Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn

Chương 41: Về nhà ngoại



Đi Lục gia, Thẩm Tu Yến nhất quyết đòi đi cùng Lục Lâm Dung.

Hai người ngồi trên Tinh Xa, suốt cả quãng đường, Lục Lâm Dung vẫn nắm chặt tay con út, cúi đầu, ánh mắt hơi ươn ướt.

Thẩm Tu Yến nhìn mỗ phụ từ nãy tới giờ gần như không nói câu nào, khác hẳn ngày thường, liền hiểu trong lòng ông đang dậy sóng.
Cũng phải thôi, nếu đổi lại là mình – bao nhiêu năm không gặp cha mẹ ruột, giờ sắp đối mặt lại, thì tim có vững tới mấy chắc cũng rối tung.

"Mỗ phụ."
Thẩm Tu Yến định nói vài câu gì đó cho ông đỡ căng thẳng.

Nhưng Lục Lâm Dung vẫn chìm trong suy nghĩ của mình, không nghe thấy.

"Mỗ phụ?"

"À?"
Lúc này ông mới giật mình ngẩng đầu, vội lau khóe mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười để che giấu nỗi chua xót trong lòng:
"Như... như thế nào, Tiểu Yến?"

"Mỗ phụ, ngài đừng lo."
Thẩm Tu Yến nắm chặt tay ông, giọng nói bình tĩnh mà kiên định:
"Có con ở đây. Ông ngoại với ngoại mỗ công nhất định sẽ chấp nhận ngài."

"Ừm..."
Lục Lâm Dung gượng cười, không muốn để con trai phải lo lắng theo mình.

Trong lòng Thẩm Tu Yến rất rõ – lần này mỗ phụ tới Lục gia, không chỉ vì chuyện Thẩm thị, mà còn vì thật sự muốn gặp lại ông ngoại, ngoại mỗ công, muốn hàn gắn lại mối quan hệ đã rạn nứt bao năm.
Dù sao đó cũng là ba mẹ ruột của ông.

Tinh Xa nhanh chóng dừng trước cổng lớn Lục gia.
Lục Lâm Dung hít sâu một hơi, bước xuống xe, đứng trước cánh cổng đang đóng chặt, thân thể khẽ run.

Bao nhiêu năm rồi... bao nhiêu năm mới quay lại nơi này...

Ở đây lưu giữ những ký ức tuổi thơ quý giá nhất của ông, cũng chứa cả những giấc mơ thời thiếu niên.

Thẩm Tu Yến cảm nhận được tay mỗ phụ đang siết rất chặt mình, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Cậu ôm nhẹ lấy ông:
"Mỗ phụ, đừng căng thẳng. Không sao đâu."

Rồi Thẩm Tu Yến tiến lên bấm chuông cửa.

Trong thoáng chốc nhìn bóng lưng tiểu nhi tử chắn trước mặt mình, Lục Lâm Dung bỗng thấy vừa xót xa lại vừa vui mừng.
Bất kể thế nào, con trai mình đã lớn, đã đủ sức đứng trước mình, bảo vệ mình.

Chuông cửa vang lên, không lâu sau, có người hầu tuổi đã khá lớn ra mở cổng nhỏ.
Vừa nhìn thấy Lục Lâm Dung, đôi mắt ông đã ngấn lệ:

"Tiểu thiếu gia..."

"Lư thúc."
Lục Lâm Dung cũng xúc động tới run giọng:
"Ta muốn gặp ba ba với mỗ phụ...
Bọn họ... vẫn khỏe chứ?"

"Hảo, hảo, đều khỏe."
Lư thúc nói mà giọng đã khàn đi,
"Chỉ là lão phu nhân, thường xuyên nhìn ảnh của ngài mà lén rơi nước mắt..."

"Mỗ phụ..."
Nước mắt Lục Lâm Dung cũng lập tức tràn ra.

"Tiểu thiếu gia, mau vào đi."
Lư thúc vội nghiêng người nhường cửa.

"Ai nè, Lư thúc."
Một giọng đàn bà the thé khó chịu vang lên:
"Đừng có cái gì yêu ma quỷ quái cũng để vào nhà."

"Cái này..."
Lư thúc lúng túng:
"Nhị thiếu phu nhân, tiểu thiếu gia đã trở về."

