Trọng Sinh Liên Hôn Với Đỉnh Cấp Hào Môn

Chương 52



Lâm Cảnh Hàng ôm chặt Thẩm Tu Yến trong lòng, nhìn thái dương và đầu gối cậu rướm máu, đau lòng đến mức thấy khó thở.

Những vệt đỏ tươi loang trên áo bạch y chói mắt đến nhức lòng, như bị khắc sâu vào đáy tim anh.

Hôm nay anh đến đoàn phim sớm hơn bình thường, cũng vì lo cho Thẩm Tu Yến. Tối qua hai người quá kịch liệt, đây lại là lần đầu của cả hai, anh cũng không có kinh nghiệm, không chăm sóc cẩn thận được cho thỏ con. Tinh thần lực của cậu lại bị rút cạn, sáng ra còn ôm eo kêu đau. Cả ngày ở công ty, trong đầu anh cứ hiện lên dáng vẻ cậu khẽ rên vì đau, xương quai xanh ửng hồng, rồi đôi mắt ươn ướt ngước nhìn anh...

Nhưng quan trọng nhất là anh lo. Thẩm Tu Yến vốn hay cố gắng gượng, anh sợ cho dù khó chịu, cậu cũng sẽ cắn răng diễn tiếp, không chịu nói với đạo diễn, vì vậy mới cố ý chạy qua sớm.

Không ngờ vừa tới đã chứng kiến cảnh tượng này. Khoảnh khắc thấy cậu rơi từ trên bục xuống, tim anh như ngừng đập. Khoảng cách lại xa, anh hoàn toàn bất lực.

Giá mà anh nhanh hơn một chút... nhanh thêm một chút thôi cũng được.

Trong lòng Thẩm Tu Yến, lại tưởng mình đang nằm mơ. Cậu không nghĩ tới Lâm Cảnh Hàng sẽ xuất hiện ở đoàn phim sớm như vậy, còn đúng lúc này. Quá không chân thật.

Chắc là ảo giác... mình ngã xong đầu óc tối sầm, chắc là ngất đi chốc lát, bây giờ đang mơ thôi...

Cậu nhúc nhích thử:

"A..."

Đau tới nỗi nước mắt trào ra.

Đau như vậy, chắc chắn không phải mơ.

Nhưng cậu vẫn chưa dám tin, bèn lén đưa tay véo nhẹ lên cánh tay đang ôm mình —— cánh tay của Lâm Cảnh Hàng.

Ừm... anh vẫn không biến mất.

Vậy tức là... không phải mơ thật.

Lâm Cảnh Hàng vừa buồn cười vừa đau lòng, khẽ nói:

"Bảo bối, không phải mơ. Anh tới đây."

"Sao... sao anh lại tới..."
Bị anh nhìn thấu hành động nhỏ, mặt Thẩm Tu Yến đỏ rần.

Giọng cậu rất nhẹ, khàn khàn, yếu ớt đến mức chính cậu cũng không ngờ. Tinh thần lực bị tiêu hao quá nhiều, tối qua lại quá độ, hôm nay lại té từ trên cao xuống, cả thể lực lẫn trạng thái đều tụt dốc, cổ họng khô khốc.

Âu Thần Dật ở bên cạnh, mặt cũng lộ rõ vẻ sốt ruột. Ngày đầu tiên vào đoàn đã gặp Thẩm Tu Yến, anh vốn đã có ấn tượng tốt với cậu. Về sau diễn chung nhiều, trong phim lẫn ngoài đời, anh đều vô thức muốn chăm sóc hậu bối này.

Nhưng mới bước lên một bước, anh đã bắt gặp ánh mắt của Lâm Cảnh Hàng.

Ánh mắt đó lạnh như băng, giống hệt một con sói lớn đang đề phòng có kẻ tới cướp bạn đời. Trong đó là cảnh cáo, là bài xích, là chiếm hữu tr*n tr**.

Âu Thần Dật không nhịn được mà lùi lại một bước. Anh muốn đưa tay ra đỡ Thẩm Tu Yến, môi cũng mấp máy, nhưng cuối cùng chẳng nói được gì. Đã nổi tiếng nhiều năm, anh tự nhận mình không sợ ai cả, nhưng ánh mắt của Lâm Cảnh Hàng khiến anh... chùn lại.

