Mặt trời nổi lên từ đường chân trời, sắc cam đỏ rực rỡ nhạt dần, giống như quả trứng gà được luộc chín, từ từ chuyển sang sắc trắng.
Ánh sáng vàng óng rơi xuống đại đất, đậu trên thảm cỏ ẩm ướt lạnh lẽo, mang theo hơi nóng ấm áp. Quá trình mặt trời mọc trọn vẹn đã kết thúc, lúc này vầng thái dương đã có một khoảng cách với đường chân trời, treo lơ lửng trên vòm trời xanh thẳm.
Toàn thân được sưởi ấm, những giọt nước mắt trên mặt cũng dần được hong khô.
Họ ngồi vai kề vai trên thảm cỏ mềm mại, nhìn về phía xa xăm.
Trời sáng rồi, họ vẫn sẽ vai kề vai tiếp tục đi tới, hướng về một tương lai xa xôi mà rõ ràng, với danh nghĩa là người nhà.
Bầu trời xanh biếc không một gợn mây, trong trẻo tựa như một mặt biển.
Điện thoại rung lên một cái, Phương Như Luyện không xem, chỉ dùng tay chống sau thắt lưng, ngửa đầu, ngồi bệt dưới đất một cách thoải mái: "Đến lúc phải về nhà rồi."
Phương Tri Ý nghiêng đầu nhìn cô, bỗng nhiên đưa tay tới, phủi đi mẩu lá ngân hạnh vụn trên tóc cô: "Vâng."
Họ chậm rãi xuống núi, phơi mình dưới nắng, thổi gió, hít hà không khí trong lành buổi sớm.
Thật kỳ lạ, đã sắp sang đông rồi mà thảm cỏ trên sườn núi này vẫn xanh đến thế, phẳng phiu trải dài từ chân núi l*n đ*nh đầu, điểm xuyết giữa sắc xanh rì là đủ loại hoa dại nhỏ xíu.
Còn có cả bồ công anh.
Phương Tri Ý đi phía trước, hái từng bông một. Cứ hái được một bông, nàng lại dừng bước, đón gió, phồng má lên thổi một cái thật mạnh phù. Những quả cầu nhung trắng tán ra trước mặt, nhẹ nhàng bay vào không trung.
Phương Như Luyện tụt lại phía sau vài bước, nhìn những sợi bông bay bay, nhìn góc nghiêng hơi ngẩng lên của nàng, nhìn quầng sáng nhảy nhót trên ngọn tóc nàng, rồi lặng lẽ mỉm cười.
Trên sườn núi có người chăn bò, người chăn bò chẳng biết đã đi đâu, con trâu nước bị buộc bên một tảng đá lớn, cúi đầu, cặp môi dày cử động liên tục để gặm cỏ.
Có đôi tình nhân đang chụp ảnh cưới trên thảm cỏ, Phương Như Luyện lại gần mới phát hiện đó là một cặp đôi đồng tính, cả hai đều mặc váy cưới trắng tinh, nhiếp ảnh gia đang dạy họ tạo dáng, bên cạnh đặt hoa, bong bóng và các đạo cụ khác.
Gió thổi qua, một chùm bong bóng màu hồng trắng không được buộc kỹ, bay về phía Phương Tri Ý và Phương Như Luyện.
Bong bóng bay lên rất cao, may mà sợi dây đủ dài, Phương Như Luyện đưa tay bắt lấy nó, trả lại cho hai người mới.
Cô và Phương Tri Ý chúc họ tân hôn hạnh phúc.
Đôi tân nhân rất vui vẻ, tặng lại hai hộp kẹo hỷ để bày tỏ lòng cảm ơn, còn nói chúc nguyện hai người cũng hạnh phúc.
Phương Như Luyện ngẩn ra một chút, giải thích: "Chúng tôi không phải tình nhân."
Cặp đôi kia cười nói: "Không phải tình nhân cũng vẫn hạnh phúc mà!"
Cô nghiêng đầu nhìn sang, Phương Tri Ý ở bên cạnh đang cúi đầu, nhìn hộp kẹo hỷ xinh đẹp đó.
Khi còn chưa về đến xe, Phương Tri Ý đã bóc kẹo hỷ ra ăn, nàng nói rất ngọt, bên trong còn có chocolate.
Phương Như Luyện cười một tiếng, cũng bóc một viên kẹo, ném vào miệng.
Xe của họ đỗ ở chân núi.
Nhưng xe hết xăng, Phương Như Luyện gọi điện cho xe cứu hộ. Đợi đến khi xe được kéo đến trạm xăng, đổ đầy bình, hai người lại lần lượt rửa mặt mũi, lúc này mới ngồi lên xe lần nữa, nổ máy lái về nhà.
Lái mất bốn tiếng đồng hồ mới về tới Hạc Tê.
Dừng xe dưới lầu, trước khi xuống xe Phương Như Luyện bỗng nhiên muốn nói điều gì đó, ngước mắt lên, vừa vặn va vào ánh mắt của Phương Tri Ý.
Đối mắt hai giây, cả hai cùng bật cười khẽ, Phương Tri Ý là người gọi cô trước: "Chị, xuống xe thôi."
Nàng đóng vai người nhà đã thuần thục đến mức tự nhiên, Phương Như Luyện cũng chẳng kém cạnh.
Lên lầu, mở cửa.
Phương Hồng và Mục Vân Thư đều ở nhà.
"Về sớm vậy sao?" Phương Hồng hỏi.
Phương Như Luyện cởi áo khoác, thay giày, chen đến bên cạnh mẹ mình tựa vào một cách mềm nhũn: "Sớm ạ? Đã quá mười hai giờ rồi mà."
"Bình thường cuối tuần chẳng phải con toàn ngủ đến khi mặt trời đứng bóng sao? Mẹ cứ tưởng chiều hai đứa mới về cơ, đều đợi hai đứa nên chưa nấu cơm, đã ăn trưa chưa?"
"Có món gì thừa con ăn đại vài miếng là được, con hơi buồn ngủ." Một đêm không ngủ, Phương Như Luyện thực sự rất buồn ngủ, lúc này nếu không phải vì quá đói, cô đã có thể đổ gục xuống ngủ ngay lập tức.
Mục Vân Thư chạm vào bàn tay lạnh ngắt của Phương Tri Ý: "Có hầm ít canh đấy, dì đi nấu cơm một chút, hai mươi phút là xong thôi."
Phương Tri Ý lắc đầu, đứng dậy: "Con không ăn đâu, không đói ạ. Mẹ, dì Phương, con vào phòng ngủ một lát đây."
Cánh cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra rồi lại nhẹ nhàng khép lại.
Phương Hồng thắc mắc: "Sao đứa nào đứa nấy đều buồn ngủ thế này? Đêm qua hai đứa làm gì vậy?"
Phương Như Luyện nhắm mắt nằm bò trên sofa, đưa tay đẩy mẹ: "Chắc là thức đêm chơi game thôi mẹ... mẹ mau nấu cơm đi, con đói lắm rồi."
"Dì Mục của con đi nấu rồi."
Ăn cơm trưa xong, Phương Như Luyện thực sự quá buồn ngủ, trốn về phòng đi ngủ luôn.
Phương Tri Ý có lẽ đã ngủ rất lâu, đã qua cái cơn đói đó rồi.
Rèm cửa không kéo ra, trong phòng ngủ rất tối, trong chăn ấm áp vô cùng.
Ngủ đủ giấc nên đầu không còn thấy chóng mặt nữa, chỉ là thấy lười, cứ ở trên giường dây dưa một hồi, mặc cho bản thân suy nghĩ vẩn vơ trong bóng tối. Cuối cùng khẽ thở dài một tiếng, bước xuống giường mở cửa sổ.
Làn gió mát rượi thổi vào, ánh nắng vàng rạng rỡ rơi trên bậu cửa sổ, đã là buổi hoàng hôn.
Phương Tri Ý đứng bên cửa sổ đón gió một lát.
Những tâm tư định đâm chồi nảy lộc bị cơn gió tỉnh táo thổi qua, liền rụt trở về.
Trước kia luôn phàn nàn cô cứ lặp đi lặp lại, giằng xé không dứt —— giờ đây, nàng dường như cũng trở thành hạng người như vậy. Phải hạ quyết tâm bao nhiêu lần, phải tự ám thị tâm lý bao nhiêu lần, mới có thể dập tắt hoàn toàn tâm tư ấy.
Bỗng nhiên nàng xoay người lại, kéo ngăn kéo ra.
Trong ngăn kéo đã lâu không mở, đặt tĩnh lặng một chuỗi chuông gió, Phương Tri Ý nhấc lên lắc lắc, nghe vài tiếng leng keng, không biết đã nghĩ tới điều gì mà khẽ mỉm cười.
Đặt chuông gió trở lại, nàng rúc vào giường, đưa tay mở một hộp kẹo bạc hà trên tủ đầu giường.
Bảy tám viên cùng ném vào, vị ngọt và vị bạc hà lan tỏa trong khoang miệng, nàng nhai ngấu nghiến rồi nuốt xuống.
Sự bực bội trong lòng bị cơn gió lạnh xộc lên trong miệng xua đi quá nửa, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa, Phương Tri Ý lên tiếng: "Mời vào."
