Edit: Khanh Lam
Cơn mưa lớn bất chợt đổ xuống, như một trận cuồng phong đêm bão đã được ấp ủ từ lâu ào ạt tràn đến.
Trước mắt Kỷ Yên bị che kín, tầm nhìn chìm trong bóng tối đặc quánh.
Bên tai là tiếng gió đêm rít gào điên cuồng, lạnh lẽo đến thấu xương. Sau cú va đập mạnh, đầu cô choáng váng, nặng trĩu.
Giữa tiếng gió, cô nghe thấy có người đang cười, tiếng cười quái dị vang lên trong đêm lạnh khiến sống lưng cô lạnh buốt.
“Khặc… khặc khặc…”
“Anh họ.”
Chỉ hai tiếng ấy thôi, toàn thân Kỷ Yên lập tức căng cứng, các ngón tay siết chặt lại.
Rồi từ đầu dây bên kia, giọng nam quen thuộc vang lên, lẫn trong tiếng gió hú, tiếng hò hét hỗn loạn và tiếng gầm rú của động cơ xe: “Mẹ kiếp, mày định làm gì?!”
Ngay sau đó, cằm cô bị bóp mạnh đến mức đau buốt, suýt khiến cô kêu thành tiếng.
“Nói đi! Mẹ kiếp, mày câm rồi à?!”
Giọng Đậu Húc Nhiên khàn đặc, ngón tay siết chặt, dường như dồn hết mọi phẫn nộ với Trình Diệp trút lên người cô.
Đồng tử Kỷ Yên co lại, cô cắn chặt môi, không dám thốt ra tiếng nào.
Không được… không thể để cậu nghe thấy!
Nếu Trình Diệp nghe thấy giọng cô, cậu sẽ mất kiểm soát mất.
Cậu đã nói tối nay sẽ về đúng giờ.
Giờ này, lẽ ra cô đang cắt bánh kem, cắm nến, ngồi trong căn phòng nhỏ ấm áp chờ cậu trở về.
Cùng nhau cầu nguyện cho điều ước đầu tiên của tuổi mười tám.
Họ sẽ ngồi quanh bàn, tắt đèn phòng khách. Trong ánh nến lung linh, ánh mắt cậu rực sáng, hai tay chắp lại, thành kính nhắm mắt.
Từ nay về sau, cả đời bình yên, hạnh phúc.
Nhưng người thất hứa trước… lại là cô.
Cô háo hức xuống lầu, đi lấy chiếc bánh sinh nhật cho cậu.
Rồi ở ngõ sau, bị người ta bịt miệng, đánh ngất…
Giờ đây, dưới làn mưa lạnh buốt, từng giọt, từng giọt rơi xuống, thấm vào tóc và cổ áo.
Khóe mắt cô đỏ bừng, môi bị cắn đến rướm máu, đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay, toàn thân run rẩy dữ dội.
Cô nghe thấy giọng Trình Diệp khàn đặc, vỡ vụn vang lên qua điện thoại: “Kỷ Yên…”
“Kỷ Yên…”
Mỗi tiếng gọi đều như mũi kim đâm thẳng vào tim cô.
Bỗng vang lên tiếng ho sặc máu, giọng cậu run rẩy, quấn chặt trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.
“Nếu cô ấy chết rồi… Có phải anh cũng sẽ bị hủy hoại không hả anh họ?”
Bên cạnh cô, tiếng cười của Đậu Húc Nhiên càng lúc càng điên loạn.
Giữa đêm đen, thứ đáng sợ không phải bóng tối mà là sự méo mó của nhân tính dưới khuôn mặt hung tợn ấy.
Khi đạo đức không còn chịu kiềm chế, dũng khí mù quáng sẽ trở thành tai họa.
Lúc này, Đậu Húc Nhiên chẳng khác nào kẻ cùng đường. Mắt cậu ta đỏ ngầu, phấn khích đến điên dại.
Đột nhiên, trong điện thoại vang lên một tiếng “Ầm” dữ dội, như tiếng va chạm bị nén lại ở tốc độ cao.
Tiếng thở bên kia gần như nghẹn lại, đôi mắt đỏ sậm, cổ họng run lên.
“Aaaaaaaa!!!”
“Mày tìm tao mà tính sổ! Mẹ kiếp, thả cô ấy ra! Muốn báo thù thì cứ đến đây, đừng động vào cô ấy, nghe không hả!!!”
Là tiếng gào thét đau đớn đến tột cùng của Trình Diệp.
Máu ứa ra nơi cổ họng, giọng cậu khàn đặc, không thể phát ra thêm âm thanh nào khác, toàn thân run rẩy.
Cả đời này Kỷ Yên chưa từng nghe thấy giọng nói nào thê lương đến vậy.
Như thể thế giới bị sụp đổ, trái tim bị xé toang.
Giữa tiếng khóc xé lòng ấy, nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má, rơi xuống khóe môi, mặn đắng. Cô bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.
“Không…”
Cô vẫn còn chấp niệm.
Cô phải quay về!
Kiếp này, cô mới được bên cậu được bao lâu cơ chứ?
