Nơi nghỉ dưỡng bốn mùa như xuân, ánh nắng rạng rỡ, trong suốt kỳ nghỉ Tết du khách đông như trẩy hội.
Vừa xuống máy bay, mấy người họ đã tiến thẳng về phía khách sạn trong khu danh thắng. Còn chưa kịp để Phương Như Luyện thở phào một hơi, Phương Hồng và Mục Vân Thư đã hăng hái hò hét rủ nhau đi dạo.
Phương Như Luyện đã chuẩn bị sẵn lịch trình từ trước, cô kéo Phương Tri Ý đi theo ra khỏi cửa.
Kiểu đi du lịch của người trung niên có thể gọi là chế độ lính đặc chủng, suốt quãng đường đi bộ nhanh, hừng hực khí thế, không biết mệt mỏi là gì. Hai người trẻ tuổi theo sau, sắc mặt dần trở nên xám xịt.
Không biết đã đi bao lâu, Phương Hồng quay đầu lại thấy bộ dạng không chút tiền đồ đó của hai đứa, cười rồi xua tay: "Mẹ với dì Mục của con sang bên kia dạo chút, hai đứa cứ ở đây đợi là được."
Phương Như Luyện rất biết ý ra dấu tay OK, Phương Tri Ý cũng khẽ gật đầu.
Hai người mua hai ly trà sữa, tìm một cái cây cổ thụ cành lá xum xuê, ngồi xuống băng ghế dài dưới bóng râm.
Cây là một gốc cổ mộc có thâm niên, tán lá rậm rạp như một chiếc ô khổng lồ, che khuất nửa bầu trời. Khi gió thổi qua, cành lá khẽ lay động, những đốm sáng vụn vặt trên mặt đất cũng đung đưa theo, giống như rắc một lớp vàng vụn khắp nơi.
Phương Như Luyện co đầu gối, cúi đầu nhấp từng ngụm trà sữa nhỏ, bàn tay còn lại âm thầm đưa sang bên cạnh, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang đặt trên đùi của Phương Tri Ý.
Hơi lạnh.
Bàn tay hơi lạnh ấy khựng lại một chút, sau đó thả lỏng rồi đan lấy những ngón tay của cô. Phương Như Luyện nghiêng đầu, Phương Tri Ý cũng vừa vặn dời tầm mắt nhìn sang cô.
Ánh mắt chạm nhau, cả hai bỗng nhiên đều không nhịn được mà bật cười một cách khó hiểu.
Những đốm sáng vàng nhảy nhót trên mặt, Phương Như Luyện dời mắt đi, nhìn về hướng Phương Hồng và Mục Vân Thư vừa biến mất: "Đoán xem bao lâu nữa họ mới quay lại?"
Phương Tri Ý mím môi cười, rõ ràng là người có kinh nghiệm đầy mình: "Nói một tiếng đồng hồ vẫn còn là khiêm tốn đấy."
Sự thật đúng là như vậy.
Hai người nghỉ ngơi dưới bóng cây một tiếng rưỡi đồng hồ thì Phương Hồng và Mục Vân Thư mới trở về với vẻ vẫn còn thèm thuồng chưa muốn dứt.
Cả ngày hôm đó cứ đi đi dừng dừng, thưởng thức hương vị địa phương, cảm nhận những phong tục khác nhau, dạo quanh những điểm tham quan nhân tạo — Phương Hồng đặc biệt nhiệt tình với những thứ này, Phương Như Luyện cũng vui vẻ hưởng ứng, cầm máy ảnh ghi lại suốt dọc đường.
Buổi tối trở về khách sạn, sự hưởng thụ lớn nhất chính là tắm suối nước nóng.
Họ đặt một căn phòng có sân nhỏ, trong sân có một hồ suối nước nóng lộ thiên rộng rãi, gian phòng ngủ bên trong còn thông với một hồ suối nước nóng nhỏ riêng tư khác.
Sau khi đêm xuống, mấy người họ ngâm mình trong hồ suối nước nóng lớn ngoài sân. Phương Hồng sau một ngày phấn khích cuối cùng cũng yên tĩnh lại, đôi gò má bị hơi nóng hun đến đỏ bừng, bà tựa bên cạnh Mục Vân Thư, thoải mái thở dài một tiếng.
