Đợi đến khi Thẩm Tịch bước vào sân viện của Thẩm Thiệp, nàng mới phát hiện không khí có điều bất ổn. Căn phòng của Thẩm Thiệp yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng y phục Thẩm Tịch ma sát khi bước đi, dường như không khí trong phòng đều đã ngưng đọng lại. Nàng lập tức thu lại nụ cười trên gương mặt, cẩn thận hỏi: “Ca ca, có chuyện gì mà lại giận dữ đến vậy?”
Thẩm Thiệp không muốn nói, y mím chặt môi, chẳng hé răng nửa lời. Thẩm Tịch nhìn về phía Chi Thư, Chi Thư thấy Thẩm Thiệp không chú ý đến mình, liền vội vàng liếc mắt ra hiệu cho nàng về bức thư trên bàn. Đầu Thẩm Thiệp vừa động một cái là y đã sợ đến mức cúi gằm mặt xuống, không dám làm bất cứ động tác nào nữa.
Thẩm Thiệp ngày thường trông có vẻ ôn văn nhã nhặn, đối xử với hạ nhân cũng rất hòa nhã, nhưng một khi y tức giận mà nghiêm mặt lại, liền thấy khí thế của y kinh người vô cùng. Cảm giác áp bách đó khiến những người xung quanh đều không tự chủ mà muốn thu nhỏ sự hiện diện của mình, quả thực giống hệt như lão gia.
Thẩm Tịch cũng không làm khó Chi Thư nữa, nàng nhìn về phía cái bàn, nơi Chi Thư đã ám chỉ, hóa ra là bức thư do Diệp Hạnh viết cho Chi Thư. Trên thư vẫn viết rất nhiều lời chúc may mắn mừng năm mới như thường lệ, điểm khác biệt với bức thư viết cho nàng là, phía sau còn có rất nhiều lời cảm tạ, đại khái là cảm ơn Chi Thư đã giúp đỡ nàng trong khoảng thời gian này, hy vọng sau này cũng có thể giao lưu hữu hảo.
Ca ca lại bởi vì Diệp Hạnh cảm tạ Chi Thư mà không cảm tạ mình mà tức giận ư? Suy nghĩ này khiến Thẩm Tịch cảm thấy không thể tin nổi, trong lòng nàng, ca ca luôn là người rộng lượng, trầm ổn, khi nào mà loại chuyện nhỏ nhặt này cũng đáng để y để tâm chứ, huống chi đây đều là do ca ca một tay sắp đặt.
Thẩm Tịch cảm thấy chuyện này làm tổn hại đến hình tượng của ca ca, nàng vội vàng gọi tất cả nha hoàn, tiểu tư đang hầu hạ trong phòng ra ngoài, rồi mới chậm rãi hỏi câu này: “Ca ca, huynh sẽ không phải vì Diệp tiểu nương tử cảm tạ Chi Thư mà ở đây hờn dỗi đấy chứ.”
Thẩm Thiệp bị nói trúng tâm sự liền cảm thấy có chút ngượng ngùng, y cũng không hiểu vì sao khi nhìn thấy bức thư cảm tạ do chính tay Diệp Hạnh viết trong tay Chi Thư lại khiến y tức giận đến vậy. Nói cho cùng, ban đầu là y sai Chi Thư nói dối Diệp Hạnh, nên Diệp Hạnh mới không biết người vẫn luôn giúp đỡ nàng đưa ra chủ ý chính là y. Thế nhưng y cứ cảm thấy Diệp Hạnh thông minh như vậy thì không nên đến giờ vẫn chưa phát hiện ra điều bất ổn, ngay cả khi y cố ý tặng tự thiếp quý giá cũng không hề có chút nghi ngờ nào. Nàng thật sự tin tưởng Chi Thư đến mức đó sao?
