Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn

Chương 43: Lựa vai & người yêu "ghen nghề"



Lâm Cảnh Hàng ngồi tựa vào đầu giường, ôm trọn eo Thẩm Tu Yến từ phía sau.
Vì Tu Yến ngồi hẳn lên lòng anh, lưng dựa vào ngực anh nên chỉ cần vòng tay siết nhẹ, cả người cậu liền bị anh "bọc" gọn trong vòng tay.

"Em muốn chọn kịch bản nào?"
Lâm Cảnh Hàng vừa hỏi, vừa cúi xuống cắn khẽ vành tai cậu một cái.

"Đừng có nháo."
Lỗ tai bị cắn ngứa ran, Thẩm Tu Yến giật mình, đưa tay đẩy anh một cái,
"Em... cảm thấy cái thứ hai hợp hơn."

"Vì sao?"
Trong giọng Lâm Cảnh Hàng thoáng có chút chua mà Tu Yến lại không nghe ra.

"Cái thứ nhất tuy là nam chính, nhưng nội tâm với tuyến tình cảm của nhân vật cũng... tương đối dễ nắm."
Thẩm Tu Yến nghiêm túc phân tích,
"Còn kịch bản thứ hai, tính cách nhân vật phức tạp, đa tầng hơn. Tuy chỉ là nam phụ, nhưng em cảm thấy—"

"Thứ nhất là có thể rèn kỹ năng diễn. Thứ hai, nếu diễn tốt, nhân vật này cũng cực kỳ nổi bật."
Cậu kiên định giải thích.

Kịch bản thứ hai tên là "Ngưng Sương Quyết", nhân vật nam phụ cậu được mời diễn tên Bạch Lạc Tuyết.
Giai đoạn đầu, đó là một thiếu niên áo trắng như tuyết, khí chất băng thanh ngọc khiết.
Về sau, vì tình cảm mà hắc hóa, có rất nhiều cảnh xuất hiện, kéo dài đến tận tập cuối – dù đã hắc hóa, y vẫn liều mình cứu nam chính, thân chịu trọng thương rồi chết.

Từ thiện lương → hắc hóa → rồi lại được "tẩy trắng",
tuyến nhân vật phức tạp như vậy, làm sao mà không hấp dẫn cho được.

Dù trên danh nghĩa chỉ là nam hai, nhưng thời lượng xuất hiện lại cực kỳ nặng ký.
Cho đến bây giờ, fan nguyên tác vẫn hay tranh luận trên mạng:

"Việc Lạc Tuyết không đến được với nam chính có phải là tiếc nuối không?"

"Giữa thụ chính và nam phụ, rốt cuộc mọi người muốn ai ở bên nam chính hơn?"

Chỉ bằng mấy chủ đề đó thôi, là đủ thấy sức hút của nhân vật.

"Được, vậy chọn cái em thích."
Lâm Cảnh Hàng hôn nhẹ lên mái tóc cậu, trong lòng vẫn không tránh được vị chua chua:
Đợi sau này vào đoàn phim, chắc chắn Thẩm Tu Yến phải tiếp xúc với nam chính rất nhiều. Nghĩ đến cảnh cậu diễn cùng người khác, anh đã cảm thấy khó chịu.

Nhưng đây là con đường sự nghiệp mà Tu Yến yêu thích, anh không có tư cách ngăn cản.
Với lại, nói thẳng ra thì kịch bản thứ hai đúng là có tính thử thách hơn, rất hợp để nhà anh thỏ con "bật" lên.

Nếu diễn tốt, đó sẽ là một vai khiến khán giả khó lòng quên được.

"Vậy ngủ thôi."
Chốt xong nhân vật, Thẩm Tu Yến đặt kịch bản lên tủ đầu giường, xoay người ôm lấy cổ anh, cười với anh.

"Bảo bối."
Lâm Cảnh Hàng ôm eo cậu, thân mật lắc nhẹ,
"Đợi tinh thần lực của em hồi phục hoàn toàn... lại tính tiếp."

