Đứng trên ranh giới mất kiểm soát, tôi hít mạnh một hơi.
Rồi luống cuống bò xuống khỏi người anh, nhặt những chiếc cúc rơi vãi.
Từng cái một, nhét hết vào hộp.
Các cạnh cứng cấn vào lòng bàn tay tôi đau nhói, như có lửa đang cháy, cháy thẳng vào tim.
Tôi hoảng loạn, nhảy xuống giường—
Chân trượt, đạp hụt.
Trời đất quay cuồng, phía sau gáy truyền đến cơn đau dữ dội.
Trước mắt tối sầm, tôi ngất đi.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang nằm trên giường của anh.
Anh ngồi bên giường, ôm laptop làm việc.
“Em tỉnh rồi à?”
Vừa đối mắt, anh lập tức cúi xuống, vẻ mặt lo lắng.
“Cảm thấy thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Mắt tôi mở to, tim đập như muốn nhảy ra ngoài.
“Tại sao em lại ở đây?”
“Anh cũng đang thấy lạ đây. Sáng sớm anh tỉnh dậy, đã thấy em nằm dưới đất, gọi thế nào cũng không tỉnh, chỉ có thể bế em lên giường.”
“Vậy sao…”
Tôi chột dạ ngồi dậy.
Sau gáy và cả đầu đều đau âm ỉ.
Chẳng lẽ lúc chạy trốn, tôi đã đập vào mép giường rồi ngất đi?
Nhưng hình như… tôi còn chưa kịp đụng vào giường mà?
Tôi đang cố nhớ lại thì nghe anh hỏi:
“Vậy nên, Tiểu Diêu, tại sao em lại ở trong phòng anh?”
“Ờ… em…”
Tôi căng thẳng l**m môi. Lúc này lại nghe anh nói:
“Vào nói chuyện, sao lại trói tay anh lại?”
Tôi khựng lại.
Mắt mở to, nhìn anh từ dưới gối rút ra chiếc cà vạt.
Tim tôi đập loạn. Xong rồi.
Tôi chạy gấp quá… quên tháo cà vạt ra.
Trong đầu thoáng qua vô số ý nghĩ.
Tôi chưa từng biết mình lại giỏi nói dối đến vậy.
“Đây là quà em tặng anh.” Tôi gượng cười,
“Thấy anh ngủ rồi, nên muốn tạo bất ngờ.”
“Thế à?”
Anh cười, đột nhiên đưa tay xoa đầu tôi.
“Cách tạo bất ngờ của em cũng khá đặc biệt đấy, anh rất thích, cảm ơn em.
Tôi như bị sét đánh trúng, cứng đờ tại chỗ.
“Ừm ừm, không có gì đâu.”
Tôi nói qua loa vài câu, vội vàng kéo chăn, chạy về phòng mình.
Trong phòng tắm, tôi không ngừng tát nước lên mặt.
Rốt cuộc tôi đã làm cái gì vậy chứ?
Ngẩng đầu lên, người trong gương trông cũng rất chật vật.
Chúng tôi nhìn nhau vài giây.
Tôi nhíu mày, chợt cảm thấy có gì đó kỳ lạ, bèn lại gần.
Tại sao môi tôi… vẫn đỏ như vậy?
Chẳng lẽ “nhiệt miệng” của tôi vẫn chưa khỏi sao? Tôi lăn qua lộn lại suốt nửa tiếng. Cuối cùng lấy điện thoại ra, đặt hai lon trà hoa cúc.
Tôi không biết anh có tin hay không. Anh vốn rất thông minh. Hơn nữa, dạo này tôi thật sự không nén được nữa. Hai ngày nay, chỉ cần ngồi cùng anh, ánh mắt tôi luôn vô thức dừng lại trên môi anh.
Đến khi tôi hoàn hồn, anh đã nhìn chằm chằm vào tôi rồi.
Trong lòng tôi rối như tơ vò, cỏ dại mọc um tùm. Tôi dứt khoát sang nhà Mật Mật ở vài ngày.
Mật Mật đúng là rất nghĩa khí. Thấy tôi tâm trạng không tốt, nhất định kéo tôi ra ngoài tiêu tiền, còn nói tất cả cô ấy trả.
Ra khỏi trung tâm thương mại, tay tôi xách đầy túi đồ, lại bị cô ấy kéo đi làm móng.
Chúng tôi băng qua đường. Đúng lúc đó, tôi bỗng nhìn thấy một người rất quen mắt.
Không phải do trí nhớ tôi tốt, mà là một người phụ nữ xinh đẹp như vậy thật sự hiếm gặp.
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy len trắng, dáng người yểu điệu.
Cô ta đang khoác tay một người đàn ông, thân mật nói gì đó.
Mật Mật theo ánh mắt tôi nhìn sang:
“Đó là ai vậy?”
“Đối tượng xem mắt của anh tôi… đang mập mờ với người khác.”
Tôi còn chưa dứt lời, người phụ nữ kia đã cúi đầu, cắn một miếng kem mà người đàn ông kia vừa ăn, trên mặt tràn đầy ý cười:
“Thật hay giả vậy?”
Mật Mật trợn tròn mắt.
Còn tôi đã kéo cô ấy trốn ra phía sau gốc cây, mở camera, chụp liền mấy tấm.
“Cậu chắc chắn cô ta đang mập mờ với anh cậu?”
“Ừ.” Tôi gật đầu, giọng chua chát.
“Tớ lừa cậu làm gì, tuần trước họ còn bàn chuyện mua nhà cưới ở đâu.”
“Ghê thật.” Mật Mật huých tôi một cái.
“Chuyện này cậu cũng biết? Lại lén xem điện thoại anh cậu à?”
“…Cậu đừng hỏi, dù sao tớ biết là được rồi.”
“Được được.” Mật Mật uống một ngụm cà phê.
“Dù sao tớ cũng sẽ không ăn chung một cây kem với người khác giới ngoài bạn trai.”
“Nếu cô ta thật sự đang mập mờ với anh cậu… thì thú vị rồi.”
Tôi vội vã về nhà.
Ngồi trên sofa, lật xem mấy tấm ảnh, vừa tức giận vừa kích động.
Tức là tức người phụ nữ kia không biết trân trọng một người tốt như anh tôi.
Kích động là vì tôi sắp có thể vạch trần cô ta trước mặt anh.
Anh tôi chắc chắn sẽ chia tay với cô ta!
Đúng lúc đó, cửa mở.
Anh bước vào, thấy tôi có chút bất ngờ:
“Em về rồi à?”
“Ừ!”
Tôi gật đầu, giọng nói còn mang theo sự hưng phấn mà chính tôi cũng không nhận ra.
“Anh, anh qua đây!”
Anh nghi hoặc nhìn tôi, bị tôi kéo ngồi xuống sofa.
“Em có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh, anh chuẩn bị tâm lý chưa?”
Anh khựng lại, ánh mắt trở nên phức tạp:
“Chuyện gì?”
“Anh xem cái này.”
Tôi đưa điện thoại cho anh.
“Đối tượng xem mắt mà anh định cưới… hình như không chỉ phát triển với mỗi mình anh.”
“……”
Biểu cảm anh thoáng chững lại.
Một tia thất vọng rất nhẹ lướt qua đáy mắt anh, rồi nhanh chóng biến mất.
Tôi không hiểu anh đang nghĩ gì.
“Anh?”
Tôi thử gọi.
Anh không phản ứng.
Tôi vẫy tay trước mặt anh.
“Ừ?”
Anh hoàn hồn.