Suối nước nóng khiến gân cốt con người ta giãn ra. Dòng nước bao bọc lấy cơ thể mệt mỏi, từng chút một rút đi sự nhọc nhằn của ban ngày. Người thì tựa, người thì nằm, hơi nước làm mờ đi tầm mắt, chỉ còn nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng và tiếng nước dập dềnh khe khẽ.
Ánh trăng chiếu vào sân nhỏ, rơi xuống mặt nước, hắt lên cả một hồ ánh bạc vụn vỡ.
Ngày thứ hai vẫn là lịch trình kiểu lính đặc chủng, có điều Phương Hồng và Mục Vân Thư cũng ít nhiều thông cảm cho hai đứa trẻ nên nhịp độ có chậm lại đôi chút.
Bữa tối ăn khá sớm, ăn xong mấy người họ về khách sạn nghỉ ngơi một lát.
Phương Như Luyện đã thay quần áo từ sớm, quấn áo choàng tắm ngâm mình trong hồ, Phương Hồng nhìn thấy thì giật mình kinh ngạc: "Buổi tối chúng ta còn định ra ngoài chơi mà!"
Bà xem trên điện thoại, thấy nói buổi tối gần đây có hoạt động gì đó, náo nhiệt lắm.
Phương Như Luyện gác hai tay lên thành hồ, chỉ để lộ mỗi cái đầu, chớp chớp đôi mắt ướt át rồi kéo dài giọng: "Mẹ ơi —— con mệt chết đi được —— đau lưng quá ——"
Mục Vân Thư bị chọc cười, ngồi xổm xuống xoa xoa mái tóc ướt của cô: "Vậy con cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, dì với mẹ con đi là được rồi."
Phương Như Luyện nhìn quanh quất, không thấy Phương Tri Ý đâu: "Tiểu Ý đâu rồi ạ?"
"Đang ngủ trong phòng ấy."
Phương Như Luyện "Ồ" một tiếng, mí mắt rủ xuống.
Từng cánh cửa lần lượt đóng lại, tiếng bước chân dần xa, cuối cùng truyền đến tiếng khép cửa chính nhẹ tênh. Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh trở lại, chỉ còn lại âm thanh khe khẽ của dòng nước chuyển động.
Phương Như Luyện hơi ngồi thấp xuống, để nước ngập lấy phần cơ thể dưới cổ.
Cô quay đầu lại, liếc nhìn về phía phòng của Phương Tri Ý, bất mãn nghĩ: "Ngủ nghê gì chứ?"
Hiếm khi cô có thời gian ở riêng với Phương Tri Ý.
Trên mặt nước phủ một lớp hơi nước trắng mờ nhân ảnh, Phương Như Luyện trầm người xuống, ngâm mình sâu hơn.
Phương Tri Ý ở trong phòng chắc là đang ngủ rất say. Phương Như Luyện gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của nàng lúc này: gương mặt ngủ đến trắng hồng, phủ một lớp mồ hôi mịn, cánh mũi khẽ phập phồng theo nhịp thở đều đặn, đôi môi hồng nhạt khép hờ. Một dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị.
Nóng hầm hập.
Phương Như Luyện cảm thấy mình không phải đang tắm suối nước nóng, mà là đang ngâm mình trong một nồi nước, bên dưới đang đốt củi, hơi nước sùng sục bốc lên, cô bị hun đến mức đổ đầy mồ hôi nhễ nhại, nhưng trong lòng lại dần trở nên nôn nóng.
Nước dường như sắp sôi rồi.
Phương Như Luyện hơi nhíu mày, cảm thấy không dễ chịu cho lắm. Hơi nóng đầy hồ làm ướt đẫm khuôn mặt cô, Phương Như Luyện khẽ th* d*c, thở hắt ra một hơi dài, sắc mặt đỏ bừng một cách bất thường.
Cảm giác khô nóng dập dềnh theo làn nước, từng đợt từng đợt ùa đến trước ngực, rồi lại tràn đến g*** h** ch*n.
