Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 53



Edit: Khanh Lam

Hai ngày thi đại học là những ngày nắng nóng nhất trong tháng Sáu ở thành phố Vân.

Khi ấy, mặt trời như nung chảy mọi vật, tiếng ve kêu mỗi lúc một khàn đặc vì cái nóng oi ả, bên ngoài cổng trường trung học số 6, những bậc phụ huynh với ánh mắt tràn đầy hy vọng, vỗ về lưng con cái, khích lệ, động viên. Ánh mắt họ đầy ắp mong đợi, dõi theo những nhóm thiếu niên  vai kề vai bước vào trường.

“Nhớ đọc đề cẩn thận, đừng thấy đề dễ mà lơ là đấy nhé…”

“Chiến đấu đến cùng, các con chắc chắn sẽ làm được! Vượt qua kỳ thi này là chiến thắng rồi!”

“Bố mẹ ở ngoài cổng chờ các con đấy!”

Ngày hôm ấy, trường không còn là một khuôn viên đơn giản mà giống như một chiến trường im lặng, các học sinh bước vào với tinh thần sẵn sàng đối diện với cuộc đại chiến. Dù muôn vàn gian nan hiểm trở, vẫn không một ai chùn bước.

Sáng hôm ấy, thành phố Vân đông đúc bất ngờ, giao thông tắc nghẽn.

Kỷ Vĩnh Xương đích thân dẫn Kỷ Yên đến cổng trường.

Cô mặc bộ đồng phục ngay ngắn, tóc được búi gọn gàng. Cô bỏ chiếc túi nilon đựng bánh kem vừa ăn vào thùng rác ven đường rồi quay lại nói: “Bố, con vào thi đây.”

“Yên Yên, cố lên nhé.”

Ngày hôm đó, Kỷ Vĩnh Xương từ chối lời mời của các lãnh đạo trường về việc vào trong ngồi chơi, chỉ như bao người phụ huynh lo lắng khác, đứng ngoài cổng, đan tay vào nhau, hồi hộp như một đứa trẻ.

Ông ta đứng đó, dõi mắt theo bóng dáng cô đang xa dần.

Tóc dài, áo đồng phục xếp ngay ngắn, chiếc váy bay bay trong gió.

Ông ta nheo mắt, bỗng nhớ lại lần đầu gặp Trương Vận.

Mọi người đều nói rằng hai nhà họ Kỷ và Trương là môn đăng hộ đối, một cuộc hôn nhân chính trị không thể có kết quả tốt đẹp.

Người ta truyền tai nhau rằng Kỷ Vĩnh Xương ngày trẻ là một chàng trai phong lưu, lịch lãm, thậm chí trong tiệc đính hôn với vị hôn thê lần đầu tiên gặp mặt, ông ta vẫn có thể ra dáng một người đàn ông dịu dàng, hoàn hảo, có thể nhanh chóng vào vai một người chồng tốt.

Nhưng không ai biết, đó không phải là lần đầu ông ta gặp Trương Vận.

Ngay từ khi tốt nghiệp trung học, khi nhà họ Kỷ chưa có tên tuổi, ông ta tình cờ đi qua trường trung học số 6, lúc ấy vừa tan học, học sinh ùa ra như thác đổ. Một cô gái với mái tóc dài chảy nhẹ sau lưng, một tay ôm sách, cúi đầu lắng nghe những lời than vãn của bạn bè, chẳng buôn chuyện, chẳng tranh cãi, chỉ im lặng theo đám đông đi phía sau.

Dưới ánh mặt trời, làn da cô gái sáng mịn đến mức có thể phản chiếu ánh sáng, bộ đồng phục hơi rộng, bước chân nhẹ nhàng.

Khi đám đông tản ra, cô gái bước về phía ông ta. Khi chỉ còn một bước nữa là gần đến, cô gái ngẩng đầu lên.

Môi đỏ, răng trắng, hơi mỉm cười, mắt như phát sáng.

Chỉ một câu “Khuôn mặt người thiếu nữ như sắc hoa anh đào”, mái tóc như mây, ánh trăng, bấy nhiêu đó đủ để làm xao xuyến lòng người.

Chỉ thêm một bước nữa, họ sẽ lướt qua nhau.