"Ai, ai nói em muốn làm..."
Thẩm Tu Yến dụi đầu vào cằm anh, biết rất rõ ý anh là "làm nốt bước cuối cùng", nhanh chóng giải hết tầng khóa đầu tiên.
Đúng là cậu có nghĩ đến chuyện đó – cậu muốn giúp anh sớm mở khóa để bệnh tình được cải thiện.
Nhưng miệng vẫn cứng, cố tỏ ra thản nhiên:
"Anh mơ đẹp quá rồi đấy!"

"Anh mơ đẹp thì cũng không đẹp bằng em."
Lâm Cảnh Hàng cúi xuống, lại ngậm lấy môi cậu.

"A... Lâm Cảnh Hàng...!"
Đêm khuya vốn đã dễ khiến người ta xao động, Thẩm Tu Yến đành bị động đón nhận nụ hôn, hít thở lộn xộn,
"Ưm..."

Lâm Cảnh Hàng xoay người, đè cậu xuống dưới.
Trong đầu anh cứ hiện lên viễn cảnh sau này Tu Yến vào đoàn phim, đối mặt với cả một trời trai xinh gái đẹp, còn phải diễn chung với nam chính mà cậu chưa từng gặp – trong lòng nghĩ đến thôi đã thấy chua, lại chẳng thể nói gì.

Chỉ có thể nhân lúc này, dùng những nụ hôn sâu chiếm hữu cậu, khẳng định vị trí của mình trong lòng cậu.

Anh cảm nhận rõ ràng người dưới thân đang dần thả lỏng, vòng tay ôm cổ anh cũng từ căng cứng chuyển sang mềm mại. Nụ hôn ban đầu đầy xông chiếm, về sau cũng trở nên êm dịu hơn, kéo dài cho đến khi cả hai đều mệt, anh mới ôm Tu Yến chìm vào giấc ngủ.

Trong chăn, Thẩm Tu Yến lén câu ngón tay anh.
Cậu bị hôn đến mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào, chỉ có thể làm mấy động tác nhỏ như vậy.

Bên ngoài đã là giữa tháng mười, ban đêm mang theo chút lạnh.
Lưng áp vào ngực Lâm Cảnh Hàng, cậu lại cảm thấy ấm áp, thoải mái, và vô cùng yên tâm.

Lâm Cảnh Hàng, chính là cái "cảng" của cậu.
Một bến cảng để người ta không kìm được mà muốn dựa vào.
Nơi duy nhất mà cậu có thể thả lỏng, được tùy hứng một chút.

Cảm nhận được bàn tay nhỏ kia đang len lén móc lấy tay mình, Lâm Cảnh Hàng dùng một bàn tay bao trọn tay cậu, khe khẽ xoa mu bàn tay:

"Ngủ đi, bảo bối."

"Ừm..."
Hai người tựa vào nhau, cùng bước vào giấc ngủ sâu – đêm đầu tiên sau khi chính thức sống chung.

Hôm sau, sau giờ học vũ đạo nâng cao, cả lớp đã tan, chỉ còn lại Thẩm Tu Yến và Giản Trì trong phòng.

Giản Trì vừa thu dọn thiết bị, vừa hỏi:
"Thế nào, đã nghĩ kỹ chọn kịch bản nào chưa?"

"Rồi ạ."
Thẩm Tu Yến mỉm cười đáp.

"Hửm?"
Giản Trì nhướng mày,
"Kịch bản nào? Nói nghe xem?"

"Cái thứ hai, vai nam phụ."

Tay cầm loa portable của Giản Trì hơi khựng lại:
"Em bỏ vai nam chính, chọn nam phụ?"

"Vâng."
Ánh mắt Thẩm Tu Yến rất vững,
"Vì em cảm thấy nhân vật nam phụ này... có độ thử thách lớn hơn."

"Được lắm, có quyết đoán."
Thấy cậu đã quyết tâm, Giản Trì cũng không nói thêm, chỉ chậm rãi bổ sung:
"Có lúc, một vai phụ xuất sắc còn khắc vào lòng người hơn một vai chính bình bình."