Cửa mở ra, Mục Vân Thư bước vào.
"Tỉnh rồi à?"
Mục Vân Thư bưng một bát cơm chan canh gà: "Đói rồi phải không? Ăn chút gì đi."
Đặt bát cơm canh gà lên đầu giường, bà luôn nghi ngờ Phương Tri Ý bị bệnh, nên đưa tay sờ trán con gái trước —— may sao nhiệt độ bình thường.
Phương Tri Ý vốn dĩ không đói, nhưng bị mùi canh gà kia quyến rũ, quả thực đã khơi dậy chút thèm ăn, bèn bưng bát cơm ngồi ở đầu giường ăn.
Mục Vân Thư ngồi bên giường, đưa tay gạt những sợi tóc trên mặt cô gái: "Đi đâu với chị con thế? Hai đứa ngủ cả buổi chiều luôn."
Phương Tri Ý khựng lại: "Chị ấy vẫn chưa tỉnh ạ?"
"Chưa."
Phương Tri Ý nói thật: "Bọn con đi xem mặt trời mọc buổi sáng."
Nàng chỉ vào hộp kẹo hỷ đặt trên tủ đầu giường: "Còn gặp một đôi tân nhân chụp ảnh cưới nữa, đây là kẹo hỷ họ tặng, phần của con ăn hết rồi, chị không thích ăn nên cho con, mẹ nếm thử đi."
Nàng đặt bát canh xuống, mở hộp kẹo hỷ, chọn một viên bóc ra đưa cho Mục Vân Thư.
Mục Vân Thư cười nhẹ ngậm lấy: "Con đấy, ăn ít kẹo thôi, cẩn thận sâu răng."
Phương Tri Ý cúi đầu lẩm bẩm: "Con biết rồi mà."
Nàng ngủ cả buổi chiều, tóc tai rối bù xõa trên vai, mang theo tĩnh điện, vài sợi tóc không chịu nghe lời mà vểnh lên.
Mục Vân Thư vừa dùng tay nhẹ nhàng vuốt mượt tóc cho nàng, vừa khẽ hỏi: "Con với Tiểu Luyện chiều qua... là đi hẹn hò à?"
Động tác húp canh của cô gái khựng lại.
"Tất nhiên là không phải rồi." Phương Tri Ý chớp chớp mắt, ngẩng đầu cười nhìn mẹ: "Sao có thể hẹn hò với chị được chứ. Chị là người nhà, bọn con đơn thuần là đi xem mặt trời mọc thôi."
Thế nhưng mặt lại bị một bàn tay lớn nhẹ nhàng lau đi.
"Vậy tại sao lại buồn như thế?"
Phương Tri Ý ngẩn ra một thoáng, nghiêng đầu, cọ cọ vào lòng bàn tay Mục Vân Thư: "Mẹ, con xin lỗi... trước đây đã khiến mẹ đau lòng như vậy, khiến mẹ lo lắng như vậy, con xin lỗi, con không cố ý đâu."
Giọng nàng thấp dần xuống.
"Ngẩng mặt lên nhìn mẹ."
Phương Tri Ý hít một hơi, lại ngoảnh mặt đi. Ngay khoảnh khắc chạm vào biểu cảm đau lòng của mẹ, nước mắt không báo trước trào ra, nàng nói: "... Con xin lỗi."
"Con không có gì phải xin lỗi mẹ cả." Mục Vân Thư nhẹ nhàng nâng lấy mặt nàng: "Trước đây là do mẹ chưa nghĩ thông suốt. Mẹ ấy à, thực ra là một người rất hồ đồ, rất cổ hủ, đã đi qua ranh giới sinh tử một lần rồi mà vẫn không nhìn thấu... Mẹ chỉ mong con và Tiểu Luyện đều có thể vui vẻ. Con thích nó, nó thích con, vậy thì ở bên nhau, mẹ không phản đối, Phương Hồng cũng sẽ không phản đối. Chỉ cần bản thân các con nghĩ kỹ... Con và Tiểu Luyện đều rất cừ, rất dũng cảm, có năng lực bảo vệ bản thân mình."
Bà khựng lại, giọng nói càng thêm dịu dàng.
"Nếu chỉ vì mẹ và Phương Hồng mà các con mới chọn chia tay, vậy thì mẹ không đồng ý, mẹ không muốn thấy các con không vui, bọn mẹ hy vọng các con hạnh phúc."
"Con nghĩ kỹ rồi." Nước mắt Phương Tri Ý lăn vào lòng bàn tay bà: "Chị ấy chỉ có thể là chị thôi."
Mục Vân Thư hỏi: "Có nguyên nhân khác sao? Khó nói à?"
Bà nhạy cảm nhận ra sự thay đổi thái độ của Phương Tri Ý bắt đầu từ ngày hai đứa cùng nhập viện. Phương Như Luyện không muốn nói nhiều, Phương Tri Ý lại luôn giữ im lặng, cộng thêm vết thương trên người Phương Như Luyện ngày đó quá nhạy cảm, Phương Hồng và bà từ đầu đến cuối không có cách nào hỏi đến cùng.
Phương Tri Ý không nói gì, Mục Vân Thư thở dài một tiếng, xoa đầu nàng.
Ăn xong cơm Phương Tri Ý lại bắt đầu buồn ngủ, Mục Vân Thư nằm cùng nàng một lát.
Đợi đến khi trên giường ấm hơn một chút, cô gái nhắm mắt, nhịp thở đều đều, Mục Vân Thư mới lặng lẽ xuống giường, tắt đèn.
Phương Hồng đang nằm ở phòng khách, Mục Vân Thư quét mắt nhìn một vòng, hỏi: "Tiểu Luyện vẫn chưa tỉnh à?"
Phương Hồng đáp: "Đang ở ngoài ban công cắt tỉa cành hoa kìa."
Mục Vân Thư nghiêng đầu nhìn về phía ban công, rèm cửa đang kéo, bà không nhìn thấy Phương Như Luyện.
"Con bé thế nào rồi?" Mục Vân Thư đưa một viên kẹo cho Phương Hồng.
"Thì vẫn vậy thôi, cứ cười cười nói nói, cái gì cũng vâng dạ, nhưng cái gì cũng chẳng nói ra." Phương Hồng hơi đau đầu: "Em bảo bọn trẻ bây giờ, sao cứ..."
Bà thực sự hết cách với chúng.
Mục Vân Thư ngồi xuống sofa.
Phương Hồng lại nói: "Chị nghi là do cứ ở lỳ trong nhà nên sinh ra bí bách, ngày mai em có phải đưa Trần Đình về không? Chị không có việc gì chị cũng đi, mang theo cả hai đứa nó nữa, bên kia phong cảnh cũng đẹp, coi như đi giải khuây."
Mục Vân Thư nói: "Được."
Ngày hôm sau thời tiết khá đẹp, Mục Vân Thư lái xe đưa Phương Hồng, Phương Như Luyện và Trần Đình cùng về làng.
Phương Tri Ý có việc nên không đi theo, ở nhà nghe bài giảng trực tuyến. Trần Đình chuyến này chủ yếu là về làng, thuận tiện đến ủy ban làng làm chút việc.
Chiếc xe lắc lư đi trên con đường làng. Mục Vân Thư lái xe, Phương Hồng ngồi ghế phụ, hai đứa trẻ ngồi song song ở hàng ghế sau.
Phương Như Luyện đã lâu không gặp Trần Đình. Cô bé đã khác xưa rất nhiều, quần áo sạch sẽ, con người cũng hay cười hơn, chắc hẳn là được bà ngoại nuôi dưỡng rất tốt. Chỉ là vẫn còn nhút nhát, thỉnh thoảng lén nhìn Phương Như Luyện một cái, hễ Phương Như Luyện nhìn lại là cô bé lại đỏ mặt dời mắt đi.
Mấy người không dừng lại lâu ở nhà bố mẹ Trần Đình. Cặp vợ chồng đó vẫn lạnh lùng như trước, Mục Vân Thư và Phương Hồng cũng không có ý định ở lại lâu, rất nhanh sau đó đã chuyển hướng đến ủy ban làng.
Mục Vân Thư có chút quen biết với những người trong ủy ban làng, nhất thời chuyện trò có hơi nhiều.
Phương Như Luyện và Trần Đình đứng chờ có chút gò bó nên ra ngoài hóng gió, hai người đứng trước sân lớn của ủy ban làng ngắm phong cảnh phương xa, nhân tiện trêu chọc con chó đen buộc dưới gốc cây.
Trần Đình đưa tay sờ con chó, không biết móc từ đâu ra một cây xúc xích, xé ra cho chó ăn: "Nó không cắn người đâu ạ."
Phương Như Luyện ngồi xổm ở phía xa hơn một chút, đưa tay về phía con chó đen: "Chụt chụt chụt."
Tay cô chẳng có gì cả, con chó đen liếc nhìn cô một cái đầy khinh bỉ, rồi hừ hừ hử hử ăn xúc xích.
Cảnh tượng này mang một vẻ ấm áp bình lặng. Phương Như Luyện bắt đầu trò chuyện với Trần Đình, giống như một người lớn ôn hòa nhưng không tránh khỏi vẻ tẻ nhạt, hỏi về thành tích học tập, cũng hỏi về sức khỏe của cô bé.
