Trọng Sinh Về Trước Lúc Quyến Rũ Em Gái

Chương 62



Phương Như Luyện không hiểu tại sao Phương Tri Ý lại bắt đầu trêu chọc mình, nhưng điều đó không ngăn được việc cô sinh khí.

Nụ cười trên mặt cô nhạt dần, tầm mắt trượt từ gương mặt Phương Tri Ý xuống, dọc theo cánh tay rồi dừng lại ở bàn tay nàng đang đặt trên vai mình. Cách một lớp áo sơ mi mỏng, vùng da bị lòng bàn tay nàng tiếp xúc đang nóng bừng lên, Phương Như Luyện không cảm xúc gạt bàn tay đó ra. Trong mắt Phương Tri Ý, đây có lẽ là một cơn giận vô cớ, mà ngay cả trong mắt Phương Như Luyện, cô cũng thấy mình chẳng hề lý thẳng khí tráng chút nào.

"Buông tay." Phương Tri Ý đang móc lấy ngón trỏ tay trái cô, cô phải tốn chút sức mới rút ra được, sau đó mới sực nhận ra mà cười gượng để hòa giải: "Đừng có đùa giỡn chị nữa, bị em gối cả buổi chiều khó chịu chết đi được, để chị tự làm."

Nhích sang bên cạnh sofa một chút, Phương Như Luyện ôm cánh tay tự mình xoa bóp —— cảm giác tê mỏi ở cánh tay đã hết, nhưng sự tê dại nơi con tim vẫn còn tiếp diễn, như sóng dữ cuộn trào về phía cô.

"Cái sofa này nhỏ thế này, em cũng không biết về phòng mà ngủ, cứ chen chúc làm chị khó chịu." Phương Như Luyện khẩu thị tâm phi than vãn.

"Khó chịu sao?" Phương Tri Ý ngồi xếp bằng trên sofa, chống cằm nhìn người chị đang lộ vẻ hoảng loạn. Ánh mắt nàng nhìn cô rất đen, gương mặt không chút biểu cảm, nhưng tim Phương Như Luyện lại bỗng nảy lên một cái, có cảm giác muốn độn thổ chạy trốn.

Quả nhiên, ngay giây tiếp theo Phương Tri Ý nói: "Khó chịu chỗ nào?"

Ánh mắt nàng men theo gương mặt Phương Như Luyện, từng chút từng chút một dời xuống dưới. Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Có diễm phúc được nếm trải vài lần khẩu xuất cuồng ngôn của nàng sau khi trọng sinh, chuông cảnh báo trong lòng Phương Như Luyện vang lên inh ỏi, theo bản năng tự bảo vệ mình, cô bật dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh: "Ngủ nhiều quá nên đau đầu."

Cánh cửa đóng sầm lại, Phương Như Luyện mở vòi nước dội thẳng lên đầu. Trong phút chốc tỉnh táo hơn nhiều. Tiếng nước ào ào trút xuống người, Phương Như Luyện vẫn còn chưa hoàn hồn nghĩ bụng: Phương Tri Ý bị làm sao vậy? Uống nhầm thuốc à... hay là vẫn ghi hận chuyện cô làm tối hôm kia?

Nhiệt độ nước dần tăng cao, sương mù bốc lên, mùi hương của nàng vương vấn trên người bị những giọt nước gột rửa không còn một chút dấu vết. Trong làn hơi nước mịt mù, nhịp tim hỗn loạn của Phương Như Luyện cuối cùng cũng dần bình lặng lại. Dù đêm qua thức trắng, nhưng mấy tiếng ngủ bù ban ngày có chất lượng rất cao, sự rã rời của cơ thể dần tan biến, cô chỉ cảm thấy vô cùng tỉnh táo, cả người nhẹ nhõm.

Sau khi lau khô người, Phương Như Luyện mới sực nhớ ra mình không mang quần áo sạch vào. Đành bấm bụng quấn khăn tắm mở cửa, cô còn chưa kịp lẻn vào phòng ngủ thì đã đụng mặt Phương Tri Ý, cô theo bản năng ôm lấy cánh tay để giảm bớt diện tích da thịt bị hở, vội vàng giải thích trước: "Chị chưa kịp lấy đồ vào."