"Nhưng em đừng vội đắc ý." Anh lại dặn,
"Vai phụ hay thì đòi hỏi kỹ năng diễn xuất rất cao. Nếu không diễn trọn, em sẽ thành kiểu phản diện ai cũng đòi chửi."

"Em biết mà."
Thẩm Tu Yến cười khoan thai, hiểu rõ thầy đang lo cho mình.

"Vậy thầy sẽ giúp em từ chối Nhậm Ngôn."
Giản Trì nói tiếp,
"Số liên lạc của Hứa Tranh, thầy gửi cho em. Em gọi trực tiếp cho cậu ta."

"Vâng, cảm ơn thầy."
Nhận được số, Thẩm Tu Yến nhìn một cái, lập tức sững người.

Dãy số này... chính là số đã gọi cho mình liên tục mấy hôm ở Chủ Thành!
Hóa ra những cuộc gọi nhỡ hôm đó đều do Hứa Tranh gọi tới.

Cậu lập tức gọi lại.
Vừa nối máy, đầu dây bên kia đã tuôn ra một tràng:

"Tổ tông của ta ơi, cuối cùng cậu cũng chịu gọi lại cho ta rồi!"

"Tranh ca, em xin lỗi, mấy hôm trước... đúng là bận thật nên không nghe máy được..."
Thẩm Tu Yến vội vàng giải thích.

"Không sao, miễn là bây giờ liên lạc được là tốt rồi."
Giọng Hứa Tranh cực kỳ sảng khoái,
"Thế nào, cậu đồng ý nhận vai Lạc Tuyết rồi chứ?"

"Dạ, vâng ạ, em nhận."

"Tốt lắm, có mắt nhìn đấy."
Bên kia bật cười thoải mái, nghe ra tâm trạng rất tốt.
Hắn đã nghĩ mãi xem ai phù hợp với Lạc Tuyết, đến khi nhìn thấy Tu Yến trong chương trình, mới coi như "lọt mắt xanh".

"Thứ bảy này đoàn làm phim chúng tôi sẽ tổ chức thử vai ở Thành phố Điện ảnh Phồn Tinh. Cậu không cần thử kính, nhưng cũng đến đi."

"Dạ được."

"Xem người khác thử vai cũng là một dạng học hỏi.
Hơn nữa, sau này họ sẽ thành đồng nghiệp với cậu, quen mặt sớm cũng tốt."
Hứa Tranh kiên nhẫn giải thích.

"Em hiểu, Tranh ca."
Thẩm Tu Yến cười.
Cậu vốn cũng muốn đi xem thử vai – bộ này là từ một tiểu thuyết mà cậu rất thích, mỗi nhân vật đều có tính cách rất rõ ràng, cậu thật sự tò mò muốn biết, ai sẽ là người "bước ra" từ trang sách.

Cúp máy, Giản Trì nói:
"Em đã chính thức bắt đầu đóng phim, thầy giúp em tìm một công ty quản lý nhé."

Diễn viên đóng phim phải ký hợp đồng với đoàn, còn nhiều loại giấy tờ, thù lao, lịch trình, quảng bá...
Có công ty quản lý thì mới có người theo sát, bảo vệ quyền lợi của mình.

Mấy người tự mở studio riêng đều là sau khi đã nổi tiếng rồi mới tách ra.

"Được ạ."
Thẩm Tu Yến gật đầu.
Trong giới này, thầy Giản đã lăn lộn nhiều năm, thầy chọn thì cậu yên tâm.

"Nhưng... em muốn nói trước với bạn trai."
Không hiểu sao, đối với vấn đề quan trọng như "ký công ty", cậu cứ có cảm giác phải báo với Lâm Cảnh Hàng một tiếng thì lòng mới thấy yên.

"Bạn trai?"
Giản Trì nhướng mày.

"Vâng..."
Trong đầu Thẩm Tu Yến chợt hiện ra hình ảnh người đàn ông kia – vai rộng, dáng thẳng, ánh mắt sắc mà dịu.
Cậu hơi đỏ mặt.