Cô bỗng nhiên thu mình thụt hẳn xuống dưới mặt nước. Nhịn thở mười mấy giây rồi đột ngột trồi lên, mái tóc ướt sũng hất ra một chuỗi nước, rơi lộp bộp xuống mặt nước như một trận mưa rào.
Một cơn giận vô cớ nảy sinh.
Cô lạnh mặt đứng dậy, đang định đi lên bờ thì bỗng nghe thấy tiếng động phía sau.
Là Phương Tri Ý.
Chắc là nàng vừa thức dậy rồi đi tắm, tóc vẫn còn ướt một nửa, trên người mặc một chiếc yukata màu xanh chàm, thắt lưng buộc lỏng lẻo, vạt áo quấn đến đùi. Những sợi tóc ướt bết vào má, càng làm nổi bật gương mặt trắng ngần và nhỏ nhắn đó.
"Mẹ và dì Phương đâu rồi ạ?" Nàng bước tới mà không hay biết gì.
Phương Như Luyện vừa mới đứng lên lại thụt vào trong nước, rủ hàng mi xuống, mượn làn hơi nước mịt mù để che đi d*c v*ng dưới đáy mắt chưa kịp bình ổn — cô luôn vô thức giấu đi, vì Phương Tri Ý không thích ánh mắt như thế.
Kiếp trước Phương Tri Ý từng nói, ánh mắt đó giống như cầm thú.
Lúc đó cô còn dùng sự hung hăng để che đậy sự chột dạ mà cãi nhau với nàng, nhưng thực chất trong lòng... là đau lòng.
Lòng bàn tay vỗ vỗ lên mặt nước, Phương Như Luyện nói: "Họ đi chơi rồi, em có muốn đi không?"
Phương Tri Ý chắc là không đi đâu, nàng còn mỏng manh hơn cả cô.
Quả nhiên Phương Tri Ý lắc đầu, nàng ngồi xổm trên bờ hồ: "Sao chị không ra hồ lớn ngoài kia mà tắm, phong cảnh đẹp hơn." Có ánh trăng, trong sân còn có một cây anh đào đang nở hoa.
Phương Như Luyện bảo: "Bên ngoài lạnh."
Cô đưa tay đến trước mặt Phương Tri Ý: "Muốn xuống đây không?"
Phương Tri Ý nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nhảy xuống, nước bắn tung tóe. Phương Như Luyện đỡ vững lấy nàng, chóp mũi lướt qua làn tóc nàng.
"Thơm quá." Phương Như Luyện cúi đầu nghĩ thầm.
Hai người sóng vai tựa vào thành hồ, thả lỏng cơ thể chìm vào trong nước, dòng nước ấm nóng ngập qua vai, chỉ để lộ từ cổ trở lên. Vài cánh hoa anh đào màu hồng nhạt bị gió đêm từ ngoài cửa sổ đưa vào, nhẹ nhàng rơi trên mặt nước mờ sương, khẽ dập dềnh theo những gợn sóng nhỏ.
Phương Tri Ý đã búi tóc lên rồi.
Thỉnh thoảng Phương Như Luyện liếc nhìn sang, thấy cái cổ trắng ngần của nàng, cùng với nốt ruồi nhỏ xíu sau gáy.
Sóng nước trở nên lớn hơn một chút, tiếng nước chảy ào ào vang lên hai tiếng.
Không biết từ lúc nào cô đã đi đến bên cạnh Phương Tri Ý, giơ tay lên, đầu ngón tay lướt qua nốt ruồi trên cái cổ trắng như ngó sen ấy. Tay cô ấm nóng, không làm Phương Tri Ý hoảng sợ, ngược lại chính cô lại giật mình một cái.
Đầu ngón tay chạm vào nốt ruồi đó, giống như bị bỏng, ngón tay run lên, cô vội vàng lùi lại phía sau.
Cô chớp chớp mắt, hơi chột dạ nhìn sang Phương Tri Ý: "Chị..."
Phương Tri Ý nắm lấy cánh tay cô, đỡ lấy cơ thể hơi lảo đảo của cô, nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt lộ rõ sự thắc mắc: "Trên cổ em có gì sao?"