Kỷ Vĩnh Xương đứng đó, lòng như bị một tiếng “vù” xé tan, không thể bước tiếp.

*

Sau kỳ thi, chưa có kết quả, Trình Diệp trở về thành phố Ninh một chuyến.

Khi cậu quay lại, Kỷ Yên đang đợi ở căn phòng trọ.

Khoảng 2 giờ sáng, then cửa chuyển động, Trình Diệp mở cửa với mùi rượu nồng nặc, mang theo một tin buồn.

Cậu lúc ấy hai mắt đỏ ngầu như thiếu ngủ mấy ngày, ria mép lởm chởm, tóc rối, mệt mỏi đến mức như không thể đứng vững.

Cô vất vả lắm mới có thể đỡ cậu đến gần ghế sofa.

Kỷ Yên không quen chăm sóc người khác, trong lòng nóng ruột, vội vã vắt chiếc khăn ấm, đi dép còn rơi khỏi chân, không kịp để ý, chạy lại bên cậu.

Cô nhẹ nhàng nâng mặt cậu lên, lau từng chút một trên gương mặt thanh tú.

Có vẻ cậu đã gầy đi, cổ áo mở rộng, lộ rõ những khối cơ gầy guộc, lồng ngực phập phồng không ngừng, dường như rất khó chịu.

Kỷ Yên cúi người, nhẹ nhàng lau trên trán cậu, dọc theo lông mày sâu rồi chạm vào những sợi mi dài đã khép lại, hơi thở của cô trở nên gấp gáp.

Trong bầu không khí nặng nề đầy mùi rượu, Trình Diệp đột ngột mở mắt.

Đôi mắt cậu không còn sự sáng suốt như trước, khi nhìn về phía cô, tay cậu bỗng siết chặt, kéo cô vào lòng.

Kỷ Yên mất đà, không kịp trở tay, ngã vào vòng tay cậu.

Cậu chỉ hơi cúi đầu, mặt áp vào cổ cô, cảm giác gần gũi ấy khiến tim cô đập mạnh, như có thứ gì đó chảy qua người, vừa ngứa vừa xốn xang.

Kỷ Yên không biết làm sao, toàn thân tê dại, chỉ biết nhẹ nhàng động đậy một chút, nhưng lại bị cậu kéo chặt lại, như tìm được sự an ủi duy nhất ở chỗ cô.

“Hai hôm trước tớ đã đến thành phố Ninh thăm bố trong tù…” Cậu nói câu đầu tiên sau khi về phòng.

Giọng cậu khản đặc chua xót, yết hầu nóng rực, bi thương không sao kể hết.

“Ừ.” Cô nhìn thẳng rồi ôm lấy cậu.

“Hôm đó ông ấy hiếm khi tỉnh táo, nhìn tớ, không khóc không cười, không nói câu nào cả.”

“Sau khi tớ đi rồi, ông ấy đã tự sát trong tù.”

Cậu nói xong, cơ thể run lên bần bật.

Kỷ Yên nghe mà mở to mắt, đau khổ không nói nên lời.

Bố cậu sao?

Người đàn ông từng bị người ta mỉa mai là mắc bệnh thần kinh trên diễn đàn trường học.

Nhưng chẳng ai nhớ rằng, gia đình Trình Diệp ở thành phố Ninh cũng từng có thời kỳ huy hoàng.

“Trình Diệp, đó không phải lỗi của cậu.”

Tội lỗi này, mỗi lần tỉnh táo lại càng trở nên nặng nề hơn.

“Với ông ấy, có lẽ đó là sự giải thoát.”

“… Với tớ cũng vậy.”

Cô ôm chặt lấy cậu, kề sát không một kẽ hở.

Trái tim họ đập cùng nhịp, thân thể hai người dán chặt vào nhau.

Sau đó cô ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng chạm môi vào cằm cậu, vô cùng khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước, như thể sợ làm kinh động gì đó.

Cô hôn dọc lên, qua sống mũi cao, đôi mày dài, hàng mi đen đang run khẽ.

Ngón tay lạnh lẽo của cô vuốt đi nếp nhăn giữa hai hàng mày cậu.