Dù vậy, trong lòng anh, thực sự chỉ là lo cho Thẩm Tu Yến mà thôi.

Thấy đối phương còn biết điều, Lâm Cảnh Hàng không để ý nữa, chỉ ôm chặt người trong lòng, bế thẳng lên, bước nhanh ra bãi đỗ xe. Thỉnh thoảng lại có máu rơi xuống từ kẽ áo, mỗi giọt rơi xuống đều như giẫm lên tim anh.

Đầu gối thỏ con vốn đã bị thương vì luyện động tác bay, tối qua lại bị anh... hôm nay ngã thêm một lần, đúng nghĩa là "thương chồng thêm thương".

Hứa Tranh vội hô:

"Mau, đi theo!"

Dù sao Thẩm Tu Yến cũng là diễn viên trong đoàn, cậu bị thương, anh là đạo diễn không thể vô can.

Lâm Cảnh Hàng quay đầu lại, trầm giọng:

"Không cần."

Thẩm Tu Yến khẽ túm lấy cổ áo anh, cố gắng cười:

"Cảnh Hàng, anh đừng căng thẳng vậy... em không sao..."

Tay anh khẽ chạm gần vết thương, cậu đau đến hít mạnh một hơi:

"A... đau... đau..."

"Vậy mà còn bảo là không sao?"
Giọng anh trầm xuống, động tác ôm cậu nhẹ đi nhiều, đặt cậu vào ghế sau Tinh Xa.

Rồi anh lên ghế lái, khởi động xe. Tinh Xa phóng như tia chớp, trực tiếp lao về phía bệnh viện gần phim trường nhất.

Nhuế Nhan và mấy diễn viên tuyến nhỏ đứng đờ ra nhìn, sắc mặt trắng bệch. Chỉ một cái liếc mắt lạnh lùng của Lâm Cảnh Hàng thôi cũng đủ khiến sống lưng họ lạnh toát, nỗi sợ từ đáy lòng trào lên.

Nhuế Nhan mặt mày tái mét, vội vã rời phim trường, hoảng hốt bắt một chuyến Tinh Xa thuê, chạy về tổng bộ Bùi Ngu.

Hắn cảm giác mình đã chọc phải người không nên chọc. Trước kia còn nghĩ Thẩm Tu Yến chỉ là có kim chủ giàu, giờ xem ra... tuyệt đối không đơn giản như thế.

Mặc dù không biết đối phương rốt cuộc là ai, nhưng Nhuế Nhan cũng không phải không có chỗ dựa. Ai mà chẳng có kim chủ? Còn chỗ dựa của hắn, chính là tổng tài Bùi Ngu.

Nửa tiếng sau.

Trong phòng bệnh, y tá đã xử lý xong vết thương, truyền dịch kháng viêm, dặn dò những điều cần chú ý rồi mới cầm bệnh án đi ra ngoài.

Thái dương Thẩm Tu Yến quấn băng, góc trái còn thấy lấm tấm máu. Đầu gối được băng rất dày, cánh tay thì chỉ băng mỏng hơn, chứng tỏ thương nhẹ hơn.

Lâm Cảnh Hàng ngồi cạnh giường, tay đặt lên vai cậu, cúi đầu khẽ hôn lên chỗ băng trên trán.

Y tá nhìn hai người, cảm giác bầu không khí ấm áp đến mức đi ra ngoài cũng vô thức bước chậm lại. Cô không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn là biết cậu trai nằm trên giường bị thương, còn người kia... là thật lòng đau cậu.

Không nỡ phá vỡ khung cảnh ấy, cô nhẹ nhàng khép cửa lại.

Có lẽ vì chỗ bị hôn đặc biệt nhạy cảm, Thẩm Tu Yến cảm thấy ở đó tê tê, ngưa ngứa, đau đớn cũng dần tản bớt.

Ngẩng lên, cậu bắt gặp trong mắt anh toàn là lo lắng, giống như người bị thương là anh chứ không phải cậu. Cậu bật cười, đưa ngón út tay không truyền dịch, quàng nhẹ lấy ngón tay anh, khẽ nói:

"Yên tâm đi, em không sao mà."

Lâm Cảnh Hàng cúi đầu nhìn nụ cười của cậu. Nụ cười ấy giống như cơn gió ấm đầu xuân, thổi cho hoa nở khắp nơi, ngọt ngào, thơm lành, đẹp đến mức không nỡ chớp mắt.

