Cái gì kết hôn, bị sỉ nhục, bị tổn thương… tất cả đều là giả.
Chỉ có tình cảm tôi trao đi là thật.
Tay tôi lại bắt đầu ngứa ngáy.
“Lại muốn tát anh à?”
Anh liếc tôi một cái, thong thả tháo kính xuống.
“Đến đi.”
Tôi xấu hổ đến mức co ngón tay lại.
Bị nhìn thấu rồi, tát cũng chẳng còn sướng nữa.
Nhưng tôi vẫn tức.
“Có cần phải phức tạp vậy không?”
“Nếu anh đã sớm biết lòng em, anh thích em, em cũng thích anh, vậy thì trực tiếp phá vỡ lớp giấy ngăn này không phải xong rồi sao?”
“Hay là—”
“anh chỉ là đang tận hưởng quá trình bị em dụ dỗ?”
“Hay là muốn nhìn em vì anh mà sống chết không được?”
“Đương nhiên không phải.”
Anh xoa đầu tôi.
“Em nghĩ rằng anh thích em, em thích anh, chỉ cần nói ra, chúng ta sẽ ở bên nhau mãi sao?”
“Tiểu Diêu, em vẫn chưa hiểu anh.”
“Em quá dễ buông tay, chỉ cần một chút gió động cỏ lay cũng có thể khiến em lùi bước.”
Tôi không phục, anh liền kéo tôi vào hồi ức.
“Hồi tiểu học, em từng nói muốn lấy anh, một đám trẻ con liền ồn ào trêu chọc, nói em b**n th**, lại đi thích anh trai, anh đã dạy dỗ bọn chúng một trận.”
“Nhưng khi về nhà, em lại không chịu nắm tay anh nữa.”
“Lên cấp hai, em bị trẹo chân, anh đến lớp cõng em về, vốn đang yên ổn, bạn cùng lớp hỏi em có phải đi khám xương không, em liền mắng người ta xối xả, sau đó nhất quyết đòi xuống, đau đến nghiến răng mà cũng không cho anh cõng.”
“Lên cấp ba, chúng ta cùng đi dự đám cưới, dì còn trêu tình cảm hai đứa tốt, lúc nào cũng dính lấy nhau, lại không phải ruột thịt, hỏi em có muốn gả cho anh không. Em lập tức lạnh mặt, cả buổi ngồi cách anh rất xa.”
Anh tôi trầm mặc một lúc.
“Những chuyện tương tự còn rất nhiều, anh vẫn luôn nghĩ em rất ghét anh.”
“Cho đến khi em bỏ thuốc vào nước, rồi trèo lên giường anh ngủ, anh mới biết… em cũng thích anh.”
Anh cong môi, dựa lên vai tôi.
“Dẫn dụ em bước thêm bước này, một là muốn em vượt qua rào cản tâm lý, thật sự hạ quyết tâm ở bên anh.
Hai là trong quá trình này, em đã bỏ ra rất nhiều cảm xúc, giống như một loại ‘chi phí chìm’, sẽ khiến em càng ngày càng coi trọng anh, càng không thể rời xa anh.
Còn nữa, anh đọc trong sách, người ta nói những quyết định do bản thân chủ động đưa ra thì sẽ càng khó hối hận.”
Anh buông tay, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy tôi.
“Tiểu Diêu, anh biết mình muốn mãi mãi ở bên em.”
“Vì vậy anh sẵn sàng dùng thời gian làm cái giá, đổi lấy một đoạn tình cảm chất lượng hơn, vững chắc hơn.
Nhưng trong quá trình đó, để em tức giận, đau lòng… đúng là lỗi của anh. Em có thể tùy ý trừng phạt anh, cho đến khi em nguôi giận, được không?”
Tôi khịt mũi.
Thật ra ban đầu tôi rất giận. Nhưng nghe anh nhắc lại chuyện trước kia, trong lòng lại chột dạ. Khi đó tôi còn nhỏ, da mặt mỏng, rất để ý ánh mắt người khác, luôn cảm thấy mối quan hệ giữa tôi và anh là điều xấu hổ.
Cho nên, vừa thích anh, lại vừa tự ghét bản thân, luôn rất dễ mất phòng bị. Chỉ một câu nói thôi cũng có thể khiến tôi phản ứng dữ dội.
Tôi chỉ muốn che giấu tình cảm của mình, lại quên mất cảm nhận của anh…
“Thôi bỏ đi!” tôi xua tay.
“Em làm anh đau lòng, anh cũng làm em đau lòng, coi như huề nhau, sau này đừng nhắc lại nữa, được không?”
Anh tôi cong môi, ép tôi vào một góc, không cho trốn.
“Được thôi, anh nghe lời vợ.”
“……”
Cuối tháng, anh tôi cầu hôn tôi. Bạn thân có mặt tại hiện trường, vỗ tay đến đỏ cả tay.
“Xác suất gì vậy trời, hai người các cậu mà cũng ‘trúng nhau’ được?”
“Đang nói gì vậy?”
Anh tôi ghé lại hỏi. Bạn thân vội vàng đổi lời:
“Đang chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!”
“Cảm ơn lời chúc.”
Anh nâng ly, nụ cười dịu dàng.
Tôi nghiến răng. Không hiểu vì sao, từ khi biết bộ mặt thật của anh, càng nhìn vẻ ngoài khiêm tốn nho nhã ấy, tôi lại càng muốn xé toạc nó ra, hung hăng giày vò.
Anh rõ ràng hiểu hết, nhưng vẫn cười đầy ẩn ý nhìn tôi.
Sau bữa ăn, mọi người lần lượt ra về. Tôi cùng anh—à không, bây giờ là vị hôn phu của tôi—chạm ly.
“Anh đúng là biết diễn.”
“Cảm ơn khen ngợi.”
Khóe môi anh cong lên, nụ cười dịu dàng như gió xuân, suýt nữa làm tôi mất phương hướng.
Ánh mắt tôi dần tối lại.
Tôi ghé sát, nhỏ giọng thương lượng:
“Tối nay… anh có thể mặc bộ đồ này, dùng giọng điệu đó nói chuyện với em không…”
Tôi còn chưa nói hết, anh đã lập tức hiểu ý.
“Bộ này dính kim tuyến, không sạch lắm, anh còn một bộ gần giống.”
Tốt quá! Tôi lập tức kéo anh về nhà.
Tối nay… thử chút mới mẻ vậy.