Trình Diệp mở mắt.

Trong đáy mắt cuộn trào cảm xúc mãnh liệt.

“Dép của tớ… ưm…”

Lời còn chưa dứt đã bị chặn lại.

Bàn tay cậu siết chặt, cúi xuống cắn lấy môi cô, rồi thẳng thừng chiếm đoạt.

Đó là một nụ hôn sâu và mãnh liệt, khác hẳn những lần chạm khẽ trước kia. Nếu trước đây chỉ là thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước thì lần này là sự cuồng nhiệt dốc hết tất cả sức lực, một kiểu chiếm hữu không chừa lại lối thoát. Sau cái lạnh khẽ lướt là mềm mại nóng ấm, đôi môi bị hé mở, đầu lưỡi cậu xâm nhập.

Hơi thở của cậu mang theo khí thế như muốn đồng quy vu tận, vừa chiếm hữu vừa mãnh liệt.

Như con tàu đơn độc giữa đại dương nổi sóng, dốc hết sức mà chìm theo từng đợt sóng cuộn trào.

Cho đến khi đầu óc Kỷ Yên trống rỗng vì thiếu oxy, tay chân bắt đầu vùng vẫy vô thức, cậu mới chậm rãi buông cô ra.

Đôi mắt cậu dán chặt lên đôi môi cô đang sáng lên vì ướt át, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ.

Rồi Trình Diệp nghiêng đầu, gập khuỷu tay, đưa mu bàn tay che lên mắt, hơi thở dồn dập.

Giữa tiếng thở nặng nề, chỉ nghe cậu nói khẽ, giọng trầm khàn: “Xuống đi.”

Kỷ Yên: ?

Ăn xong rồi chối à? Nghiêm túc thật đấy hả?

Cô trừng mắt: “Không.”

Cậu hít sâu một hơi, giọng pha giữa bất lực và trấn an: “… Nghe lời, xuống đi đã.”

Kỷ Yên nghiêng đầu, nhíu mày: “Cậu không say à?”

“…”

Trình Diệp vẫn giữ nguyên tư thế nghiêng đầu, toàn thân căng cứng, im lặng không đáp.

“Ơ?” Cô giơ tay chọc nhẹ vào ngực cậu.

Cậu nghiến răng, vẫn không phản ứng.

Thôi vậy.

Kỷ Yên chống tay, trèo xuống, càng nghĩ càng tức. Cô nhíu mày, tiện tay ném mạnh chiếc khăn ướt trong tay lên đầu cậu: “Hừ, tớ đi đây!”

Cô xoay người, giận dỗi định bước đi.

“Đứng lại.”

“Lại gì nữa…”

“Kỷ Yên.”

“Dép của cậu đâu?”

Không biết có phải ảo giác hay không, giọng cậu lúc này càng khàn đặc, như rít ra từ kẽ răng, từng chữ như bị ép qua hơi thở.

Đôi chân trần của cô lộ ra ngoài, làn da trắng mịn như tuyết, kéo dài xuống đôi bàn chân nhỏ nhắn như ngọc, những ngón chân hồng hào mịn màng. Bị ánh nhìn cậu khóa chặt, cô lại tinh nghịch khẽ động đậy mấy ngón chân.

Khi ngẩng lên, chàng trai vừa còn ủ rũ trên sofa giờ đã đứng thẳng người, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống. Khoảng cách chiều cao khiến cậu như cao thêm hẳn một đoạn, bóng cậu phủ lên người cô.

Đôi mắt Kỷ Yên đảo nhẹ, môi chu lại.

Lông mày Trình Diệp khẽ giật, nghe cô tủi thân trách móc: “Tớ vừa định nói với cậu là dép tớ rơi mất rồi, ai ngờ cậu lại như ma đói thấy mồi, lao vào cắn người ta như thể chết đói chứ!”

“…”

Một giây, hai giây.

Kim phút trên đồng hồ khẽ kêu “tích tắc”.

Không khí như đông cứng.

“Ma đói thấy mồi?”

“Như thể chết đói?”

Cậu khẽ đẩy đầu lưỡi lên hàm răng trên, nghiền ngẫm từng chữ.