Dù môi cậu tái đi đôi chút, cũng không làm giảm đi vẻ đẹp ấy. Bảo bối của anh, cho dù bị thương, vẫn đẹp.

"Eo còn đau không?"
Anh hỏi nhỏ.

"Có... chút..."
Cậu dựa vào ngực anh, nhỏ giọng.

"Vậy tối nay về, anh lại xoa cho."

"Ừm."

"Anh mua luôn một căn gần phim trường, tối nay mình ở đó, đi lại cho gần."

"Được..."

"Buổi tối muốn ăn gì?"

"Bánh gạo nếp..."

Nói chuyện một hồi, cơn buồn ngủ kéo đến, Thẩm Tu Yến dựa vào ngực anh mà ngủ mất.

Lâm Cảnh Hàng nhẹ nhàng đặt cậu nằm thoải mái lại trên giường, rồi gọi Lâm Tiểu Phong:

"Trông thiếu phu nhân. Ta ra ngoài một chuyến."

Nhìn ánh mắt lạnh như băng của anh, Lâm Tiểu Phong biết anh định làm gì —— đi "xử" đám diễn viên Bùi Ngu dám nới lỏng ốc bậc thang, khiến thiếu gia nhà anh bị thương. Chuyện này hắn đã điều tra xong, đúng là có kẻ cố ý vặn lỏng ốc, tâm tư độc ác như vậy, quả thực phải trả giá.

Nhuế Nhan thở hồng hộc đẩy cửa vào phòng tổng tài. Bùi Ngu là một người đàn ông trung niên mập mạp, đang ngồi trao đổi với cấp dưới. Thấy hắn hớt ha hớt hải chạy vào, ông cau mày, nhưng rồi vẫn phất tay cho cấp dưới lui ra, hỏi:

"Sao vậy?"

"Tổng... tổng tài... hình như em đắc tội với người không nên đắc tội..."

"Hả? Đắc tội ai?"
Giọng Bùi Ngu còn khá bình thản,
"Nói xem, ta xử lý giúp cậu."

Nhuế Nhan đi theo ông bấy lâu, ngoan ngoãn nghe lời, trừ chút chuyện nhỏ nhỏ thì ông cũng sẵn sàng đỡ.

"Là... là bạn trai của Thẩm Tu Yến..."

"Cái gì? Cậu nói ai?"
Sắc mặt Bùi Ngu lập tức cứng lại.

Người khác có thể không biết, nhưng với vị trí của ông, chuyện Thẩm gia tiểu thiếu gia liên hôn với tam thiếu gia Lâm gia ở chủ thành, ông biết rất rõ.

Lâm gia —— gia tộc đứng đầu chủ tinh!

"Cậu... cậu đắc tội ai cũng được, đừng đắc tội hắn!"
Ông bật dậy.

"Cái này..."
Nhuế Nhan toàn thân run rẩy. Chẳng lẽ ngay cả tổng tài cũng không đỡ nổi cho mình?

"Tổng... tổng tài... rốt cuộc anh ta là ai..."

"Hắn là tam thiếu gia Lâm gia, Lâm Cảnh Hàng."
Giọng Bùi Ngu trầm xuống.

Nhuế Nhan như bị sét đánh, nếu không bám chặt vào khung cửa, chắc đã ngã xuống đất.

"Nhưng... cũng không phải hoàn toàn hết đường."
Bùi Ngu suy nghĩ một lát,
"Đi, sang tinh cầu khác trốn một thời gian. Đi ngay bây giờ."

Dù sao cũng từng "cá nước thân mật", ông vẫn muốn cứu hắn một lần. Ông gọi trợ lý vào, dặn dò sắp xếp chuyện này.

"Vâng... cảm ơn tổng tài..."
Nhuế Nhan run run đi theo trợ lý ra cửa.

Nhưng vừa xoay người, máu trên mặt hắn lập tức rút sạch.

Một người mặc đồ đen đứng đó, chắn ngay lối đi. Khí thế lạnh lùng, sắc bén như một bức tường núi không thể vượt qua.

Tam thiếu gia Lâm gia —— Lâm Cảnh Hàng.

"Lâm... Lâm tam thiếu... em không phải cố ý... em không phải cố ý làm Thẩm Tu Yến bị thương đâu..."
Nhuế Nhan không kiềm được, lùi lại vài bước.

