Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời

Chương 16



Chương 16.1: Mua nhà thôi (1)

Thiệu Lăng và Lê Thư Hân là gia đình đầu tiên trong làng ký vào biên bản di dời.

Tốc độ này quả thực khiến người ta phải trầm trồ.

Đương nhiên, là gia đình đầu tiên ký tên họ cũng là những người đầu tiên nhận được tiền đền bù tái định cư. Tuy là di dời toàn diện nhưng các khoản tiền sẽ không được trả một cục mà chia thành từng hạng mục.

Khoản tiền đền bù khu vực nuôi trồng của họ còn chưa nhận được nhưng đã nhận trước tiền trợ cấp tái định cư và tiền đền bù vật kiến trúc trên đất. Phần này ngoài tiền thuê nhà theo đầu người và chi phí chuyển nhà còn bao gồm tiền cây ăn trái.

Khoảng thời gian này, hai vợ chồng vốn đã bán hết số hải sâm, tính ra trong tay cũng có một khoản tiền kha khá.

Đây không phải một khoản nhỏ, Thiệu Lăng và Lê Thư Hân bàn bạc chuyện mua nhà, rất nhanh quyết định vẫn là đến Bằng Thành mua.

Thật ra vợ chồng họ ban đầu muốn đến Lâm Thành, dù sao thì quen thuộc và gần gũi hơn ngay cả người thân bạn bè cũng đều ở Lâm Thành.

Nhưng họ cũng biết Lâm Thành phát triển không nhanh. Dù sao họ còn trẻ không thể cầm tiền rồi bắt đầu dưỡng lão chứ?

Hơn nữa tiền bạc bây giờ trông có vẻ nhiều nhưng mười đến hai mươi mấy năm sau thì chưa chắc, lạm phát mà! Chính vì vậy, hai vợ chồng vẫn quyết định đến Bằng Thành, nơi phát triển tương đối nhanh. Dù làm gì đi nữa thì thành phố lớn nhiều cơ hội hơn.

Thế là sáng sớm cả nhà ba người đã chuẩn bị lên đường đi Bằng Thành xem nhà.

Chuyện này Lê Thư Hân tự mình có thể lo liệu ổn thỏa, dù sao cô ở Bằng Thành đã sống hơn hai mươi năm rồi. Nhưng lời này không thể nói ra vì hiện tại cô chỉ là một bà nội trợ chưa đi Bằng Thành được mấy lần.

Thiệu Lăng:

“Tã bỉm của thằng bé, bình sữa rồi khăn giấy khăn ướt, yếm ăn, còn gì nữa không?”

Mang theo thằng nhóc con ra ngoài, mỗi lần cứ như đ.á.n.h trận vậy, hỗn loạn cả lên bận tối mắt tối mũi.

Lê Thư Hân:

“Cả b.ún gạo và bánh ăn dặm nữa, cũng mang theo cho nó, không thì nó lại quấy.”

Thiệu Lăng:

“Được.”

Hai vợ chồng xách theo chiếc túi bỉm sữa to đùng lên xe. Thiệu Lăng cố định con trai vào ghế trẻ em, thằng bé ngọ nguậy vui vẻ vẫy vẫy đôi tay nhỏ xíu.

Thiệu Lăng lau một vệt mồ hôi nói:

“Thằng nhóc này tự mình vui vẻ lắm.”

Lê Thư Hân:

“Trẻ con nào mà chẳng thích ra ngoài?”

Thiệu Lăng cười một tiếng, khởi động xe.

Anh nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai mẹ con ngồi ở ghế sau nói:

“Đợi đợt tiền đền bù di dời sau về, anh cũng đổi cái xe có điều hòa. Hai mẹ con ngồi đó sẽ thoải mái hơn nhiều.”

Lê Thư Hân cười như không cười liếc anh:

“Hai mẹ con em mới ngồi được mấy lần? Rõ ràng là anh thích mà.”

Thiệu Lăng cũng không ngại bị vạch trần, nói thẳng thừng:

“Thì đàn ông nào mà chẳng mê xe đẹp?”

Anh đắc ý nói:

“Lần di dời này của chúng ta, ít nhất cũng được tám chữ số, anh mua cái xe tính là gì?”

Lê Thư Hân thấy anh như đang bay lên trời liền kéo anh xuống:

“Mua xe thì mua xe nhưng không được mua siêu xe hay xe thể thao đâu.”

