Edit: Khanh Lam
Gió đêm rít qua ngoài cửa sổ, lá cây bị cuốn xoáy, va vào nhau phát ra âm thanh xào xạc.
Trong bóng đêm dịu nhẹ, cô nhìn chằm chằm vào đôi môi mỏng gợi cảm của cậu, hơi thở hai người quấn vào nhau.
Giây tiếp theo, hàng mi dài của chàng trai khẽ run, cậu chậm rãi mở mắt.
“…”
Trong khoảng không như xoay chuyển, cô nhìn thấy đồng tử nâu sẫm của cậu, như những đợt sóng dữ dội cuộn trào, từng lớp từng lớp cuốn lấy người ta.
“… Làm gì vậy?” Giọng cậu còn vương chút ngái ngủ, ánh mắt mơ hồ chưa hoàn hồn.
Kỷ Yên buột miệng: “Cậu không nhìn ra là tớ đang sàm sỡ cậu à?”
Nói cho đã mồm lúc đó thôi, còn hậu quả thì chẳng thèm quan tâm.
Trình Diệp bình thản gật đầu, đôi mày tinh tế như tranh vẽ khẽ nhướng, ánh mắt sâu thẳm kia khóa chặt lấy cô, dần ánh lên tia sáng vừa sâu vừa nóng bỏng.
Này là sao vậy?
Lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, bị cậu nhìn đến cả da đầu tê dại.
Kỷ Yên khẽ l**m môi, bật dậy nhanh như chớp, hai tay quạt phành phạch hai bên má: “Ờ… cái đó, tớ đùa thôi, vừa rồi chỉ giúp cậu đuổi muỗi thôi mà.”
Trình Diệp day trán, cũng chẳng buồn vạch trần câu “mùa này làm gì có muỗi” kia, chỉ hỏi: “Chép xong bài làm sai chưa?”
Tên này đúng là kiểu chỉ ăn mềm không ăn cứng.
Nghe vậy, cô lập tức đáp: “Rồi, tay tớ sắp mềm nhũn luôn rồi đây này.”
Cô làm bộ hờn dỗi, liếc mắt nhìn cậu, vươn ngón tay trắng muốt chọc mạnh vào ngực cậu: “Còn không phải tại cậu hết sao.”
Ban đầu chọc nhẹ, sau càng nghĩ càng tức, cô gần như duỗi thẳng ngón tay, nghiến răng nghiến lợi mà chọc.
Thật là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc, hừ.
Trình Diệp im lặng một giây, rồi khóe môi khẽ cong lên, bật cười: “Bài làm sai nhiều thế cũng là lỗi của tớ à?”
Chỉ là một câu hỏi bình thường, nhưng qua giọng nói trầm thấp của cậu, lại khiến người ta nghe ra hàm ý sâu hơn: IQ cậu thấp cũng là lỗi của tớ sao?
Kỷ Yên trợn tròn mắt, còn chưa kịp phản bác, ngón tay đang chọc loạn trước ngực cậu đã bị nắm chặt.
Trình Diệp khẽ nhấc chân, đứng dậy. Đôi tay mảnh mai của cô bị bao trọn trong lòng bàn tay rắn chắc, ấm áp của cậu.
Rồi giọng cậu trầm thấp vang lên, không chút gợn sóng: “Mềm thêm chút thì tốt hơn.”
Kỷ Yên: “???”
Nhớ lại câu vừa nãy “Tay tớ sắp mềm nhũn rồi đấy”.
“Mềm thêm chút thì tốt hơn.”
Hai chân cô lập tức nhũn ra: “…”
Trời ạ, cái gì mà “mềm thêm chút thì tốt hơn” hả?!
Cái đồ Trình chó này, bề ngoài nghiêm túc cấm dục thế thôi, chứ thực ra là đang ngầm ám chỉ chuyện 18+ à?!
Mà nói còn không biết ngượng nữa chứ…
…
Kỷ Yên ngoan ngoãn suốt nửa tháng. Trời không phụ lòng người, trong bài kiểm tra nhỏ cuối tuần, điểm Vật lý của cô bất ngờ đột phá lên 90 điểm tròn trịa!
Khi bước lên bục nhận bài, dưới tiếng khen của thầy dạy Vật lý, cô như đi trên mây, cảm giác chân không chạm đất.
Về đến chỗ ngồi, Kỷ Yên run rẩy hai tay nâng bài thi, môi mấp máy, chỉ còn thiếu hai hàng nước mắt cảm động tuôn xuống.
Giữa những tiếng xôn xao, trầm trồ ghen tị xung quanh, ngăn kéo bỗng rung lên.
[Văn Lợn]: [Chị Yên, giang hồ cứu nguy! Cứu con với!! Enet-Cafe Thời Đại phòng 7! Em với Lý Tịnh Tuyết bị người ta hành cho tơi tả rồi, mau đến carry bọn em với!!!]
[Pháo hoa khác biệt]: [Hai đứa công khai trốn học luôn à?]
[Văn Lợn]: […]
[Văn Lợn]: [… Không ngờ chị lại công khai yêu học hành như vậy.]