Thấy ánh mắt anh càng lúc càng lạnh, bản năng cầu sống trỗi dậy, hắn vội nhào tới định túm tay áo anh:

"Lâm tam thiếu, em biết sai rồi, tha cho em... bỏ qua cho em lần này đi... Thẩm Tu Yến không phải vẫn ổn đó sao..."

Một cú đá.

Nhuế Nhan bị đá bay xa gần ba mét, đập mạnh vào góc bàn của Bùi Ngu, hét lên đau đớn, rồi ngã vật xuống đất, miệng nôn ra một ngụm máu.

Sau khi mở xong cánh cửa đầu tiên, thể năng của Lâm Cảnh Hàng được tăng cường mạnh mẽ. Một cú đá của anh, Nhuế Nhan sao chịu nổi.

Tiếng động lớn như vậy làm không ít nhân viên tò mò kéo tới. Cửa phòng tổng tài đang mở, họ dễ dàng nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

"Tất cả diễn viên Bùi Ngu tham gia 《Ngưng Sương Quyết》..."
Giọng Lâm Cảnh Hàng bình tĩnh đến đáng sợ,
"Đều bị phong sát. Đóng băng toàn bộ."

"Cái gì?"
Bùi Ngu sững sờ.

Mấy diễn viên dưới trướng tuy chưa nổi tiếng lắm nhưng đều là "máu mới" ông dày công bồi dưỡng, là lực lượng chủ chốt tương lai của công ty. Vậy mà chỉ một câu của Lâm Cảnh Hàng... là xong?

"Nhưng mà... Lâm tam thiếu... những người khác đâu có làm gì, chỉ đứng cạnh nhìn thôi..."
Ông cố kéo lên một nụ cười,
"Hay là... chỉ trừng phạt một mình Nhuế Nhan được không?"

Dù sao ông cũng hiểu, trong tình huống này, giữ được những người còn lại cũng là may rồi.

"Phong hết."
Giọng anh không đổi.

"Nếu ta nhất quyết không đồng ý thì sao?"

"Vậy Lâm gia sẽ chấm dứt toàn bộ hợp tác thương mại với Bùi gia."

Mặt anh không có bất cứ biểu cảm nào.

"Cái này... Lâm tam thiếu..."
Bùi Ngu hoảng.

Mảng giải trí của Bùi gia chỉ là nghề phụ, nguồn thu lớn nhất vẫn là xưởng linh kiện cơ khí. Mà khách hàng lớn nhất của xưởng —— chính là Lâm gia. Nếu mất hợp đồng với Lâm gia, Bùi gia coi như mất nửa giang sơn.

Ông ngồi lại xuống ghế, cắn răng:

"Ngài... không phải hơi quá đáng sao? Đừng quên Lâm lão gia đã không hài lòng với ngài rồi. Ngài thật sự dám cắt toàn bộ hợp tác Lâm – Bùi à..."

Lâm Cảnh Hàng bước lên hai bước, từ trên cao nhìn xuống:

"Ông có thể thử."

Thấy thần sắc anh không giống nói đùa, Bùi Ngu im bặt. Dù Lâm lão gia hiện tại không thoải mái với cháu trai, nhưng ai dám chắc nếu việc này náo đến trước mặt cụ, cụ sẽ không mềm lòng? Đã từng một thời vô cùng yêu quý anh mà.

Ông thật không ngờ, vì vị hôn thê này mà Lâm Cảnh Hàng có thể làm đến mức này. Chuyện kiểu này, bình thường chỉ cần giao cấp dưới xử lý là xong, thế mà anh lại tự mình đến tận công ty ông, còn muốn kéo chuyện lên tới Lâm lão gia.

Vị hôn thê kia rốt cuộc có mị lực gì?
Trong lòng chua xót, ông lại không nhịn được tò mò —— rất muốn nhìn thử tận mắt.

Bùi Ngu bất lực dựa vào ghế, phất tay:

"Tam thiếu, tùy ngài. Ngài muốn làm gì thì cứ làm."

Cùng lắm, ông lại bồi dưỡng một đợt gương mặt mới khác, giữ được rừng xanh thì sợ gì thiếu củi.

"Những người khác, tuyết tàng tất cả."
Lâm Cảnh Hàng nói tiếp,
"Còn Nhuế Nhan —— khởi tố tội cố ý gây thương tích."