"Là ai?"
Giản Trì từ tốn hỏi, trong lòng thì thầm:
Rốt cuộc là thằng nhóc nào đi đường cứt chó, mới dụ được bảo bối đồ đệ của ta vậy hả...

Không phải anh đội filter tình thầy trò, mà thật sự sau từng ấy năm trong giới, một người vừa đẹp lại vừa "ăn hình", ngũ quan sắc sảo, khí chất trội bật như Tu Yến không nhiều.

Nhiều người đẹp thì có đẹp, nhưng lại mờ nhạt giữa biển người.

"Là... Lâm Cảnh Hàng."
Thẩm Tu Yến nói thật.
Dù sao đây là thầy mình, cũng chẳng có gì phải giấu.

Giản Trì tròn mắt.
Vị "băng sơn nữ vương" muôn năm như một trong giây lát xuất hiện vết rạn.

Anh im lặng khá lâu, sau đó bình tĩnh ho khan một tiếng:
"À... cũng... tạm được."

Miễn cưỡng xem như xứng đôi với đồ đệ của anh vậy.

"Nhưng em nhớ kỹ, chuyện yêu đương không thể đem ra ngoài nói."
Giản Trì nghiêm túc dặn,
"Công ty quản lý sẽ có điều khoản.
Một trong số đó chính là không được công khai bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào."

Bây giờ hầu như công ty nào cũng có điều khoản này, không chỉ vì lợi ích công ty, mà cũng là để giữ "thị trường" cho nghệ sĩ – ít nhất là mấy năm đầu.

"Em hiểu rồi ạ."
Dù sao cậu cũng không có ý định khoe khoang chuyện tình cảm.
Lâm gia vốn dĩ đã sống rất kín tiếng, hai nàng dâu trước Thẩm Tu Yến cũng chưa từng bị truyền thông "soi" nhiều.
Còn bản thân cậu thì lại càng muốn điềm đạm, yên tĩnh – điệu thấp nhiều khi là một loại phúc.

Sau đó, cậu gọi cho Lâm Cảnh Hàng.
Lúc này anh đang ở văn phòng công ty giải trí mới thành lập, dở tay phân công công việc.
Thấy tên "Tu Yến" sáng lên, anh lập tức dừng lại, phất tay ra hiệu cho cấp dưới chờ, rồi nghe máy:

"Sao vậy, bảo bối?"

"Là... như thế này."
Thẩm Tu Yến ngoan ngoãn kể,
"Thầy Giản muốn giúp em tìm một công ty quản lý để ký hợp đồng..."

"Em đang hỏi ý anh à?"
Lâm Cảnh Hàng cười khẽ, giọng nghe đặc biệt vui.

"Ừm... Xem như vậy cũng được."

"Cứ ký đi."
Anh không hề do dự,
"Công ty do Giản Trì chọn chắc chắn không vấn đề."

"Vậy... em ký nhé."
Nghe anh nói vậy, Thẩm Tu Yến lập tức thấy yên tâm.

Điện thoại cúp, Lâm Tiểu Phong ở phía sau nhịn không được nói:
"Thiếu gia, ngài rõ ràng định mở công ty giải trí ở Hạ Tuyền cơ mà.
Sao lại để Thẩm thiếu gia đi ký với công ty khác?"

Cấp dưới cũng âm thầm nhìn nhau – mới nãy tổng tài còn đang nói chiến lược phát triển của công ty giải trí, giờ lại...?

"Công ty mới thành lập, chưa có nền tảng, chưa có case, chưa có tài nguyên."
Lâm Cảnh Hàng điềm đạm nói,
"So với mấy ông lớn trong ngành vẫn kém xa.
Đợi công ty đi vào quỹ đạo ổn định, anh sẽ đưa Tu Yến về."

"Vậy... phải đợi đến bao giờ?"
Lâm Tiểu Phong lo dùm,
"Hơn nữa, đổi công ty sau này Thẩm thiếu gia phải trả phí vi phạm hợp đồng đó."

