nhét vào túi quần, bước đến trước mặt hai người. Trương Duyệt đứng bên cạnh đỏ mắt c*n m** d*** nhìn trộm cậu một cái, không kìm được mà hơi đỏ bừng mặt.

Thầy Lưu bước lên một bước, giọng nghiêm khắc: “Cả hai đến văn phòng thầy nói chuyện.”

Hai người đi theo thầy, một là cô gái ấm ức vô cùng, người bên cạnh là chàng trai lạnh lùng.

Đám bạn trong lớp lập tức râm ran bàn tán: “Chuyện quái gì vậy? Ông Lưu này nổi tiếng là coi thi ngặt lắm, sao lại bỏ đề thi mà đi gọi hai người này đi nói chuyện vậy? Chắc có bí mật gì kinh thiên động địa gì rồi!”

“Một nam một nữ… Là bạn học chung lớp, có gì mà bí mật? Chắc lại là chuyện yêu sớm thôi nhể?”

Giang Dương Trạch vốn đã không ưa Trình Diệp, nay bắt được chủ đề, vừa hay lại có Kỷ Yên ở đây, cậu ta đắc ý cười to: “Cậu ta nhìn trúng loại như Trương Duyệt sao? Xem ra chẳng những đầu óc chập mạch mà mắt cũng lác lác mù mờ rồi, thế này cũng đói quá vớ đại rồi đấy nhỉ?”

Cậu ta cố tình tăng âm thanh, muốn nghe xem phản ứng của mọi người xung quanh như thế nào.

Lời vừa thốt ra, đám con trai trong lớp lập tức cười phá lên, giọng điệu lưu manh huýt sáo.

Nhưng cũng lúc ấy, một số cô gái trong lớp cảm thấy bất mãn.

“Giang Dương Trạch, cậu giữ mồm giữ miệng đi! Trương Duyệt thì có sao? Cậu có tư cách gì mà nói người khác chứ? Đồ đần!”

“Cậu!”

Từ Hiểu Tinh cau mày nói: “Đừng có cãi nhau nữa, vớ va vớ vẩn, là vì hai hôm trước tiền mà Duyệt Duyệt thu của lớp hôm trước bị mất, không phải yêu sớm như các cậu nghĩ đâu.”

Từ Hiểu Tinh và Trương Duyệt rất thân thiết, mọi người không nghi ngờ gì, im lặng.

Trương Duyệt đã làm lớp phó đời sống suốt một năm, tính tình thẳng thắn, sống hướng nội, cần cù liêm chính. Mỗi cuốn sổ, mỗi khoản chi tiêu trong lớp đều được cô ấy ghi rõ ràng, trong suốt thời gian làm cán bộ chưa từng xảy ra sai sót nào.

Vậy mà bây giờ tiền của lớp lại bị mất, rồi thầy Lưu lại gọi Trình Diệp ra ngoài?

Liệu có phải có sự liên quan nào đó không?

“Không lẽ là… cậu ta lấy tiền của lớp ư?”

Chẳng biết ai là người đầu tiên nói câu này, như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tin đồn bắt đầu lan nhanh không kiểm soát.

“Bây giờ Trình Diệp sống một mình đúng không? Chắc là hoàn cảnh khó khăn nhỉ? Mẹ tớ nói lần buổi họp phụ huynh lần trước cậu ta tự mình đến, ngồi chung với các bác trung niên, thảm hết sức…”

“Cho dù hoàn cảnh có khó khăn thế nào cũng không thể ăn cắp ăn trộm được, trông có giống người đội lốt chó không…”

“Không biết có phải cậu ta bị đuổi khỏi trường cũ rồi mới chuyển tới trường mình không? Biết người biết mặt không biết lòng, người có gia đình không bình thường, tâm lý chắc chắn có vấn đề.”

Khi chuông báo hiệu vào tiết vang lên, lớp trưởng vội vàng xé túi đề thi, phát cho các bạn ngồi ở hàng đầu.

“Yên lặng nào, bắt đầu thi!”

Dưới lớp không ai quan tâm, cuộc trò chuyện ngày càng trở nên tiêu cực đi.

“… Tớ phải kiểm tra xem túi có mất tiền không, đó là tiền tiêu vặt mà bố tớ mới đưa hôm qua.”

“Sao lại lấy tiền của chúng ta đi cứu trợ người nghèo làm gì? Tớ còn chưa thương người đến mức đó đâu… Ủa, liệu cậu ta có ăn trộm túi xách hiệu không, bán đi thì đủ trả tiền sống cả năm ấy chứ… Ui hãi phết đấy…” Nữ sinh tóc xoăn là Trương Viện Viện giả nai che miệng, một tay đưa ra nhận lấy đề thi từ phía trước.