Kỷ Yên bị sặc, cầm điện thoại chụp ngay điểm 90 đỏ chót trên bài, đắc ý gửi đi.
Tin nhắn như đá chìm đáy biển, chẳng thấy hồi âm.
Mãi đến khi tan tiết, điện thoại lại rung, vậy mà lại là tin nhắn của Lý Tịnh Tuyết.
[Hoa tuyết bay bay]: [Á đù!!! Tớ ghen tị quá đi mất!!!]
Kỷ Yên gõ hai chữ: [Đợi tớ.]
…
Trường trung học số 6 ở thành phố Vân đã tồn tại nhiều năm, dãy tường phía sau phủ đầy dây thường xuân xanh rậm, dưới chân cỏ dại mọc um tùm.
Một buổi chiều xuân có nắng nhẹ, Kỷ Yên khom người quan sát bốn phía yên tĩnh, kéo lại váy ngắn đen, hít sâu một hơi.
Không còn cách nào, liều thôi!
Cô đưa tay chống mép tường, bật người trèo lên.
Đôi chân trắng dài mảnh mai, đường cong mềm mại phơi dưới nắng, một chân đã vượt ra ngoài, chân còn lại vừa chuẩn bị duỗi tiếp…
Sau lưng chợt vang lên giọng nói trầm thấp, kiềm chế: “… Xuống ngay.”
Cô ngoái đầu nhìn lại, toàn thân như bị điện giật, da đầu lạnh toát.
Trên mặt đất, chàng trai áo trắng quần đen đang đứng đó, hai tay đút túi quần, ánh mắt lạnh lẽo như gió đêm.
Trình Diệp ra ngoài chưa bao giờ đeo kính, độ cận khá thấp, chủ yếu do cậu thấy hơi phiền.
Xương mày sâu, nửa khuôn mặt ẩn dưới mái tóc đen, chỉ nhìn đôi môi mím chặt kia đã đủ biết cậu đang không vui.
Kỷ Yên thầm kêu toang rồi.
Chết thật!
Mới hôm qua còn giơ ba ngón tay trước mặt cậu thề sống chết “phải học chăm chỉ”, hôm nay đã bị chính cậu bắt quả tang đang trèo tường trốn học!
“Trình Diệp… Cậu, cậu nghe tớ giải thích đã.” Kỷ Yên nhăn mày, giọng đáng thương: “Rõ ràng giây trước tớ còn cầm bút làm bài, chớp mắt cái đã bị đưa đến đây rồi. Cậu phải tin, là do chân tớ đó, nó… tự dưng không nghe lời nữa…”
Nghe thử xem, nói vậy có giống người bình thường không chứ?
Trình Diệp cau mày sâu hơn, ánh mắt dừng ở đôi chân trắng nõn đang đung đưa, trong người dâng lên một luồng nóng bức bối.
Giọng cậu hạ thấp, lạnh lẽo: “… Xuống trước đi.”
Xuống rồi tính sổ sau.
“Xuống đâu cơ?” Cô cảnh giác, vẫn cố thủ trên tường.
Trình Diệp liếc cô: “Cậu đang giả vờ ngốc đấy à?”
“Tới phòng tự học? Làm đề?”
Cậu chẳng buồn đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào cô.
Kỷ Yên lắc đầu nguầy nguậy, mạnh miệng: “Không đi! Vừa thi xong tớ phải xả stress, cậu đừng quản tớ!”
Cô bắt đầu rút nốt chân còn lại, chuẩn bị nhảy xuống bên ngoài tường.
Động tác sột soạt, mà cô không hề nhận ra phần lớn đùi trắng nõn đã lộ ra, mép ren hồng của quần bảo hộ cũng thấp thoáng hiện lên, kết hợp với làn da mịn màng khiến mắt cậu nóng ran.
Trình Diệp khẽ chau mày, giọng lạnh buốt như vắt ra từ kẽ răng: “Cậu xuống ngay cho tớ!”
Kỷ Yên là ai chứ? Cứng đầu, phản kháng đến phút cuối cùng mới chịu thua.
Hiếm khi được ở thế cao hơn cậu, môi cô khẽ cong, ánh mắt long lanh như thủy tinh: “Bye bye nha, Diệp Diệp~”
“… KỶ YÊN!”
Giọng cậu lạnh đến tận xương, như tuyết tháng mười hai rơi ào ào.
“Dù sao lên được một trăm hạng cũng chẳng có thưởng, tớ bỏ cuộc vậy!”
Cô hất tóc, định nhảy thì nghe thấy giọng nói lạnh buốt sau lưng: “Bỏ cuộc thì sẽ bị phạt.”
Cô khựng lại: “Phạt gì?”
“Tớ sẽ không nói chuyện với cậu một tuần.”
Ánh mắt cậu trong veo, giọng bình thản.
Cô hỏi: “Vậy nhắn tin được không?”
“Không.”
“Vậy viết thư?”
“Đừng mơ.”
“Giao lưu ánh mắt?”
“Cũng đừng nghĩ.”