Ngay giây sau…

Trình Diệp ném mạnh chiếc khăn trong tay xuống sofa, cúi người, xốc cô lên.

Đúng, là xốc.

Kỷ Yên bị cậu nhấc bổng lên dễ dàng như không, đến mức quên cả phản kháng, cứ thế bị cậu xách thẳng vào phòng ngủ, ném xuống giường.

Đệm giường tốt, thân thể mềm mại của cô nảy lên hai lần.

Cô chẳng hề sợ hãi, đôi mắt ươn ướt nhìn cậu, l**m nhẹ đôi môi sưng đỏ, giọng mềm mại: “Trình Diệp, chắc dép ở dưới gầm giường, cậu giúp tớ tìm với nha?”

Trình Diệp: “…”

Không, cậu muốn từ chối lắm.

Nhưng cuối cùng, cảnh tượng lại trở thành thế này…

Cô gái ngồi vắt chéo chân trên giường, tay cầm điện thoại chơi game, giọng phấn khích kêu lên “Chồng ơi, em tới đây!”.

Còn chàng trai mặt đen kịt như mực, quai hàm siết chặt, lưng thẳng tắp. Cậu hít sâu, xoa huyệt thái dương, rồi cuối cùng cúi người, bật đèn pin, nằm rạp xuống đất, cầm cái móc phơi đồ, cắm cúi tìm dưới gầm giường đầy bụi.

“Bộp…”

Cậu nhanh chóng lôi ra một chiếc dép, vừa định đứng dậy…

“Diệp Diệp, còn một chiếc nữa cơ.” Giọng cô vang lên từ trên đầu, tinh nghịch cố ý trêu chọc.

“Bộp!”

Lần này, tiếng chiếc dép còn lại bị ném thẳng vào tường.

Trình Diệp chui ra, tóc tai rối bời, ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt u ám đến mức không buồn nói thêm một câu nào. Cậu quay người đi thẳng vào phòng tắm, “rầm” một tiếng, đóng cửa mạnh.

Vừa vào được một giây, cậu nghe thấy bên ngoài vang tiếng “bịch bịch bịch”, cô đang nhảy xuống giường.

Mi mắt Trình Diệp giật mạnh, cúi xuống nhìn phần bụng đang nóng rực, hơi thở càng thêm nặng nề.

Cậu đen mặt mở cửa phòng tắm ra, vừa lúc đầu sỏ gây tội đi ngang qua, ngẩng đầu nhìn cậu ngây ngô.

Trình Diệp hỏi hỏi: “Không ngủ đi mà còn đi lung tung làm gì?”

“Tớ đói, muốn tìm gì ăn thôi.” Cô chớp mắt, ấm ức nói.

Sợi dây nhẫn nại cuối cùng của cậu đứt phựt, hơi nóng khó mà xua tan trong người càng dữ dội hơn: “Về phòng đi, đóng cửa lại. Một lát nữa tớ nấu đồ ăn đêm cho. Còn bây giờ lập tức vào phòng ngủ, tớ chưa tắm xong thì không được phép ra ngoài!”

Dứt lời, “rầm” một tiếng, cửa phòng tắm đóng lại.

Giây tiếp theo, bên trong vang lên tiếng khóa “tách” một cái.

Kỷ Yên: “???”

Cái gì vậy trời?

Tại sao cậu tắm mà cô lại không được ra ngoài?

Là yêu cầu bá đạo kiểu gì thế chứ?!

Vài chục giây sau, tiếng nước chảy “ào ào” vang lên.

Phòng tối đen, Kỷ Yên chậm rãi quay về, vừa đến cửa phòng ngủ thì bỗng nhớ ra điều gì, liền gọi với vào: “Trình Diệp, cậu tắm thì bật đèn lên chứ!”

Giọng cô trong trẻo, ngọt ngào, mang theo chút mị hoặc vô tình.

Bên trong, hơi nước mờ ảo, toàn thân Trình Diệp ướt sũng. Nghe thấy giọng cô vang lên, cậu khẽ giật mình, cổ họng chuyển động, toàn thân run lên.

Trong tay còn vương lại hơi nóng rát vừa chạm phải.

Một lúc lâu sau, cậu rít lên: “Đệt!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...