Edit: Khanh Lam
Giây tiếp theo, cổ tay cô bị nắm chặt.
Trong khoảnh khắc, hương tuyết tùng nồng nàn hòa lẫn mùi thuốc lá của đêm đông ùa tới. Kỷ Yên bị kéo mạnh, cô ngã vào lồng ngực rắn rỏi của cậu.
Những đốt ngón tay cậu nổi rõ, đường viền hàm sắc nét, ánh mắt nóng rực như ngọn lửa dán chặt lấy cô.
“L… Làm gì vậy?” Giọng cô gái run run.
Cậu siết nhẹ cằm cô: “… Là do tôi chiều cậu quá rồi à?”
Đôi môi mỏng nhếch lên, ánh mắt nheo lại, đầu lưỡi khẽ ấn lên vòm họng.
“Hay là do tôi lạnh nhạt với cậu quá?”
Trong bóng đêm đặc quánh, quanh thân cậu toát ra vẻ ngông cuồng kiêu ngạo. Gương mặt ấy, giọng nói ấy, cuốn hút, xa lạ, dường như cô chưa từng thấy bao giờ: “Khiến cậu cảm thấy… tôi hiền lành quá ư?”
“Hửm?”
Cậu dùng sức, từng tế bào trên người như tranh nhau dồn về phía cậu.
Kỷ Yên lấy lại tinh thần, đầu lưỡi khẽ thò ra, đôi mắt cong cong như bé mèo nhỏ liếc nhìn cậu. Cô chậm rãi l**m nhẹ môi trên, ánh sáng phản chiếu lên làn môi ướt át, lấp lánh, dường như còn vương hơi nóng.
Khoảnh khắc ấy khiến máu trong người sôi trào.
“Đệt.” Cậu thấp giọng chửi, yết hầu căng lại, toàn thân cứng đờ.
Cô nhóc này… rõ ràng là cố tình!
Cô mềm nhũn như không xương, gần như treo cả người trên cổ cậu, khoảng cách gần đến mức khiến người ta khó thở.
Dưới ánh đèn đường, hai bóng người quấn lấy nhau. Người qua đường chỉ thoáng nhìn rồi vội vàng tránh đi, tưởng đó là đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu nhau say đắm.
Mùa đông năm này ở thành phố Vân lạnh thấu xương, vậy mà lúc này, hai người lại như đang bị đặt lên ngọn lửa, mặt đỏ tai hồng.
Giọng cô gái bật cười khe khẽ: “Cậu thì có gì nguy hiểm chứ?”
“Cậu giết người hay phóng hỏa à?” Đôi mắt cô sáng long lanh, giọng bình thản nhưng kiên định: “Chuyện sai là do người khác gây ra. Cậu đã tự trừng phạt mình rồi, Trình Diệp, cậu không thể hủy hoại cả đời mình vì chuyện này được.”
Ngọn đèn đường chớp mấy cái rồi vụt tắt.
Trình Diệp thoáng khựng lại, tấm lưng cao lớn của cậu cứng ngắc, gần như đông lại.
“Cậu xem, Trình Thị huy hoàng một thời giờ bị chính con trai nhà này làm cho sụp đổ rồi.”
“Trình Diệp à? Trước kia kiêu ngạo thế cơ mà, giờ đến chút tiền cũng chẳng còn. Đáng đời phải trả nợ thay bố. Hôm đó tôi thấy nó mặc cái áo rẻ tiền, suýt chẳng nhận ra, ha ha ha…”
“Bố nó là đồ điên đấy! Phát bệnh lên là mắt đỏ ngầu, giết người như điên. Tôi nói thật, tránh xa Trình Diệp ra, không khéo nó cũng phát bệnh đâm người thì khổ!”
Cậu nghe hết mấy lời đồn độc địa, không sót một chữ.
Tội lỗi do người khác gây nên, cậu lặng lẽ gánh lấy, để rồi vai ngày càng nặng trĩu.
Cậu đã đi quá lâu trên con đường cô độc. Từ trước đến nay, chưa từng có ai nói với cậu những lời dịu dàng như thế.
Cô nói: “Nhân quả báo ứng, truy tìm căn nguyên, tội chẳng phải do cậu gây ra, vậy cớ gì cậu lại làm khổ chính mình?”
Cô dừng lại vài giây, rồi như sực nhớ ra điều gì, bỗng siết tay thành nắm đấm, nghiến răng nói: “Tớ nói cho cậu biết nhé, người nhiệt tình, tốt bụng, dũng cảm như chị Yên bây giờ hiếm lắm đấy! Người khác gặp tớ thì toàn nịnh nọt, mời ăn ngon uống ngon, còn cậu, chẳng những không dỗ mà còn dám đẩy tớ ra, cậu chán sống ở trường trung học số 6 rồi hả? Hả?!”
Rõ ràng vẫn đang bị cậu kìm trước mặt, chỉ cần cậu hơi dùng sức, cô sẽ không nhúc nhích được.