Thiệu Lăng hừ một tiếng, phản bác:

“Đó là em nghĩ nhiều rồi, em bảo anh mua, anh cũng chẳng nỡ. Nhưng mà anh nghe nói Thiệu Bằng lại ưng một chiếc Aston Martin đấy.”

Lê Thư Hân bình thản:

“Anh ta ưng xe gì thì cũng chẳng liên quan đến em.”

Thiệu Lăng cười khành khạch nói:

“Lời này mà để Thiệu Bằng nghe thấy thì tức điên người cho xem, anh ta vốn keo kiệt lắm.”

Lê Thư Hân nghiêng đầu nhìn Thiệu Lăng, thắc mắc hỏi:

“Anh nói anh là người Quảng Đông gốc, sao em lại thấy giọng anh mang đậm chất Đông Bắc vậy?”

Thiệu Lăng:

“……”

Anh im lặng một lúc lâu, thở dài:

“Tại Nhị Hắc lừa anh mà!”

Một người Đông Bắc, có thể khiến cả đám người miền Nam nói chệch giọng.

Lê Thư Hân:

“Phụt!”

Hai vợ chồng nghĩ đến nhóm người nuôi trồng hải sản của họ, bất kể là người địa phương hay người nơi khác ai nấy đều nói giọng Đông Bắc thì không nhịn được bật cười. Cái giọng này, sao mà dễ bị lây đến thế chứ.

Thằng nhóc con đang nhìn cảnh bên ngoài cửa sổ, nghe tiếng bố mẹ cười liền nghiêng đầu nhỏ quay lại, ê a một tiếng dụi dụi vào cánh tay mẹ.

Lê Thư Hân chọc chọc bàn tay bé xíu mũm mĩm của con,

“Con làm gì đó?”

Thằng nhóc con a ô a ô càu nhàu với mẹ. Lê Thư Hân sờ sờ bụng nhỏ của thằng bé, bụng phình to đã ăn no rồi.

Lê Thư Hân:

“Bé con không đói đâu mà.”

Sờ một lúc cũng không thấy tè.

Cô yên tâm, nói:

“Bé con đang nói chuyện phiếm với mẹ à?”

“A di nha ngô.”

Miệng nhỏ của thằng bé lèm bèm, Lê Thư Hân:

“Bé con ra ngoài vui lắm à?”

Thằng nhóc con:

“A ô.”

Lê Thư Hân khẽ bật cười,

“Chúng ta đi xem nhà nhé, mẹ mua nhà mới cho bé con.”

Thằng nhóc con:

“Nga ác ác ác.”

Nước miếng chảy xuống.

Lê Thư Hân cười lau miệng cho bé con nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, cô lại về Bằng Thành rồi.

Bằng Thành không thể nào so sánh với những ngôi làng nhỏ ngoại ô Lâm Thành.

Vừa vào thành đã có thể cảm nhận được sự phồn hoa của đô thị.

Thiệu Lăng thường xuyên đến đây giao hàng, cũng coi như quen đường quen nẻo, anh nói:

“Trước đây anh có hỏi thăm mấy dự án nhà ở, chúng ta sẽ đi xem từng cái một rồi chọn.”

Lê Thư Hân:

“Được.”

Cô mím môi nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Kiếp trước họ vừa đến Bằng Thành là ở trong các khu nhà trọ chật chội ở thành phố. Đối với người địa phương, việc họ đến đây rất tiện lợi nhưng không phải ai cũng tiện, như những người từ nơi khác đến đều phải xin giấy thông hành biên phòng.

Người địa phương như họ thì không phiền phức như vậy, chỉ cần giấy chứng nhận của Ủy ban thôn là được.


Hai vợ chồng họ ở trong khu nhà trọ chật chội, thường xuyên thấy người ta bắt “ba không” (không hộ khẩu, không giấy tờ, không nơi ở), Lê Thư Hân thậm chí từng bị một người không có giấy tạm trú chạy trốn va phải mà ngã bị thương cánh tay.

“Sao vậy?”

Thiệu Lăng thấy vẻ mặt cô lạ lạ hỏi:

“Không thoải mái à?”

Ngay sau đó lại nói:

“Em yên tâm, chúng ta đến đây chắc chắn không mua những căn nhà dân kiểu đó trong thành đâu.”

