Buổi tối, Diệp Hạnh ngồi trên giường cùng Vương thị kiểm kê số tiền kiếm được hôm nay, trong chiếc hộp tiền toàn là những đồng tiền đồng lẻ tẻ. Diệp Hạnh xếp tiền đồng thành từng nhóm mười đồng, sau đó Vương thị lại xâu mười nhóm thành một xâu. Rồi lại mở chiếc hòm tiền lớn có khóa cất trong tủ, bên trong đã chứa mấy chục thỏi bạc loại năm lượng, mười lượng. Diệp Hạnh cứ cách một thời gian lại đổi tiền đồng thành thỏi bạc, nếu không thì nhiều tiền đồng như vậy thật sự không tiện cất giữ, sau này có việc cần dùng số tiền lớn thì trực tiếp khiêng bạc ra cũng tiện lợi hơn.
Giờ đây, việc kinh doanh của tiệm các nàng đã rất ổn định, cũng đã xây dựng được một lượng khách quen trung thành. Trong ba tháng kể từ khi mở tiệm cho đến nay, Diệp Hạnh và Vương thị chưa từng nghỉ ngơi một ngày nào, sự vất vả của họ cũng giúp họ kiếm được không ít tiền, trong thời gian ngắn họ sẽ không cần phải lo lắng về việc quần áo, thức ăn dịp Tết nữa.
Thật ra Diệp Hạnh muốn mở rộng tiệm, nhưng để làm thành một tiệm trà sữa và điểm tâm ngọt có thể dùng tại chỗ thì cần ít nhất một trăm năm mươi lượng bạc, mà chuyện kiếm tiền thì không thể vội vàng được. Huống hồ giờ tiệm đã có bánh quy cam, sữa gừng chưng, sữa hấp hai lớp, trà sữa trân châu và nhiều món ngon giá cả phải chăng khác, lại còn có tiramisu là món tủ, kiếm được tiền là chuyện sớm muộn, chỉ là con người không thể cứ làm việc không nghỉ ngơi cả ngày như vậy nữa.
Ngoài việc bán hàng mỗi ngày tại tiệm, còn phải cung cấp một phần cho Đồng Gia Ngõa Xá đã khiến Diệp Hạnh, Vương thị và mẹ con Lâm thị bận rộn đến mức không xoay sở kịp, chưa kể Diệp Hạnh giờ còn thường xuyên được mời đến các yến tiệc giúp đỡ. Diệp Hạnh cảm thấy có thể giảm bớt một số món ăn không lợi nhuận nhiều nhưng lại tốn công sức, ví dụ như bánh bao hình hoa, màn thầu.
“Thế nhưng bánh bao và màn thầu là món ăn giúp chúng ta nổi danh ở phủ thành, nhiều khách hàng cũng là từ những món đó mà bắt đầu ghé thăm tiệm. Nếu kiếm được tiền rồi lại bỏ đi, khó tránh khỏi sẽ khiến khách quen không hài lòng.” Vương thị tuy thấy mỗi ngày phải thức dậy từ lúc trời chưa sáng để làm bánh bao, màn thầu rất vất vả, nhưng mỗi tiệm đều có món ăn làm nên tên tuổi, giờ chỉ vì quá bận mà từ bỏ thì cũng có chút đáng tiếc.
Dù là giữ lại hay từ bỏ đều có được có mất, Diệp Hạnh suy đi tính lại, cảm thấy chỉ có thể học theo cách làm của KFC và một số tiệm trà sữa, biến những chiếc bánh bao, màn thầu này thành phiên bản giới hạn theo mùa lễ hội. Chẳng hạn như sắp đến Tết, năm nay là năm Dần, hoàn toàn có thể làm bánh bao và màn thầu thành hình đầu hổ hoặc lân sư thức tỉnh cùng nhiều loại điểm tâm mừng Tết mang không khí vui tươi khác, thậm chí còn có thể phát triển món bánh bao hình hổ thành gói quà Tết để bán kèm. Sau này, các lễ hội lớn nhỏ đều có thể ra mắt những món giới hạn như vậy, vừa giúp các nàng giảm bớt khối lượng công việc hàng ngày, vừa tạo cho khách hàng một sự mong chờ, luôn nghĩ xem lần lễ hội này Diệp Nương Tử Thực Tứ lại có món mới gì, những thứ thiết thực mà có tâm luôn khiến đa số khách hàng hài lòng.
Nhưng Diệp Hạnh không biết liệu người dân ở đây có thể chấp nhận hình thức kinh doanh như vậy hay không, nàng dứt khoát viết phương pháp này ra, như cũ gửi một phần điểm tâm kèm theo cho Tri Thư. Giờ đây nàng càng ngày càng thích tìm Tri Thư bàn bạc công việc, nàng phát hiện Tri Thư đôi khi có nhiều ý tưởng trùng hợp với nàng, đồng thời lại luôn có thể đưa ra những lời khuyên thỏa đáng cho nàng, thật sự quá đỗi hiếm có.
Tri Thư nhận được thư của Diệp Hạnh thì y cảm thấy thật sự bất đắc dĩ, Diệp tiểu nương tử giờ lại còn có thể viết thư cho y, thật sự khiến y đau đầu quá đi mất. Nhưng những lá thư này thực tế đều phải đưa cho lang quân xem, y nghĩ vậy thì trong lòng cũng không có gánh nặng gì nữa.
Thẩm Thiệp thấy Tri Thư mang theo điểm tâm bước vào thì biết Diệp Hạnh lại có việc rồi, khi nhìn thấy nét chữ xiêu vẹo của Diệp Hạnh trên thư thì y không nhịn được xoa trán. Diệp Hạnh thông minh, mỗi bước mở tiệm đều vững vàng chắc chắn mà lại có nét độc đáo riêng, học chữ cũng nhanh hơn người thường, thời gian ngắn như vậy đã có thể viết thư rồi, nhưng nét chữ này thật sự quá xấu.