“Không có gì cả, ta chỉ là cảm thấy nàng ngốc nghếch, Chi Thư đã để lộ bao nhiêu sơ hở rồi mà nàng vẫn tin tưởng không chút nghi ngờ, uổng công ta cứ luôn miệng nói nàng thông minh.” Thẩm Thiệp khó xử lắm mới thốt ra những lời khô khan này với Thẩm Tịch, “Vả lại, ai mà chẳng tức giận khi thấy bức thư cảm tạ nàng ấy viết, bên trong toàn viết những thứ gì đâu, từ ngữ thì dùng lung tung cả.”
Thẩm Tịch cảm thấy phản ứng của Thẩm Thiệp thực sự quá kỳ lạ, những lời của Diệp Hạnh vốn dĩ chỉ là lời lẽ tinh nghịch cho vui, lẽ ra ca ca nhiều lắm cũng chỉ bình phẩm vài câu, không đến nỗi tức giận lớn như vậy. Nàng mơ hồ cảm thấy Thẩm Thiệp đối với Diệp Hạnh không hề tầm thường, từ việc y thà để Chi Thư nói dối thay thế để giúp Diệp Hạnh, điều này đã vượt quá phạm vi giúp đỡ kẻ yếu rồi.
Thẩm Thiệp bị muội muội bắt gặp, cũng không còn mặt mũi nào mà cứ mãi hờn dỗi. Y chỉ hối hận trong lòng vì đã tự mình rước họa vào thân, nhưng sự việc đã đến nước này, y cũng thật sự không còn mặt mũi nào để nói cho Diệp Hạnh biết rằng người giúp đỡ nàng thực ra là y, chứ không phải Chi Thư.
Đợi đến khi Tăng Sở bất ngờ nhắc đến các món ăn giới hạn Tết do Diệp Hạnh ra mắt, y phát hiện ra rằng, với tư cách là người cũng quen biết Diệp Hạnh, và Tăng Sở còn quang minh chính đại mua rất nhiều điểm tâm ở Quán Ăn Diệp Nương Tử, vậy mà y cũng không nhận được thư cảm tạ của Diệp Hạnh. Trong lòng y tạm thời cảm thấy cân bằng hơn một chút.
Đồng thời, y chợt nhớ ra hôm đó món ăn giới hạn mà Thẩm Tịch mang đến cho y đã bị đem đi mất vì y đang giận, y còn chưa kịp nếm thử một miếng nào. Thế là y vội vàng sai người đến Quán Ăn Diệp Nương Tử mua.
“Ngươi mau đến Quán Ăn Diệp Nương Tử mua vài phần về đây, sắp đến Tết rồi nhà cửa cũng cần thêm chút không khí hoan hỉ. Chi Thư, ngươi đừng đi nữa, lát nữa ta còn có việc cần ngươi.” Thẩm Thiệp giờ đây không muốn Chi Thư tiếp xúc với Diệp Hạnh thường xuyên như trước nữa, vì vậy lần này y phái một tiểu tư lạ mặt khác đi.
Tăng Sở cảm thấy Thẩm Thiệp nói có lý, y cũng để tiểu tư của mình đi cùng, “Mua nhiều một chút, trong nhà đông người, ai ai cũng phải được hưởng chút không khí vui vẻ. Đã đi rồi thì nhớ mua thêm vài món điểm tâm như Mê hương cao, các cô nương trong nhà đều thích ăn.”
Khi tiểu tư Thẩm phủ đến chỗ Diệp Hạnh mua đồ ăn, Diệp Hạnh phát hiện hóa ra không phải Chi Thư đến. Nàng tưởng Chi Thư bị bệnh, bèn đặc biệt nhờ tiểu tư giúp chuyển một phần điểm tâm cho Chi Thư. Tiểu tư đã từng thấy Chi Thư thường xuyên nhận đồ ăn của Diệp Hạnh, y cũng không nói nhiều, trực tiếp nhận lời.
Đêm hôm đó, trên bàn ăn của Thẩm phủ xuất hiện rất nhiều món ăn đậm đà hương vị Tết. Ngay cả Thẩm Đình vốn dĩ nghiêm nghị cũng lộ ra ý cười khi nhìn thấy: “Không tệ, rất nhanh lại đến Tết rồi, hai đứa con lại lớn thêm một tuổi.”