"Đừng mà!"
Nhuế Nhan nằm dưới đất, khóe miệng vẫn rỉ máu, đưa tay về phía anh,
"Lâm tam thiếu, em cầu xin anh, anh muốn em làm gì cũng được... Em không muốn ngồi tù..."

Anh không thèm nhìn thêm một cái, quay người đi thẳng, để lại phía sau một đám nhân viên rì rầm.

"Người này là ai vậy, ngay cả tổng tài cũng sợ..."

"Nghe nói là phú nhị đại ở chủ thành."

"Chuyện gì vừa xảy ra thế?"

"Nghe bảo Nhuế Nhan làm vợ anh ta bị thương..."

"Nhuế Nhan ngày thường kiêu căng, bắt nạt người ta quen rồi, giờ xem như báo ứng."

Rời khỏi công ty Bùi Ngu, Lâm Cảnh Hàng lập tức quay về bệnh viện. Xe chạy nhanh đến mức gần như dính chặt làn đường, chỉ có một ý nghĩ —— không biết thỏ con đã tỉnh chưa.

Dù có Lâm Tiểu Phong ở đó, anh vẫn lo. Nếu tỉnh dậy không thấy anh bên cạnh, có phải sẽ tủi thân không...?

Rất nhanh, anh đã về đến phòng bệnh.

Mở cửa vào, anh thấy Hứa Tranh dẫn theo mấy người trong đoàn đang đứng quanh giường, ai cũng vẻ mặt quan tâm.

Thấy anh, Thẩm Tu Yến mỉm cười:

"Cảnh Hàng, anh về rồi."

Đến nước này, thân phận anh giấu không nổi nữa. Hứa Tranh trong lòng đã sớm hiểu, nên cũng không ngạc nhiên lắm. Các nhân viên khác thì nhìn mà giật mình —— bạn trai của Thẩm Tu Yến, lại là... Lâm tam thiếu.

Lâm gia là tồn tại chỉ có thể ngước nhìn. Ánh mắt của mọi người nhìn cậu lập tức thay đổi, từ thái độ với một tân binh bình thường, chuyển thành tôn trọng, ngưỡng mộ. Phần lớn là ghen tỵ, cũng có một ít chua chát.

Người bất ngờ nhất là Âu Thần Dật. Anh không ngờ người yêu của Thẩm Tu Yến lại là Lâm Cảnh Hàng —— vừa đẹp trai, vừa có tiền, tư chất còn nghịch thiên, quan trọng hơn nữa, đối xử với cậu tốt như vậy.

Anh hiểu, mình chỉ có thể như Bộ Minh Phong trong kịch bản — đối xử với Thẩm Tu Yến như sư huynh đối với sư đệ. Trong lòng không tránh khỏi hụt hẫng, nhưng vốn dĩ anh cũng chẳng có ý phá hoại tình cảm của hai người.

Chỉ cần em ấy hạnh phúc là được rồi.

Lâm Cảnh Hàng liếc qua biểu cảm của Âu Thần Dật, rồi dời mắt, không để ý thêm. Anh nhìn Hứa Tranh:

"Tu Yến cần nghỉ ngơi mấy hôm."

"Cái đó dĩ nhiên rồi."
Hứa Tranh lập tức gật đầu. Thương thế thế này mà còn bắt quay thì anh cũng không làm nổi.

"Còn nữa, toàn bộ diễn viên Bùi Ngu tham gia đoàn, tôi đã cho tuyết tàng hết rồi."
Giọng anh rất tự nhiên,
"Đạo diễn đổi người khác đi."

"..."
Hứa Tranh ngẩn người một chút, rồi cũng nhanh chóng gật đầu:
"Được."

Dù sao mấy diễn viên đó chỉ là vai nhỏ, suất xuất hiện không nhiều, đoàn phim mới quay chưa lâu, có thời gian tìm người thay thế.

Đám người trong đoàn đứng sau lưng Hứa Tranh im như ve sầu mùa đông.

Đây là... hậu quả của việc đắc tội với Thẩm Tu Yến sao?

Không ai ngờ tân binh tưởng như không có tiếng tăm gì, lại có hậu thuẫn đáng gờm như vậy. Lúc đầu còn tưởng bạn trai cậu chỉ là phú nhị đại bình thường, hóa ra là đỉnh của đỉnh. May mà bọn họ trước đó không ai làm chuyện quá đáng với cậu...