"Cái gì mà tiểu thiếu gia?"
Người phụ nữ kia nói, giọng đầy khinh khỉnh:
"Lục gia chỉ có đại thiếu gia với nhị thiếu gia, từ đâu ra tiểu thiếu gia? Mau đóng cửa lại!"

"Nhị thiếu phu nhân..."
Lư thúc rất khó xử.

"Đóng!"

Ngay lúc người hầu định đẩy cửa, Thẩm Tu Yến giơ chân chặn lại, bước một bước dài vào trong:

"Nhị bá mẫu."

Cậu bình tĩnh nói, giọng tuy nhẹ nhưng mang theo sức ép:

"Mỗ phụ ta là tam nhi tử của Lục gia, danh chính ngôn thuận người Lục gia.
Chuyện này cả Hạ Tuyền thị đều biết.
Như thế nào... chỉ có nhị bá mẫu là không biết?"

"Ngươi..."
Sắc mặt nhị bá mẫu thay đổi rõ rệt.

"Hay là,"
Thẩm Tu Yến tiếp tục, từng chữ rõ ràng,
"Nhị bá mẫu lấy thân phận nhị thiếu phu nhân gả vào Lục gia đã nhiều năm, mà ngay cả cấu trúc gia đình Lục gia còn không nắm rõ?"

Chính là người đàn bà này.
Chính là bà ta đã không ít lần chen vào, khiến mỗ phụ và ông ngoại, ngoại mỗ công không thể gặp nhau, cộng thêm tính khí quật cường của ông ngoại, mới dẫn đến quan hệ cứng ngắc nhiều năm như vậy!

"Ngươi là cái thứ gì, mà dám nói chuyện với ta như vậy—"

"Ta?"
Thẩm Tu Yến cười nhạt,
"Nói cho đúng, ta cũng là cháu ngoại của Lục gia."

"Gia chủ Lục gia là ông ngoại ta, trên người ta cũng chảy dòng máu Lục gia.
Nhị bá mẫu, hiện tại ta có đủ tư cách nói chuyện với ngài chưa?"

Nhị bá mẫu nghe xong thì mặt mũi trắng bệch.

Bà ta sợ nhất chính là chuyện này – sợ Lục Lâm Dung quay về tranh gia sản.
Đại phòng vốn đã chiếm nửa gia sản, mà giờ lão tam quay về nữa, chẳng phải phần của nhị phòng chỉ còn một phần ba sao?

"Mau đuổi bọn họ ra ngoài cho ta!"
Nhị bá mẫu gần như hét lên, ra lệnh cho đám người hầu.

Bọn người hầu đành khó xử tiến lên, chuẩn bị đóng cửa, đúng lúc đó, quản gia lớn của Lục gia đi tới, cung kính cúi chào:

"Tam thiếu gia, Tu Yến tiểu thiếu gia, gia chủ mời hai vị vào."

Sắc mặt nhị bá mẫu lập tức xanh mét:

"Quản gia, ngươi xác định chứ? Lục Lâm Dung là người đã đoạn tuyệt quan hệ với gia chủ đó!"

"Ai nói mỗ phụ ta với ông ngoại đoạn tuyệt quan hệ?"
Thẩm Tu Yến nghe mà lửa giận dâng lên.
Nguyên bản cậu còn giữ chút lễ tôn trọng vị nhị bá mẫu này, cũng không định đào lại chuyện cũ vì giữa ông ngoại với mỗ phụ cũng có phần trách nhiệm.
Cậu vốn chẳng có ý tranh giành gia sản Lục gia.
Nhưng bây giờ... Thẩm Tu Yến lại thấy, có vài chuyện, mình phải vì mỗ phụ mà mở miệng.

Dù sao, đó là phần đáng lẽ thuộc về ông.

"Mỗ phụ ta chưa từng nói muốn đoạn tuyệt."
Ánh mắt cậu lạnh hẳn đi, nhìn thẳng vào bà ta:
"Ông ngoại ta cũng chưa từng nói câu đó."

"..."
Nhị bá mẫu há hốc, định nói thêm gì đó, nhưng vừa nhìn thấy đôi mắt lạnh băng của Thẩm Tu Yến, giống như có dao đang cắt vào lòng, bà ta lại nghẹn lời.

"Mỗ phụ, đi."
Thẩm Tu Yến nắm tay Lục Lâm Dung, dẫn ông đi thẳng vào phòng khách Lục gia.