Thẩm Đình cũng bị không khí hoan hỉ trên bàn ăn làm cho lây nhiễm, Vạn thị hiếm hoi không còn gây khó dễ cho Diệp Hạnh nữa, cũng không ở trên bàn giáo huấn Thẩm Tịch. Lại thêm Tống thị kể một vài chuyện thú vị về những cái Tết trước đây của hai huynh muội, nhất thời cả phòng ăn đều vui vẻ hòa thuận, khó mà nghĩ đây là nhà của Thẩm tuần phủ nghiêm nghị.
Tâm trạng vui vẻ của Thẩm Thiệp trong bữa cơm kéo dài cho đến sau bữa ăn, rồi hoàn toàn tan biến khi y vô tình bắt gặp Chi Thư đang ăn Mê hương cao trong gian phụ. Chi Thư đơn thuần bị sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Thiệp dọa giật mình, mép miệng y còn vương vãi lớp kem trắng của Mê hương cao chưa kịp lau sạch. Thẩm Thiệp cảm thấy rất chướng mắt, chợt cảm thấy món Mê hương cao mà y vừa ăn lúc nãy cũng chẳng còn thơm ngon nữa.
Y muốn ăn Mê hương cao một lần cũng phải tìm đủ mọi cớ để mua, mà Chi Thư người cũng chẳng cần đi, lại có người đặc biệt mang đến cho y. Thẩm Thiệp cảm thấy vì sao trong khoảng thời gian gần đây, rất nhiều chuyện cứ luôn không ngừng nhắc nhở y rằng những việc y làm trước đây thật quá ngu xuẩn.
Y không thể không thừa nhận, y quả thực tức giận vì Diệp Hạnh không hề nghĩ rằng y mới là người giúp đỡ nàng, nhưng thực ra y còn tức giận bản thân mình hơn. Vì sao ban đầu y lại làm những chuyện như vậy để lừa dối Diệp Hạnh, cuối cùng lại khiến y một mình chịu đựng khổ sở dày vò.
Đêm đến, Thẩm Thiệp nằm mơ, trong mộng y không thể chịu đựng được sự đối xử khác biệt như vậy nữa, liền chạy đi nói rõ sự thật với Diệp Hạnh. Thẩm Thiệp nói với Diệp Hạnh rằng chính y đã giúp nàng cải thiện hương vị điểm tâm, chính y đã bảo Chi Thư giúp tìm Lê Mông Tử, và cũng chính y đã tặng những cuốn tự thiếp quý giá kia.
Thế nhưng Diệp Hạnh sau khi nghe xong lại đột nhiên biến sắc, nàng không những không cảm tạ, mà ngược lại còn lạnh lùng nói nàng ghét nhất những kẻ nói dối lừa gạt nàng. Trước đây cứ ngỡ y là bậc đoan phương quân tử, nào ngờ lại không ngừng nói dối nàng.
Nàng thậm chí còn nói đã thất vọng tột độ về y, vĩnh viễn không muốn gặp lại y nữa, chứ đừng nói đến chuyện cho y ăn món điểm tâm do chính tay nàng làm.
Giấc mộng này quả thực quá đỗi chân thực, khiến Thẩm Thiệp trong mơ không ngừng giãy giụa giải thích, nhưng bất luận y giải thích thế nào thì Diệp Hạnh trong mơ vẫn không chịu nghe. Y sốt ruột đến nỗi muốn xông vào gõ cửa nhà Diệp Hạnh. Bên ngoài giấc mơ, Thẩm Thiệp cũng đổ một thân mồ hôi lạnh, y trằn trọc không ngừng trên giường, nửa đêm không ngờ lại vô ý đá bay chăn. Mặc dù trong phòng của y có than sưởi ấm, nhưng Thẩm Thiệp, người từ năm tuổi về sau chưa từng đá chăn, vẫn bị nhiễm lạnh mà đổ bệnh.