Đang nghĩ, thì có người bước vội vào phòng.

Người này ăn mặc thời thượng, bước chân mang theo nhịp điệu như đang lên sân khấu. Đến bên giường, mọi người mới nhận ra:

"Giản... Giản Trì..."

Hả? Vũ Vương mà cũng đến thăm?

"Sư phụ."
Thẩm Tu Yến cười,
"Sao thầy cũng tới?"

Sư phụ?!

Cả phòng một lần nữa hóa đá. Vũ Vương nổi tiếng như thế hóa ra là sư phụ của cậu? Lâm tam thiếu là chồng, Giản Trì là thầy. Như này thì còn luật trời nữa không?

Giản Trì ôm theo một con thú nhồi bông cỡ vừa, đặt vào lòng cậu:

"Quăng người thành ra thế này, ta không tới nhìn sao được."

Không ngờ sư phụ lại tặng quà là thú bông, Thẩm Tu Yến vừa bất ngờ vừa buồn cười, ôm lấy lật qua lật lại xem, đúng là rất đáng yêu:

"Sư phụ, em thật sự không sao mà."

"Hừ, dù em có chuyện ta cũng chẳng thèm lo."
Giọng Giản Trì vẫn lạnh băng, bộ dạng cao lãnh ngạo kiều chuẩn chỉnh.

Thẩm Tu Yến bật cười. Ai mà không nhìn ra là thầy đang lo chứ, còn mang theo đồ để dỗ mình nữa.

Mọi người thì choáng tập hai —— băng sơn nữ vương trong truyền thuyết, giờ đứng trước giường bệnh lại biến thành kiểu "miệng nói không quan tâm nhưng tay tặng thú bông". Tất cả đều cảm giác thế giới quan hơi... lệch.

Nói chuyện với đồ đệ một lúc, Giản Trì quay sang nói với Lâm Cảnh Hàng:

"Chăm sóc đồ đệ ta cho tốt."

Nói xong, anh quay người ra cửa.

Đoàn phim cũng lục tục rời khỏi. Hứa Tranh nhanh chân đuổi theo Giản Trì:

"A Trì, cùng nhau về nhé..."

Nghe nói đạo diễn trước đây cũng là người BVC, ngày thường chỉ thấy anh uy nghiêm trên phim trường, giờ thấy cảnh này, mọi người đồng loạt tự giác... tránh đường cho hai vị.

Truyền dịch xong, Lâm Cảnh Hàng gọi y tá tới rút kim. Anh bảo Lâm Tiểu Phong xuống lầu mua thuốc kháng viêm, còn mình thì bế luôn Thẩm Tu Yến rời khỏi bệnh viện.

Hành lang bệnh viện người qua lại tấp nập, nhưng rất hiếm ai được bế ra như vậy. Ngoại trừ một phụ nữ khoa sản đang được chồng bế... thì chỉ còn mỗi Thẩm Tu Yến.

Mặt cậu đỏ bừng, muốn tự mình xuống đất, nhưng đầu gối còn đau, đành vùi mặt vào ngực anh, mặc cho anh bế thẳng ra xe.

Tinh Xa chạy về phía căn nhà mới gần bệnh viện. Nửa đường, anh bất ngờ dừng lại.

Thẩm Tu Yến nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy anh xuống xe, đi vào một tiệm bánh nổi tiếng ven đường, một lúc sau quay lại với hai cân bánh gạo nếp nóng hổi.

Chỉ một câu thuận miệng lúc nãy mà anh nhớ kỹ đến vậy, tim cậu lại mềm ra.

Về tới nhà mới, đầu gối cậu không tiện đi lại, Lâm Cảnh Hàng lại bế cậu lên tận lầu.

Căn hộ này đã trang hoàng xong từ lâu nhưng chưa có ai ở, phong cách gọn gàng, mang chút hơi hướng châu Âu cổ điển trên địa cầu.

Anh đặt cậu lên chiếc sofa mềm trong phòng khách. Ở đây không có người ngoài, anh mới cúi xuống, nhìn đầu gối quấn băng của cậu đã thấm ra chút máu, giọng trầm hẳn:

"Đau lắm không, bảo bối?"

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...