Vậy mà cô vẫn ngẩng cao đầu, kiêu ngạo, tự do. Đôi mắt long lanh như nai con chớp nhẹ, hàng mi dài quét qua mu bàn tay cậu, hơi ngứa.
Cậu nới lực, giữ lấy cằm cô, nheo mắt, giọng thấp trầm: “Chị Yên?”
“Ừ đó.” Giọng cô bật ra khỏi môi, dường như rất đắc ý.
Trình Diệp khẽ bật cười nhưng chỉ trong thoáng qua, sau đó thay bằng vẻ lạnh lùng: “Đừng gọi loạn vai vế. Tôi lớn hơn cậu.”
Kỷ Yên khựng lại.
Ngón tay cậu lướt qua, khóe môi nhếch lên, khiêu khích: “Phải gọi thế nào, biết không?”
“Hả?”
Ánh mắt cậu dừng lại trên đôi môi hồng của cô. Giọng nói trầm khàn như tiếng đàn cello, vừa dỗ vừa dụ: “… Gọi một tiếng “anh” xem.”
Đôi mắt Trình Diệp tối lại.
Chân Kỷ Yên bỗng mềm nhũn.
Cái gì mà “chó con sa cơ” chứ, rõ ràng là “sói xám gian manh” thì có!
Cô nắm chặt ống quần, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, giọng nói nũng nịu bật ra khỏi kẽ răng: “Anh~”
Khoảnh khắc ấy, lưng Trình Diệp cứng đờ, cả người như tê dại.
Cô gái nhìn đầy thách thức, mỉm cười đắc ý.
Đùa à, Kỷ Yên này là ai chứ? Bảo bối biết tiến biết lùi có một không hai đấy!
*
Đêm đông dài dằng dặc, con đường tối như nuốt trọn ánh sáng.
Các quầy hàng chợ đêm dần mở cửa. Chủ quán xoa tay, thở khói trắng, đứng trước hiên nhiệt tình mời khách.
Kỷ Yên đột nhiên dừng lại trước tiệm miến chua cay lâu năm.
“Trình Diệp này, cậu vất vả cả ngày rồi, chắc đói lắm nhỉ?”
Trình Diệp: “…”
Quả nhiên lại sắp có trò rồi. Trong lòng cậu thầm từ chối!
Vài giây sau, cậu nghiến răng: “… Đợi đó.”
Giữa đám đông ồn ào, mấy người đàn ông mồ hôi nhễ nhại chen qua. Cậu xếp hàng khá lâu, mặt sầm sì, tay xách hộp cơm, tay kia kéo cô từ đám đông khác ra.
“Không phải bảo cậu đợi à?” Giọng cậu lạnh lẽo, nhìn cô gái tóc hơi rối vừa bị kéo ra.
Vừa nãy ra khỏi tiệm không thấy cô đâu, tim cậu đã khựng lại, hơi thở loạn nhịp.
“Wow! Đỉnh quá!”
“Thêm phát nữa đi!”
Gió lướt qua, cậu nhìn thấy cô ở không xa, áo sơ mi trắng, quần jeans dài, dáng người thẳng tắp. Cô đứng cùng đám đông trước sạp trò chơi, ánh mắt dõi theo người đang giương súng bắn bóng bay.
Tóc đen, môi đỏ, chỉ đứng yên đó mà nổi bật đến chói mắt. Người ta cười, cô cũng cười.
Một cái nhíu mày, một nụ cười đều như nét bút đậm trong bức họa.
Cậu hiếm khi được ngắm cô trong khoảng cách xa cách mà lại chẳng hề kiêng nể gì như thế.
Rõ ràng cô kiêu ngạo, vậy mà lại luôn cười với cậu bằng nụ cười hồn nhiên nhất.
Cô như đóa hồng rực rỡ nhất trên cành, nhiệt huyết mà cô độc, rực cháy như lửa, sống động tự do.
Trình Diệp nheo mắt, tim hơi run lên. Những lời muốn nói đến cổ họng lại nghẹn lại, như miệng vết thương bị bung chỉ rách toạc.
*
“Quán này ngon lắm, cậu nếm thử đi…”
Kỷ Yên mở hộp, xé túi nilon, bẻ đũa, gắp một miếng đưa lên.
“Không cần…” Cậu còn chưa nói hết, miếng miến nóng hổi đã bị nhét vào miệng.
Không kịp phản ứng, đầu lưỡi bỏng rát.
Lại là chiêu quen thuộc này…
Một miếng dầu ớt cay xộc xuống cổ họng, Trình Diệp nhíu mày, khẽ ho.
Kỷ Yên vội vàng cất hộp lại, cuống quýt vỗ lưng cậu.
Lưng cậu thẳng tắp, cô với không tới, đành kéo tay áo cậu: “Cúi xuống chút.”
Cậu khẽ cúi người, đôi mắt đào hoa phủ lớp sáng nhàn nhạt, môi đỏ vì cay lại thêm vài phần gợi cảm.
“Hơi cay tí đã không ăn được à?”