Lê Thư Hân ngẩng đầu nhìn Thiệu Lăng, Thiệu Lăng nhướn mày với cô,

“Anh đương nhiên phải cho hai mẹ con em một môi trường sống tốt.”

Lê Thư Hân mắt lóe lên, bật cười.

Thiệu Lăng:

“Sao? Em không tin à?”

Lê Thư Hân lắc đầu:

“Tin chứ!”

Kiếp trước họ khó khăn như vậy mà anh còn làm được.

Lê Thư Hân hít sâu một hơi, xoa mặt,

“Hướng về cuộc sống mới!”

Thiệu Lăng bị cô chọc cười, phụ họa:

“Nghe lời vợ anh!”

Cả nhà ba người đều cười khúc khích, xe của Thiệu Lăng cũng rất nhanh đã chạy đến một dự án nhà ở mới.

Anh nói:

“Chúng ta xem cái này trước, anh nghe Vu béo nói nhà họ có tiền là mua ở đây. Vu béo này thì em biết đấy, người rất khôn khéo.”

Lê Thư Hân gật đầu cảm thấy lời Thiệu Lăng nói không sai.

Vu béo này đúng là có chút mánh khóe, khu dân cư này quả thực rất tốt.

Lê Thư Hân biết khu dân cư này, bà chủ đầu tiên của cô kiếp trước - chị Hoa chính là ở khu này.

Đừng thấy nơi đây đắt nhưng nơi này xây dựng hoàn thiện, hơn nữa tất cả đều dùng vật liệu thân thiện môi trường, nguyên liệu thật sự tốt.

So với rất nhiều căn hộ bàn giao hoàn thiện nhưng chất lượng tệ hại khác thì nơi này chủ đầu tư quả thực có tâm hơn.

À, có tâm thì hơi nói quá, nhà họ đắt hơn nhà người khác không ít.

Nhưng mà nhà thật sự rất tốt. Giá cả của cũng xứng đáng với nội thất và kiểu dáng.

Đúng vậy nơi này không chỉ vật liệu trang trí tốt mà kiểu dáng cũng đẹp, thiết kế mở hoàn toàn, phòng thông thoáng sáng sủa.

Vị trí toàn bộ khu dân cư cũng rất tốt, xung quanh có ga tàu điện ngầm tiện lợi nhưng vẫn đảm bảo sự yên tĩnh.

Xung quanh còn có một công viên nhỏ, ở Bằng Thành tấc đất tấc vàng thực sự đáng được khen ngợi.

Thiệu Lăng:

“Đi thôi, xuống xe xem thử.”

Cả nhà ba người cùng nhau xuống xe, thằng bé Giai Hi lại bắt đầu quậy phá.

Mấy đứa trẻ đều siêu hoạt bát.

Lê Thư Hân kêu:

“Thiệu Lăng, anh bế thằng bé đi.”

Thiệu Lăng cười ha hả,

“Em bế không nổi phải không?”

Lê Thư Hân lườm trắng mắt, hừ một tiếng.

Cả nhà ba người cùng đi vào phòng bán hàng, cô nhân viên bán hàng lập tức niềm nở đón tiếp:

“Kính chào quý khách, mời quý khách đi lối này.”

Thành phố Bằng Thành chính là như vậy, bất kể bạn ăn mặc luộm thuộm thế nào thì về cơ bản sẽ không bị coi thường.

Ngành dịch vụ làm rất tốt. Hơn nữa, ở thành phố này, bạn vĩnh viễn không biết một ông chú mặc quần đùi đi dép lê lại có bao nhiêu tiền.

Cô nhân viên bán hàng cười nói:

“Tôi họ Tôn, hai vị cứ gọi tôi là Tiểu Tôn là được. Không biết quý khách họ gì ạ?”

Thiệu Lăng:

“Tôi họ Thiệu.”

Tiểu Tôn biết ý cười nói:

“Mời Thiệu tiên sinh và Thiệu phu nhân đi lối này.”

Cô ấy chủ động đưa tờ giới thiệu cho Lê Thư Hân đang rảnh tay nói:

“Mời ba vị đến đây xem mô hình, khu dân cư của chúng tôi chính thức mở bán từ năm ngoái, tháng 10 năm ngoái đã hoàn thiện và bàn giao. Quý khách hiện tại chọn phòng, chỉ cần ưng căn nào tôi có thể dẫn quý khách đi xem thực tế.”

