Đây không phải là Lê Thư Hân đã là vợ chồng lâu năm, con cũng đã có mà còn tỏ ra ngây thơ. Mà là đây là nơi công cộng, nơi công cộng mà người này thật là!!!
Lê Thư Hân đỏ mặt véo anh:
"Sao anh lại làm bậy như vậy."
Thiệu Lăng bật cười,
"Không sao đâu, hôm nay khác mà!"
Lê Thư Hân:
"Khác ở đâu chứ, anh, anh, anh."
Hôm nay cô đã nói mấy lần "anh, anh, anh" vì người này thật quá bạo dạn, đây là chuyện gì chứ. Nhưng Thiệu Lăng lại rất bình tĩnh nói:
"Những ngày như thế này, kể cả có ôm hôn cũng chỉ khiến người khác bắt chước, chứ không ai vây xem đâu."
Lê Thư Hân:
“…”
Tiểu Giai Hi chớp chớp đôi mắt to, chu miệng nhỏ hướng về phía ba:
"Ba ơi."
Thiệu Lăng:
"???"
Tiểu Giai Hi lắc lư một chút, nói to hơn:
"Ba, ba, ba."
Giọng cậu bé non nớt:
"Con cũng muốn thơm."
Thiệu Lăng:
“…Con nhóc này, cái gì cũng muốn nhỉ.”
Anh cúi đầu "chụt" một tiếng lên má phúng phính của con trai.
Nhóc mập hài lòng cười tươi, vỗ vỗ đôi tay nhỏ,
"Thích con."
Thiệu Lăng bật cười:
"Đúng vậy, thích con, ba rất thích con."
Tiểu Giai Hi lập tức đưa má bên kia về phía mẹ.
Lê Thư Hân tiến lên thơm một cái cậu bé càng vui vẻ hơn,
"Mẹ cũng thích con."
Thiệu Lăng:
"Đúng vậy, ba và mẹ đều thích con vì con đáng yêu nhất."
Cậu nhóc đáng yêu nhất nghe thấy lời nhận xét này liền nở nụ cười đắc ý, chỉ muốn vênh mặt lên.
Lê Thư Hân:
"Con trai, còn muốn ăn thêm không?"
Tiểu Giai Hi đã ăn không ít nhưng cậu bé lập tức gật đầu giọng non nớt:
"Muốn ăn ạ."
Lê Thư Hân:
"Vậy được, chúng ta ăn thêm một chút."
Cô đút cơm cho cậu bé, cậu bé vui vẻ nói:
"Sau này lại đến."
Lần này còn chưa đi đã nghĩ đến lần sau rồi.
Thiệu Lăng:
"Được, sau này lại đến, sau này mang con và mẹ cùng đến."
Nhóc mập gật đầu vỗ tay.
Gia đình ba người vui vẻ ăn xong bữa cơm tất niên rồi mới về nhà.
Đêm 30 Tết, khắp nơi đều đèn hoa rực rỡ.
Lê Thư Hân:
"Thời gian trôi nhanh thật, chuyện năm ngoái còn như mới hôm qua vậy mà đã lại một năm rồi."
Thiệu Lăng:
"Chỉ có em là không thay đổi vẫn xinh đẹp như vậy, vợ của anh xinh đẹp nhất."
Lê Thư Hân:
"Miệng lưỡi trơn tru."
Đừng thấy cô nói vậy nhưng nụ cười trên mặt đã bán đứng cô, cô rất thích nghe những lời này.
Đang nói chuyện không biết ở đâu đốt pháo hoa, rất xa cũng có thể nhìn thấy qua cửa kính xe. Nhóc mập lập tức ghé vào cửa sổ xe.
Lê Thư Hân:
"Đợi về nhà chúng ta cũng đốt."
"Dạ!"
Cậu bé nói rất to.
Lê Thư Hân rất thích đốt pháo, dù biết như vậy không bảo vệ môi trường, nhưng cô vẫn rất thích. Cô cảm thấy như vậy mới có không khí Tết. Nếu Tết không đốt pháo thì còn gì là hương vị Tết.
Lê Thư Hân cũng ghé vào cửa sổ, giống như con trai đều mang theo nụ cười rạng rỡ.
Nhà Lê Thư Hân ở ngay trung tâm thành phố về nhà cũng không xa.
Vừa về đến nhà đã thấy dưới lầu cũng có không ít người đốt pháo hoa. Gia đình ba người không do dự lập tức mang pháo hoa của mình từ gara ra.
Thiệu Lăng còn cảm thán:
"Để ở gara, có vẻ không an toàn lắm."
Lê Thư Hân trong lòng cũng gật đầu tán thành nhưng cô cũng biết những ngày được tự do đốt pháo hoa như vậy cũng không còn nhiều.
Vài năm nữa trong thành phố sẽ không cho phép đốt pháo hoa tùy tiện nên Lê Thư Hân rất trân trọng cơ hội hiện tại.
Nhóc mập nhảy nhót không hề sợ hãi. Tiếng pháo rất lớn nhưng cậu bé rất hoạt bát hoàn toàn không sợ.