Trần Đình biết chính Phương Như Luyện là người tài trợ cho mình, nên trả lời từng câu một, nói rằng mấy lần thi khảo sát gần đây đều đứng nhất khối, cao hơn người đứng nhì tận hơn năm mươi điểm. Phương Như Luyện chân thành khen ngợi cô bé giỏi giang, nhưng lại nhớ đến căn bệnh ở kiếp trước của cô bé, nên truy hỏi về tình hình sức khỏe.
"Dạ không có bệnh gì ạ, chỉ là chạy bộ vẫn không được thôi," giọng Trần Đình nhẹ nhàng hơn, "cô Mục yêu cầu em phải vận động nhiều hơn, phơi nắng nhiều hơn, ăn uống đúng giờ." Nhắc đến Mục Vân Thư, lời của cô bé rõ ràng dài hơn hẳn, kể về việc cô giáo đã đưa mình đi khám tổng quát như thế nào, đưa mình đi ăn bún nồi nhỏ ra sao, đã nói với mình rất nhiều, rất nhiều lời, bảo mình phải trân trọng sinh mạng, trân trọng cơ thể.
Và cả... những lời khuyên cô bé hãy hạ quyết tâm tránh xa gia đình gốc của mình.
Những lời này vốn không nên nói với người ngoài, truyền đến tai người khác sẽ không tốt cho cô Mục —— nhưng người trước mặt là con gái cô Mục, nói một chút chắc không sao đâu nhỉ?
Không ngờ biểu cảm của Phương Như Luyện bỗng chốc đông cứng lại.
Mục Vân Thư là giáo viên, ăn nói làm việc xưa nay luôn chu toàn, chừa lại đường lui, tuyệt đối không bao giờ nói với học sinh những lời trực diện và không mấy "chính trực" như vậy. Trừ phi...
Trái tim bỗng thắt lại một cái, một vài chi tiết từng bị bỏ qua hiện lên trong trí não.
Cô nhìn Trần Đình, giọng nói vẫn bình thản: "Cô Mục đưa em đi khám, đã khám những hạng mục nào?"
Trần Đình ngoan ngoãn liệt kê ra vài cái tên cụ thể.
Đều không phải là những hạng mục kiểm tra định kỳ thông thường, mà là một nhóm hạng mục có mục tiêu rõ ràng, định hướng cực mạnh. Cứ như thể là... đã dự tri trước được cô bé có thể mắc một loại bệnh nào đó, chỉ là đi kiểm tra lại để xác nhận, chứ không phải là sàng lọc.
Phương Như Luyện cảm thấy một cơn kinh hoàng tột độ.
"Sao thế chị Phương?"
Thái dương giật lên đau nhức, Phương Như Luyện cắn môi, cố gượng một nụ cười với Trần Đình: "Không có gì, chị ngồi xổm lâu quá nên bị chóng mặt thôi."
Cô vịn vào gốc cây đứng dậy, sắc mặt dưới bóng cây lộ rõ vẻ nhợt nhạt, bàn tay áp lên lớp vỏ cây hơi run rẩy.
Đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, Mục Vân Thư từ ủy ban làng bước ra, gọi họ lên xe.
Phương Hồng đi vệ sinh rồi. Mục Vân Thư hỏi hai đứa trẻ có muốn đi một chuyến luôn không, Trần Đình gật đầu, Phương Như Luyện bảo không cần, rồi theo Mục Vân Thư ngồi vào trong xe.
Cửa sổ xe được Mục Vân Thư hạ xuống một nửa, làn gió buổi chiều mang theo hơi lạnh lùa vào.
Bà nghiêng mặt hỏi Phương Như Luyện: "Tối nay muốn ăn cá nướng không? Lâu rồi chưa ăn."
Từ ghế sau truyền đến giọng nói hơi nghẹn của cô gái: "Vâng."
Mục Vân Thư cúi đầu lướt danh bạ điện thoại: "Quán lần trước ăn khá ngon, lượng cũng nhiều, nhưng dì hình như chưa lưu số... Ái chà, đúng là chưa lưu thật, thôi kệ đi, lát nữa cứ trực tiếp đến quán mà bảo."
"Dì Mục." Phương Như Luyện bỗng nhiên gọi bà một tiếng.
"Hả? Có chuyện gì vậy con?"
"Đột nhiên con nhớ ra lâu rồi chưa liên lạc với mấy ông cậu của con, không biết giờ thế nào rồi..."
"Hả?" Mục Vân Thư kinh ngạc nhìn cô: "Sao tự nhiên lại nhớ đến chuyện này?"
"Chỉ là con thấy... trước đây vì chuyện mê tín dị đoan mà bắt mẹ con và mấy cậu cắt đứt liên lạc, giờ nghĩ lại, thấy chẳng có lý chút nào."
"Lý với chẳng lẽ cái gì." Mục Vân Thư quay đầu lại nhìn về phía trước, giọng điệu rất nhạt: "Cũng chẳng phải người nhà gì tốt đẹp, không liên lạc thì thôi, liên lạc rồi lại làm Phương Hồng thêm bực mình, con đừng có làm chuyện dại dột đấy nhé."
Mục Vân Thư trước đây tuyệt đối sẽ không nói ra những lời như vậy. Bà luôn nỗ lực xây dựng cho Phương Như Luyện và Phương Tri Ý một tấm gương ôn hòa, chu toàn, tuân thủ luân thường, đặc biệt là về phương diện tình thân.
Phương Như Luyện cúi đầu, khẽ mỉm cười: "Con nói vậy thôi, con sẽ không làm vậy đâu."
Xe chậm rãi lăn bánh khỏi ngôi làng, đi dọc theo con đường quê hướng về phía Hạc Tê. Nửa đường đi ngang qua nhà bà ngoại Trần Đình, xe lại dừng để Trần Đình xuống. Mục Vân Thư hạ cửa kính, hàn huyên vài câu với người già đang đứng ở cổng sân.
Nửa giờ sau thì về đến nhà.
Phương Hồng xuống xe, thấy ghế sau không có động tĩnh gì, liền kéo cửa xe ra, lay tỉnh Phương Như Luyện đang ngủ li bì suốt quãng đường: "Ngủ dữ vậy hả con? Về đến nhà rồi."
Phương Như Luyện tỉnh dậy một cách mơ màng, xuống xe, đóng cửa xe lại.
Cô ngẩng đầu nhìn lên, Mục Vân Thư đã bước lên cầu thang, đang nghiêng mình nói chuyện với Phương Hồng, bóng lưng dưới ánh đèn cầu thang hiện lên thật dịu dàng, mờ ảo.
Phương Như Luyện bỗng nhiên không dám bước chân đi tiếp nữa.
Cô im lặng đứng chôn chân tại chỗ, sau đó xoay người, sải bước chạy trốn.
Lại giống như trước kia, không dám bước chân vào ngôi nhà đó nữa, không dám đối diện với một Phương Hồng và một Mục Vân Thư tốt đẹp đến nhường ấy. Một mình cô lén lút trốn vào khách sạn, trong căn phòng cũ đó, trước ô cửa kính sát đất, rình rập ngôi nhà nhỏ cách đó không xa.
Tim đau thắt lại.
Phương Hồng và Mục Vân Thư gọi điện tới, cô không dám nghe, chỉ nhắn tin thông báo có việc đột xuất, tối nay không về nhà.
Cô ngồi xổm trước ô cửa kính sát đất đó, cuộn tròn lại thành một khối.
Sau đó điện thoại trong phòng vang lên, lễ tân báo cho cô biết, có người đến tìm. Cô hỏi là ai, lễ tân nói, bà ấy bảo bà ấy là mẹ của cô.
Xuống sảnh đón người, là Mục Vân Thư.
Cô không biết Mục Vân Thư làm thế nào mà tìm được đến đây, lúc này cũng không còn tâm trí đâu mà nghĩ nữa, chỉ nghiến chặt răng không dám bước tới, vành mắt đỏ hoe. Mục Vân Thư quay đầu lại nhìn thấy cô, đi thẳng về phía cô.
Cả hai im lặng bước vào thang máy, lại im lặng đi qua hành lang trải thảm họa tiết chìm của khách sạn.
Quẹt thẻ vào cửa, đèn bật sáng theo tiếng động.
Ánh mắt Mục Vân Thư quét qua căn phòng. Bà xoay người lại, nhìn Phương Như Luyện: "Trong suốt gần một năm qua, con đều ở đây sao?"
Phương Như Luyện không dám nhìn bà, cúi gằm đầu.
Mục Vân Thư nhìn cô trân trân, hít một hơi thật sâu: "Trước kia không dám về nhà là sợ dì biết, sợ Phương Hồng tức giận, sợ Tiểu Ý gặp con. Còn bây giờ thì sao, tại sao lại không về nhà nữa? Là không dám về, hay là không muốn về?"
"Con... con chỉ là có đồ để quên mang đi thôi." Cô lúng búng nói.
Trong tầm mắt mờ ảo, chân Mục Vân Thư tiến lên một bước, Phương Như Luyện sụt sịt mũi, lùi lại một bước.