“…”
Kỷ Yên nhíu mày, thở dài ra chiều tiếc nuối: “Thôi được rồi, chuyện nhỏ thôi, tớ miễn cưỡng chấp nhận hình phạt vậy.”
Trình Diệp: “?”
Không phải lúc này cô nên ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi à? Sao đầu óc cô khác người thế này?
Cậu hạ mắt, bình tĩnh nói: “Hình phạt đổi rồi. Một tuần tới, cậu không được nói chuyện với tớ.”
Kỷ Yên: ??? Đệt!
Lưng cô khựng lại, tư thế trèo tường cực kỳ khó coi, cứng đờ mất mấy giây.
Rồi đành xấu hổ nhảy xuống, đứng trước mặt cậu, hai má phồng lên, rõ ràng là đang tức mà vẫn giả bộ hỏi tội.
Rõ ràng là cậu nói không nói chuyện với tớ một tuần, giờ lại thành tớ không được nói chuyện với cậu?
Độc tài đến mức này sao? Còn cấm cả nhìn nữa à?!
Hừ! Chủ nghĩa lạm quyền!
“Trình Diệp, lời nói ra như bát nước hắt đi, sao lại đổi hình phạt cơ chứ?” Cô lên giọng chất vấn.
“Thưởng do cậu quyết định, phạt do tớ quyết định. Quyền quyết định ở trong tay tớ bất cứ lúc nào.” Cậu nhìn cô, ánh mắt sâu như biển, giọng chậm rãi.
Kỷ Yên: “…”
TRÌNH CHÓ!!!!
*
Một tháng huấn luyện ma quỷ kết thúc.
Dưới sự giám sát nghiêm khắc của ác quỷ Trình Diệp, kỳ thi tháng Kỷ Yên tăng liền một trăm mười ba hạng.
Hình phạt chẳng thấy đâu, mà hai người lại càng thân thiết hơn trước.
Thầy Lưu vui mừng khôn xiết, khen ngợi khắp lớp, cổ vũ tinh thần bạn bè giúp nhau cùng tiến bộ, mong mọi người noi theo.
Thoáng cái, học kỳ hai lớp 11 sắp kết thúc.
Khi ấy, Trình Diệp vẫn lạnh lùng, kiêu ngạo, nhưng đã dần thoát khỏi vẻ uể oải ngày xưa.
Kỷ Yên thì vô tư, hoạt bát, suốt ngày quấn lấy cậu, khiến cả lớp đều quen với cảnh ấy.
Nhưng ngay trước kỳ thi cuối kỳ, Đậu Húc Nhiên đột nhiên trốn học suốt hơn mười ngày.
Nhà trường gây áp lực, nghe nói chính thầy Lưu đã tự đi lùng sục từng quán bar, cuối cùng bắt gặp cậu ta trong ánh đèn đỏ rượu nồng. Chàng trai ngồi đó, mặt mày u ám, ánh sáng trong mắt đã tắt, cứ mơ mơ màng màng hút thuốc như thế.
Khi nhìn thấy thầy Lưu đang vừa kinh ngạc vừa tức giận, cậu ta vẫn bình thản đến đáng sợ, như thể nhìn người xa lạ.
Nghe nói sau đó, cậu bị bắt chép bài suốt hai ngày liền, bản kiểm điểm viết loạn xạ, mấy cô bạn gái từng vây quanh hâm mộ cậu ta cũng biến mất không dấu vết.
Kỷ Yên nhìn thấy cảnh ấy, đôi khi lại nhớ đến Trình Diệp của kiếp trước.
Đậu Húc Nhiên thỉnh thoảng sẽ liếc cô và Trình Diệp một cách khinh thường, cười lạnh mà chẳng nói năng gì, cậu ta nghiêng đầu, khuôn mặt méo mó vì kìm nén.
Nhưng Kỷ Yên biết, cậu ta và Trình Diệp chẳng thể nào giống nhau.
Dù từng chịu tổn thương như nhau, từng bị xa lánh, khinh miệt như nhau, Trình Diệp vẫn giữ trái tim trong sạch.
Cậu không oán hận, chỉ mong bình yên. Dù nhìn rõ thế gian không tốt đẹp, cậu vẫn tin vào điều tốt; dù từng trải qua bao điều tàn nhẫn, cậu vẫn giữ tấm lòng lương thiện.
Còn Đậu Húc Nhiên thì khác.
Bên ngoài là thân xác còn sống, nhưng trong lòng đã bị hận thù lấp kín.
Con người không sợ bị bóng tối vùi lấp, chỉ sợ rằng ở trong bóng tối quá lâu, tâm tính dần biến đổi, để bóng đen nuốt chửng cả linh hồn.
Ngày thầy Lưu đích thân kéo Đậu Húc Nhiên trở lại trường, cậu ta chẳng còn cười cợt, chẳng còn đùa giỡn.
Cậu ta chán chường đứng đó, trong mắt không còn chút ánh sáng nào.
Niềm hưng phấn duy nhất chính là sự thù ghét đối với tất cả những người xung quanh.