“Vèo” một tiếng.

Đề thi bị ai đó giữ chặt từ phía bên kia.

Ngay sau đó, một tiếng “xoẹt” vang lên rõ ràng, thiếu nữ đứng thẳng người, cằm căng chặt, đôi mắt lạnh lẽo như sương giá quét khắp lớp học, không chút do dự xé nát đề thi trong tay, xé thành từng mảnh nhỏ.

Bàn tay trắng nõn tinh tế của cô vung lên, từng mảnh giấy vụn rơi xuống, bay như tuyết, rơi trúng vào gương mặt đỏ ửng của Trương Viện Viện.

Mọi người trong lớp đều sững sờ, không ai kịp phản ứng.

Kỷ Yên vẫy vẫy tay, híp mắt cười thành tiếng: “Còn ai cmn không muốn thi nữa? Không thi thì cút, cần bà đây dạy bọn bây cách làm người lần nữa không?”

Miệng cô vẫn ngậm một viên kẹo sữa, lưỡi chạm vào má, một chân giẫm lên ghế, khuỷu tay chống lên đầu gối, năm ngón tay đã khum lại thành nắm đấm.

Đôi mắt hoa đào luôn cười tươi bỗng chốc trở nên lạnh lùng vô cực, thoáng có chút sự tàn nhẫn.

Văn Dương đổ mồ hôi lạnh khắp lưng, nhỏ giọng chửi thề một câu.

Đệch, chị Yên thế này là bực rồi sao?

Trương Viện Viện bị xé đề thi trắng nhợt mặt, môi mím lại: “Tôi…”

Hồi lâu cũng không thấy nói gì thêm.

Con mẹ nó ai dám ngang nhiên đối đầu với Kỷ Yên ở trường chứ? Chắc chắn là không muốn sống ở thành phố Vân này nữa thì mới ngu như vậy! Chỉ riêng đám đàn em dưới trướng Văn Dương, mỗi người buông một câu cũng đủ dìm chết người ta rồi.

“Đều muốn sinh sự hết à? Còn không mau ngồi xuống làm bài đi?” Văn Dương vội đứng lên kêu gọi mọi người, lúc ngồi xuống cậu ấy lại nuốt một ngụm nước bọt.

Mọi người lập tức im lặng, lớp trưởng đầu đầy mồ hôi lạnh phát lại đề thi cho Trương Viện Viện, sau một lúc do dự cuối cùng vẫn nhặt lại những mảnh giấy vụn đầy đất cho vào thùng rác.

Kỷ Yên điềm nhiên bước xuống hàng cuối, tiện tay ném vỏ kẹo vào thùng rác, vỗ vỗ tay rồi quay lại chỗ ngồi, mặt không biểu cảm mở nắp bút, bắt đầu làm bài đầu tiên.

Sườn mặt của thiếu nữ căng lên, đường nét sắc lạnh, cả lớp nín thở, không ai dám hó hé.

Tiếng bước chân ngoài cửa sau mỗi lúc một gần.

Hàng ghế cuối lờ mờ thấy Trương Duyệt mặt đỏ bừng, đờ người quay lại chỗ.

Phía sau, Trình Diệp không mảy may phản ứng, mí mắt chẳng nhấc lên, ánh mắt vẫn lạnh băng, lặng lẽ trở về chỗ ngồi như thể chưa từng rời đi.

Trương Duyệt vừa ngồi xuống, ánh mắt cả lớp lập tức đổ dồn về phía cô ấy. Từ Hiểu Tinh không kìm được, rón rén hỏi nhỏ: “Duyệt Duyệt, chuyện là sao thế? Là Trình Diệp lấy à…?”

Nghe vậy, Trương Duyệt lập tức trợn tròn mắt, vội lắc đầu: “Không phải cậu ấy đâu! Không liên quan gì đến cậu ấy cả… Là tớ để quên ở nhà, vừa rồi gọi điện cho mẹ thì mẹ bảo đã tìm thấy rồi. Sao cậu lại hỏi vậy?”

Từ Hiểu Tinh nhăn mặt: “Thì lúc nãy ai cũng thấy thầy Lưu gọi cậu ấy ra ngoài rồi vào văn phòng với cậu… Bọn tớ tưởng là…”

“Rốt cuộc các cậu đã nói linh tinh cái gì vậy!” Trương Duyệt hơi kích động, nói: “Chỉ là vì camera ghi lại sau tiết tự học tối qua, cậu ấy là người cuối cùng rời lớp nên thầy chỉ hỏi xem có thấy người nào khả nghi không thôi. Mấy cậu đừng đồn vớ vẩn nữa!”