Mục Vân Thư nhìn cô, vừa thất vọng vừa xót xa: "Tiểu Luyện, tại sao con cứ luôn đẩy bọn mẹ ra ngoài, tại sao không tin tưởng bọn mẹ, không tin tưởng dì, đời người chỉ có vài mươi năm, ngắn ngủi lắm, tai nạn chẳng biết lúc nào sẽ ập đến, thời gian người nhà có thể ở bên cạnh nhau đã là rất trân quý rồi..."
Phương Như Luyện vẫn im lặng.
Mục Vân Thư khẽ thở dài: "Con lớn rồi, có suy nghĩ riêng, cũng có tâm sự riêng của mình. Dì không ép con." Giọng bà mang theo nỗi buồn không thể che giấu, xoay người định đi về phía cửa.
"Dì Mục!"
Phía sau bỗng vang lên tiếng gọi nghẹn ngào. Tiếng gọi đó nấc nghẹn, run rẩy, gần như vỡ vụn:
"Dì là... dì là, là dì Mục đó, có đúng không?"
Mục Vân Thư không quay đầu lại: "Trước khi đi, điều dì không yên tâm nhất chính là con và Tri Ý. Luôn cảm thấy thời gian không đủ, vẫn muốn được ở bên các con thêm chút nữa. Nhưng con... chắc là không nghĩ như vậy đâu nhỉ, nếu không thì đã không lâu như vậy không về nhà."
"Không phải đâu! Con không hề không nhớ mọi người!" Nước mắt vỡ đê, Phương Như Luyện lao tới, ôm chặt lấy bà từ phía sau, toàn thân run bần bật, "Dì... có phải dì luôn biết rõ..."
Biết rõ cô chính là đứa khốn nạn Phương Như Luyện đó, biết rõ chính cô đã hại chết bà. Luôn biết rõ, nhưng lại luôn lựa chọn tha thứ, chỉ vì bà là mẹ, là mẹ của hai đứa.
Nhưng Phương Như Luyện không thể hòa giải với chính mình.
"Dì là từ từ nhớ ra thôi," giọng Mục Vân Thư rất nhẹ, "lúc đầu chỉ thấy kỳ lạ, có một ngày Tri Ý bỗng ôm dì khóc rất lâu, không lâu sau con lại vô duyên vô cớ ngã từ ban công xuống..."
"Con không hề không nhớ mọi người..." Phương Như Luyện khóc đến mức cả người quỵ xuống, nhưng hai cánh tay vẫn ôm chặt lấy chân bà, "Con không dám... con xin lỗi, con xin lỗi... tất cả... tất cả đều là lỗi của con, là con dụ dỗ em ấy..."
"Chuyện này dì đã sớm tha thứ cho con rồi. Phương Hồng cũng tha thứ cho con rồi, Tri Ý cũng tha thứ cho con rồi." Mục Vân Thư cuối cùng cũng xoay người lại, ngồi thụp xuống, hai tay nâng lấy gương mặt đầm đìa nước mắt của cô.
Phương Như Luyện vẫn khóc đến không thở nổi.
"Con xin lỗi, con không biết là sẽ hại chết dì... con xin lỗi, từng phút từng giây con đều hối hận, thậm chí con đã luôn luôn, trong một thời gian rất dài, không dám nói với Tiểu Ý..."
Mục Vân Thư sững người lại.
"Cái... cái gì cơ?"
Bà nhìn cô gái mặt đầy nước mắt, thái dương ẩn ẩn đau, nhưng trong lòng từ câu nói kinh dị này của Phương Như Luyện, bà đã chạm tới một suy đoán mờ mịt mà hãi hùng.
Nhưng lúc này không phải là lúc nói chuyện sâu thêm. Hơn nửa năm nay, bà đã thực sự chịu đủ sự xa cách cố ý và những bí mật ngầm hiểu giữa người nhà với nhau rồi.
Mục Vân Thư siết chặt tay Phương Như Luyện, thở dài một hơi thật sâu, gằn từng chữ: "Về nhà, dì thấy chúng ta cần phải họp gia đình, để thống nhất lại mọi chuyện cho rõ ràng."
Trong phòng khách, tất cả đèn đều bật sáng, sáng đến mức chói mắt, không nơi nào có thể lẩn trốn. Rèm cửa kéo lại kín mít.
Phương Tri Ý ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Phương Như Luyện, hai người ngồi song song ở giữa chiếc sofa dài.
Nàng nghiêng đầu nhìn người bên cạnh một cái, phát hiện mí mắt Phương Như Luyện hơi sưng, lại cúi đầu nhìn kỹ, mắt vẫn còn đỏ. Tuy không hiểu tại sao, nàng vẫn lặng lẽ rút một tờ giấy ăn đưa qua.
Mục Vân Thư chậm rãi đi tới đi lui trước sofa.
Một chiếc thước gỗ dài đặt ngang trên lò sưởi. Đó là món đồ cũ từ mười mấy năm trước, bây giờ sớm đã không cho phép đánh học sinh nữa, nên luôn được cất ở trong góc, hôm nay hiếm khi được mang ra lau bụi.
Phương Hồng nhìn sắc mặt nghiêm nghị nặng nề của Mục Vân Thư, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Phương Như Luyện và Mục Vân Thư, khẽ hỏi: "Chuyện này là sao đây?"
"Có một chuyện, có lẽ nghe qua có chút... mê tín dị đoan." Mục Vân Thư nhìn Phương Hồng, giọng rất tĩnh: "Thực ra mình không phải là mình của hiện tại. Mình là Mục Vân Thư của sáu năm sau, đã từng chết một lần."
Nói ngắn gọn súc tích.
Phương Tri Ý chợt mở to mắt, đồng tử đen trắng phân minh nhìn về phía Mục Vân Thư, đáy mắt ánh nước dao động, khẽ run lên.
"Ồ, chị hiểu rồi," Phương Hồng ngẩn ra một chút, ngay sau đó như nghĩ ra điều gì, mỉm cười tiếp lời, "Chị trọng sinh rồi, trọng sinh đến ngày..."
Chiếc thước gỗ khẽ nâng lên, chỉ về phía hai cô gái trên sofa.
Mục Vân Thư nói: "Hai đứa nó cũng vậy."
Nhận thấy Mục Vân Thư hình như không phải đang nói đùa, nụ cười trên mặt Phương Hồng đông cứng lại. Bà sờ sờ mặt, đang gian nan để hiểu được hai câu nói này của Mục Vân Thư.
"Tiểu Luyện đại khái là năm ngoái, cái ngày nhảy từ ban công xuống đó là đã quay lại rồi, nó ôm chị khóc, gọi mẹ, vì nó đã rất lâu không được gặp chị, nó rất nhớ chị. Sau này không cho chị đi lại với bên bố mẹ chị, cũng là vì... nó không muốn chị bị tổn thương."
Giọng Mục Vân Thư bình thản, nhưng đáy mắt lại có ánh nước lướt qua, "Tiểu Ý là quay lại trước kỳ thi đại học, vì chỉ có hai tháng thời gian ôn tập, nên thành tích tụt dốc không phanh, thi đại học không tốt."
Bà chậm rãi ngước mắt, chạm vào đôi mắt bướng bỉnh nhưng tràn đầy lệ của Phương Tri Ý, "Đừng khóc, mẹ là mẹ, mẹ đã về rồi."
Phương Hồng hơi đau đầu, vò vò tóc, "Chị... đầu óc chị có chút..."
Tay bỗng nhiên bị ai đó nắm lấy, bà cúi đầu nhìn, là Phương Như Luyện.
Phương Hồng hít một hơi thật mạnh, giơ bàn tay kia lên xua xua: "Em cứ từ từ đã, chị, chị... để chị bình tĩnh lại đã."
Phương Như Luyện rót cho bà một ly trà.
Uống xong một ngụm trà, Phương Hồng thở hắt ra một hơi thật dài, "Vân Thư, em không đùa đấy chứ?"
Mục Vân Thư: "Em dùng chứng chỉ hành nghề giáo viên của em ra đảm bảo."
Để khiến Phương Hồng tin tưởng, bà tiếp tục nói: "Học sinh Trần Đình trong lớp mình, lý do mình quan tâm chăm sóc em ấy như vậy, là vì em ấy luôn là một đứa trẻ ngoan, lòng dạ lương thiện, kiếp trước em ấy bị bệnh, bị ung thư nhưng không muốn chữa trị, đem số tiền tiết kiệm trên người đưa cho mình, hỏi mình trong lớp có học sinh nào cần tài trợ không. Em xót xa cho em ấy, nên sau khi làm lại từ đầu mình đã giúp đỡ em ấy, đưa em ấy đi khám, hy vọng em ấy khỏe mạnh."
Phương Hồng cúi đầu, "Đúng là một đứa trẻ ngoan."
Bà chớp chớp mắt, lại hỏi: "Vậy còn chị? Tôi của sáu năm sau thì sao?"
"Chị chết rồi."
Phương Hồng ngây người: "Hả?"
Mục Vân Thư nói: "Đừng buồn, em cũng chết rồi."
Bà hít một hơi, quay đầu nhìn hai cô gái đang ngồi ở chính giữa sofa, sắp khóc thành tiếng: "Hai đứa thì sao?"