Nói cho đúng, bao nhiêu năm nay, ông ngoại không phải là hoàn toàn bỏ mặc bọn họ.
Ít nhất khi ba ba và mỗ phụ bận rối bời với việc gây dựng Thẩm thị, không có thời gian chăm con, chính cậu đã từng được hai vị ông ngoại đón về Lục gia chăm sóc một tháng, được lo lắng rất chu đáo.

Nhờ khoảng thời gian đó, cậu cũng quen thuộc với cấu trúc nhà cửa Lục gia.

Bước chân của Lục Lâm Dung nặng trịch, gần như là để cho Thẩm Tu Yến kéo đi.
Mỗi một gốc cây, khóm hoa ven đường đều khiến ông như quay lại hai mươi năm trước.

Hai ba ba của mình... giờ còn khỏe không?
Giây phút sắp đối mặt, ông lại không dám tiến lên.

Cảm nhận được cảm xúc ấy, Thẩm Tu Yến ôm nhẹ eo ông, cố gắng kéo không khí trở nên mềm lại:
"Mỗ phụ, ngài vẫn còn có con."

"Ừ... Ừ..."
Lục Lâm Dung hít sâu mấy lần, cùng con trai bước vào phòng khách.

Vừa bước vào, ông ngẩng đầu nhìn lên ghế trên – nơi hai người đàn ông trung niên tuổi đã lớn đang ngồi, và lập tức bật khóc.

Hai vị trưởng bối ấy năm nay đã hơn 70, so với tuổi thọ trung bình hơn hai trăm tuổi của nhân loại thời nay thì chưa tính là quá già.
Nhưng ở hai bên thái dương đã có vài lọn tóc bạc, khuôn mặt quen thuộc năm nào nay đã in không ít nếp nhăn.
Hai người từng là hai thanh niên tuấn tú, nay cũng đã già đi...

"Ba ba, mỗ phụ..."
Lục Lâm Dung phịch một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt hai vị, vì kích động lẫn chua xót mà ngực phập phồng, gần như khóc không thành tiếng,
"Lâm Dung... thực xin lỗi hai người..."

"Tiểu Dung của ba..."
Ngoại mỗ công cuối cùng không nhịn được, vừa định đứng lên xuống đỡ con thì bị ông ngoại – cũng chính là gia chủ Lục gia – quát khẽ:

"Ngươi ngồi xuống cho ta!"

"Lão gia tử, nhiều năm như vậy, Tiểu Dung vất vả lắm mới quay về."
Ngoại mỗ công lau nước mắt,
"Ngươi còn cản ta nữa, chẳng lẽ chúng ta thật sự muốn giận nhau với nó cả đời sao?"

Lục lão gia tử quay mặt sang chỗ khác, khuôn mặt vẫn cố giữ vẻ nghiêm nghị cứng rắn, nhưng không nói thêm câu nào.

Nếu nhìn kỹ, có thể thấy ngón út của ông hơi run lên – rõ ràng trong lòng ông cũng đang kích động.

"Tiểu Yến, mau."
Ngoại mỗ công vẫy tay với cháu ngoại, chỉ ghế bên cạnh:
"Đỡ mỗ phụ ngươi đứng lên, cho nó ngồi xuống."

"Mỗ phụ."
Thẩm Tu Yến khom người đỡ Lục Lâm Dung.
Vì xúc động quá mà chân ông hơi mềm, không đứng vững được, cậu bèn để ông dựa vào mình, nhẹ nhàng dìu mỗ phụ ngồi xuống ghế.

"Tiểu Dung."
Ngoại mỗ công lau nước mắt, nói tiếp. Trên gương mặt ông, đường nét có nhiều điểm giống với Lục Lâm Dung và Thẩm Tu Yến,
"Thẩm gia các con... có phải đang cần giúp đỡ?"

"Mỗ phụ..."
Giọng Lục Lâm Dung vẫn còn run,
"Là con bất hiếu..."

Lần này ông quay về, mong muốn lớn nhất là hàn gắn quan hệ với song thân, chuyện vay tiền chỉ là thứ hai.
Còn về phần tài sản Lục gia thuộc về mình, ông vốn không nghĩ nhận.

"Nói cái gì hiếu với chẳng bất hiếu."
Ngoại mỗ công thở dài,
"Ngươi còn hiếu thuận hơn hai cái nhãi ranh kia nhiều."