Ngụ ý là: Chị của em không phải kẻ thích phô bày thân thể đâu nhé! Thực ra trước đây trước mặt Phương Tri Ý đúng là như vậy thật, tắm xong ra ngoài quấn mỗi cái khăn tắm đã được coi là nội liễm lắm rồi, nghĩ đến đây, cô vội vàng bổ sung đính chính trong lòng: Chị của em bây giờ không phải kẻ thích phô bày thân thể đâu!

"Vâng vâng, chị không cần đặc biệt giải thích với em đâu."

Phương Tri Ý ngẩng đầu nhìn cô, dáng người ngay ngắn, ánh mắt trong trẻo và thản nhiên, ngược lại làm cho bản thân Phương Như Luyện như thể đang có tật giật mình: "Em chỉ muốn nói với chị một tiếng, em không cố ý lấn chỗ của chị, vốn dĩ em chỉ định tựa vào sofa nghỉ ngơi một lát, là chị đã kéo em qua đó đấy."

Phương Như Luyện đúng là có tật giật mình thật. Điều hòa phòng khách mở hơi lớn, cánh tay và bờ vai để trần cảm thấy lành lạnh, cô chột dạ không dám nhìn nàng, cúi đầu giải thích: "Lúc chị ngủ không được tỉnh táo, nên là, có lẽ tưởng rằng..."

Có lẽ lầm tưởng vẫn còn là ngày xưa. Cô thực sự đã cố gắng hết sức để sửa đổi rồi, chỉ là thói quen nhiều năm, nhất thời có chút khó lòng thay đổi ngay được. Sự hối cải này không thể chỉ nhìn vào hành động mà không nhìn vào tâm can, huống hồ dù xét về hành động hay tâm can thì cô đều không hề trong sạch. Xét về tâm, lòng cô vừa mới vì nàng mà dậy sóng một phen; xét về hành động, tối hôm kia cô mới...

Cô không hề vô tội, cho nên dù nàng có trêu chọc hay nhục mạ cô, thực ra đều là lẽ đương nhiên. Nhưng cô không thể dung túng bản thân, không thể mặc nhiên chấp nhận sự rung động của mình, không thể mặc nhiên để những hành vi hoang đường dần nhen nhóm.

"Có lẽ chị tưởng vẫn là lúc chúng ta còn nhỏ, chị ôm em, mẹ và dì Mục ôm chúng ta." Cô gần như tự ngược đãi mình khi nhắc đến hai người mẹ, ép bản thân phải nhớ lại những nỗi đau đó, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười, "Không ngờ chúng ta đã lớn rồi, cái sofa nhỏ này không chen chúc nổi hai người nữa."

"Hơi lạnh rồi, chị vào phòng mặc quần áo đây."

Cánh cửa phòng ngủ mở ra rồi lại đóng lại. Trời đã về chiều, ánh sáng trong phòng khách dần tối đi, tàn dư của ráng chiều như những linh hồn vất vưởng không nơi nương tựa, lặng lẽ trôi dạt, từ từ và nhẹ nhàng kéo dài cái bóng của cô gái, in mờ nhạt trên sàn nhà.

Phương Tri Ý ngoảnh lại nhìn cánh cửa đóng chặt kia. Hình như nàng lại bị nhốt ở ngoài cửa rồi.

Nàng đi tới, gõ cửa. Cộc, cộc, cộc, ba tiếng. Cửa mở ra, Phương Như Luyện đã thay xong quần áo, "Hửm? Có chuyện gì thế?"

Phương Tri Ý hỏi: "Bữa tối ăn gì? Em đói."

Phương Như Luyện cúi đầu nhìn đồng hồ, quyết định tối nay tốt nhất không nên dùng trứ nghệ của mình để tra tấn nàng, thế là đưa nàng ra ngoài ăn cơm.

Ngày hôm sau thời tiết rất đẹp, họ đi đến vịnh Cá Voi. Mặc dù cô thực sự không phải tự sát, cũng thấy uất ức vì hành động nghĩa hiệp của mình không được ghi nhận, nhưng Phương Tri Ý đã thực sự đau khổ suốt một thời gian dài, vì vậy sau khi biết nàng cũng là trọng sinh trở về, cô chưa bao giờ dám chủ động đề nghị cùng nàng ra bờ biển.