Phương Tri Ý sụt sịt mũi nhìn bà, vành mắt đỏ hoe, khóe miệng mím xuống, đôi bàn tay khớp xương trắng bệch siết chặt lấy ống quần trên đầu gối.
Phương Như Luyện thay Phương Tri Ý trả lời: "Cũng... cũng vậy ạ."
Đáp án này Mục Vân Thư đã đoán được, tim vẫn bị bóp nghẹt một cái, "Bao nhiêu tuổi?"
Hai cô con gái không nói lời nào, tim Phương Hồng thắt lại, vỗ vỗ vai Phương Như Luyện, "Bao nhiêu tuổi thì không còn nữa?"
Phương Như Luyện gian nan sụt sịt mũi, đôi môi khô nẻ bị cô cắn đến trắng bệch.
Chiếc thước bằng gỗ khẽ nâng lên, gõ nhẹ vào cằm cô. Giọng điệu của Mục Vân Thư mang theo sự uy nghiêm đặc trưng của một giáo viên: "Nói."
Phương Như Luyện ngước mắt nhìn bà, nước mắt lăn dài trên cây thước, "Ba mươi."
Không gian chìm vào im lặng tuyệt đối, tiếng bình nước nóng đang đun kêu rất rõ ràng.
"Phương Như Luyện con nói bao nhiêu tuổi cơ!!!" Phương Hồng gần như nhảy dựng lên, tức đến mức mặt mày tái mét đứng không vững, được Mục Vân Thư đưa tay đỡ lấy, "Con đã làm cái gì mà ba mươi tuổi đã không còn nữa! Hả?"
"Con..." Cô đỏ vành mắt, "Coi như là cứu người đi, rơi xuống biển ạ."
Nước mắt bắn xuống đất, Mục Vân Thư sụt sịt mũi, ngước nhìn ánh đèn trắng xóa, "Sớm như vậy... dì cứ tưởng, dì cứ tưởng con và Tiểu Ý đã sống bên nhau rất lâu rất lâu rồi."
Phương Hồng nhào tới ôm lấy Phương Như Luyện, vừa khóc vừa đánh cô.
"Tiểu Ý thì sao?" Phương Hồng đưa tay sờ sờ mặt Phương Tri Ý, "Tiểu Ý bao nhiêu tuổi?"
Phương Tri Ý đáp: "Hai mươi tám."
Phương Hồng suýt nữa thì ngất xỉu, dưới sự vỗ nhẹ của Phương Như Luyện mới từ từ lấy lại hơi, một tay ôm một đứa con gái, khóc không thành tiếng, "Hai đứa... hai đứa định làm cái gì vậy hả!"
Còn nhỏ như vậy, trẻ trung như vậy! Bà nghe mà đau đớn không thôi.
Mục Vân Thư hỏi: "Tại sao không còn nữa?"
"Bạo lực y tế ạ."
Lại là một trận đau lòng, Mục Vân Thư quay ngoắt đầu đi, ép chặt lồng ngực để hít thở một cách khó khăn.
"Mẹ, mẹ đừng buồn... lúc đó con chỉ có một mình cô độc, sống chưa chắc đã tốt hơn chết." Giọng nàng nhè nhẹ, như đang an ủi, "Mẹ xem, con nhắm mắt rồi mở mắt ra là lại được gặp mọi người rồi, rất tốt mà."
Nàng thực lòng muốn an ủi Phương Hồng và Mục Vân Thư, nhưng lời nói ra lại khiến người ta đau thắt tâm can.
Phương Hồng đưa tay ôm chặt Phương Tri Ý vào lòng, má dán vào gương mặt lạnh lẽo và ướt đẫm của nàng, "Tiểu Ý khổ quá..."
Nước mũi nước mắt lẫn lộn chảy xuống, bà rút giấy ra lau, một gói giấy mới rất nhanh đã hết sạch. Phương Như Luyện lặng lẽ lấy thêm một gói từ sofa, nhẹ nhàng đặt bên cạnh lò sưởi.
Bà khóc rất dữ dội, hai đứa trẻ lại im lặng lạ thường, chỉ lặng lẽ rơi lệ, lau nước mắt cho bà.
Cái đó không giống như tâm lý ổn định, mà giống như đang chờ đợi một thứ gì đó khủng khiếp ập đến, ánh mắt trống rỗng, không chút sức sống.
Đợi một hồi lâu, bà mới ngước đôi mắt đỏ hoe sưng húp lên, nhìn Mục Vân Thư đang tựa vào lò sưởi, cũng đang đưa tay quẹt lệ, rồi khàn giọng mở miệng:
"Còn em? Em đi như thế nào?"
Lời vừa dứt, Phương Hồng rõ ràng cảm nhận được cơ thể của hai đứa trẻ đang được bà ôm hai bên bỗng nhiên cứng đờ lại.
Mục Vân Thư khẽ lắc đầu, "Là một sự cố..."
"Là con."
Giọng của Phương Như Luyện vang lên cùng lúc, cấp thiết, chém đinh chặt sắt, thậm chí át cả lời chưa dứt của Mục Vân Thư, "Là con đã hại dì."
Cô ngước đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Mục Vân Thư, rồi lại run rẩy dời đi ngay lúc ánh mắt giao nhau, tuyệt vọng thú nhận tội trạng: "Con không biết xấu hổ, con là một đứa khốn nạn, lúc con và Tiểu Ý đang làm loạn thì bị dì Mục nhìn thấy, dì Mục đã chạy ra ngoài, bị xe... bị xe..."
Khóc không thành tiếng.
"Tất cả... tất cả đều là lỗi của con."
Tất cả cuối cùng cũng được phơi bày, Phương Như Luyện cảm thấy nhẹ nhõm.
Cơ thể xuôi theo sofa nhũn ra, cô muốn quỳ xuống, nhưng lại bị cái lò sưởi trước mặt chắn mất.
Một đêm phải chịu đựng cú sốc quá lớn, Phương Hồng chỉ cảm thấy lồng ngực thắt lại, hít thở cũng có chút khó khăn.
"Quay mặt qua đây nói chuyện." Mục Vân Thư so với Phương Hồng thì điềm tĩnh hơn nhiều, bà thậm chí còn tiến lên một bước, hơi cúi người về phía Phương Như Luyện qua cái lò sưởi, "Vậy nên... đây chính là lý do con luôn luôn không dám ở bên Tiểu Ý? Đây chính là lý do con luôn không dám về nhà? Đây chính là lý do con và Tiểu Ý cứ luôn... luôn thấy khó chịu? Cái ngày con nôn ra máu nhập viện, cái ngày Tiểu Ý phát sốt, cũng là vì nguyên nhân này? Kiếp trước thì sao? Luôn tự hành hạ bản thân, u uất phiền muộn? Là thật sự cứu người hay là không chịu nổi sự dày vò nên đã tự sát?"
Trong một khoảnh khắc, Mục Vân Thư đã nghĩ thông suốt mọi chuyện.
Bà cứ ngỡ kiếp trước ít nhất họ cũng sẽ sống tốt hơn một chút, hóa ra kết cục không tốt, quá trình cũng chẳng xong, họ đã sống trong sự dày vò của nỗi dằn vặt sau khi bà qua đời.
Mục Vân Thư tức muốn chết, cũng xót muốn chết.
Phương Tri Ý khóc gọi bà: "Mẹ..."
Mục Vân Thư hít sâu mấy hơi thật mạnh, nước mắt rơi thẳng xuống mặt bàn. Bà nghiến răng, "Ngẩng đầu lên, nhìn dì mà nói —— Phương Như Luyện!"
Dù là kiếp trước hay hiện tại, bà hầu như chưa bao giờ nổi giận với hai đứa trẻ như thế này. Đây là lần đầu tiên bà mất kiểm soát đến vậy.
"Làm sao mà con lại thấy là dì đã nhìn thấy! Làm sao mà lại có cái phán đoán đó! Rồi lại cứ thế tự mình dày vò đau khổ lâu như vậy?" Bà đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của cô, nước mắt rơi như mưa, "Dì —— dì đó thực sự chỉ là một tai nạn thôi mà!"
Bỗng nhiên bà giơ tay dùng thước gỗ quất mạnh một cái vào cánh tay Phương Như Luyện, "Có chuyện gì mà không biết nói, không biết hỏi sao? Tự hành hạ bản thân thấy sướng lắm à! Hả? Để dì biết các con kiếp trước không được yên ổn, vất vả lắm mới được làm lại từ đầu mà lại mang tâm bệnh thế này thấy sướng lắm hả?!!"
Phương Như Luyện rơi nước mắt, gian nan nói: "Ngày đó... dì đã từng đến đó, con đã xem camera ở chỗ ban quản lý tòa nhà..."
"Đúng vậy, dì đương nhiên là đã đến đó, dì đến Lộ Vi dì đương nhiên phải đến thăm các con, vậy thì sao? Đó là... Trần Đình bị bệnh, dì vào bệnh viện thăm em ấy, chỉ là mang một ít thức ăn đặt ở chỗ các con trước thôi."
Không ngờ lại gây ra hiểu lầm lớn đến thế.
"Nhưng dì vào chưa được bao lâu, đã vội vội vàng vàng chạy ra rồi."