Thôi vậy, nàng cũng mới học không lâu, có thể viết ra chữ đã không dễ rồi, sau này biết đâu sẽ tốt hơn. Thẩm Thiệp không muốn bận tâm đến nét chữ của nàng, liền nói cho Tri Thư ý tưởng của y về phiên bản giới hạn theo mùa lễ hội: “Ngươi nói với nàng ấy ý tưởng này không tệ, nếu làm thì có lẽ phải chuẩn bị số lượng lớn hơn, tránh để khách hàng phàn nàn không tổ chức hoạt động được.”
Tri Thư ghi nhớ lời dặn, thấy Thẩm Thiệp không có chỉ thị nào khác, đang chuẩn bị lui ra, vừa đi đến cửa đã bị Thẩm Thiệp gọi lại.
“Ngươi, ngươi đợi đã.” Thẩm Thiệp vẫn không nhịn được, y vừa nghĩ đến nét chữ mềm nhũn của Diệp Hạnh liền cảm thấy không thể tiếp tục như vậy nữa, y nói với Tri Thư đang bàng hoàng đứng ở cửa: “Ngươi vào đây, ta có thứ muốn ngươi mang cho nàng ấy.”
Thẩm Thiệp suy nghĩ một chút, đi thẳng đến giá sách của y, tìm vài bản tập chép chữ mà y từng dùng qua đưa cho Tri Thư: “Mấy bản tập chép chữ này đưa cho nàng ấy, bảo nàng ấy mỗi ngày cũng luyện chữ, tránh để sau này ra ngoài bị người ta cười chê.”
Tri Thư cầm tập chép chữ đi ra ngoài, y phát hiện những bản tập chép chữ đó đều là những bản Thẩm Thiệp đã từng dùng qua, không nhịn được lẩm bẩm: “Tặng Diệp tiểu nương tử tập chép chữ mà cũng không đi chỗ các đại cô nương tìm vài bản tiểu khải thanh tú, lại tặng chữ của Nhan Chân Khanh, cô nương nào lại luyện chữ như thế này chứ.”
Y cảm thấy Thẩm Thiệp thật sự không hiểu phong tình, sau này làm đại nương tử của y chắc sẽ thất vọng lắm. Trong lòng tuy nghĩ vậy, nhưng y chỉ là một kẻ hạ nhân ngày ngày lo gì chuyện này chứ, những việc này đều phải do thái thái, lão thái thái đi lo, có lẽ lang quân giờ đây chỉ lo học hành thi cử, trong chuyện nam nữ còn chưa khai sáng thôi.
“Cái này, thật sự quá ngại ngùng, chữ của ta quả là…” Diệp Hạnh không ngờ Tri Thư lần này ngoài mang đến lời khuyên, lại còn có tập chép chữ. Nàng trước kia quen viết bút máy, bút chì rồi, sau khi xuyên không đến đây cũng chỉ dùng cành cây viết trên đất, còn chưa từng dùng bút lông bao giờ, ai ngờ lần đầu tiên đã mất mặt rồi.
Diệp Hạnh phát hiện Tri Thư lại tặng tập chép chữ của Nhan Chân Khanh cho nàng, nàng cảm thấy Tri Thư quả không hổ là gia đinh thân cận cho chủ tử trong gia đình quyền quý, yêu cầu quả thật rất cao, ngay cả tập chép chữ tặng nàng cũng cao cấp như vậy, nếu không phải nàng phải ký bán thân khế không có mấy tự do, nếu không nàng đã muốn đến Thẩm phủ làm công rồi.
“Ngài ra tay quá hào phóng rồi, không sợ ta lãng phí tập chép chữ của Nhan Chân Khanh sao?”
Tri Thư cảm thấy quá khó khăn, ban đầu y đã có thể tự nhiên thuật lại lời của Thẩm Thiệp cho Diệp Hạnh, nhưng hành vi tặng tập chép chữ danh giá này không hợp lẽ thường mà Thẩm Thiệp cũng không đưa ra lý do, khiến y giờ đây phải vắt óc nghĩ ra một lý do, quả nhiên tiền được trả thêm thật không dễ kiếm.
Đúng lúc y đang vắt óc vì lý do mà đổ mồ hôi hột thì Diệp Hạnh ngược lại đã nghĩ thông suốt, nàng nhìn Tri Thư bằng ánh mắt tán thưởng nói: “Chắc là ngươi nhất định nghĩ sau này việc kinh doanh của ta sẽ càng ngày càng lớn mạnh, đến lúc đó khi ký văn thư gì đó, viết chữ đẹp có thể tạo ấn tượng tốt đúng không?”
Tri Thư lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng đúng đúng, chính là như vậy, nàng nghĩ mà xem, nếu nàng viết nét chữ xấu xí, lại còn là một cô nương, người ta chắc chắn sẽ coi thường nàng. Còn nếu viết được nét chữ mạnh mẽ dứt khoát, những người đó chắc chắn sẽ trọng vọng nàng một bậc.”
Điều Tri Thư thích nhất ở Diệp Hạnh chính là điểm này, nàng mỗi lần đều có thể tự mình suy diễn ra nhiều điều, rõ ràng đôi khi y thuật lại khô khan, nhưng Diệp Hạnh vừa suy diễn, lại trùng khớp với lời lang quân nói. Lần này chắc lang quân cũng nghĩ như vậy, trước kia y còn tưởng lang quân không hiểu phong tình, xem ra là tầm nhìn của y quá hạn hẹp rồi.