Khó khăn lắm mới thấy cậu khỏi bệnh, thoát khỏi bóng tối. Cô đã hứa sẽ luôn ở bên cậu.
Sao có thể…
Giây tiếp theo, Đậu Húc Nhiên đạp mạnh vào chiếc ghế đang trói cô, đôi chân cô rời khỏi mặt đất.
Gió rít quanh tai, thân thể như rơi vào khoảng không, cỏ dại dưới chân vụt xa.
Trái tim cô thắt lại.
Như có linh cảm, Trình Diệp gần như phát điên: “Mày điên rồi hả, Đậu Húc Nhiên?! Mày mà dám, tao sẽ liều mạng hủy diệt mày!!!”
“Tao sợ chắc?”
Đậu Húc Nhiên bỗng im lặng, bình tĩnh nhìn cô gái áo trắng trước mặt.
“Cô ta chết rồi, tao sẽ đi tự thú.”
“Chỉ cần có thể hủy hoại mày, dù có chết, tao cũng cam lòng.”
“Vì chính mày… và nhà mày đã hủy hoại cả đời tao!”
Đôi mắt cậu ta đỏ ngầu, gào lên điên dại, bàn tay cầm chân ghế run rẩy, dần mất kiểm soát.
Tim Kỷ Yên như ngừng đập, nhưng cô vẫn không hét lên.
Giữa cơn gió gào, cô chỉ muốn được nhìn lại đôi mắt sâu thẳm của Trình Diệp, muốn chạm vào gương mặt cậu, muốn ngã vào vòng tay ấm áp ấy.
Nhưng… không thể nữa rồi.
Cô khẽ mỉm cười, bình thản nói: “Trình Diệp à.”
“Tớ thích cậu hai kiếp rồi.”
“Đoạn đường sau này, dù không có ánh sáng…”
“… Cậu cũng phải kiên cường mà đi tiếp nhé.”
Ngay khoảnh khắc ấy, gió đêm nổi cuộn, mang theo vạn cơn phẫn nộ, cuồng nộ quét qua mặt đất. Cành cây nghiêng ngả, như muốn xé tan cả trời đất.
“Không!!! Kỷ Yên! Yên Yên… đợi tớ! Đừng nói linh tinh! Cậu sẽ không sao đâu, đợi tớ!!!”
Tiếng nấc nghẹn… cậu đã khóc rồi sao?
Nước mắt trào ra, rơi như mưa.
Rồi giọng Đậu Húc Nhiên nhẹ tênh: “Anh họ, tạm biệt.”
“Tút…”
Tiếng tút máy vang lên. Hình như cô còn nghe thấy ở đầu dây kia vang một tiếng “rầm”, rồi thân thể cô hoàn toàn rơi vào khoảng không.
“Có trăng trối gì không?” Đậu Húc Nhiên cười tàn nhẫn.
Kỷ Yên ngẩng đầu, dáng vẻ quật cường đến thế, bình thản đối mặt với cái chết.
Cảnh tuyệt vọng này cô đã trải qua hai kiếp, vậy mà vẫn không thoát được.
“Chúc cậu sớm xuống địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
Cô nói.
*
Ánh sáng loang loáng, thân thể rơi xuống.
Đầu óc nặng trĩu, nước mắt vẫn trào ra không ngừng.
Cô… chết rồi sao?
Trước mắt là trần nhà trắng toát, mùi thuốc khử trùng nồng nặc khiến cô nhíu mày.
Đôi mắt vừa mở, Lý Tịnh Tuyết lập tức lao đến: “Yên Yên, cậu tỉnh rồi à? Giờ thấy sao rồi?!”
Văn Dương vội chạy ra mở cửa, nói gì đó với người bên ngoài.
Kỷ Vĩnh Xương gần như xông thẳng vào phòng, mồ hôi lớn nhỏ chảy dọc hai má, khuôn mặt căng thẳng đến cực độ: “Yên Yên! Còn nhận ra bố không? Có chỗ nào khó chịu không?”
Vị tổng giám đốc từng tung hoành thương trường, giờ đây đôi mắt đỏ hoe, bàn tay run rẩy đưa ra trước mặt con gái, môi run lên vì sợ hãi.
Chưa chết…
Dịch truyền lạnh ngắt thấm vào tay.
Rõ ràng cô đã rơi xuống, nghe thấy tiếng Trình Diệp gào thét…
Vậy mà cô vẫn sống.
Cô được cứu rồi…
Trong căn phòng bệnh VIP sang trọng, bao gương mặt căng thẳng bao quanh, cô mệt mỏi không còn chút sức.
Kỷ Yên gắng gượng chống người, thều thào gọi: “Trình Diệp…”
Cổ họng run lên.
Rồi cô hoảng hốt thì thầm: “Trình Diệp đâu?!”
Căn phòng im lặng trong thoáng chốc.
Lý Tịnh Tuyết há miệng định nói, nhưng chưa kịp, ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào, tiếng người càng lúc càng lớn.
Tiếng bánh xe đẩy nghiến trên sàn, bước chân gấp gáp dồn dập.
“Xin lỗi, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, cậu không thể vào…”
“Cậu không thể…”
“Cút!!”