Dục khí trong người đang tranh nhau chực trào ra ngoài, Phương Như Luyện cười một tiếng, kìm nén nhịp thở: "Có một nốt ruồi."
Phương Tri Ý quay đầu: "Vẫn luôn ở đó mà."
"Ừm."
Cô đáp lời loạn xạ, đã không còn có thể đối thoại bình thường với Phương Tri Ý được nữa, thế là cúi đầu xuống, yết hầu chuyển động, muốn vùi mặt vào trong nước để tỉnh táo lại.
"Sao thế chị?" Phương Tri Ý cuối cùng cũng phát hiện ra màu đỏ trên người và trên mặt cô có chút bất thường.
Mặt Phương Như Luyện dính nước, hơi nhíu mày, dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó. Nhưng vì cô đang cúi đầu nên Phương Tri Ý nhìn không rõ thực hư.
"Nóng lắm sao ạ?" Phương Tri Ý quan tâm hỏi, "Hay là lên bờ nghỉ một lát đi."
Tắm suối nước nóng quá lâu cũng không tốt lắm.
Phương Tri Ý tiến lại gần cô.
Nàng nắm lấy tay cô, định giơ tay lên sờ nhiệt độ trán cô — bàn tay đó vừa đưa lên giữa chừng đã bị tay Phương Như Luyện chặn lại, nhẹ nhàng kéo một cái, hai người lại sát gần nhau hơn.
Hai cơ thể quấn trong áo choàng tắm gần như dán chặt vào nhau.
Ở khoảng cách gần như thế, cuối cùng Phương Như Luyện cũng ngước mắt lên.
Một đôi mắt hơi đỏ, rực cháy t*nh d*c, ướt át, lại có vẻ đặc biệt đáng thương. Yết hầu Phương Như Luyện lên xuống mấy lần, cuối cùng cũng mở lời một cách gượng gạo: "Chị muốn... có được không?"
Bàn tay trượt xuống nắm lấy tay Phương Tri Ý, Phương Như Luyện tiến lên một bước về phía nàng.
Làn nước giữa hai người dập dềnh, đầu tiên là quét qua người Phương Tri Ý, rồi lại rơi về phía Phương Như Luyện, sau đó từng vòng một, lan rộng ra ngoài.
Phương Tri Ý cảm nhận được hơi nóng trên người cô, cũng nghe thấy tiếng cô đang khẽ th* d*c.
Nàng kinh ngạc trước sự lịch sự của Phương Như Luyện, cũng sửng sốt trước sự kiềm chế của cô, nàng khẽ mỉm cười nói: "Được ạ."
Cơ thể nàng dựa ra sau thành hồ, tay chị gái siết chặt lấy cánh tay nàng, quấn quýt lấy. Nhưng không hề tiến tới những chỗ nào khác, mà là nâng lấy khuôn mặt nàng, chóp mũi ướt át cọ cọ vào chóp mũi hơi lạnh của nàng: "Em có muốn không? Chị muốn nghe lời thật lòng."
Phương Tri Ý: "..."
Nói thật, nàng vừa mới ngủ dậy, lại vừa mới tắm xong, lúc này... đúng là không muốn cho lắm.
"Được, vậy thì không làm." Phương Như Luyện rủ đầu xuống, tựa vào hõm cổ nàng, "Hôn một cái có được không?"
Thật sự quá mức lịch sự, lịch sự đến mức Phương Tri Ý có chút không quen — nghĩ kỹ lại, thực ra sau khi chị gái trọng sinh, vẫn luôn lịch sự như thế.
Thậm chí từ sau khi trọng sinh đến trước ngày hôm nay, Phương Như Luyện chưa từng chủ động khơi mào một cuộc l*m t*nh nào.
Giọng điệu cẩn trọng nghe có vẻ hơi đáng thương, Phương Tri Ý giơ tay ôm lấy cô, khẽ gật đầu: "Ừm."
Nụ hôn dịu dàng quấn quýt lấy nhau.
Cơ thể được nước nâng lên nên hơi khó dùng sức, không có cảm giác an toàn cho lắm. Phương Tri Ý lùi lại vài bước, lưng dán chặt vào thành hồ.