Vợ chồng Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đi vòng đến khu vực mô hình, Tiểu Giai Hi vừa nhìn thấy đã đạp chân muốn với tay ra, anh vội vàng ôm con lùi lại vỗ vỗ m.ô.n.g nhỏ của con trai:

“Bé con nghịch ngợm, phải ngoan chứ.”

Tiểu Giai Hi a ô a ô, thằng bé vẫy vẫy đôi tay nhỏ xíu.

Lê Thư Hân nhìn tờ giới thiệu một chút, rồi lại nhìn về phía mô hình.

Tiểu Tôn theo ánh mắt cô nhìn sang, lập tức biết ý mà mở lời:

“Khu dân cư của chúng tôi liền kề công viên thành phố, quý khách xem chính là chỗ này. Khu dân cư của chúng tôi tĩnh lặng giữa phố thị ồn ào, không khí trong lành, bố cục cũng rất tốt, kiểu dáng phòng hoàn toàn sáng sủa, hai thang máy hai hộ, rất thích hợp cho một gia đình ba người sinh sống. Chúng tôi đã hoàn thiện nội thất từ năm ngoái, sử dụng toàn bộ vật liệu thân thiện môi trường, tất cả thiết bị đều là hàng hiệu. Hơn nữa vì an toàn, chúng tôi sử dụng hệ thống thang máy vào tận nhà, điều mà rất nhiều khu dân cư khác không làm được……”

Năm 1998 vẫn chưa phải là mùa cao điểm của thị trường bất động sản.

Năm ngoái và năm kia, chịu ảnh hưởng từ việc giá nhà ở Hương Cảng sụt giảm, giá nhà ở Bằng Thành cũng luôn ở mức thấp. Nếu không thì với chất lượng của khu dân cư này đã sớm bán hết rồi.

Lê Thư Hân:

“Tòa này là tầng cao nhất bao nhiêu?”

Tiểu Tôn nhiệt tình:

“Mười sáu tầng. Quý khách thích tầng cao hay tầng thấp ạ?”

Cô ấy chỉ vào một tòa nhà trong số đó,

“Tòa nhà này là tòa nhà đẹp nhất trong khu dân cư của chúng tôi, tầm nhìn là tốt nhất. Đứng trong phòng khách có thể nhìn thấy hồ nhân tạo trong công viên nhỏ, cũng có thể nhìn thấy khu vườn nội khu. Ra cửa thấy nước như thấy tài lộc, về mặt phong thủy rất tốt ạ.”

Lê Thư Hân:

“Vợ chồng tôi…”

Cô nhìn Thiệu Lăng một cái,

“Chúng tôi thích tầng cao hơn một chút, có không?”

Hiện tại nói chung mọi người lại thích tầng giữa hơn, cao và thấp đều không thích lắm. Nhưng không mấy năm nữa, những căn tầng cao có tầm nhìn đẹp sẽ trở nên đắt đỏ. Lê Thư Hân cũng khá thích tầm nhìn rộng rãi, nếu có thể đương nhiên muốn chọn tầng cao.

“Tầng mười sáu đã bán rồi ạ, tầng mười bốn và mười lăm đều còn. Quý khách thật may mắn, đều là các căn hướng Đông. Căn hướng Đông tốt hơn căn hướng Tây không ít đâu ạ.”

Thiệu Lăng nhướng mày:

“Không cần tầng 14, mười bốn mười bốn, nghe cứ như muốn c.h.ế.t vậy.”

Tiểu Tôn lập tức:

“Vậy tầng 15 thì rất tốt ạ, quý khách muốn đi xem thực tế không?”

Lê Thư Hân:

“Xem thử đi.”

Tiểu Tôn dẫn hai vợ chồng cùng đi, cảnh quan trong khu dân cư cũng thu vào tầm mắt.

Vài người cùng lên lầu, vừa vào cửa liền có thể thấy được sự sáng sủa tinh tế, toàn bộ nội thất theo phong cách Anh Quốc, 160 mét vuông, 4 phòng ngủ, 2 phòng khách, 2 phòng vệ sinh.

Diện tích không nhỏ, các phòng tự nhiên không chật chội trông rất rộng rãi.


 
Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...