Ông có ba đứa con, cả lão đại với lão nhị hễ rảnh là tìm cớ đòi tiền – mở miệng là vài trăm triệu trở lên.
Chưa từng hiếu kính lại còn thường than vãn.
Ngược lại là đứa con út đã gả đi, âm thầm gửi về cho họ tổng cộng tám trăm triệu.

"Cần bao nhiêu?"
Ngoại mỗ công hỏi thẳng.

"Năm trăm triệu."

"Được, ta bảo quản gia chuyển cho các con—"

"Mỗ phụ, không được!"
Nhị bá mẫu từ ngoài xông vào, chỉ thẳng vào mặt Lục Lâm Dung:
"Cái đồ bất hiếu này, bấy nhiêu năm không vác mặt về, vừa vác về đã vay tiền, đúng là lòng lang dạ sói, người như vậy ngài tuyệt đối không được để nó lừa!"

Câu này vừa ra, sắc mặt cả ba người còn lại đều thay đổi.

Lục lão gia tử vốn đang cứng mặt, lập tức giận dữ.
Dù thế nào, Lục Lâm Dung cũng là con trai út của ông, bây giờ lại bị con dâu chỉ mặt mắng là lòng lang dạ sói, không biết xấu hổ – làm sao ông nuốt trôi?

Hơn thế nữa, Lục lão gia tử đã sớm muốn làm lành với đứa con này, chỉ là chưa tìm được cái bậc thang để bước xuống mà thôi.
Giờ được dịp, cơn giận vốn dồn vào Lục Lâm Dung lập tức chuyển hết sang nhị tức phụ.

Ngoại mỗ công cũng giận tới mức tay run lên.
Cái người con dâu này ngày thường chẳng làm được cái gì, chỉ suốt ngày tìm cớ moi tiền, chưa từng hiếu kính họ một phân, ông còn chưa tiện nói.
Vậy mà giờ dám chỉ trích con út của họ như vậy?

Còn cái câu "Vừa về đã vay tiền" – hoàn toàn là nói lung tung.
Thẩm gia từ khi gây dựng được, năm nào chẳng đều đều chuyển một trăm triệu về cho họ, hai vợ chồng già chẳng lẽ không biết?

Còn Thẩm Tu Yến, chắc chắn sẽ không để người khác mắng mỗ phụ mình như thế.

Cậu đứng bật dậy, giọng lạnh như băng:

"Mỗ phụ ta đang nói chuyện với song thân của mình, liên quan gì tới ngài?"

"Sao lại không liên quan tới ta? Các ngươi vay tiền bây giờ, sau này chẳng phải đều là tiền của ta sao?"
Nhị bá mẫu buột miệng, vội vã sửa lại:
"Là tiền của con trai ta!"

Nhị lão vừa nghe xong thì mặt đen thui.
Hai ông bà còn chưa chết, mà con dâu đã tính sẵn phần "tiền của ta", nói như thể tài sản đã vào túi mình.

Chưa nói đến chuyện lục tam, cho dù có đẩy con út ra ngoài thì vẫn còn đại nhi.
Này nhị tức phụ đúng là lòng tham không đáy.

Huống hồ, họ chưa bao giờ có ý định gạt con út ra khỏi quyền thừa kế. Đó là con trai ruột, kế thừa tài sản là chuyện hợp tình hợp lý.

"Lâm Dung, ngày mai con đi với chúng ta một chuyến."
Ngoại mỗ công nói thẳng,
"Chúng ta đang chuẩn bị làm giấy công chứng thừa kế.
Đại ca, nhị ca của con – mỗi người ba mươi phần trăm."

"Con lấy bốn mươi phần trăm."

Lục Lâm Dung nghe xong sững sờ, vội lắc đầu từ chối:

"Mỗ phụ, không được. Con bất hiếu, ngài chỉ cần cho con mượn chút tiền là được rồi.
Con sẽ bàn với ba của Tiểu Yến, sang năm trả gấp đôi cho hai người."

"Không được!"
Nhị bá mẫu lần nữa tái mặt, kêu to:
"Lão gia tử, mỗ phụ, hai người không thể cho cái đồ vong ân phụ nghĩa này một xu!
Hắn chưa từng cho hai người đồng nào, hai người cũng không được cho hắn một đồng!"