Vẫn là buổi chiều, Phương Tri Ý ngồi trên sofa, dùng giọng điệu bình thản nói muốn đến vịnh Cá Voi xem thử. Đối diện với ánh mắt kinh ngạc và lo lắng của chị mình, nàng mỉm cười: "Chị ơi, thực ra biển rất đẹp."

Phương Như Luyện không sợ biển. Trước đây khi đóng phim trong đoàn của Văn Ngọc, cô thường ra bờ biển đi dạo sau khi tan làm. Nhưng cô chưa từng cùng Phương Tri Ý đi xem.

Ngày nghỉ, vịnh Cá Voi đông người hơn ngày thường. Bãi cát vàng óng tương phản với bầu trời xanh biếc, gió biển mang theo vị mặn nồng lướt qua bên tai, những con sóng từng lớp cuộn trào, vỡ tan thành những bọt tuyết trắng xóa trên bờ, phát ra tiếng rì rào liên miên và êm dịu.

Nước biển tràn về ngập mặt giày, Phương Tri Ý ngẩng đầu nhìn ra xa, mặt biển xanh thẫm lấp lánh sóng nước, nơi xa xăm mờ ảo nối liền với bầu trời màu hồng phấn. Sông núi hồ hải, phong cảnh bao la luôn khiến tâm trạng con người ta trở nên thư thái. Vùng biển này từng mang lại cho nàng những ký ức không vui, vì nó đã chôn vùi một người. Nhưng nó cũng từng mang lại cho nàng những ký ức rất đẹp, ví dụ như chiếc chuông gió kêu đinh đang treo trong phòng, ví dụ như những dấu chân mà Phương Như Luyện dắt tay nàng đạp trên bãi cát khi còn nhỏ.

Đó là lần đầu tiên nàng đi xem biển, biển thật xanh và rộng lớn, gió thật mát mẻ. Cô kéo nàng đang mải nghịch nước lại, chỉ vào những hình vẽ trên cát và nói, đây là mẹ, đây là dì Mục, đây là Tiểu Ý, đây là chị, cả gia đình phải mãi mãi ở bên nhau. Phương Tri Ý nhìn không ra đó là hình người, nhưng dưới uy quyền của cô, nàng chỉ đành nghiêm túc gật đầu.

Sau đó sóng biển đã cuốn trôi bức tranh ấy, bốn người họ cũng bị chia cắt, cuối cùng, chỉ còn nàng hèn nhát đến mức không bao giờ dám đến gần vùng biển này nữa.

"Phương Tri Ý! Quay lại đây!"

Gió biển làm mắt nàng hơi cay, Phương Tri Ý chợt khẽ cười một tiếng, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh. Phương Như Luyện giơ điện thoại lên cười với nàng: "Chị đang gọi video cho mẹ và dì Mục đây, cười một cái nào~"

Gió thổi tóc tai rối bời, Phương Tri Ý đưa tay vuốt lại, mỉm cười đi về phía Phương Như Luyện, còn chưa kịp nhìn thấy Phương Hồng và Mục Vân Thư ở đầu dây bên kia, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng thắc mắc trong điện thoại:

"Phương Như Luyện, con đeo cái gì trên tay em gái con thế?"

Cô cười khì hai tiếng, giơ cổ tay lên trước camera điện thoại: "Con cũng có này!"

Phương Tri Ý nhìn tay mình, giơ thứ đồ trên cổ tay lên cho Phương Hồng xem: "Cái này ạ? Tên khoa học của nó là dây chống lạc."

Một đầu buộc vào tay nàng, đầu kia buộc vào tay Phương Như Luyện. Thứ này thường dành cho phụ huynh và trẻ nhỏ để chống lạc. Trên đường tới đây, Phương Tri Ý sơ ý một chút là đã bị chị tròng vào rồi, lý do là vì đông người, nhỡ lát nữa hai người lạc mất nhau. Thực ra chắc là do cô muốn chơi, Phương Như Luyện luôn đột nhiên nảy sinh hứng thú với những thứ kỳ lạ này, nàng cũng chiều theo cô, nhưng khi ra đến bờ biển giang tay cảm nhận gió biển, nàng vẫn thấy không tự nhiên, nàng nghĩ một lát rồi quay lại cười với chị mình: "Chị không thấy buộc em như thế này rất kỳ quặc sao?"