"Bởi vì bên chỗ Trần Đình xảy ra chuyện gấp." Bà bỗng nhớ ra điều gì đó, ngước mắt nhìn Phương Như Luyện, "Con nghĩ kỹ lại đi, nếu dì thật sự nhìn thấy rồi, rồi chạy ra ngoài —— thì có cần thiết, phải đặc biệt bưng theo cái nồi canh gà đó không? Dì bị dọa cho khiếp vía rồi, mà lại vẫn còn nhớ mang theo canh sao?"
Phương Như Luyện bị hỏi cho đứng hình.
Cô ngơ ngác nhìn người phụ nữ trước mặt, hồi lâu sau bỗng nhiên trề môi một cái, "... Dì đừng lừa con."
Mục Vân Thư đặt cây thước xuống, đưa tay rút một nắm giấy ăn thô bạo vò lấy mặt Phương Như Luyện, "Đây là buổi họp gia đình thú nhận tất cả."
Cô co vai lại, khóc thút thít, "Con không hại chết dì."
"Ừm, không có." Mục Vân Thư vòng sang bên cạnh, đang định đưa tay ôm lấy Phương Như Luyện, thì Phương Tri Ý bỗng nhiên đâm sầm vào lòng bà, vùi mặt thật sâu vào eo bà, ôm chặt lấy bà mà khóc nức nở.
Bà cay cay sống mũi, ôm lấy hai đứa con gái đang khóc không thôi, cộng thêm cả một Phương Hồng nữa, "Vậy có phải chính dì mới là người đã hại chết con không..."
Bà biết Tiểu Luyện là một đứa trẻ ngoan, chắc chắn đã phải chịu đựng sự dày vò ghê gớm lắm.
"Không có đâu ạ." Nước mắt lăn dài trên eo bà, giọng của Phương Như Luyện mờ mịt không rõ, "Con thực sự là vì cứu người, dì Mục, con nhớ dì..."
Tội trạng được xóa bỏ, do chính Mục Vân Thư biện hộ cho cô, đây chính là sự may mắn lớn nhất của Phương Như Luyện trong cả kiếp trước lẫn kiếp này.
Gông xiềng được tháo gỡ, cuối cùng cô cũng có thể hoàn toàn, giống như một đứa trẻ, òa lên khóc nức nở.
Đêm hôm đó, cả gia đình đã lâu rồi mới cùng chen chúc ngủ trên một chiếc giường lớn.
Ánh đèn ngủ màu vàng mờ ảo bao phủ một vùng sáng nhỏ, Mục Vân Thư và Phương Hồng ngủ ở hai bên, ở giữa là Phương Như Luyện và Phương Tri Ý. Sau những lời thú nhận và nước mắt, sự mệt mỏi bao trùm lấy họ, tiếng thở khẽ đan xen vào nhau.
Ngoài cửa sổ, màn đêm sâu thẳm.
Mục Vân Thư vốn dĩ tưởng rằng sau đêm nay, tâm bệnh của Tiểu Luyện sẽ hoàn toàn được giải tỏa. Không ngờ ngày hôm sau, khi Phương Như Luyện đang cắt tỉa cành hoa ngoài ban công, bỗng nhiên lại khẽ hỏi:
"Dì Mục, ngày đó... bên chỗ Trần Đình rốt cuộc đã xảy ra chuyện gấp gì vậy ạ?"
Mục Vân Thư có chút giận, "Con vẫn còn tưởng là dì vì dỗ dành con nên mới bịa ra sao?"
Phương Như Luyện lay lay cánh tay bà, "Không có... chỉ là muốn biết thôi mà, đã là buổi thú nhận rồi, muốn biết cho thật triệt để một chút."
Gió thổi tới, hương hoa trên người Phương Như Luyện chạm vào chóp mũi Mục Vân Thư.
"Là người thân bên phía bố của Tiểu Ý."
Động tác của Phương Như Luyện khựng lại, chớp chớp mắt nhìn bà, chờ bà nói tiếp.
Mục Vân Thư đành phải kể tiếp.
Thực ra cũng chẳng phải chuyện gì phức tạp. Chẳng qua là em trai của người chồng quá cố của bà, tên Phương Thủy Vượng, kẻ cờ bạc rượu chè trai gái cái gì cũng dính vào, lại tìm đến cửa, mở miệng là đòi tiền. Lần đầu tiên, Mục Vân Thư không cho, đối phương liền đe dọa sẽ đi tìm con gái bà.
Nhưng lúc đó Phương Tri Ý đang học ở khoa Y đại học Lộ Vi, Phương Thủy Vượng căn bản không vào được; Phương Như Luyện suốt ngày bận rộn đóng phim, lại càng thần long kiến thủ bất kiến vĩ. Khu chung cư cao cấp mấy người ở an ninh nghiêm ngặt, hắn cũng không đột nhập vào được.
Cuối cùng kẻ mà hắn theo dõi quấy rối được, lại chính là Trần Đình đang ở trong bệnh viện.
Hôm đó bà vừa mới đến chỗ Phương Như Luyện đặt đồ xuống thì nhận được điện thoại của Trần Đình. Giọng cô bé mệt mỏi rã rời, nói có một chú đang ở bên giường, muốn gặp cô. Tiếp đó, đầu dây bên kia đổi thành giọng của Phương Thủy Vượng.
Trần Đình sức khỏe yếu, Mục Vân Thư sợ Phương Thủy Vượng làm cô bé sợ hãi, đành phải bảo Trần Đình đưa điện thoại qua, trầm giọng cảnh cáo Phương Thủy Vượng đừng có làm loạn với học sinh của mình, nói bà sẽ đến ngay.
Sau đó, bà mang theo cái nồi canh gà hầm cho Trần Đình, đội mưa ra khỏi cửa.
"Ngày hôm đó đúng là có chút xui xẻo." Mục Vân Thư nói.
Phương Như Luyện tựa cằm lên vai bà, khẽ cọ cọ, hỏi: "Phương Thủy Vượng? Cái tên nghe lạ thật."
"Người này con cũng không quen, Tiểu Ý chắc cũng chẳng nhớ nổi đâu." Mục Vân Thư xoa đầu cô, "Được rồi, tiền căn hậu quả đều đã biết hết rồi, không còn thắc mắc gì nữa nhé."
Phương Như Luyện cụp mắt, khóe môi rất chậm, rất chậm cong lên.
Quay về phòng, Phương Như Luyện đóng cửa lại.
Mở máy tính ra, bấm vào một tệp tài liệu từ rất lâu trước đây.
[Phương Thủy Vượng, nam, 45 tuổi, người tổ 6, làng Đào Nguyên, thị trấn Thanh Khê, huyện Trường Thủy, số CMND XXXXXXXXXXX.]
Chớp mắt, thu đi đông tới.
Lá cây vẫn còn xanh, chỉ có mép lá hơi nhuốm chút vàng nhạt, hoàn toàn không có vẻ hiu quạnh của ngày đông. Nhiệt độ cũng vẫn là cảm giác sảng khoái của tiết trời thu. Ai ngờ sau một trận mưa lạnh, sắc trời đột ngột xám trắng, không khí ẩm ướt buốt giá, lá cây rụng quá nửa chỉ sau một đêm.
Trên phố người đi đường nườm nượp quấn chặt áo đại y, khăn quàng che kín miệng mũi, khẩu trang cũng đã đeo lên.
Con đường quê chật hẹp, tốc độ không thể nhanh được, lại khó tránh xe. Người tài xế vốn đã quen đi những con đường thênh thang hiển nhiên là không quen, suốt cả quãng đường đều lái xe trong trạng thái nơm nớp lo sợ.
Lục Khả không nhịn được hỏi: "Sao cứ nhất định phải đi con đường này vậy?"
Đằng sau chiếc kính râm, đôi mắt hơi nhắm lại, Phương Như Luyện nói: "Đường này là đường tắt mà, hơn nữa phong cảnh lại đẹp. Chẳng phải nói đây là điểm check-in nổi tiếng trên mạng sao? Nghĩ bụng sẵn tiện ghé qua xem thử."
Đường thì đúng là gần thật, nhưng lại cực kỳ khó đi. Họ cũng đúng là đã rẽ vào điểm check-in đó dạo một vòng, kết quả đúng là một hiện trường lừa đảo —— khác xa một trời một vực so với trên ảnh.
Xe lại chậm dần, gần như dừng hẳn.
Cứ đi đi dừng dừng, Lục Khả bị lắc đến mức hơi say xe, thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn: "Phía trước có chuyện gì thế?"
Tài xế đáp: "Hình như đang làm đám tang."
Đúng là tắc đường thật. Đường hẹp, ồn ào, khói trắng đục bay ra đường cái, lẫn lộn với mùi dầu mỡ của tiệc cỗ và mùi nước gạo thoang thoảng.
Lục Khả có chút may mắn vì ít nhất là không phát nhạc đám ma đinh tai nhức óc, nhưng vẫn nhíu mày: "Sao lại chiếm hết cả đường thế này, dù gì cũng phải chừa ra một lối cho xe qua chứ."
Chiếc xe chậm chạp tiến về phía trước, như sên bò.
Phương Như Luyện hạ cửa kính xe xuống.