"Ai nói Tiểu Dung chưa từng cho chúng ta đồng nào?"
Lục lão gia tử cuối cùng cũng từ trên ghế phát hỏa,
"Tiểu Dung nó hiếu thuận thế nào, ta là người rõ nhất."

Nhị tức phụ hiện tại đứng đây cấm bọn họ cho tiền con út, chẳng phải là đang muốn Thẩm gia không xoay người nổi sao?
Dù sao bên kia cũng là nhà của tiểu nhi tử bọn họ.

"Người đâu! Kéo cái đàn bà này ra ngoài cho ta."
Lục lão gia tử lạnh giọng nói.

"Lão gia tử, lão gia tử, ta là vì muốn tốt cho ngài..."
Nhị bá mẫu vừa kêu vừa bị người hầu kéo ra ngoài.

"Ba ba..."
Lục Lâm Dung khẽ gọi,
"Ngài... không giận con sao..."

"Ngày mai."
Lục lão gia tử mặt vẫn nghiêm, nhưng giọng đã dịu đi một chút:
"Ta bảo tài xế tới đón con.
Cùng chúng ta đi làm thủ tục."

"Dạ, ba ba."
Hai mắt đẫm lệ của Lục Lâm Dung chợt ánh lên niềm vui.
Tuy còn cần thời gian để hàn gắn trọn vẹn, nhưng ít nhất – ba của ông, đã chịu mở miệng rồi.

Lục Lâm Dung và Thẩm Tu Yến ở lại ăn cơm tối với hai ông ngoại, tới tận mười giờ đêm mới về.
Hai lão nhân đích thân tiễn bọn họ ra cửa.

Nhị bá mẫu vì tức giận mà đứng rất xa nhìn, nhìn một cái lại càng bực mình.

Chỉ thấy ngoài cổng, có một người đàn ông trẻ tuổi, cực kỳ cao, khí thế lại rất mạnh, thái độ với Lục Lâm Dung thì vô cùng cung kính, với Thẩm Tu Yến thì lại thân mật nắm lấy tay cậu, rõ ràng là tới đón hai người.

Nhị bá mẫu chua lè hỏi:
"Đó là ai?"

"Hồi nhị thiếu phu nhân, hẳn là vị hôn phu của Tu Yến tiểu thiếu gia."
Quản gia đáp.

"Ồ, vị hôn phu? Thân phận thế nào?"
Nhị bá mẫu thuận miệng hỏi.
Bà ta cũng nghe phong thanh chuyện Thẩm Tu Yến vì cứu Thẩm gia mà phải đi liên hôn, nhưng với bộ dạng nửa sống nửa chết sắp phá sản của Thẩm thị hiện tại, bà ta chẳng coi trọng nổi bên thông gia kia.

"Là tam thiếu gia nhà Lâm gia."
Quản gia nói.

"Lâm gia nào? Tên gì?"

"Hình như là tam thiếu gia chủ thành Lâm gia, Lâm Cảnh Hàng."

Nhị bá mẫu đứng chết trân tại chỗ, siết chặt hàm răng.

Lâm Cảnh Hàng đưa Lục Lâm Dung và Thẩm Tu Yến về Thẩm gia rồi mới rời đi.

Về đến căn nhà thuê của mình, Lâm Tiểu Phong lập tức chạy ra:

"Thiếu gia, tới giờ ăn rồi."

Lâm Cảnh Hàng gật đầu, ngồi xuống bàn ăn:
"Ngày mai liên hệ với chủ nhà căn này."

"Liên hệ chủ nhà làm gì ạ?"
Lâm Tiểu Phong nhất thời chưa hiểu.

"Tự nhiên là để mua lại."
Lâm Cảnh Hàng nói rất thản nhiên.

Căn hộ này có bốn phòng, hai sảnh, gần hai trăm mét vuông.
Anh với Tu Yến ở phòng chính, thêm một phòng cho Lâm Tiểu Phong ở cạnh – có thể giúp việc mà cũng không quấy rầy "thế giới hai người" của bọn họ. Vừa vặn.

"Vâng, thiếu gia!"
Lâm Tiểu Phong vui mừng thấy rõ.
Chỉ nghe qua là biết thiếu gia đang chuẩn bị chính thức sống chung ngọt ngào với Thẩm thiếu gia rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...