Kỷ Yên ghé sát tai trêu chọc: “Cậu yếu thật đấy~”
Nói rồi, mặc kệ mặt cậu sầm lại, cô hớn hở húp một miếng.
“Khụ khụ khụ khụ…”
Người bên cạnh giật hộp khỏi tay cô, rút khăn giấy, mạnh tay lau giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt.
Khuôn mặt cậu nửa ẩn trong bóng đêm, chỉ thấy động tác ngày càng mạnh.
Ánh đèn xe lướt qua, chiếu lên nụ cười vừa xấu xa, vừa quyến rũ hiện trên sườn mặt cậu.
Giọng nói trầm thấp vang lên: “… Khóc ra nước mắt luôn rồi. Cậu cũng giỏi thật đấy.”
Kỷ Yên: “…”
Rõ ràng là đang mỉa mai cô!
Khốn thật, ai bảo cô thích trêu cơ chứ! Giỏi cái gì mà giỏi!
Ai ngờ hôm nay ông chủ lại cho cay đến phát khóc chứ, ớt miễn phí hay gì!
*
Trước cửa nhà Kỷ Yên.
Con đường lát đá xanh, hai bóng người lồng vào nhau, kéo dài trong mưa.
Đêm đông càng lúc càng dài, mưa nhỏ rơi lất phất.
Trình Diệp đứng yên, không bước nữa.
Cậu đút tay vào túi, gương mặt thanh tú, cứ đứng yên lặng như thế. Tư thế ấy không xáo động, không lùi bước, tựa như dù bao lâu đi nữa, như thể chỉ cần cô còn đứng đó, cậu sẽ mãi đứng canh giữ ở nơi này.
“Kỷ Yên.” Đôi môi mỏng khẽ động, trong mắt cậu phảng phất chút bất an.
“Ừ.”
Cô biết cậu có điều muốn nói. Nếu không, cậu đã chẳng nhiều lần tìm cô, chờ cô.
Một lúc lâu sau, trời tối dần, mưa nhỏ đọng trên hàng mi cong. Cô nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ, hơi trắng lan ra rồi tan mất.
“… Tôi phải về thành phố Ninh một thời gian.”
Khoảnh khắc câu nói được thốt ra, cô nhìn vào hàng mày cứng cáp, ánh mắt sâu thẳm của cậu, tay chân lạnh dần.
“Thành phố Ninh?”
“Ừ.” Giọng cậu khàn đặc, tầm nhìn vẫn bám chặt lấy cô.
“Mai đi à?”
“Ừ.”
Không có tiếng khóc, không có tức giận, không oán trách như trong dự đoán.
Một lát sau, không gian lặng đi. Kỷ Yên ngẩng đầu, giọng điềm nhiên: “Vậy nên cậu mới bảo tớ đừng xen vào chuyện của cậu à?”
Cô không khóc, không cười, chỉ khẽ khẩy những ngón tay thon dài. Móng tay hồng mịn lúc ẩn lúc hiện.
Vài giây sau, cô mới gượng cười: “Trình Diệp, thành phố Ninh xa lắm đấy. Đi xe chắc mất cả ngày hả?”
“Ừ.” Cậu nghẹn lời, nói không nổi.
“Tớ đi xe đường dài sẽ say đấy, cậu có bị không?”
“Trình Diệp, thành phố Ninh có tuyết không?”
Thành phố Ninh ở phương Nam, lạnh ẩm, hiếm khi có tuyết.
“Mùa đông ở đó, biển trông thế nào?”
“Có lạnh không, trong nhà có lò sưởi không?”
…
Cô vẫn cười, nhưng trong nụ cười ấy là cả nỗi buồn miên man.
Cậu nhìn thấy môi cô khẽ run, hỏi đông hỏi tây, lại tránh điều quan trọng duy nhất.
“Khi nào cậu mới quay lại?”
Có lẽ là khi đèn lồng giăng khắp phố, pháo hoa nổ rợp trời đón năm mới. Hoặc là khi thành phố Vân phủ tuyết trắng, tan chảy thành xuân.
Cô không hỏi.
Khi ấy, Kỷ Yên vẫn cười. Trong đầu cô bỗng vang lại lời của Văn Dương: “Tớ hy vọng chúng ta đều có đủ dũng khí, để ước những điều tưởng chừng như xa vời không thể với đến được. Dù mất bao lâu, dù khó thế nào… rồi cũng sẽ thành hiện thực.”
Cậu sắp rời đi, chẳng cần nói lý do gì cả.
Tớ hiểu cả rồi.
Điều tớ mong không phải là cậu sẽ đánh mất bản thân vì tớ.
Mà là vì tớ, cậu có thể tìm lại chính mình.
Vậy nên, Trình Diệp, hãy về đi, về thành phố Ninh.
Dù có xa đến đâu, dù có mất bao lâu đi chăng nữa…
Tớ mong cậu bình an.
Có thể nhìn thấy được ngày xuân đến, có thể nhìn thấy tuyết rơi đầy trời.
Nguyện vọng của tớ, chỗ dựa của tớ, vẫn luôn là cậu.