Gió rất lớn, những tờ tiền giấy trắng xóa đầy trời xoay tròn quanh làn khói đen, một đồng tiền giấy nhỏ xíu bỗng bay vào trong xe, rơi vào lòng bàn tay cô.
Cô vân vê một chút, rồi lại buông tay để nó bay đi.
Bên đường có khá nhiều cụ ông cụ bà đang ngồi ăn cỗ tán gẫu, Lục Khả bị buộc phải nghe thấy những mẩu bát quái và cảm thán rời rạc, chắp vá ra được chủ nhân của đám tang này —— dường như là một lão già độc thân chân thọt, ham cờ bạc và rượu chè.
Cách đây không lâu không biết làm sao mà nhặt được một chiếc vòng vàng, còn có cả bông tai vàng, dây chuyền vàng, cũng chẳng biết là nhặt được hay trộm được, tóm lại là tìm người giám định rồi, là vàng thật. Những món nhỏ như bông tai dây chuyền đã được lão đổi thành tiền, duy chỉ có chiếc vòng vàng đó là không nỡ, ôm về nhà giấu kỹ, lại cứ luôn thấy người ở tiệm vàng đã lừa bịp lão.
Chuyện lão thọt có một chiếc vòng vàng lớn không biết sao mà lan truyền ra ngoài, mấy gã độc thân và lão già trong làng vốn đã nhìn lão ngứa mắt từ lâu, thế là trực tiếp ra tay cướp đoạt. Lão thọt cũng là hạng bướng bỉnh, chết sống không chịu đưa, kết quả trong lúc giằng co đã bị đánh chết.
Có người hỏi: Thủy Vượng mất rồi, thế còn chiếc vòng vàng đâu?
Người bên cạnh tặc lưỡi: Xảy ra mạng người thì cảnh sát chắc chắn phải điều tra chứ, giờ ấy à, nộp lên đồn công an rồi.
Chiếc xe cuối cùng cũng nhích qua được từng chút một, sau đó tăng tốc rời khỏi làng. Những lời bàn tán chưa nghe hết đó, cũng đứt đoạn trong gió.
Xe chạy thẳng về Hạc Tê.
Trong nhà lò sưởi bật nóng hổi, Phương Như Luyện vừa bước vào cửa đã bị hơi nóng phả vào mặt. Cô thay giày ở hiên nhà, treo áo khoác bên cửa, ngửi thấy mùi canh gà thơm nức bay ra từ trong bếp.
Mục Vân Thư đang chấm bài tập bên lò sưởi, gọi cô qua sưởi ấm, uống ngụm nước gừng —— nước gừng vốn dĩ là nấu cho Phương Tri Ý, lần này nàng bị đau bụng kinh dữ dội, hiện giờ vẫn đang nằm bẹp trong phòng ngủ.
Tay đã được sưởi ấm hơn một chút, Phương Như Luyện dưới ánh mắt thúc giục của Mục Vân Thư đành bóp mũi uống một ngụm nước gừng, ánh mắt đảo một vòng quanh nhà: "Mẹ con đâu rồi ạ?"
Mục Vân Thư nói: "Đi ăn cơm với mấy người bạn rồi."
Phương Như Luyện đùa: "Chớ có phải cuối năm rồi, lại đi đánh bạc rồi không."
"Con xem chị ấy ra hạng người gì vậy," Mục Vân Thư nhìn cô cười, "dì mà đem lời này kể với bà ấy, xem bà ấy có đánh con không."
Phương Như Luyện lắc đầu nguầy nguậy, "Con chết cũng không thừa nhận!"
Cô quay đầu nhìn về hướng phòng của Phương Tri Ý một cái, đứng dậy: "Con đi xem Tiểu Ý thế nào."
Trong phòng Phương Tri Ý không bật đèn, rèm cửa kéo rất kín, một mảnh u tối. Phương Như Luyện nhẹ nhàng đẩy cửa ra, sau cửa vang lên một tiếng va chạm trong trẻo của chuông gió vỏ ốc. Cô rón rén bước vào trong.
Phương Tri Ý cả người quấn trong chăn, thực ra nàng không ngủ, chỉ là thấy khó chịu vô cùng. Nghe thấy tiếng động, nàng yếu ớt cử động một chút, giọng rất khẽ: "... Chị, bật giúp em cái đèn ngủ nhỏ."
Phương Như Luyện bước tới, đưa tay vỗ vỗ vào cái đèn ngủ ở đầu giường: "Vẫn khó chịu à?"
Quầng sáng vàng ấm áp dịu dàng lan tỏa.
Phương Tri Ý vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn, giọng nói dính dính nhão nhão, "Vâng."
Phương Như Luyện hỏi: "Uống Ibuprofen chưa?"
Cô thấy Phương Tri Ý gật gật đầu.
Ngồi xuống bên giường, Phương Như Luyện đưa tay dò xét trán nàng: "Vậy để chị xoa bóp cho em nhé?"
Kỹ thuật xoa bóp của cô, có lẽ, là có một chút tác dụng đấy.
Phương Tri Ý không lên tiếng, coi như là mặc nhận. Phương Như Luyện đưa tay nhẹ nhàng ấn lên huyệt thái dương của nàng, đầu ngón tay ép lên làn da nàng, động tác nhu hòa chậm rãi.
Ánh đèn vàng ấm áp chảy trôi trước mắt, tĩnh mịch vô cùng.
Đôi lông mày vốn đang nhíu chặt của cô gái dần dần giãn ra một chút, nhịp thở cũng nhẹ đi.
Phương Như Luyện nhẹ nhàng xoa, ánh mắt dừng lại trên mặt nàng, nhìn đôi lông mày và đôi mắt đang thư giãn của nàng, nhìn sống mũi trông đặc biệt dịu dàng trong ánh sáng, nhìn hàng lông mi đang rủ xuống yên tĩnh.
Mọi chỗ đều mềm mại, đều đáng yêu.
Trong giây lát, cô dường như cũng cảm thấy có một bàn tay đang nhẹ nhàng ấn vào huyệt thái dương của chính mình. Cảm giác đau nhức bám rễ sâu trong đại não, không biết từ lúc nào đã tan biến đi, rất dễ chịu.
Phương Như Luyện nghĩ, cô lại có thể nhìn nàng như thế này rồi.
Thực ra nếu có thể cúi đầu hôn nàng một cái thì sẽ tốt hơn, lúc này cô rất muốn hôn nàng.
Nhưng cũng chỉ là nghĩ thế thôi.
Đã một tháng trôi qua kể từ buổi họp gia đình thú nhận tất cả đó, mối quan hệ giữa cô và Phương Tri Ý vẫn giữ nguyên ở ranh giới chị em một cách ăn ý, không ai tiến thêm một bước nào.
Đã trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, Phương Như Luyện sợ Phương Tri Ý mệt rồi, chán rồi, sợ cuộc giằng xé kéo dài và hỗn loạn đó đã tiêu hao hết tất cả dũng khí và kiên nhẫn để tiến về phía trước của Phương Tri Ý.
Lại càng sợ buổi chia tay âm kém dương sai đó, trong lòng Phương Tri Ý —— thực sự đã trở thành lời từ biệt.
Làm chị em... thực ra cũng không tệ.
Phương Như Luyện nghĩ.
Thật ấm áp.
Thật an toàn.
Đợi đến khi người trên giường đã đi vào giấc ngủ với nhịp thở đều đều, Phương Như Luyện mới rón rén rút khỏi phòng.
Trong phòng khách, Mục Vân Thư ngồi trên sofa viết giáo án, Phương Hồng chẳng biết đã về từ lúc nào, đang cúi đầu đan một chiếc áo len nhỏ xíu —— bạn bà có nuôi một con mèo, bà bảo muốn đan cho con mèo nhỏ một chiếc áo khoác mùa đông.
Phương Hồng cũng không ngẩng đầu lên, "Cơm ở trong nồi điện, canh gà ở trong bếp."
"Vâng."
Phương Như Luyện ngồi xuống sát cạnh Phương Hồng, nghiêng đầu, nhìn Phương Hồng đâm kim đưa chỉ, nhìn một lát rồi lại quay đầu qua nhìn chằm chằm vào cây bút đang di chuyển "xoẹt xoẹt xoẹt" của Mục Vân Thư.
Cô nằm bò lên lò sưởi một cách mềm nhũn, má dán vào mặt lò sưởi nhẵn nhụi, nghe Phương Hồng và Mục Vân Thư trò chuyện câu được câu chăng.
Tiếng bút bi lướt trên mặt giấy đặc biệt rõ ràng.
Sột soạt, sột soạt.
Cô nằm bò như một con sâu bướm rất lâu, cuối cùng mới khẽ gọi một tiếng, "Mẹ, dì Mục."
Phương Hồng cười cô: "Gì thế, con bị xì hơi à?"
Cô chớp chớp mắt, lại không nói gì nữa. Móng tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, phát ra tiếng động lạch cạch nhỏ xíu.
Cuối cùng, cô chống tay thẳng lưng lên, thở ra một hơi thật dài, "Mẹ, dì Mục."
Mục Vân Thư dừng bút nhìn cô, "Sao thế con?"
Phương Hồng nhìn biểu cảm muốn nói lại thôi của cô, "Ấp úng cái gì vậy? Muốn nói gì nào?"