Không chỉ không sợ mà khuôn mặt nhỏ còn tràn đầy niềm vui. Ngày thường giờ này cậu bé đã buồn ngủ nhưng hôm nay vẫn còn rất tỉnh táo nhảy nhót.
Lê Thư Hân:
"Con đi theo mẹ, không được chạy lung tung phải cẩn thận."
Cậu bé nói giọng non nớt:
"Cẩn thận~"
"Đúng vậy, cẩn thận!"
Thiệu Lăng:
"Bịt tai lại nhé, ba sắp đốt rồi!"
"Dạ!"
"Bịt tai, bịt tai!"
Tiếng pháo lập tức vang lên, nhóc mập nhảy tại chỗ:
"Oa oa oa!"
Thiệu Lăng chạy đến bên con trai giúp cậu bé bịt tai. Gia đình ba người đứng dưới lầu, trong không khí náo nhiệt của đêm giao thừa tiếng cười nói không ngớt…
Gia đình ba người ở dưới lầu chơi rất lâu, đốt xong pháo của nhà mình lại chạy sang xem nhà người khác.
Đương nhiên lúc nhà họ đốt pháo cũng có người đến xem.
Trong ngày lễ này, dường như người quen hay không quen đều có thể trở thành bạn bè thân thiết.
Đến lúc ba người về nhà đã gần 11 giờ.
Lê Thư Hân hoạt bát kêu lên:
"Tối nay chúng ta không xem Xuân Vãn à."
Thiệu Lăng:
"Không sao ngày mai có mấy lần phát lại, không sợ bỏ lỡ đâu."
Lê Thư Hân:
"Cũng đúng nhỉ."
Nhóc mập vừa rồi còn chạy nhảy hoạt bát không chịu được, bây giờ về đến nhà như một chú ếch nhỏ nằm bẹp trên sàn phòng khách không muốn động đậy, mí mắt trên và mí mắt dưới cứ dính vào nhau.
Lê Thư Hân:
"Mẹ tắm qua cho con rồi đi ngủ nhé, được không?"
Nhóc mập gật đầu:
"Dạ~"
Hai người nhanh ch.óng chuẩn bị xong cho cậu bé rồi đặt cậu lên giường lớn. Mấy ngày nay dì Lâm không ở đây họ cũng không để con ngủ một mình, dù sao cũng không yên tâm.
Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều đã tắm xong hơi nước bac lên, Lê Thư Hân mặc đồ ngủ lười biếng dựa vào ghế sofa xem TV, dù đã sắp kết thúc nhưng vẫn chưa kết thúc mà!
Thiệu Lăng nhìn Lê Thư Hân, cười rồi đi vào bếp nhanh ch.óng mang rượu vang đỏ ra,
"Năm Thiên niên kỷ, ngày đặc biệt như vậy chúng ta uống một ly."
Lê Thư Hân mỉm cười ngọt ngào.
Nụ cười của nhóc mập rất giống mẹ.
Cô nói mềm mại:
"Đây là em đề nghị trước đấy."
Thiệu Lăng ngồi bên cạnh cô, đưa ly rượu vang đỏ cho cô nghiêm túc nói:
"Thần tán thành."
Lê Thư Hân cười ha ha ha.
Thiệu Lăng lắc lắc ly rượu,
"Trong TV toàn uống rượu như vậy, anh thì hoàn toàn không thấy ngon ở đâu."
Lê Thư Hân, người cũng không thấy ngon ở đâu trong lòng cũng gật đầu tán thành. Nhưng cô vẫn cụng ly với Thiệu Lăng rồi tự mình cúi đầu uống một ngụm,
"Năm mới, chúng ta sẽ tốt hơn. Giống như màu của rượu vang đỏ này, sẽ sống một cuộc đời rực rỡ."
Thiệu Lăng bật cười:
"Em giỏi đấy. Lời này nói thật hay, ừ chúng ta nhất định sẽ rực rỡ."
Hai người dựa vào nhau, xem chương trình trên TV.
Lê Thư Hân:
"Màn ảo thuật này không thú vị bằng màn ảo thuật chúng ta xem hôm nay."
Dù màn ảo thuật hôm nay chắc chắn không có kỹ thuật cao như trên TV nhưng cô vẫn cảm thấy xem trực tiếp vui hơn.
Lê Thư Hân nói vậy Thiệu Lăng cũng gật đầu phụ họa:
"Em nói có lý."
Lê Thư Hân cúi mắt cười nhẹ, Thiệu Lăng cúi đầu thì thấy nụ cười của cô.
Cô vốn dĩ đã rất đẹp, làn da trắng có thể phản quang, dáng vẻ lười biếng lắc ly rượu lại có thêm vài phần phong tình.
Điều này hoàn toàn khác với Lê Thư Hân thanh thuần ngày xưa mang theo vài phần lười biếng gợi cảm.
Ánh mắt Thiệu Lăng tối sầm lại vài phần, ngón tay anh nhẹ nhàng điểm vào cô Lê Thư Hân vừa ngẩng đầu lên đã bị anh "bắt" được.