Có lẽ vì việc gọi người ra khỏi lớp giữa lúc làm bài đã khiến cô ấy áy náy từ trước, giờ lại chứng kiến bạn học vô cớ nghi ngờ Trình Diệp, cô ấy khó mà chịu nổi. Giọng nói không lớn nhưng vừa đủ để cả lớp nghe rõ.

Hiểu lầm được hóa giải, mấy người ồn ào nhất ban nãy chỉ “xùy” khinh thường rồi im bặt.

Trình Diệp vẫn giữ nguyên dáng vẻ dửng dưng, cậu lặng lẽ cầm đề lên đọc, cúi đầu làm bài. Không ai nhìn thấy nửa gương mặt khuất phía bên kia của cậu đã chìm trong u ám nặng nề.

*

Kỳ thi cận kề, thời gian không còn nhiều, bài mới vẫn phải học, bài tập lại ngập đầu. Ai nấy đều phải tranh thủ từng chút để ôn luyện ngày đêm.

Trình Diệp dường như càng thêm trầm lặng. Thỉnh thoảng Kỷ Yên tới chỗ cậu hỏi bài, cậu đều giải rất chi tiết, khoanh rõ những điểm quan trọng rồi đưa tờ giấy ghi chép cho cô.

Trên mặt cậu vẫn chẳng có lấy một chút cảm xúc thừa thãi nào.

Trong khoảng thời gian đó, Đậu Húc Nhiên quay lại lớp một lần. Nửa cánh tay cậu ta xăm hình chằng chịt, khóe mắt còn một vết bầm, ánh mắt âm u khóa chặt lấy Trình Diệp.

Tiết thể dục hôm ấy, thành phố Vân hiếm hoi có một ngày nắng đẹp rực rỡ, nhóm nam sinh trên sân bóng rổ đều hừng hực khí thế, tiếng hô vang vọng khắp sân. Kỷ Yên bỗng nhớ tới quả bóng rổ mình từng thoáng nhìn thấy trong tủ phòng Trình Diệp.

Cậu có đồng phục thi đấu, cũng có bóng rổ chuyên dụng.

Trước kia, hẳn cậu cũng từng là kiểu con trai tràn đầy sức sống, mồ hôi rơi trên sân bóng, mọi người xung quanh đều hô hào không ngừng.

Thế nhưng, vì sao cuộc đời lại dồn ép một người từng rực rỡ đến thế thành dáng vẻ khổ sở tột cùng, khiến người ấy phải rơi xuống tận cùng của khổ cực?

“Này Pháo Hoa, qua đánh cầu lông không?” Mấy cô gái bên nhóm Lý Tịnh Tuyết vẫy tay gọi cô.

Cô lắc đầu từ chối.

Như thể bị hút cạn sức lực, cô thấy có hơi xót xa, rề rà quay về lớp.

Nhưng vừa tới cửa lớp 3, cô chợt nghe thấy những âm thanh khác thường.

Vào kỳ nghỉ, các tiết thể dục thường rất dễ bị cắt bớt để nhường cho tiết học chính, hôm nay hiếm hoi mới được ra sân thoải mái như vậy, cả lớp ai nấy như được tiếp thêm năng lượng, không ai muốn rời khỏi sân.

Lúc này trong lớp… sao lại có người?

Tiếng xì xầm ngày càng rõ.

Cô nín thở, nghe thấy tiếng cười nham nhở đáng khinh bị nhóm người đè thấp.

“Mày nhanh cái tay lên được không?”

“Mày giỏi thì mày vào mà làm! Cơ mà, cái này thơm thật đấy… Ông mày ngửi mà muốn “làm” luôn rồi… Ha ha.”

“Mày còn tí liêm sỉ nào không? Muốn làm thì về nhà mà làm… Ấy đệch, tao chạm phải cái gì rồi? Giấu cũng nhiều hàng phết đấy…”

“He he he, hay tụi mình chia nhau một ít chơi cho sướng đi?”

Kỷ Yên cau mày, lặng lẽ đổi hướng tìm góc nhìn rõ hơn.

Mấy nam sinh ăn mặc lôi thôi, dáng vẻ lấc cấc tụ lại một chỗ, thì thầm to nhỏ, thi thoảng lại có tiếng cười khàn khàn dị hợm vang lên.

Tiếng giày của cô mỗi lúc một gần, đám kia lập tức biến sắc. Chúng vội cười gượng rồi kéo nhau ra ngoài, khi đi ngang qua cô còn không quên huýt sáo trêu chọc.

Bọn họ mặc đồng phục trường trung học số 6, nhưng mặt mũi lại lạ hoắc, là… người ngoài trường?

Sao lại vào được lớp bọn cô?

Một cảm giác bất an âm ỉ bắt đầu dâng lên trong lòng cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...