Là tiếng gầm giận dữ.
“Rầm!”
Tiếng đồ vật bị hất đổ vang dội.
Tim Kỷ Yên thắt lại, cô bật dậy, định lao ra cửa.
Kỷ Vĩnh Xương vội giữ chặt: “Con làm gì vậy? Mau nằm xuống, con còn đang truyền dịch!”
“Mở cửa! Mở cửa ra!!” Mái tóc rối tung, giọng khàn đục, cô gào khản cổ.
Cô biết.
Trái tim đang đập loạn ấy… chỉ vì người đó mà run lên.
Ngay khoảnh khắc tay nắm cửa bị ấn xuống, cánh cửa từ từ mở ra.
Kỷ Yên ngẩng đầu, cổ họng nghẹn cứng.
Là gương mặt thế nào…
Khuôn mặt anh tuấn từng khiến người ta không thể rời mắt, giờ đây nửa bên má bê bết máu, tóc và lông mày đều nhuộm đỏ, gần như không nhận ra nổi.
Khi ánh mắt cậu chạm vào cô…
Cô yếu ớt chống người ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch.
Mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng cổ họng đau buốt.
Giây sau, cậu “phịch” một tiếng quỳ xuống, nửa cánh tay trần đầy mảnh kính vụn, máu rỉ từng giọt.
Mái tóc rối bết, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, khàn đặc: “Yên Yên, tớ đến rồi.”
Cậu nói.
Giọt máu lăn dài, ánh mắt hoảng loạn, thân thể run rẩy trong sợ hãi.
Chàng trai từng luôn kiêu hãnh ấy, giờ đây ướt lệ, đôi mắt như cuộn sóng.
Cậu đã khóc.
Chỉ trong một giây, cổ họng Kỷ Yên nghẹn lại, rồi “hức” một tiếng, bật khóc.
*
Ngày trước, đám bạn của Phó Dụ thường trêu đùa: “Anh Diệp kiêu thế, không biết cô gái nào trị nổi anh?”
“Nhiều cô thích anh ấy chết đi sống lại mà chưa thấy anh đáp lại ai bao giờ.”
Khi ấy, Trình Diệp ngạo nghễ, điếu thuốc cháy dở kẹp giữa hai ngón tay, nghe xong chỉ nhếch môi cười nhạt: “Chết đi sống lại cái gì chứ? Đến lúc đó ai lại muốn chết thật đâu?”
Đám bạn cười ầm lên.
Nhưng khi khoảnh khắc ấy thật sự đến, khi cuộc gọi của Đậu Húc Nhiên bị ngắt, tiếng gió bên kia đột ngột im bặt.
“Tút!”
Tiếng tút máy như bản án tử.
Toàn thân Trình Diệp run lên, hơi thở nghẹn lại.
Khoảnh khắc ấy, cậu như rơi vào đáy biển, tứ chi cứng đờ, sắp nghẹt thở.
Mọi âm thanh mờ dần, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Nếu có thể thay cô chịu hết nỗi đau này, dù có phải chết ngay bây giờ, cậu cũng cam lòng.
Bao năm qua cậu đã trốn tránh quá nhiều, nắm giữ quá ít.
Không thể trốn nữa.
Không thể yếu đuối, để cô một mình gánh chịu.
Chiếc xe lao vun vút, phong cảnh hai bên hóa thành những vệt sáng mờ.
Dừng lại!
Cậu phải tìm thấy cô!
Phía trước là hàng rào chắn, cậu cắn chặt răng, siết chặt tay lái, bẻ ngoặt vô lăng.
Đầu xe như con ngựa hoang thoát cương, húc tung chướng ngại vật, lao thẳng vào lan can, ma sát dữ dội, tóe lửa chói lòa, phát ra tiếng “xoẹt xoẹt” ghê rợn.
Đám đông ngoài trường đua hốt hoảng la hét.
“Rầm!!”
Tiếng nổ long trời xé tan màn đêm.
Đầu xe đen sì đâm mạnh vào gốc cây, méo mó biến dạng, kính vỡ nát, ánh lửa đỏ rực.
Đám đông gần như phát cuồng.
Rồi… cửa xe hơi động đậy.
Mọi người nín thở, thấy người bên trong từ từ bò ra, lưng còng, mũ bảo hiểm vỡ vụn.
Cậu đứng dậy, vứt chiếc mũ sang bên, toàn thân nhuộm máu, ánh mắt lạnh lẽo như quỷ dữ từ địa ngục trồi lên.
Giữa đêm đen, anh như sứ giả của luyện ngục.
Hơi thở lạnh buốt, mùi máu tanh lan tỏa trong không khí.
Cậu xé toang mọi xiềng xích, đẩy phăng những bàn tay muốn ngăn lại, bước đi loạng choạng.
Không ai biết, cậu đang chạy về phía chấp niệm của mình.
Là cô, là Kỷ Yên.
Là đóa pháo hoa rực rỡ, ấm áp, rực sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của cậu.
Bao năm qua vẫn chưa từng vụt tắt.
Chấp niệm của cậu… vẫn luôn là cô.