Hai người nhanh ch.óng quấn lấy nhau. Bên ngoài tiếng pháo nổ không ngớt nhưng hoàn toàn không thể so sánh với sự kịch liệt trong phòng…
Năm Thiên niên kỷ luôn có một hương vị khác biệt.
Đến lúc hai người ngừng chiến đã là 1 giờ sáng. Bên ngoài tiếng pháo vẫn không ngớt, Tết mà, lúc nào cũng náo nhiệt. Thiệu Lăng và Lê Thư Hân đều mồ hôi đầm đìa dính nhớp.
Dù họ ở Bằng Thành nhưng lúc này cũng không ấm áp lắm. Nhưng dù vậy vẫn ra không ít mồ hôi. Thiệu Lăng ôm Lê Thư Hân đi tắm một lần nữa, giống như một bà mẹ già chăm sóc cho cô con gái lớn lại còn sấy khô tóc cho cô.
Tóc của Lê Thư Hân đã dài ra, cô nhớ năm kia mới trọng sinh tóc còn là đuôi thỏ, bây giờ đã là đuôi ngựa nhỏ. Tóc cô rất dày, sau khi Thiệu Lăng sấy khô tóc xù lên.
Thiệu Lăng bế ngang Lê Thư Hân về phòng nghỉ ngơi hai người nằm hai bên nhóc mập. Tiểu Giai Hi nhà họ ngủ rất ngoan khuôn mặt nhỏ chôn trong chăn ngủ rất ngon. Cậu bé này có chất lượng giấc ngủ rất tốt, bên ngoài tiếng pháo lớn như vậy hết đợt này đến đợt khác không ngớt mà cậu bé hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Thiệu Lăng một tay chống đầu tay kia nắm lấy tay Lê Thư Hân, nói
"Em xem con trai anh, giống anh đấy, đứa trẻ này dễ nuôi."
Lê Thư Hân vì vừa mới vận động hoặc vì vừa mới tắm nước ấm nên bây giờ khuôn mặt hồng hào, mang theo vài phần phong tình.
Giọng cô có chút khàn nhẹ nhàng nói:
"Anh nói nhỏ thôi, đừng đ.á.n.h thức con."
Nếu nói vậy, Thiệu Lăng lại không đồng ý. Nhóc mập nhà họ rõ ràng ngủ rất ngon trông không giống như có thể bị đ.á.n.h thức.
Anh nói:
"Sao có thể."
Anh kéo chăn lớn lên, cả nhà ba người đều đắp chung một chăn.
Thiệu Lăng nói:
"Em xem, đắp thêm một lớp chăn nó cũng không biết."
Lê Thư Hân liếc anh:
"Anh chỉ biết bắt nạt trẻ con."
Thiệu Lăng bật cười,
"Anh rõ ràng chỉ muốn bắt nạt em thôi."
Lê Thư Hân nhẹ nhàng hừ một tiếng nhưng cô cũng mệt rồi không muốn tranh cãi thêm mà dịch lại gần con trai, ôm lấy bé con.
Thiệu Lăng thuận thế ôm cả hai mẹ con.
Lê Thư Hân nói mềm mại:
"Không tắt đèn."
Thiệu Lăng:
"Hôm nay Tết mà, không tắt đèn, sáng sủa, thật tốt."
Lê Thư Hân nhẹ nhàng cười dường như cảm thấy rất có lý.
Cô thật sự rất mệt, chưa nói được mấy câu mí mắt đã bắt đầu dính vào nhau. Thiệu Lăng hơi híp mắt nhìn vợ, thấy cô càng ngày càng buồn ngủ, anh vỗ vỗ Lê Thư Hân.
Cô cuối cùng cũng nhắm mắt lại.
Ngủ rồi.
Lê Thư Hân nhanh ch.óng ngủ thiếp đi còn Thiệu Lăng thì không buồn ngủ lắm.
Dù hôm nay anh cũng không nhàn rỗi, vừa rồi còn lăn lộn một hồi nhưng bây giờ lại không hề buồn ngủ, cơ thể không mệt tinh thần cũng không mệt mỏi.
Anh cứ thế nhìn Lê Thư Hân, cô còn lo lắng hôm nay bên ngoài quá náo nhiệt con trai ngủ không ngon.
Thật ra hai mẹ con họ đều giống nhau đều ngủ rất say.
Đấy, cô cũng không hề bị ảnh hưởng. Thiệu Lăng thấp giọng cười một tiếng nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối của cô sang một bên, thế mà Lê Thư Hân vẫn không tỉnh.
Cô ngủ rất say dường như rất mệt.
Anh ôm hai mẹ con, không hề buồn ngủ nhưng vẫn nhắm mắt lại.
Nhưng rất nhanh anh lại mở mắt ra, thơm lên má Lê Thư Hân một cái rồi mới nhắm mắt ngủ lại.
Trở Vê Thập Niên 90: Trước Khi Phá Bỏ Và Di Dời
Chương 176
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