Hơi nóng từ lò sưởi đốt nóng đầu gối, Phương Như Luyện hơi cúi đầu, ánh đèn hắt xuống tạo thành một mảng bóng râm nhàn nhạt dưới hàng mi.
Cô nói:
"Con muốn, ở bên cạnh Phương Tri Ý."
"Con thích em ấy, vẫn luôn thích em ấy."
Đèn trên đỉnh đầu phát ra tiếng dòng điện xè xè nhỏ xíu, ánh sáng trắng khiến người ta có chút choáng váng. Cô dùng sức chống vào sofa, cố gắng duy trì sự thăng bằng của cơ thể.
Thật yên tĩnh quá. Cô buồn bã nghĩ thầm.
Ngay sau đó như chợt nghĩ ra điều gì, cô vội vàng ngẩng đầu lên, tốc độ nói nhanh hơn một chút: "Tất nhiên là chuyện này... cuối cùng vẫn phải xem ý nguyện của bản thân Tiểu Ý. Nhưng mà, con muốn... con muốn xin được sự đồng ý của mẹ và dì Mục trước, sau đó mới đi theo đuổi em ấy."
Cô mím môi, lại lặp lại một lần nữa: "Con thích em ấy, con muốn ở bên em ấy, con sẽ đối xử tốt với em ấy."
Một tiếng cười ngắn ngủi vang lên, không rõ là của Phương Hồng hay của Mục Vân Thư.
Nhưng có thể phân biệt được, trong tiếng cười đó là ngữ điệu nhẹ nhõm, thậm chí còn mang theo một tia vui vẻ.
Mục Vân Thư chống cùi chỏ lên giáo án, chống cằm cười, "Dì và Phương Hồng đều đang đoán xem, con có thể nhịn đến lúc nào?"
Mọi chuyện đều đã sáng tỏ như ban ngày rồi, tâm ý cũng tương thông rồi, mà lại vẫn chưa ở bên nhau, ngược lại còn tuân thủ đạo nghĩa chị em.
Dù sao thì ý nghĩ thống nhất của hai người: Tiểu Ý chắc chắn có khả năng nhịn giỏi hơn Tiểu Luyện, vậy thì cứ xem khi nào Tiểu Luyện không nhịn nổi nữa.
Giọng của Mục Vân Thư rất ôn hòa, mang theo ý cười: "Thích thì đi theo đuổi đi, đã làm lại từ đầu một lần rồi, hãy trân trọng cho tốt, đừng để lỡ mất nhau."
Phương Hồng nói: "Dù sao thì đôi dép lê mẹ đan cho hai đứa là không dùng được vào việc gì rồi."
Phương Như Luyện ngẩn người một thoáng, ngay sau đó, trên mặt nở một nụ cười rạng rỡ, kích động không thể kiềm chế được, nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi, nhưng giọng nói đã cao hẳn lên:
"Cảm ơn dì Mục! Cảm ơn mẹ!"
Dù đã nhận được sự cho phép của hai vị phụ huynh, nhưng đến lượt đường đường chính chính theo đuổi, Phương Như Luyện lại có chút lúng túng không biết làm sao.
Cô vốn giỏi những trò trêu chọc và tán tỉnh mập mờ, nhưng một khi phải nghiêm túc theo đuổi, ngược lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, bất đắc dĩ, cô đành phải tìm đến Lục Khả cầu cứu.
Tuy nhiên Lục Khả là một kẻ độc thân từ trong trứng, những chủ ý đưa ra cái nào cái nấy đều không đáng tin cậy. Nghe Lục Khả hăng hái trình bày kế hoạch tác chiến ở đầu dây bên kia, Phương Như Luyện không nỡ dập tắt lòng nhiệt tình của bạn tốt, chỉ đành thành khẩn cảm ơn, rồi lại khó xử bồi thêm một câu: "Để mình... nghĩ thêm chút nữa."
Nghĩ đi nghĩ lại, thì cũng sắp đến Tết rồi.
Phương Hồng và Mục Vân Thư nhìn mà sốt ruột, hỏi cô có cần giúp đỡ không.
Phương Như Luyện suy nghĩ một chút, lắc đầu.
Cô không cần sự trợ giúp mang tính ép buộc của Phương Hồng và Mục Vân Thư, vì như thế sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của Phương Tri Ý, cô muốn những suy nghĩ và quyết định chân thực nhất của chính nàng.
Cuối cùng thời gian tỏ tình được quyết định là vào trước Tết, ngày hai mươi tám tháng Chạp năm đó.
Phương Hồng và Mục Vân Thư cũng đi theo, cộng thêm một Lục Khả nữa, vừa vặn ngồi đầy một chiếc xe. Phương Tri Ý hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này, cứ ngỡ chỉ là cùng người nhà đi xem một buổi biểu diễn pháo hoa thông thường.
Nàng không hề biết rằng, buổi trình diễn pháo hoa hoành tráng này chỉ dành riêng cho một mình nàng.
Trên thảm cỏ rộng lớn, tia sáng đầu tiên rít lên xé toạc bầu trời, nở rộ ở điểm cao nhất của màn đêm, ánh sáng vàng và bạc như một cái cây khổng lồ do vị thần vung vẩy, ngay lập tức thắp sáng cả vòm trời.
Ngay sau đó, đóa thứ hai, đóa thứ ba... vô số luồng sáng tranh nhau bừng phát.
Những đóa mẫu đơn lộng lẫy, thác nước hùng vĩ, vòng xoáy tinh tú, lửa cây bạc hoa nở rộ rầm rầm trên đỉnh đầu, thiêu đốt màn đêm thành một dải ánh sáng rực rỡ luân chuyển.
Ánh sáng và bóng tối chập chờn trên khuôn mặt đang ngước lên của Phương Tri Ý, trong đôi đồng tử đen láy của cô gái, dường như đang phản chiếu sự cuồng hoan của cả vũ trụ.
Đám lửa cuối cùng rơi xuống, mang theo vệt đuôi rực cháy, chậm rãi chìm xuống đường chân trời.
Lục Khả, Mục Vân Thư và Phương Hồng đã lặng lẽ rời đi từ lúc nào không hay, để lại thảm cỏ trống trải và màn đêm yên tĩnh này cho riêng hai người họ.
Phương Như Luyện ôm một bó hoa đi đến trước mặt nàng.
Bó hoa không lớn, nhưng dưới ánh sáng mờ ảo lại hiện lên thật dịu dàng. Cô nhìn vào đôi mắt được ánh pháo hoa soi sáng của Phương Tri Ý, trịnh trọng mở lời:
"Tiểu Ý, chị thích em."
Pháo hoa đã tan hết, giống như một trận mưa sao băng lộng lẫy mà ngắn ngủi. Bốn phía hoàn toàn tĩnh lặng, cũng tối hẳn đi, chỉ còn ba bốn ngọn đèn đường bên cạnh tỏa ra quầng sáng mờ mịt.
"Chị muốn ở bên cạnh em, chị muốn giành lấy một... cơ hội có thể cùng em hạnh phúc."
Cô muốn giành lấy. Cô không chỉ muốn phần trọn vẹn thuộc về tình thân trong cuộc đời Phương Tri Ý, cô còn muốn cả phần hạnh phúc nóng bỏng, thầm kín thuộc về tình yêu nữa.
Cô không thể chịu nổi khi thấy phần hạnh phúc này do người khác trao tặng.
"Em có muốn ở bên cạnh chị không?"
Cô không hỏi nàng có thích cô không, cô biết, câu trả lời là có.
Cô chỉ hỏi, có muốn ở bên nhau hay không.
Phương Tri Ý cụp lông mi, ánh mắt dường như rơi trên bó hoa trong tay cô, khựng lại một lát.
"Có... có chút khó trả lời sao?"
Phương Như Luyện không muốn ép buộc nàng, nhưng lại muốn nghe được câu trả lời của nàng, thế là dắt tay nàng tiến lại gần hơn một chút, nhét một thứ lành lạnh vào lòng bàn tay nàng.
Là một đồng xu.
Hồi xưa họ luôn chơi trò chơi như thế này, lúc nhỏ khi không thể lựa chọn thì dùng nó để quyết định, sau này lớn lên, nụ hôn đầu tiên cũng là vì nó.
Phương Như Luyện nhìn Phương Tri Ý, ánh mắt thành kính rơi trên khuôn mặt hằng đêm mong nhớ, "Lần này, chị sẽ không gian lận nữa."
Cô nắm lấy tay Phương Tri Ý, tung đồng xu đó lên thật cao.
Đồng xu như một ngôi sao băng vút lên, vạch qua bầu trời đêm nơi pháo hoa vừa cháy hết, rồi lại rơi xuống ——
Còn chưa kịp rơi vào lòng bàn tay, lại bị một bàn tay khác chặn lại giữa chừng.
Phương Tri Ý đã bắt lấy nó.
Đồng xu lành lạnh áp vào lòng bàn tay, Phương Tri Ý nhìn người chị ngốc nghếch trước mặt, khẽ mỉm cười:
"Lần này, hãy để em quyết định."
Nàng nâng lấy mặt Phương Như Luyện, nhẹ nhàng hôn lên.
"Em muốn cùng chị hạnh phúc."
—— TOÀN VĂN HOÀN ——