"Sẽ không lâu đâu."
Khóe môi Lâm Cảnh Hàng khẽ cong,
"Tiền vi phạm hợp đồng mà, có gì to tát."

Lâm Tiểu Phong lặng lẽ thở dài trong lòng.
Nhà mình thiếu gia đúng là chuyện gì cũng nghĩ cho Thẩm thiếu gia trước.
Ngược lại mà nói, Thẩm thiếu gia... thật sự rất hạnh phúc.

Từ sau lần gặp ở chủ trạch, lão gia tử đã thu về không ít quyền hạn của Lâm Cảnh Hàng trong hệ thống Lâm thị.
Khoảng một phần ba quyền quản lý chi nhánh các công ty đã bị thu hồi.

Lần này, để mở công ty giải trí, Lâm Cảnh Hàng dùng đến tiền tiết kiệm do mình tích lũy sau bao năm "cày" cho Lâm gia, cộng thêm một khoản riêng mà ba mẹ anh âm thầm hỗ trợ.

Nói trắng ra, lần khởi nghiệp này của anh cũng chẳng dễ dàng gì.
Mà công ty giải trí này tồn tại... phần lớn là vì một người – Thẩm Tu Yến.

Rất nhanh đã đến thứ Bảy.

Thẩm Tu Yến cùng Cố Thanh Chanh cùng nhau đến Thành phố Điện ảnh Phồn Tinh, tham gia buổi thử vai của Ngưng Sương Quyết.

"WAO, Tu Yến, chỗ này cổ kính ghê luôn á!"
Cố Thanh Chanh hưng phấn quay trái quay phải, kéo tay áo cậu,
"Cảm giác như vừa xuyên về cổ Địa Cầu ấy!"

"Chỗ này vốn là phim trường cổ trang mà."
Thẩm Tu Yến cười.

"Những người kia, chắc đều tới thử vai đúng không?"
Cố Thanh Chanh nhìn về phía những chiếc xe bảo mẫu vừa đỗ, đám diễn viên đeo kính râm lần lượt xuống xe, dáng vẻ rất có khí chất.

"Chắc vậy."
Dọc đường hai người đã nhìn thấy không ít diễn viên đi vào, ai nấy đều ăn mặc tinh tươm, khí chất hoặc sắc bén, hoặc ôn hòa, nhìn qua đã biết là "người trong nghề".

Đột nhiên, tiếng ồn ào phía trước tăng vọt – giống như một cơn sóng nhỏ lan ra trong đám đông.

Cố Thanh Chanh nhón chân, kéo tay Tu Yến, cố nhìn cho rõ phía cổng phim trường.
Chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi, dáng người cao vượt trội, vai rộng chân dài, tóc vàng rực, vừa bước xuống xe đã lập tức trở thành tâm điểm tất cả ánh nhìn.

Xung quanh lập tức có người hét lên:

"Aaaa! Âu Thần Dật!!!"

"Âu Thần Dật, em yêu anh!"

"Dật Thần, cho em xin chữ ký!"

Người bảo vệ bên cạnh anh ta vừa chắn đám đông, vừa cố gắng nói:
"Xin mọi người nhường đường một chút! Nhường đường một chút!"

Âu Thần Dật kéo nhẹ kính râm xuống, nhoẻn miệng cười.
Nụ cười ấy như ánh mặt trời rơi thẳng vào lòng người, ấm áp mà chói mắt:

"Đừng vội, lát nữa sẽ ký tặng cho mọi người.
Giờ tôi đang vội giờ vào trong."

Tiếng hét bên ngoài vẫn không ngừng.
Âu Thần Dật đi giữa vòng vây náo nhiệt ấy, bước tới cổng phim trường.

Đột nhiên, ánh mắt anh ta lướt qua đám người, rồi dừng lại.

Cách đó không xa, Thẩm Tu Yến đang đứng cạnh Cố Thanh Chanh.
Âu Thần Dật nhìn thấy gương mặt ấy, đáy mắt lập tức sáng lên.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...