Phương Như Luyện: "Kỳ quặc chỗ nào chứ, người đông thế này, sóng biển lại lớn."

Phương Tri Ý đưa ra gợi ý: "Thế còn nắm tay em thì sao?"

Phương Như Luyện giả vờ không nghe thấy, không thèm tiếp nhận. Thế là sợi dây đó cứ buộc chặt hai người cho đến tận lúc này. Mục Vân Thư mỉm cười: "Có chút..."

Phương Hồng nói thẳng: "Hơi giống xích chó đấy, hai đứa đứa nào xích đứa nào?"

Phương Như Luyện vâng một tiếng: "Xích con."

Hai người đi lên bờ, chọn một chỗ cát khô ráo để ngồi xuống, cô dặn dò mẹ mình: "Mẹ ơi năm nay mẹ mua ít bánh trung thu thôi nhé, đặc biệt là bánh thập cẩm ấy!" Cô không muốn sau tết Trung thu bị ép phải ăn bánh trung thu thập cẩm thay cho cả bữa sáng và bữa tối đâu.

"Toàn người ta tặng đấy chứ." Phương Hồng than thở với Mục Vân Thư: "Năm nay không biết sao mà bánh trung thu đắt thế, chắc chỉ trông chờ vào dịp Trung thu để kiếm một mớ đây." Phương Hồng vốn tính toán chi ly nên không định mua, tính cả quà cáp từ các mối làm ăn là đủ cho cả nhà ăn rồi. Vả lại hai đứa trẻ không thích ăn, chỉ có bà và dì Mục là ăn được vài cái.

"Thôi không nói chuyện bánh trái nữa, nói về tết Trung thu đi, tính cả cuối tuần là được nghỉ ba ngày đấy, hai đứa đều về được chứ?"

"Trường cho nghỉ theo lịch, nếu mua được vé thì thứ Sáu con có thể về rồi." Phương Tri Ý chống cằm nhìn vào màn hình, ánh mắt bỗng khựng lại. Cô không biết từ lúc nào đã thu nhỏ khung hình của hai người mẹ lại, phóng to khung hình bên này lên toàn màn hình, lúc này đang đắm chìm trong vẻ đẹp của chính mình đến mức không thể tự dứt ra được.

Phương Tri Ý đành phải khẽ huých vào khuỷu tay chị mình, khóe môi hơi nhếch lên nhắc nhở: "Chị ơi, mẹ hỏi chị chuyện nghỉ tết Trung thu kìa."

"Hả? À..." Cô sực tỉnh, nhớ lại lịch trình sắp tới: "Thứ sáu chắc chị không về được rồi, thứ bảy thì hơi khó nói, nhưng chủ nhật chắc chắn sẽ về."

Tết Trung thu rơi vào Chủ nhật.

Phương Hồng: "Chà, đại minh tinh bận rộn gớm nhỉ."

Phương Như Luyện nhại theo giọng điệu của mẹ: "Chà~ bận~ rộn~ gớm~ nhỉ~"

"Phương Như Luyện, con ngứa đòn rồi đúng không?"

Cô thấy ổn thì thôi ngay: "Con không ngứa đòn, con nhớ hai người thôi."

Mục Vân Thư ngẩng đầu nhìn hai đứa trẻ trong màn hình, mỉm cười dịu dàng: "Trung thu muốn ăn gì thì vào nhóm mà đặt món, đặt rồi thì phải về mà ăn, không được cho mọi người leo cây đâu đấy."

Phương Như Luyện: "Tất nhiên rồi ạ!"

Một tuần trôi qua nhanh chóng, tết Trung thu đã cận kề. Phương Tri Ý tan học thứ Sáu là bắt tàu cao tốc về nhà ngay. Phương Như Luyện mãi đến tận tối thứ bảy mới kịp quay về Hạc Tê.

Phương Tri Ý đạp xe đi đón cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...